Nhạc nềnShizima4

Nhân Chứng Độc Lập

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sapa vào mùa đông giống như một lòng chảo khổng lồ chứa đầy sữa đặc. Sương mù từ đỉnh Phan Xi Păng tràn xuống, đặc quánh và buốt giá, nuốt chửng những rặng thông gai và những mái ngói âm dương xám xịt của thị trấn biên thùy. Cái lạnh âm mười độ ở độ cao hơn một ngàn mét không giống cái lạnh hanh khô của căn cứ quân sự; nó ẩm ướt, luồn lách qua từng thớ vải măng tô, bám vào da thịt như một lớp màng băng mỏng.


Trịnh Phương Vy kéo cao chiếc khăn len màu xám tro, che đi những vết bầm tím đỏ sẫm quanh cổ họng. Đó là dấu vết của cú siết cổ tàn khốc đầy chủ ý mà Phó Nhật Nam đã để lại mười ngày trước sườn Tây núi tuyết – một vết thương giả hoàn hảo để đánh lừa cục tình báo hai nước về một vụ cận chiến sinh tử. Mỗi khi luồng hơi thở ấm nóng của cô thoát ra ngoài, nó lập tức hóa thành làn sương trắng xóa rồi đóng băng thành những hạt bụi nước li ti trên sợi len. Bả vai phải của cô nhói lên từng nhịp buốt rát. Vết sẹo khâu móc xích dã chiến bằng chỉ tự tiêu vẫn chưa lành hẳn, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu ấm khi cô đi quá nhanh. Vy buộc phải ép chặt cánh tay phải vào sườn ngực để giữ cố định khớp xương, di chuyển hoàn toàn bằng sự dẻo dai của chân trái và tay trái.


Trên cổ tay trái của cô, chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling của cha khẽ tích tắc từng nhịp cơ học đều đặn. Mặt kính sapphire rạn nứt một góc nhỏ vẫn còn bám vệt máu khô nhóm AB của Nhật Nam – vết máu rỉ ra khi anh rướn người dùng thân nhiệt của mình cứu cô khỏi cái chết lạnh giá trong hang băng. Nó là chiếc neo tinh thần duy nhất giữ cho cô không gục ngã trước áp lực nghẹt thở từ cuộc điều tra phản gián của Thiếu tá Lâm Thế tại Căn cứ số 9.


Vy lách qua một con dốc đá trơn trượt sương mù, rẽ vào con ngõ hẹp dẫn đến quán trà nhỏ nằm khuất sau rặng đào cổ thụ ngoại ô thị trấn Sapa Biên Thùy. Đây là vùng đệm hỗn hợp, nơi giao thương ngầm giữa người dân hai nước và cũng là mật thất của các hoạt động tình báo tự do. Vy mặc một chiếc áo khoác măng tô dạ tối màu của dân thường, mái tóc đen buộc đuôi ngựa gọn gàng được giấu kín dưới chiếc mũ len thụp. Cô khẽ chạm vào túi ngực trong của áo bay kháng áp giữ nhiệt mặc lót bên trong – nơi chiếc mặt nạ dưỡng khí phi công có khắc hai chữ cái lồng vào nhau “V & N” vẫn nằm im lìm, lạnh ngắt và thiêng liêng như một lời thề cấm kỵ.


Quán trà mờ ảo dưới ánh đèn dầu leo lét. Tiếng gỗ thông cháy lép bép trong chiếc lò sưởi dã chiến bằng sắt rỉ tỏa ra mùi nhựa thơm nồng. Ngồi ở góc khuất nhất của quán, bên cạnh ô cửa kính bám đầy hơi nước mờ đục, là một người phụ nữ mảnh mai nhưng nhanh nhẹn. Cô ấy mặc chiếc áo khoác săn nhiều túi màu rêu sờn, cổ đeo chiếc máy ảnh Leica cổ điển bọc da đen. Mái tóc ngắn nhuộm màu hạt dẻ khẽ lay động khi cô ngước mắt lên, ánh mắt sắc sảo và dũng cảm khóa chặt vào Vy.


Đó là Lê Vy – phóng viên chiến trường xuất sắc của Mạng lưới truyền thông chiến trường độc lập.


“Cô đến trễ năm phút, Trung úy,” Lê Vy trầm giọng nói, đẩy về phía Vy một ly trà gừng bốc khói nghi ngút. Giọng nói của cô ấy mang sự điềm tĩnh của một người đã từng đi qua nhiều lằn ranh sinh tử.


“Quân cảnh của Lâm Thế tuần tra gắt gao hơn tôi tưởng,” Vy ngồi xuống đối diện, tay trái giữ chặt ly trà nóng để tìm kiếm chút hơi ấm cho các đầu ngón tay đang tê cóng. “Cổng phụ Post 4 đã bị phong tỏa hoàn toàn. Tôi phải đi đường mòn qua sườn núi thông đen.”


Lê Vy không lãng phí thời gian vào những lời khách sáo. Cô đặt lên chiếc bàn gỗ mục một chiếc máy ghi âm kỹ thuật số siêu nhỏ chống nhiễu từ của Đức. Thiết bị cơ học này là bảo vật của cô, chứa đựng những sự thật có thể làm rung chuyển cả bộ chỉ huy tối cao.


“Tôi đã gặp cựu thợ máy Lâm Vĩnh – cậu ruột của cô – tại xưởng sửa xe ngoại ô,” Lê Vy gạt nhẹ công tắc máy ghi âm. Tiếng rè rè của băng từ vang lên, rồi một giọng nói khàn đặc, run rẩy và đầy u uất cất lên.


*“...Họ đã cài đặt nó... Tôi thề trước hương hồn của Trịnh Minh... Chiếc tiêm kích mười năm trước không hề bị hỏng động cơ tự nhiên. Đó là một vi mạch can thiệp điện tử hàng không của tập đoàn Khải Nguyên... Họ muốn đổ lỗi cho sự hèn nhát của anh ấy để che giấu lỗi thiết kế hệ thống lái tự động...”*


Vy bóp chặt ly trà đến mức nước trà nóng tràn ra lòng bàn tay trái, dính vào vết xước cũ nhói buốt. Lồng ngực cô phập phồng dữ dội. Chân tướng về cái chết của cha cô – người cựu phi công bị gán danh ‘kẻ hèn nhát’ suốt mười năm qua – cuối cùng đã hiển lộ rõ ràng qua lời khai của nhân chứng độc lập.


“Khải Nguyên không chỉ muốn bôi nhọ cha cô,” Lê Vy tắt máy ghi âm, ánh mắt cô rực lên sự căm phẫn chính trực. “Họ đang sử dụng vùng biên giới này làm bãi thử nghiệm thực chiến cho dòng tiêm kích không người lái tự động mới của họ. Bằng cách ngụy tạo lỗi radar phòng không của cả hai nước, họ kích động các cuộc chạm trán không quân ngầm hàng ngày để tiêu thụ vũ khí tối tân. Máy bay của cô và máy bay của Phó Nhật Nam... đều là quân cờ thí trong trò chơi lợi nhuận bẩn thỉu đó.”


Vy nghiêng đầu, ánh mắt cô sắc bén như lưỡi dao mổ dã chiến. “Cô muốn gì ở tôi, Lê Vy?”


“Sự thật cần một bằng chứng vật lý không thể chối cãi,” nhà báo Lê Vy rướn người về phía trước, giọng cô nhỏ nhưng đanh thép. “Chiếc hộp đen titan của chiếc Su-35 bị rơi của cô. Nó chứa toàn bộ dữ liệu radar thô ghi lại hình ảnh chiếc drone tàng hình đã khóa mục tiêu tự động bắn hạ cô ở chương 1. Nếu tôi có được dữ liệu đó, tôi sẽ công bố nó ra liên minh quốc tế. Khải Nguyên sẽ bị vạch trần, và cha cô sẽ được giải oan vĩnh viễn.”


“Chiếc hộp đen nằm dưới đáy hồ băng vô danh sườn Tây,” Vy trầm giọng nói, tay trái khẽ miết lên mặt kính Breitling rạn nứt. “Nhiệt độ nước dưới lòng băng là âm hai độ. Nó chìm sâu dưới xác cánh máy bay cũ. Việc trục vớt dã chiến trong điều kiện bão tuyết là không thể đối với một người thường.”


“Tôi sẽ lo việc hậu cần ngầm,” Lê Vy nói, nhưng đột ngột cô dừng lại. Đôi tai nhạy bén của một phóng viên chiến trường khẽ giật giật.


Phía ngoài cửa kính mờ sương của quán trà, tiếng xích sắt va chạm và tiếng đế ủng quân sự nện xuống nền đá hẻm dốc vang lên lạch cạch. Vy khẽ liếc mắt qua khe kính lọc phân cực. Bóng dáng cao gầy, lầm lì của Đại úy Trần Hùng – tay sai đắc lực của Lâm Thế – xuất hiện cùng hai lính quân cảnh dắt theo chó nghiệp vụ. Hắn đang cầm một thiết bị dò sóng vô tuyến cầm tay quét dọc các ngõ hẻm.


Vy lập tức đứng dậy, tay trái giắt khẩu súng lục phòng thân Makarov vào đùi sườn măng tô. Cô định di chuyển ra phía bốt điện thoại công cộng đầu ngõ để phát tín hiệu cảnh báo cho em trai Hoài Nam tại học viện, nhưng trực giác nhạy bén của cô đã giữ cô lại. Trên hộp kỹ thuật của bốt điện thoại có một sợi dây đồng mỏng mới tinh được nối tắt – Lâm Thế đã cài thiết bị nghe lén điện tử lên toàn bộ hệ thống liên lạc của thị trấn Sapa.


“Hùng đang quét tần số,” Vy thì thầm, bả vai phải nhói đau kịch liệt khi cô phải giữ cơ thể hoàn toàn bất động sát sườn ngực để tránh lộ vết thương vai.


Ngay lúc đó, cánh cửa gỗ quán trà mở ra. Bác sĩ Trần Minh bước vào, khoác chiếc áo blouse trắng sờn dính đầy mùi cồn sát trùng Lysol nồng nặc. Ông nhìn thấy Trần Hùng đang tiến lại gần quán trà, liền khéo léo bước ra chặn đường.


“Đại úy Hùng,” Trần Minh nở một nụ cười nhân hậu của một y sĩ biên thùy, tay bưng một khay trà thảo dược bốc khói ấm áp. “Cơn bão tuyết sườn Tây làm đàn chó nghiệp vụ của anh bị viêm phổi nhẹ rồi đấy. Tôi vừa bào chế một đợt thuốc kháng sinh thảo dược đặc hiệu cho trạm biên phòng số 4. Anh vào trạm xá của tôi uống chén trà nóng sưởi ấm rồi lấy thuốc cho chúng luôn thể?”


Trần Hùng dừng bước, gương mặt xương xẩu không cảm xúc của hắn quét qua trạm xá thú y của Trần Minh nằm ngay bên cạnh quán trà. Mùi Lysol nồng nặc phát ra từ người bác sĩ đã lấn át hoàn toàn khứu giác nhạy bén của đàn chó béc-giê. Hùng máy móc gật đầu, bước theo Trần Minh vào trong trạm xá, vô tình tạo ra một khoảng trống thời gian quý giá.


“Vy, cô phải đi ngay,” Lê Vy nhanh như chớp lướt người ra phía cửa sau quán trà, tay đẩy về phía Vy một tập tài liệu bọc nylon chống nước dày dặn. “Đây là bản đồ địa hình dòng chảy ngầm và các khe nứt băng mỏng của hồ băng sườn Tây do tôi thu thập được từ không ảnh vệ tinh độc lập.”


Vy nhận lấy tập tài liệu bằng tay trái, nhét chặt vào lớp lót bông giữ nhiệt của áo bay kháng áp.


“Nhưng hãy cẩn thận,” Lê Vy ghé sát tai Vy, giọng cô run lên vì một nỗi lo sợ thực sự. “Tống Mỹ – giám đốc chi nhánh Khải Nguyên – đã phát hiện ra chiếc hộp đen nằm dưới hồ băng. Mụ ta đã thuê một đội lặn chuyên nghiệp dã chiến của sát thủ Sói Đen di chuyển tiếp cận hồ băng sườn Tây ngay trong đêm nay. Chúng sẽ tiêu diệt tất cả nhân chứng có mặt tại hiện trường để bảo vệ bí mật công nghệ của họ.”


Vy siết chặt tập tài liệu trong ngực áo bay, ánh mắt cô rực lên ngọn lửa tự do kiên định không thỏa hiệp. “Tôi sẽ lấy chiếc hộp đen trước chúng.”


Hai người nhanh chóng tách ra theo hai hướng ngược nhau, biến mất vào màn sương mù dày đặc của thị trấn Sapa. Khi Vy lách qua lối mòn ngoại ô để quay trở lại căn cứ, cô khẽ dừng lại trước ngôi nhà gỗ cũ hoang phế của cha cô. Cửa chính đã bị phá tung, những tấm ván sàn gỗ mục nát bị lật tung bừa bãi – Trần Hùng và tay sai đã lục soát nát bét nơi này để tìm kiếm tài liệu nhật ký bay cũ. Vy cắn chặt môi đến rỉ máu, vị rỉ sắt ấm nóng bùng lên nơi đầu lưỡi. Lâm Thế đang khép chặt vòng vây an toàn của cô, và cuộc chạy đua sinh tử dưới lòng hồ băng đóng dày sườn Tây đã chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!