Tiếng Sét Phương Bắc
Tiếng rít gầm của bốn động cơ phản lực AL-41F1 xé toạc màn sương muối đặc quánh của phương Bắc, dội vào những vách đá vôi đóng băng quanh năm của Căn cứ không quân Bắc Dạ 'Hắc Long'. Gió buốt từ những cánh đồng tuyết sườn Bắc thổi thốc qua đường băng dã chiến, mang theo hơi lạnh căm căm của độ ẩm âm độ và mùi dầu kerosene đặc trưng. Trên đường băng xám xịt dính đầy tuyết xốp, hai chiếc tiêm kích phản lực tàng hình Su-57 Felon đang nằm im lìm trên bệ phóng thủy lực, lớp vỏ titan phủ sơn hấp thụ sóng radar màu xám tro của chúng lấp lánh dưới ánh đèn pha halogen cực mạnh.
Phó Nhật Nam đứng thẳng người trên bệ chỉ huy bằng thép của xưởng bảo trì, hai tay buông thõng hai bên sườn ngực phẳng phiu. Dù mặc bộ đồ bay tối màu không phù hiệu của Không đoàn tiêm kích Hắc Phong, vóc dáng cao lớn, uy nghiêm cùng gương mặt góc cạnh lạnh lùng của vị chỉ huy trẻ vẫn toát lên một áp lực vô hình khiến những thợ máy xung quanh phải cúi đầu né tránh. Bắp tay trái của anh – vết thương rách cơ do vụ va chạm cơ học khi hai chiếc tiêm kích bắn hạ nhau mười ngày trước – đã được dán keo dã chiến cố định dưới lớp áo kháng áp G-suit dày dặn, thỉnh thoảng lại nhói lên một cơn đau buốt buốt rát mỗi khi anh rướn người.
Nhưng nỗi đau thể xác ấy không là gì so với áp lực tinh thần đang đè nặng lên vai anh lúc này.
Phía sau lưng Nam, bước ra từ bóng tối của phòng họp chỉ huy là Thượng tướng Phó Quốc Đạt. Người cha ruột, đồng thời là vị tướng lĩnh tối cao của Không quân Bắc Dạ đứng sừng sững như một tháp đá cổ. Mái tóc muối tiêu cắt cao phẳng phiu, vết sẹo dài chạy dọc cằm hằn lên dưới ánh sáng lạnh, Thượng tướng Đạt khoác chiếc măng tô dạ đen viền lông thú quý phái, tay cầm chiếc ba-toong bọc thép titan gõ nhịp lạnh lùng xuống nền xi măng.
Cạnh ông ta là Trung tá Thẩm Cao – Chỉ huy cục tình báo quân sự Bắc Dạ. Cao nở một nụ cười thực dụng, đôi mắt hí sắc bén híp lại sau cặp kính gọng kim loại mỏng, tay vỗ vỗ chiếc roi da quân dụng cán bọc thép.
“Bảy ngày đêm mất tích trong Vùng xám biên giới sương mù, Chỉ huy trưởng,” Thẩm Cao bước lên một bước, giọng hắn trầm ấm nhưng đầy nọc độc phản gián. “Anh đã sống sót qua cơn bão tuyết thế kỷ âm bốn mươi độ mà không cần bất kỳ thiết bị định vị hay nhu yếu phẩm dã chiến nào. Cục An ninh Biên giới có quyền nghi ngờ anh đã tiếp xúc và nhận sự hỗ trợ từ phi công đối địch của Liên minh Nam Dương. Hoặc tệ hơn... anh đã thỏa hiệp để bán đứng tọa độ phòng không của đế quốc.”
Phó Nhật Nam không hề quay đầu lại, đôi mắt sâu hoắm sắc bén như chim ưng của anh khóa chặt vào chiếc Su-57 số hiệu 01 đang được nạp nhiên liệu phản lực phía dưới. “Tôi đã giải trình trong biên bản sinh tồn dã chiến,” Nam lạnh lùng đáp, giọng nói trầm ổn không một chút dao động. “Việc máy bay bị bắn rơi là do sự cố nhiễu từ hệ thống điều khiển lái tự động của tập đoàn Khải Nguyên. Tôi đã lội tuyết suốt bảy ngày đêm dọc sườn Tây rừng thông đen để tránh các toán tuần tra dã chiến Nam Dương.”
“Nói dối!”
Một tiếng quát kiêu ngạo vang lên từ phía cầu thang dẫn lên bệ chỉ huy. Đại úy Giang Nam – đối thủ đố kỵ xuất sắc nhất của thế hệ phi công trẻ Bắc Dạ, đồng thời là học trò cũ do chính Nam huấn luyện – bước lên. Giang Nam mặc bộ đồ bay Hắc Phong phẳng phiu, tay cầm chiếc mũ phi công HMD tích hợp kính nhìn đêm tối tân. Đôi mắt một mí của hắn rực lên ngọn lửa đố kỵ tột cùng.
“Chỉ huy trưởng, báo cáo hồng ngoại từ vệ tinh của Olga ghi nhận rõ ràng có hai nguồn nhiệt lớn cộng sinh sưởi ấm cùng nhau trong hang băng độ cao ba ngàn mét,” Giang Nam sneer, khóe môi nhếch lên đầy hằn học. “Anh muốn thuyết phục chúng tôi rằng nguồn nhiệt thứ hai đó là một con gấu tuyết sao? Hay đó chính là con khốn phi công tiêm kích Nam Dương Trịnh Phương Vy – kẻ đã cất cánh bay bọc lót sườn Tây ngày hôm đó?”
Nghe đến cái tên “Trịnh Phương Vy”, lồng ngực Phó Nhật Nam khẽ thắt lại. Vị rỉ sắt ấm nóng của máu khô bám trên môi cô trong đêm sưởi ấm cộng sinh dường như vẫn còn thoảng qua nơi đầu lưỡi anh. Gương mặt kiên cường, dũng cảm và ánh mắt rực lửa tự do của nữ phi công Nam Dương hiện lên rõ nét trong tâm trí anh, xua đi phần nào cái lạnh buốt của căn cứ Hắc Long. Nhưng Nam biết, chỉ cần một cái chớp mắt sơ hở lúc này, Thẩm Cao sẽ lập tức dùng quyền lực phản gián để tước bỏ binh quyền của anh vĩnh viễn và đưa Vy vào tầm ngắm truy sát bẩn.
“Giang Nam, cậu đang nghi ngờ phán đoán chiến thuật của tôi?” Nam quay người lại, luồng áp lực của một Chỉ huy trưởng chiến thuật có giờ bay thực chiến trên hai ngàn giờ lập tức bao trùm lấy căn phòng. “Nếu tôi bắt tay với đối phương, tôi đã không chủ động ngắt định vị GPS dã chiến để bảo mật tọa độ căn cứ sườn Bắc trước lưới quét radar của Nam Dương.”
Thượng tướng Phó Quốc Đạt im lặng quan sát con trai. Sự độc đoán và thực dụng của một tướng lĩnh quân phiệt khiến ông ta coi danh dự gia tộc cao hơn mọi tình cảm gia đình ấm áp. Ông ta gõ mạnh chiếc ba-toong xuống đất, cắt đứt bầu không khí căng thẳng.
“Đủ rồi,” Thượng tướng Đạt lạnh lùng lên tiếng, giọng nói uy nghiêm của ông ta khiến ngay cả Thẩm Cao cũng phải lùi lại một bước. “Gia tộc họ Phó không dung thứ cho những kẻ bị nghi ngờ phản quốc. Nhật Nam, để chứng minh lòng trung thành tuyệt đối của con với đế quốc và Không đoàn Hắc Phong, con phải tham gia trận không chiến mô phỏng Beyond Visual Range (BVR) ngay lập tức. Đối thủ của con là Đại úy Giang Nam. Nếu con thua, con sẽ bị tước binh quyền, bàn giao cho Cục An ninh Biên giới xử lý quân kỷ. Nếu con thắng, con sẽ giữ lại quyền chỉ huy Hắc Phong, nhưng vẫn phải chịu sự giám sát hành vi đặc biệt.”
Nam khẽ siết chặt bàn tay trái bọc trong găng da. Anh biết đây là một cạm bẫy được giăng ra bởi sự phối hợp giữa cha anh và Thẩm Cao nhằm vắt kiệt thể chất của anh sau chấn thương, đồng thời thử nghiệm công nghệ khóa mục tiêu tự động mới của Khải Nguyên mà Giang Nam đang sở hữu. Nhưng anh không có đường lui.
“Tôi chấp nhận thử thách,” Nam trầm giọng nói, ánh mắt anh khóa chặt vào Giang Nam. “Chuẩn bị máy bay.”
***
Mười lăm phút sau, tiếng gầm rú của hai chiếc Su-57 Felon xé toạc màn mây tích điện sườn Bắc, vọt lên độ cao tám ngàn mét. Không gian bên trong buồng lái chật hẹp tối sầm của chiếc Su-57 số hiệu 01 bao trùm lấy Phó Nhật Nam. Ánh sáng xanh lá nhạt nhòa từ hệ thống hiển thị thông tin mũ bay HMD chiếu lên gương mặt góc cạnh nhợt nhạt của anh.
Cơn đau từ bắp tay trái rách cơ bắp bùng lên dữ dội khi anh phải dùng tay trái ghì chặt cần ga phản lực để duy trì góc cất cánh dốc đứng AoA 45 độ. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới lớp mũ bảo hiểm phi công, dính bết vào làn da buốt giá. Nam phải khóa chặt khớp vai trái sát sườn ghế lái, hít thở thật sâu theo kỹ thuật thở kháng áp G-force để giữ cho lượng máu không dồn xuống chân dưới lực ép trọng lực bắt đầu tăng lên 5G.
“Chỉ huy trưởng, trận không chiến mô phỏng BVR bắt đầu. Vùng chiến sự: không phận sườn Đông hẻm núi sấm sét Lôi Thần. Giới hạn độ cao: dưới mười ngàn mét. Vũ khí mô phỏng: bốn tên lửa không đối không tầm xa chủ động R-77-1.” Giọng nói của sĩ quan dẫn đường mặt đất vang lên qua hệ thống tai nghe vô tuyến.
*Tít... tít... tít...*
Hệ thống cảnh báo radar tầm xa (RWR) trong buồng lái của Nam đột ngột rít lên những tiếng còi dồn dập. Trên màn hình quét mảng pha chủ động AESA xuất hiện một chấm đỏ nhấp nháy liên tục ở hướng mười hai giờ, cách anh năm mươi hải lý. Giang Nam đã cất cánh từ đường băng phụ sườn Tây và lập tức kích hoạt hệ thống radar quét mảng pha để tìm kiếm mục tiêu.
“Nhật Nam! Anh đã già rồi, lối bay cơ học cổ điển của anh không thể chống lại công nghệ khóa mục tiêu tự động thông minh của chiếc Su-57 cải tiến đâu!” Giọng nói kiêu ngạo của Giang Nam vang lên qua tần số vô tuyến mở. “Chấp nhận thất bại đi!”
Ngay lập tức, chấm đỏ trên radar của Nam nhấp nháy dồn dập báo hiệu Giang Nam đã phóng một tên lửa tầm xa ngoài tầm nhìn BVR (simulated) hướng thẳng về phía anh.
Phó Nhật Nam không hề nao núng. Trực giác chiến thuật siêu việt của vị chỉ huy trưởng dã chiến lập tức kích hoạt. Anh biết hệ thống quét radar của Giang Nam sử dụng thuật toán quét đa chiều mảng pha chủ động của Khải Nguyên, vốn có độ trễ quét địa hình sườn núi khoảng hai giây khi đối mặt với các mục tiêu bay sát mặt đất.
Anh quyết định thực hiện một chiến thuật mạo hiểm tột cùng.
“Quy tắc im lặng vô tuyến tuyệt đối kích hoạt,” Nam lầm lỳ ra lệnh cho hệ thống máy tính hành trình.
Anh chủ động gạt công tắc tắt toàn bộ hệ thống phát sóng vô tuyến, radar chủ động và thiết bị định vị GPS trên máy bay. Chiếc Su-57 của anh lập tức biến thành một bóng ma câm lặng trên bầu trời sương mù, triệt tiêu hoàn toàn diện tích phản xạ radar (RCS) xuống mức tối thiểu.
Đồng thời, Nam đẩy mạnh cần lái cơ học bằng tay trái, chúc mũi chiếc tiêm kích nặng hàng chục tấn lao thẳng đứng xuống thung lũng tuyết rơi sườn Đông. Tốc độ rơi tự do tăng vọt lên Mach 1.2, xé toạc màn sương muối dày đặc.
Vy đã từng vượt qua hẻm núi sấm sét Lôi Thần bằng kỹ năng bay mù không radar, và hôm nay, Nam sẽ dùng chính địa hình hiểm trở này để bẻ gãy sự kiêu ngạo của Giang Nam.
Anh đưa chiếc Su-57 vào độ cao cực thấp dưới năm mươi mét, lướt sát sườn núi thẳng đứng của hẻm núi sấm sét. Những vách đá vôi đóng băng khổng lồ lao vút qua hai bên buồng kính lái như những bóng ma xám xịt. Lực gió xoáy cực mạnh từ đáy vực thổi thốc lên sườn núi khiến chiếc tiêm kích rung lắc kịch liệt. Cơn đau từ vết rách cơ bắp tay trái của Nam nhói lên như có ngọn lửa thiêu đốt trực tiếp vào thớ thịt, máu tươi bắt đầu rỉ ra nhẹ dưới lớp áo bay kháng áp, tỏa ra mùi rỉ sắt quen thuộc.
Nam nghiến chặt răng đến mức bật máu nơi khóe môi. Anh nhắm nghiền mắt trái bị nhức nhối, dùng tai trong và trực giác cơ thể để cảm nhận độ rung lắc của cần lái cơ học. Kỹ thuật bay bám sườn núi sương mù của anh hoạt động hoàn hảo. Những vách đá thẳng đứng sườn Đông đã chắn hoàn toàn sóng quét radar tầm xa của Giang Nam.
Phía bên kia màn sương, Giang Nam hoàn toàn hoang mang. Trên màn hình hiển thị HUD của hắn, chấm sáng của Nhật Nam đột ngột biến mất không để lại một dấu vết hồng ngoại nào.
“Không thể nào! Hắn đã nhảy dù sao? Hay máy bay bị rơi?” Giang Nam gầm lên qua vô tuyến, tay liên tục điều chỉnh tần số quét radar mảng pha sườn núi để tìm kiếm nguồn nhiệt.
Nhưng Giang Nam đã phạm một sai lầm chí mạng. Để tìm kiếm Nam, hắn đã duy trì độ cao tám ngàn mét và liên tục phát sóng radar chủ động, vô tình biến chiếc Su-57 của mình thành một ngọn hải đăng rực sáng giữa bầu trời đêm sương mù.
Phó Nhật Nam tận dụng góc mù quét radar sườn núi kéo dài hai giây của đối phương. Khi chiếc Su-57 của anh lướt qua khúc cua thứ ba của hẻm núi sấm sét, anh đột ngột kéo mạnh cần lái cơ học bằng tay trái, đưa máy bay vọt thẳng lên từ góc khuất thung lũng sâu thẳm.
Chiếc Su-57 của Nam xuất hiện ngay phía sau đuôi máy bay của Giang Nam ở cự ly dưới một hải lý – khoảng cách dogfight tầm gần cực kỳ nguy hiểm.
Nam không hề kích hoạt radar chủ động để tránh đánh động hệ thống cảnh báo của đối phương. Anh sử dụng kính ngắm quang học hồng ngoại HMD trên mũ bay để khóa mục tiêu bằng mắt thường. Vòng tròn ngắm bắn màu xanh lá trên kính lọc mũ bay nhấp nháy liên tục, ôm trọn lấy ống xả động cơ đang tỏa nhiệt rực hồng của Giang Nam.
*Tít... tít... tít... tít...*
“Fox Two (simulated),” Nam thào thào nói qua mặt nạ thở oxy.
Anh bóp mạnh cò súng trên cần lái bằng tay trái. Hệ thống máy tính mô phỏng lập tức ghi nhận một cú phóng tên lửa tầm nhiệt hoàn hảo. Trên màn hình hiển thị của Giang Nam, dòng chữ đỏ lớn “MỤC TIÊU BỊ TIÊU DIỆT” nhấp nháy điên cuồng, báo hiệu chiến cơ của hắn đã bị bắn hạ dã chiến.
Giang Nam chôn chân trong buồng lái, gương mặt hắn xám ngoét đi vì nhục nhã và kinh hoàng. Hắn không thể tin nổi mình lại bị đánh bại một cách dễ dàng bởi một phi công đang bị thương nặng và sử dụng lối bay cơ học hoàn toàn không cần radar.
***
Nửa giờ sau, hai chiếc Su-57 từ từ hạ cánh xuống đường băng đóng băng của căn cứ Hắc Long. Phó Nhật Nam bước xuống thang dẫn dưới sự chứng kiến im lặng của toàn bộ sĩ quan Không đoàn Hắc Phong. B bả vai trái của anh đau nhói, máu tươi đã thấm đẫm một mảng áo bay giữ nhiệt dưới lớp G-suit, nhưng phong thái của anh vẫn kiêu hãnh và lạnh lùng như một vị chỉ huy tối cao.
Thượng tướng Phó Quốc Đạt bước tới trước mặt con trai. Ánh mắt ông ta thoáng qua một vệt hài lòng trước kỹ năng bay mù dã chiến đỉnh cao của Nam, nhưng gương mặt vị tướng già vẫn lạnh lùng sắt đá.
“Con đã bảo vệ được danh dự quân nhân của mình, Nhật Nam,” Thượng tướng Đạt trầm giọng nói, gậy chỉ huy gõ nhẹ xuống đất. “Nhưng nghi vấn an ninh vẫn chưa được xóa bỏ hoàn toàn. Theo quyết định của Bộ quốc phòng, ta ra lệnh giam lỏng con tại biệt thự ven rừng biên giới sườn Bắc dưới sự giám sát của Cục An ninh. Con bị tước binh quyền Không đoàn Hắc Phong lâm thời và tịch thu hộ chiếu ngoại giao vĩnh viễn. Con không được phép rời khỏi khu vực biệt thự mật nửa bước.”
Thẩm Cao bước lên, nụ cười trên gương mặt tròn đầy thịt của hắn càng thêm xảo quyệt. “Chúc mừng chiến thắng của anh, Chỉ huy trưởng. Nhưng hãy nhớ, đặc vụ Taras của tôi sẽ giám sát từng hơi thở của anh tại biệt thự mật.”
Nam không nói một lời, anh giơ tay chào tiêu chuẩn trước cha mình, rồi lẳng lặng bước về phía chiếc xe quân sự đang đợi sẵn để áp giải anh về biệt thự ven rừng.
***
Đêm muộn ngày thứ chín sau tai nạn, bên trong căn phòng đá kiên cố của biệt thự mật ven rừng sườn Bắc.
Không gian im lìm lạnh ngắt, chỉ còn tiếng tích tắc cơ học đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường bám đầy bụi. Phó Nhật Nam ngồi cô độc bên bệ cửa sổ đóng băng, bả vai trái đã được băng bó lại cẩn thận bằng băng gạc sạch. Trên chiếc bàn gỗ gụ cạnh anh là chiếc vĩ cầm cổ bằng gỗ phong đỏ của người mẹ quá cố Diệp Tư – kỷ vật duy nhất anh giữ lại từ thời thơ ấu, hiện đang được dán keo dã chiến để sửa chữa vết nứt sườn trái do vụ va chạm cơ học dưới tháp hải đăng.
Nam khẽ rướn người, tay trái lướt nhẹ qua những sợi dây đàn bằng thép rỉ nhẹ, tạo nên một âm thanh trầm u uất vang vọng giữa lòng phòng đá. Tâm trí anh lúc này hoàn toàn hướng về phía bên kia biên giới, nơi Phương Vy đang phải đối mặt với sự nghi kỵ tàn khốc của Lâm Thế. Anh tự hỏi liệu vết thương vai của cô đã lành chưa, và liệu cô có giữ an toàn chiếc mặt nạ dưỡng khí khắc chữ V & N mà anh đã trao tặng.
*Cạch... tít...*
Tiếng động khẽ từ hệ thống thiết bị truyền tin dã chiến giấu sau bức ảnh chân dung của mẹ anh đột ngột vang lên. Đây là dải tần số vô tuyến mật 121.5 MHz nhảy tần tự chế mà anh và Vy đã đồng bộ hóa từ trước.
Nhưng tín hiệu truyền đến không phải là tiếng vĩ cầm của Vy, mà là một chuỗi xung điện từ ngắn, ngắt quãng liên tục theo nhịp mã Morse quân sự của Bắc Dạ.
Nam lập tức áp tai sát vào tai nghe dã chiến, tay trái nhanh như chớp ghi chép lại các ký tự giải mật mã. Người gửi tin nhắn chính là em gái cùng cha khác mẹ của anh – Thiếu úy truyền tin Phó Nhật Anh, người duy nhất có quyền tiếp cận phòng tác chiến điện tử tối mật của căn cứ Hắc Long đêm nay.
Khi những ký tự cuối cùng được dịch nghĩa trên mảnh giấy dính bụi chì than, đồng tử của Phó Nhật Nam đột ngột co rụt lại, lồng ngực anh phập phồng dữ dội vì chấn động tột độ.
Bức điện mật từ Nhật Anh vỏn vẹn hai dòng chữ đầy máu và sương lạnh:
“Thẩm Cao đã phát hiện ra nguồn nhiệt thứ hai dưới hồ băng sườn Tây. Taras đang dẫn đầu một đội đặc vụ dã chiến lặn chuyên nghiệp của Sói Đen di chuyển tiếp cận hồ băng để trục vớt chiếc hộp đen titan chứa dữ liệu máy bay Nam Dương. Chúng sẽ tiêu diệt tất cả nhân chứng có mặt tại hiện trường.”
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!