Thử Thách Cánh Bay
Bình minh ngày thứ chín sau tai nạn rơi máy bay không mang theo ánh sáng ấm áp. Thay vào đó, một màn sương muối đặc quánh, lạnh buốt tràn xuống từ đỉnh núi đá vôi sườn Bắc, nuốt chửng toàn bộ đường băng dã chiến của Căn cứ không quân Biên giới số 9. Gió bão tuyết vẫn rít lên từng hồi liên tục qua những khe nứt của các nhà ga quân sự cũ kỹ, tạo nên những âm thanh u uất như tiếng gầm rú của một loài thú dữ bị giam cầm.
Trong văn phòng điều hành của Ban kỷ luật trung đoàn, bầu không khí thậm chí còn lạnh lẽo hơn ngoài trời. Trịnh Phương Vy đứng thẳng người, hai chân dang rộng bằng vai theo tư thế quân đội tiêu chuẩn. Bộ đồ bay kháng áp giữ nhiệt cực hạn màu xám tro bó sát lấy cơ thể mảnh mai nhưng săn chắc của cô. Dưới lớp vải kaki dày dặn, bả vai phải của cô đã được Trần Quốc quấn chặt nhiều vòng băng gạc dã chiến để cố định vết rách toác vừa rỉ máu ấm đêm qua. Từng nhịp thở của cô đều phải kìm nén, thật khẽ, thật đều, bởi chỉ cần một cử động lồng ngực quá mạnh, những mũi chỉ tự tiêu mỏng manh sườn vai sẽ lại rách toác ra, tuôn máu đỏ tươi làm ướt đẫm lớp bông lót giữ nhiệt.
Đối diện với cô, ngồi sau chiếc bàn gỗ gụ lớn dán đầy các quyết định niêm phong là Đại tá Lê Thắng – Trưởng ban kỷ luật quân đội Nam Dương. Mái tóc bạc trắng của ông ta cắt cao phẳng phiu, gương mặt chữ điền xám xịt không bộc lộ một chút cảm xúc. Trên ngực áo quân phục đại tá của Thắng lấp lánh những chiếc huân chương danh dự cũ kỹ, nhưng ánh mắt ông ta nhìn Vy lại lạnh lùng, cứng nhắc đến mức cực đoan.
“Trung úy Trịnh Phương Vy,” Lê Thắng gõ nhẹ chiếc ấn ký bằng đồng xuống tập hồ sơ kỷ luật bay. Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên giữa căn phòng im lìm. “Cô đã bị đình chỉ bay thử nghiệm ba mươi ngày sau sự cố rơi máy bay tại sườn Tây. Tuy nhiên, theo yêu cầu thanh tra công nghệ khẩn cấp từ Giám đốc chi nhánh Khải Nguyên – bà Tống Mỹ, và để chứng minh lòng trung thành cũng như phản xạ thể chất của cô không bị suy giảm sau chấn thương, Ban kỷ luật quyết định khôi phục quyền bay tạm thời của cô trong sáng nay.”
Vy khẽ nheo mắt trái. Hiện tượng xuất huyết nhẹ võng mạc từ cú chịu tải G-force cực đại hôm trước vẫn để lại một vệt mờ xám nhạt nhòa trong tầm nhìn của cô. Cô khéo léo dùng tay trái kéo cao chiếc cổ áo bay để che khuất những vết bầm tím đỏ sẫm quanh cổ họng – dấu vết của cú siết cổ staged fight mà Nhật Nam đã chủ ý để lại để ngụy tạo một vụ cận chiến sinh tử trước đội cứu hộ.
“Thử nghiệm dòng máy bay nào, thưa Đại tá?” Vy hỏi, giọng cô khản đặc nhưng kiên định.
“Chiếc Su-35 cải tiến số hiệu 902,” Lê Thắng lạnh lùng đáp. “Hệ thống điều khiển kỹ thuật số fly-by-wire của nó đã được tích hợp module lái tự động thông minh mới nhất của tập đoàn Khải Nguyên. Nhiệm vụ của cô là cất cánh, di chuyển vào Vùng xám biên giới sương mù ở độ cao hai ngàn mét sườn Đông, thực hiện các bài bay thử nghiệm tính năng tự động hóa và hạ cánh dã chiến. Nếu cô từ chối, hoặc nếu hệ thống ghi nhận phản xạ thể chất của cô dưới ngưỡng tiêu chuẩn, bằng bay phi công tiêm kích của cô sẽ bị tước bỏ vĩnh viễn.”
Vy biết đây là một cái bẫy. Tống Mỹ đã ra lệnh ám sát Vương Tấn ngay tại căn cứ để bịt đầu mối, và giờ đây, bà ta muốn dùng chính chuyến bay thử nghiệm này để ngụy tạo một vụ tai nạn kỹ thuật nhằm tiêu diệt cô hoàn toàn. Nhưng Vy không có đường lui. Thời gian đếm ngược đến chuyến dã ngoại dã chiến sườn Tây của em trai cô – Trịnh Hoài Nam – chỉ còn chưa đầy năm giờ. Nếu cô bị giam lỏng ở đây, Hoài Nam sẽ bị đặc vụ Khải Nguyên khống chế làm con tin. Cô phải cất cánh. Chỉ có bầu trời mới giúp cô thoát khỏi vòng vây an ninh ngột ngạt của căn cứ này.
“Tôi chấp nhận thử thách, thưa Đại tá,” Vy dứt khoát trả lời, tay trái cô đưa lên chào tiêu chuẩn, trong khi cánh tay phải vẫn ép chặt sát sườn ngực, hoàn toàn bất động.
***
Mười lăm phút sau, Vy bước ra đường băng dã chiến. Gió bão tuyết thổi mạnh giật sập cả những tấm rào chắn kẽm gai bên sườn tháp canh. Trần Quốc đứng đợi cô cạnh bệ nâng thủy lực của chiếc Su-35 cải tiến. Gương mặt vạm vỡ của gã cơ khí trưởng sạm đen vì dầu mỡ và khói thuốc, lòng bàn tay phải vẫn còn đỏ rộp, bỏng rát do tiếp xúc dầu thải nóng đêm qua để giấu chiếc vali chứa chip lỗi KN-99-B dưới bệ hạ cánh.
Quốc bước lại gần, giả vờ giúp Vy kiểm tra các dây đai kháng áp của bộ đồ G-suit, nhưng thực chất là ghé sát tai cô thì thầm đầy lo âu: “Vy, anh đã ngầm kiểm tra hệ thống điều khiển cơ học dự phòng. Nhưng module lái tự động của Khải Nguyên được đấu nối trực tiếp vào máy tính hành trình chính. Nếu chúng kích hoạt can thiệp từ xa, em sẽ mất hoàn toàn quyền kiểm soát cần lái. Hãy cẩn thận bả vai phải của em, lực kéo cơ học của chiếc Su-35 này nặng hơn dòng cũ rất nhiều.”
“Em biết rồi, anh Quốc,” Vy khẽ gật đầu, cô dùng tay trái siết chặt chiếc mũ bảo hiểm phi công dã chiến. “Hãy canh chừng trạm phát sóng dã chiến của Phan An. Nếu em không trở về sau bốn mươi phút, hãy kích hoạt kế hoạch dự phòng cứu Hoài Nam.”
Vy bước lên thang dẫn, dùng tay trái bám chặt vào mép buồng lái và lướt thân người mảnh mai vào trong cabin chật hẹp. Cô ép chặt bả vai phải bị rách toác vết khâu vào sườn ghế phóng thoát hiểm khẩn cấp K-36D để giữ cố định khớp xương. Mùi da ghế cũ, mùi ozone từ các bảng mạch điện tử và mùi dầu phản lực nồng nặc lập tức bao trùm lấy khứu giác cô. Vy dùng tay trái kéo chiếc mặt nạ dưỡng khí lên áp sát vào mặt, tiếng thở của cô vang lên đều đặn, chậm rãi qua hệ thống lọc khí.
Trên cổ tay trái của cô, chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling của cha khẽ tích tắc từng nhịp cơ học dưới lớp kính sapphire bị rạn nứt một góc nhỏ. Vết máu khô nhóm AB của Phó Nhật Nam bám trên vành thép đồng hồ rực sáng dạ quang xanh nhạt nhòa dưới ánh sáng mờ tối của buồng lái. Vy dùng ngón tay trái lên dây cót thủ công cho chiếc đồng hồ, tự nhủ rằng đây sẽ là chiếc neo định vị duy nhất của cô nếu hệ thống điện tử bị đánh sập.
“Át Chủ Bài biên đội 1, đây là Đài chỉ huy Biên giới số 9. Cô đã được cấp phép cất cánh. Thời tiết sườn Đông đang chuyển biến xấu, từ trường cực mạnh xuất hiện quanh Hẻm núi sấm sét Lôi Thần. Duy trì lộ trình thử nghiệm,” giọng nói máy móc của sĩ quan kiểm soát không lưu vang lên qua tai nghe.
Vy không đáp. Cô dùng tay trái đẩy cần ga phản lực Kerosene đặc chủng JP-8 lên mức tối đa. Hai động cơ turbofan AL-31F phía sau đuôi máy bay lập tức bùng lên ánh hồng rực rỡ, gầm rú dữ dội xé toạc màn sương muối. Chiếc Su-35 khổng lồ lao vút đi trên đường băng đóng băng trơn trượt, nảy mạnh hai nhịp rồi cất cánh thẳng đứng lên bầu trời xám xịt, hướng thẳng về phía Vùng xám biên giới sương mù.
***
Ở độ cao hai ngàn mét sườn Đông, chiếc Su-35 của Vy lướt đi giữa những đám mây tích điện khổng lồ màu xám đen. Sương mù dày đặc làm tầm nhìn trực quan ngoài buồng kính lái hoàn toàn bằng không. Sóng nhiễu từ từ trường của hẻm núi Lôi Thần bắt đầu tác động, khiến các kim chỉ số trên bảng hiển thị HUD nhấp nháy liên tục, thỉnh thoảng lại lệch hướng vài độ.
Vy phải dùng toàn bộ lực cánh tay trái để ghì chặt cần lái cơ học. Cơn đau buốt từ bả vai phải bị rách rộng rỉ máu tươi bùng lên như có hàng vạn mũi kim nung đỏ đang đâm trực tiếp vào thớ thịt cô. Mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên trán, thấm đẫm lớp lót mũ bảo hiểm phi công. Cô nhớ lại những bài giảng khí động học ứng dụng của Giáo sư Trần Thiết tại học viện không quân: *“Trong điều kiện từ trường cực đoan và nhiễu từ sườn núi, mọi thuật toán điều khiển kỹ thuật số đều có xu hướng tự động điều chỉnh sai lệch để bù đắp áp suất khí lưu. Người phi công xuất sắc không được phụ thuộc vào máy tính, mà phải dùng chính cơ thể mình để cảm nhận độ rung của cần lái.”*
Vy nhắm mắt trái lại một giây, thở hít một hơi thật sâu bằng kỹ thuật thở kháng áp G-force để giữ cho nhịp tim không vượt quá giới hạn kiểm soát. Cô cảm nhận độ rung lắc nhẹ của cần lái truyền qua lòng bàn tay trái, tinh chỉnh góc nghiêng cánh máy bay lướt qua những dòng khí đối lưu ngặt nghèo sườn Đông.
Đột ngột, một tiếng *tít* dài chói tai vang lên từ hệ thống điện tử hàng không.
Màn hình hiển thị HUD trước mặt cô bỗng nhiên nhấp nháy dòng chữ màu hổ phách: “AUTOPILOT ENGAGED – EXTERNAL COMMAND OVERRIDE”.
Toàn thân Vy lập tức căng thẳng như một dây cung bị kéo căng đến giới hạn. Cần lái cơ học trong tay trái cô đột ngột cứng đờ, bị khóa chặt vào một góc nghiêng ba mươi ba độ bên phải bởi một lực thủy lực cực mạnh từ bên trong hệ thống lái fly-by-wire. Chiếc Su-35 cải tiến bắt đầu tự động nghiêng cánh, thực hiện một góc ngoặt ngặt nghèo hướng thẳng về phía vực sâu của Hẻm núi sấm sét Lôi Thần.
“Đài chỉ huy! Đây là Át Chủ Bài 1! Hệ thống lái tự động tự kích hoạt! Tôi bị mất quyền kiểm soát cần lái cơ học!” Vy hét vào ống thu phát vô tuyến.
Đáp lại cô chỉ là những tiếng rè rè lạnh ngắt của sóng nhiễu từ từ trường hẻm núi: “...Rèè... Không thể... Rèè... can thiệp...”
Tín hiệu mã độc tự động của Khải Nguyên đã can thiệp và khóa chặt toàn bộ hệ thống điều khiển kỹ thuật số từ xa. Chiếc tiêm kích bắt đầu chúc đầu xuống, tăng tốc độ rơi tự do lên tới tám trăm cây số một giờ. Lực ép trọng lực G-force tăng vọt từ 3G lên 5G, rồi 7G, ép chặt cơ thể Vy vào ghế lái dã chiến. Cơn đau từ vết thương vai phải rách toác khiến cô thét lên một tiếng nghẹn ngào trong cổ họng, máu đỏ tươi bắt đầu thấm đẫm qua lớp áo bay kháng áp, tỏa ra mùi rỉ sắt nồng nặc trong cabin.
Vy cố gắng nhập mã khóa ghi đè (override code) của phi công vào máy tính hành trình bằng bàn tay trái run rẩy. Nhưng màn hình hiển thị liên tục dòng chữ đỏ tàn nhẫn: “ACCESS DENIED – SYSTEM SECURITY PROTOCOL ACTIVE”.
Tống Mỹ muốn cô phải chết trong một vụ tai nạn rơi máy bay do lỗi mất kiểm soát của phi công. Chúng đã chặn đứng mọi mã khóa truy cập của cô từ mặt đất.
“Không... mình không thể chết ở đây... Hoài Nam đang đợi mình...” Vy nghiến chặt răng đến mức bật máu tươi nơi khóe môi. Vị rỉ sắt ấm nóng bám trên môi từ đêm sưởi ấm cộng sinh với Nhật Nam dường như bùng cháy, tiếp thêm cho cô một ý chí sinh tồn sắt đá. Cô nhớ lại lời hứa định mệnh với anh dưới tháp hải đăng: *“Nếu máy bay của em rơi, em sẽ là người nhảy dù xuống cùng anh.”* Cô chưa tìm được chiếc hộp đen titan dưới đáy hồ băng, cô chưa giải oan được cho cha Trịnh Minh, cô không được phép đầu hàng trước cái bẫy bẩn thỉu của tài phiệt.
Trực giác của một phi công át chủ bài cấp độ Bạc giật chuông báo động đỏ trong đại đại não cô. Vy nhận thấy hệ thống lái tự động fly-by-wire của Khải Nguyên phản ứng và điều chỉnh quỹ đạo bay dựa trên dữ liệu độ cao liên tục của radar altimeter quét mặt đất. Nếu cô làm mù dữ liệu đầu vào của máy tính hành trình, hệ thống tự động sẽ bị rơi vào trạng thái lỗi logic và buộc phải trả lại quyền điều khiển thủ công cho phi công.
Vy quyết định thực hiện một hành động điên rồ, đánh cược toàn bộ sinh mệnh của mình trên bầu trời.
Cô dùng tay trái đập mạnh vào bảng điều khiển phụ sườn trái, tắt hoàn toàn hệ thống radar quét chủ động và radar altimeter quét đất. Chiếc Su-35 lập tức bị làm mù hoàn toàn về mặt kỹ thuật số giữa màn sương mù dày đặc của hẻm núi Lôi Thần.
Nhưng hệ thống lái tự động của Khải Nguyên vẫn không chịu nhả xích. Nó tự động kích hoạt giao thức an toàn khẩn cấp, cố gắng kéo mũi máy bay lên bằng cách tăng áp lực thủy lực lên mức tối đa để thực hiện một góc lượn ngoặt ngặt nghèo vượt quá giới hạn chịu tải của khung sườn titan.
*Rắc... Rắc...*
Tiếng kim loại mài mòn dã chiến rợn người rít lên từ khớp nối cánh phải máy bay. Khung sườn titan của chiếc Su-35 cải tiến rung lắc dữ dội dưới lực ép trọng lực cực đại lên tới 8.5G. Vy cảm thấy tầm nhìn mắt trái của mình tối sầm lại, những vệt xám mờ ảo của hiện tượng mất tầm nhìn tạm thời (Blackout) bắt đầu lan rộng do thiếu máu não cục bộ. Cô gồng cứng toàn bộ cơ bụng, mông và đùi, thực hiện kỹ thuật thở kháng áp G-force ngắt quãng liên tục mỗi ba giây để giữ vững chút ý thức cuối cùng.
“Ngắt... phải ngắt nguồn điện chính...”
Vy dùng bàn tay trái run rẩy bám chặt lấy cần gạt cầu dao điện tử chính (main circuit breakers) nằm khuất dưới bảng điều khiển sườn trái. Đây là biện pháp cực đoan nhất, bởi khi ngắt cầu dao tổng, toàn bộ hệ thống fly-by-wire sẽ bị tắt ngấm, đưa máy bay về trạng thái lái cơ học thuần túy bằng cáp thép chịu lực nhưng cũng đồng thời làm mất hoàn toàn hệ thống sưởi ấm buồng lái và các thiết bị hiển thị.
Bằng một động tác dứt khoát tột cùng, Vy gạt mạnh chiếc cầu dao tổng xuống.
*Bùm!*
Một tiếng nổ nhỏ kèm theo chuỗi tia lửa điện đỏ rực bắn ra từ phía sau bảng điều khiển avionics hàng không. Dòng điện quá tải do từ trường mạnh của hẻm núi Lôi Thần cộng hưởng lập tức làm cháy sém hoàn toàn các bảng mạch điện tử của hệ thống lái tự động. Khói khét lẹt, đặc quánh bốc lên nghi ngút trong buồng lái chật hẹp, xộc thẳng vào mắt Vy làm cô ho sặc sụa.
Màn hình hiển thị HUD trước mặt cô đột ngột tắt ngấm. Toàn bộ bảng điều khiển buồng lái tối sầm lại, chìm vào bóng tối u uất lạnh ngắt. Chiếc tiêm kích Su-35 cải tiến hoàn toàn mất kết nối với hệ thống lái cơ học kỹ thuật số, động cơ phản lực tắt ngấm ánh hồng buồng đốt chính.
Chiếc chiến cơ khổng lồ nặng hàng chục tấn mất hoàn toàn lực nâng, bắt đầu lao đầu thẳng đứng xuống đáy vực sâu hoắm của hẻm núi đá vôi sấm sét Lôi Thần với tốc độ rơi tự do không thể kiểm soát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!