Nhạc nềnShizima4

Sóng Ngầm Khải Nguyên

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Nhà ga kỹ thuật số 3 chìm trong một bầu không khí đặc quánh mùi dầu phản lực Kerosene JP-8, mùi kim loại cháy sém và hơi ẩm mốc của sương mù đóng băng. Những ánh đèn cao áp màu vàng neon từ trên trần nhà ga quét xuống, phản chiếu vệt bóng dài ngoằn ngoèo của chiếc tiêm kích Su-35 cải tiến đang nằm im lìm trên bệ nâng thủy lực. Chiếc chiến cơ khổng lồ lúc này trông giống như một con quái vật titan bị thương, lớp vỏ sợi carbon sườn cánh phải xuất hiện những vết xước sát mài mòn lớn do va chạm sượt nhẹ vách đá vôi hẻm núi sấm sét Lôi Thần.


Trịnh Phương Vy đứng khuất sau bóng tối của bệ nâng thủy lực, hàm răng nghiến chặt đến mức quai hàm bạnh ra đau nhói. Bả vai phải của cô vừa bị rách toác vết khâu dã chiến sau cú nhảy mạo hiểm khống chế Vương Tấn, giờ đây đang tuôn máu xối xả, nhuộm đỏ thẫm cả lớp bông lót giữ nhiệt bên trong bộ đồ bay kháng áp. Từng nhịp tim đập là một nhịp đau buốt xé thịt truyền thẳng lên đại não, khiến tầm nhìn mắt trái của cô thỉnh thoảng lại nhạt nhòa đi vì những vệt xám mờ ảo của hiện tượng xuất huyết nhẹ võng mạc.


“Vy, đứng im để anh băng bó lại. Em mà ngất ở đây là ngày mai không ai cứu được Hoài Nam đâu!”


Giọng nói trầm hùng nhưng run rẩy của Trần Quốc vang lên bên tai cô. Gã cơ khí trưởng vạm vỡ đang quỳ một gối trên nền xi măng dính dầu mỡ, đôi bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn khéo léo dùng băng gạc y tế dã chiến quấn chặt nhiều vòng quanh bả vai phải của Vy để cầm máu. Lòng bàn tay phải của Quốc vẫn còn đỏ rộp, bỏng rát do vừa phải thò tay vào xô dầu thải nóng để che giấu con chip định vị lỗi, nhưng gã vẫn cố chịu đựng để thực hiện từng mũi băng dứt khoát.


“Chiếc vali... đã giấu an toàn chưa, anh Quốc?” Vy thào thào hỏi, giọng cô khản đặc, hơi thở hóa thành làn sương buốt giá giữa đêm lạnh.


“Yên tâm, anh đã nhét chiếc vali bọc thép titan của Vương Tấn vào ngăn bí mật dưới bệ hạ cánh của chiếc Su-35 rồi. Chỗ đó bị che khuất bởi hệ thống xả áp lốp dã chiến của Sáu Mập, lính gác quân cảnh có dùng máy quét hồng ngoại cũng chỉ thấy một khối kim loại rỗng.” Quốc vừa nói vừa siết chặt nút thắt băng gạc cuối cùng, cố ý ép chặt bả vai phải của Vy sát vào sườn ngực để giữ cố định khớp xương. “Nhưng vết bầm tím quanh cổ em... ngày mai làm sao giấu được Tống Mỹ?”


Vy khẽ đưa bàn tay trái lên chạm nhẹ vào cổ họng. Những vết bầm đỏ sẫm – dấu vết của cú siết cổ tàn khốc đầy chủ ý từ Nhật Nam để ngụy tạo một vụ cận chiến sinh tử trước đội cứu hộ – vẫn còn hằn rõ trên làn da nhợt nhạt. Cô lạnh lùng kéo cao chiếc cổ áo khoác gió sẫm màu, che khuất hoàn toàn dấu vết nhạy cảm đó. “Em sẽ dùng chiếc áo lễ tân quân đội cổ cao. Ngày mai, Tống Mỹ xuất hiện với danh nghĩa thanh tra công nghệ của Tập đoàn công nghệ quân sự Khải Nguyên, bà ta chắc chắn sẽ tập trung quan sát bả vai phải của em để kiểm tra xem em có thực sự bị thương do mảnh kính buồng lái hay không. Em không được phép bộc lộ bất kỳ sự suy giảm lực lượng nào trước mặt bà ta.”


“Em định đối mặt trực diện với bà ta sao?” Quốc lo lắng hỏi.


“Vương Tấn đã bị bắn chết để bịt đầu mối ngay trước mặt em. Điều đó chứng tỏ Tống Mỹ đã biết em đang nắm giữ vật chứng phá hoại kỹ thuật. Nếu em trốn tránh, bà ta sẽ lập tức ra lệnh cho đặc vụ ra tay với Hoài Nam tại học viện. Em phải dùng chính sự hiện diện của mình tại bữa tiệc ngoại giao tối nay để làm lá chắn bảo vệ cho em trai.” Ánh mắt Vy rực sáng ý chí kiên định của một phi công tiêm kích xuất sắc. Cô đứng thẳng người dậy bằng lực chân trái, tay phải ép chặt sát sườn ngực, hoàn toàn bất động.


***


Sáng hôm sau, Nhà ăn phi công Căn cứ số 9 được trang hoàng bằng những dải băng rôn màu xanh sẫm của Liên minh Nam Dương, tạo nên một bầu không khí ấm áp giả tạo đối lập hoàn toàn với cơn bão tuyết đang gầm rú bên ngoài cửa kính. Bữa tiệc tiếp đón Giám đốc chi nhánh Khải Nguyên – Tống Mỹ – diễn ra dưới sự chủ trì của các sĩ quan cấp cao trung đoàn. Những tiếng cười nói ngoại giao, tiếng lách cách của dao nĩa kim loại và tiếng ly thủy tinh chạm nhau vang lên đều đặn, nhưng bên dưới sự xa hoa đó là những dòng sóng ngầm căng thẳng của cuộc chiến tình báo.


Trịnh Phương Vy bước vào nhà ăn trong bộ quân phục lễ tân màu xanh sẫm phẳng phiu. Chiếc cổ áo thêu viền vàng được kéo cao, che kín những vết bầm tím trên cổ cô. Bả vai phải của cô được bó chặt dưới lớp vải kaki dày, cánh tay phải buông thõng tự nhiên nhưng hoàn toàn bất động, được cố định ngầm bằng một sợi dây đai y tế giấu bên trong áo. Cô bước đi chậm rãi, giữ cho trọng tâm cơ thể thăng bằng tuyệt đối để không lộ ra sự loạng choạng do cơn sốt nhẹ đang âm ỉ tàn phá thể chất.


“Trung úy Trịnh Phương Vy, thật vinh hạnh khi được gặp lại á quân của bầu trời biên giới.”


Một giọng nói phụ nữ sắc sảo, thanh lịch vang lên từ phía bàn tiệc trung tâm. Tống Mỹ từ từ đứng dậy, tay nâng ly rượu vang đỏ rực. Bà ta mặc một bộ đồ vest đen công sở ôm sát tôn dáng, mái tóc ngắn cá tính được chải chuốt bóng mượt, gương mặt trang điểm đậm quý phái với nụ cười lạnh lùng, giả tạo thường trực trên môi. Đôi mắt sắc bén như dao mổ của Mỹ lập tức khóa chặt vào bả vai phải của Vy khi cô tiến lại gần.


“Chào Giám đốc Tống Mỹ,” Vy bình tĩnh đáp, cô chủ động dùng bàn tay trái nâng ly nước lọc từ khay phục vụ, thực hiện mọi cử chỉ một cách mượt mà để che giấu sự co rút cơ vai phải.


Tống Mỹ khẽ nhướng mày, bước lên một bước, cố tình đưa ly rượu về phía tay phải của Vy để thực hiện một cú chạm ly ngoại giao. “Trung úy Vy, tôi nghe nói cô vừa trải qua một vụ tai nạn rơi máy bay kinh hoàng tại sườn Tây. Thật kỳ diệu khi cô có thể sống sót trở về mà không bị thương tích gì nghiêm trọng. Nào, chúng ta hãy nâng ly vì sự dũng cảm của phi công xuất sắc nhất Nam Dương.”


Vy nhận thấy ánh mắt của Mỹ đang hướng thẳng vào khớp vai phải của mình, chờ đợi một phản xạ tự nhiên của cánh tay thuận. Trực giác phản xạ không chiến mili-giây của cô lập tức giật chuông báo động. Vy khéo léo lùi lại nửa bước, tay trái giữ chặt ly nước đưa lên ngang ngực, khẽ nghiêng đầu kính cẩn. “Cảm ơn sự quan tâm của Giám đốc Mỹ. Tiếc là bả vai phải của tôi vừa bị xước sát nhẹ do mảnh kính buồng lái vỡ khi nhảy dù dã chiến cứu hộ. Y tá Khánh An đã yêu cầu tôi phải hạn chế vận động cánh tay phải trong vòng hai tuần để tránh rách vết khâu. Tôi xin phép được dùng tay trái để đáp lễ.”


Nói rồi, Vy dùng tay trái nâng ly chạm nhẹ vào ly của Mỹ. Tiếng thủy tinh vang lên giòn giã nhưng lạnh ngắt.


Nụ cười trên môi Tống Mỹ khựng lại một phần mười giây trước khi giãn ra đầy xảo quyệt. “Ồ, ra là vậy. Hồ sơ bệnh án của quân y dã chiến quả thực rất hoàn hảo. Nhưng tôi nghĩ, một phi công tài năng như cô không nên để những vết thương nhỏ nhặt đó làm mòn đi đôi cánh tự do.”


Mỹ đặt ly rượu xuống bàn, từ từ lấy ra từ trong túi áo vest một bản thiết kế động cơ phản lực thế hệ mới có thêu logo chìm của Tập đoàn công nghệ quân sự Khải Nguyên. Bà ta đẩy bản vẽ về phía Vy, giọng nói mang theo sự lôi kéo tài chính đầy quyền lực. “Khải Nguyên đang chuẩn bị thử nghiệm dòng tiêm kích không người lái tích hợp hệ thống lái tự động tối tân tại sườn Tây. Chúng tôi cần một phi công thử nghiệm xuất sắc, một người có trực giác không gian thiên bẩm như cô để hoàn thiện thuật toán bay. Nếu cô đồng ý làm phi công thử nghiệm chính thức cho tập đoàn, Khải Nguyên không chỉ đảm bảo cho cô một mức thù lao khổng lồ ngoài tầm với của quân đội, mà còn có thể đưa mẹ cô – bà Lâm Thanh – sang Thụy Sĩ điều trị bệnh tim bằng công nghệ y học hiện đại nhất.”


Lời đề nghị của Mỹ giống như một lưỡi dao bọc đường, đâm thẳng vào điểm yếu duy nhất của Vy. Cô biết rất rõ, nếu cô nhận lời, cô sẽ trở thành một quân cờ thí tiếp theo trong phòng thí nghiệm bẩn thỉu của chúng, giống như Vương Tấn đã từng. Nhưng quan trọng hơn, việc Mỹ nhắc đến tên mẹ cô và Hoài Nam chính là một lời đe dọa ngầm đầy tàn nhẫn.


Vy nhìn thẳng vào đôi mắt sắc bén của Tống Mỹ, bàn tay trái cô khẽ siết chặt lấy mép chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling của cha dưới tay áo. “Cảm ơn lời mời chào đầy thiện chí của Giám đốc Mỹ. Nhưng danh dự của một quân nhân Liên minh Nam Dương không cho phép tôi tự ý tham gia vào các dự án thương mại khi chưa có sự phê duyệt chính thức từ Bộ quốc phòng và Tướng Trịnh Nghị. Tôi tin rằng kỷ luật quân đội chính là chiếc lồng bảo vệ tốt nhất cho đôi cánh của mình.”


“Chiếc lồng sao?” Tống Mỹ khẽ cười nhạt, ánh mắt bà ta tối sầm lại đầy nguy hiểm. “Trung úy Vy, đôi khi chiếc lồng mà cô tin tưởng lại chính là nơi chôn cất những cánh chim cứng đầu sớm nhất. Cô nên nhớ rằng, bão tuyết biên giới sườn Tây rất khắc nghiệt, và tai nạn hàng không có thể xảy ra với bất kỳ ai... kể cả những học viên trẻ tuổi tại học viện hàng không.”


Vy nín thở, cơn giận dữ tột cùng dâng lên nghẹt thở trong lồng ngực cô, nhưng cô buộc phải dùng lý trí sắt đá để kìm nén. Cô biết Mỹ đang nhắc đến chuyến dã ngoại dã chiến của Hoài Nam vào sáng mai. Cô khẽ nghiêng đầu, giữ vững phong thái kiêu hãnh của một phi công át chủ bài. “Cảm ơn lời nhắc nhở của Giám đốc. Tôi luôn tin vào sự an toàn của hệ thống cơ khí dã chiến do Trần Quốc bảo trì.”


Nói rồi, Vy từ tốn quay lưng bước đi, tay trái ép chặt bả vai phải đang rỉ máu ấm để tránh lộ ra sự run rẩy thể chất trước những ánh mắt dòm ngó của đặc vụ Khải Nguyên đang rình rập quanh nhà ăn.


***


Đêm xuống, Căn căn cứ không quân Biên giới số 9 chìm vào bóng tối u uất dưới sức càn quét của trận bão tuyết âm 40 độ. Những tiếng gió hú ghê rợn rít qua khe cửa sắt của xưởng bảo trì Nhà ga số 3, mang theo hơi lạnh thấu xương làm đóng băng mọi bề mặt kim loại.


Trong góc khuất tối tăm nhất phía sau chiếc Su-35 cải tiến, Phan An đang ngồi khom lưng trước một chiếc bàn gỗ nhỏ chứa đầy các linh kiện điện tử phế liệu. Cậu thợ máy trẻ tuổi đang cẩn thận dùng chiếc mỏ hàn xung tự chế sử dụng pin dung lượng cao để hàn các mối nối cáp đồng truyền dẫn tín hiệu của chiếc Bộ đàm vô tuyến tầm ngắn nhảy tần tự chế.


Vy đứng cạnh cậu, mặc chiếc áo bay kháng áp giữ nhiệt cực hạn dày dặn, bả vai phải đã được quấn thêm một lớp bông giữ nhiệt của Lê Hòa để chống chịu cái lạnh cực hạn. Cô dùng tay trái giữ chặt chiếc anten cáp đồng kéo dài từ trong hang ra ngoài cửa sổ thông gió hướng thẳng về phía sườn Bắc biên giới.


“Phan An, tần số nhảy tần đã đồng bộ chưa?” Vy khẽ hỏi, giọng cô nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy.


“Dạ rồi, Trung úy,” Phan An thì thầm, đôi mắt to thông minh dán chặt vào màn hình dao động ký tự chế. “Em đã cải tiến dải sóng cứu hộ khẩn cấp quốc tế 121.5 MHz thành dải tần số nhảy tần liên tục sau mỗi mười giây theo quy luật mã hóa nhạc cổ điển của Bach mà anh Trương Ba dạy. Điều này sẽ giúp chúng ta lách qua hệ thống quét tần số tự động của trạm radar Bắc Dạ. Nhưng từ trường hẻm núi sấm sét đang tăng vọt ban đêm, em phải liên tục dùng bộ lọc nhiễu tự chế để giữ ổn định tín hiệu.”


“Kích hoạt đi,” Vy ra lệnh dứt khoát.


Phan An gạt mạnh công tắc nguồn của bộ đàm tự chế. Ánh đèn LED màu xanh lá nhạt nhòa trên bảng mạch điện tử nhấp nháy liên tục, phát ra những tiếng rè rè lạnh ngắt của sóng nhiễu từ vô tuyến.


Vy áp chiếc tai nghe dã chiến sát vào tai trái, tay trái cô từ từ điều chỉnh núm xoay tần số cơ học. Cô nín thở, lắng nghe từng nhịp rè rè của dải sóng điện từ vượt qua ranh giới đỏ biên thùy.


*Rèè... Rèè... Tích... Tích...*


Sau ba nhịp nhảy tần liên tiếp, tiếng rè rè lạnh ngắt bỗng nhiên dịu đi, nhường chỗ cho một âm thanh trầm ấm, u uất quen thuộc vang lên qua dải sóng nhiễu từ.


Đó là tiếng đàn vĩ cầm.


Bản nhạc cổ điển “Cánh Chim Lưu Vong” của Bach được chơi bằng những nốt nhạc trầm bổng, du dương nhưng mang theo nỗi cô độc tột cùng của bầu trời tự do. Tiếng đàn vĩ cầm cổ của mẹ Nhật Nam vượt qua hàng chục cây số rừng tuyết đóng băng, truyền thẳng vào tai Vy, sưởi ấm tâm hồn đang dằn vặt lo âu của cô giữa đêm đông lạnh giá. Vy nhắm mắt lại, cô cảm nhận được từng nhịp thở trầm ấm của Nam qua tần số vô tuyến vô thức, như thể anh đang đứng ngay cạnh cô trong bóng tối hang đá vôi năm nào.


“Vy... là em phải không?”


Giọng nói trầm ấm, khản đặc của Phó Nhật Nam vang lên sau nốt nhạc cuối cùng. Tiếng nói của anh mang theo sự mệt mỏi thể chất của một người đang bị giam lỏng biệt lập, nhưng vẫn giữ nguyên sự sắc bén kiêu hãnh.


“Nam, em đây,” Vy thào thào đáp vào ống thu phát, tay trái cô siết chặt lấy chiếc đồng hồ Breitling cổ đeo ở cổ tay. “Anh có sao không? Vết thương bắp tay trái của anh...”


“Anh vẫn ổn, vết nứt vỏ gỗ chiếc vĩ cầm của mẹ đã được anh dán keo dã chiến sửa chữa thành công rồi,” Nam khẽ cười nhạt qua dải sóng rè. “Nhưng Vy... em phải nghe rõ đây. Em gái anh – Nhật Anh – vừa bắt được một mật tin từ phòng truyền tin Bắc Dạ. Thẩm Cao đã cho triển khai một hệ thống radar quét mảng pha chủ động công suất lớn mới của Khải Nguyên tại đỉnh núi sườn Bắc. Chúng đang tiến hành quét dải rộng toàn bộ không phận biên giới để dò tìm nguồn phát sóng vô tuyến nhảy tần dã chiến.”


“Tống Mỹ đang ở căn cứ của em,” Vy nhanh chóng thông báo tin tình báo. “Bà ta đã cho sát thủ bắn chết Vương Tấn để bịt đầu mối, và đang dùng Hoài Nam để đe dọa em. Sáng mai, chúng sẽ ra tay với Hoài Nam tại chuyến dã ngoại sườn Tây.”


“Đừng thỏa hiệp với Khải Nguyên, Vy,” giọng Nam trở nên đanh thép, đầy uy lực chỉ huy. “Bản đồ oanh tạc tự động sườn Tây thực chất là một cái bẫy để chúng thử nghiệm hệ thống khóa mục tiêu tự động của drone mới. Em phải...”


Tiếng nói của Nam bỗng nhiên bị ngắt quãng bởi một chuỗi âm thanh rít chói tai của sóng điện từ cực mạnh.


*Rít... Rít... O o o...*


Phan An bàng hoàng nhìn màn hình dao động ký, các đường sóng hình sin màu xanh lá đột ngột biến dạng thành những vệt thẳng đứng nhấp nháy điên cuồng. “Trung úy! Ngắt kết nối mau! Trạm radar mới của Khải Nguyên đang kích hoạt xung tần số quét cực mạnh để định vị tọa độ của chúng ta!”


Vy nghiến răng, cô chưa kịp nói lời tạm biệt với Nam thì tiếng đàn vĩ cầm và giọng nói của anh đã hoàn toàn bị nuốt chửng bởi tiếng rè rè chói tai của xung điện từ quét dải rộng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!