Kẻ Phản Bội Trong Bóng Tối
Gió tuyết phương Bắc rít gào qua những khe đá vôi dựng đứng của dãy núi biên thùy, đập mạnh vào những ô cửa kính bọc thép của ngôi biệt thự đá biệt lập. Bên trong căn phòng tối, không có ánh đèn điện, chỉ có ánh lửa bập bùng từ lò sưởi củi phản chiếu lên những bức tường đá xám lạnh lẽo. Phó Nhật Nam ngồi im lặng trên chiếc ghế bành bằng da cũ sờn. Gương mặt góc cạnh của vị chỉ huy không đoàn Hắc Phong ẩn hiện dưới bóng tối, nhợt nhạt vì mất máu nhưng đôi mắt xám tro vẫn sắc bén như chim ưng sườn núi.
Bả vai phải của anh đã được băng bó bằng gạc y tế dã chiến, nhưng bắp tay trái – nơi có vết rạch sâu hoắm tự gây ra để lấy máu cứu mạng Vy – vẫn nhói lên từng nhịp đau buốt theo mỗi hơi thở lạnh. Trên đùi anh, chiếc vĩ cầm cổ bằng gỗ phong đỏ của người mẹ quá cố Diệp Tư nằm im lìm. Phần sườn trái của nhạc cụ quý giá này xuất hiện một vết nứt dọc dài, thớ gỗ phong bị rạn vỡ nhẹ do cú va chạm cơ học khi anh rướn người che chắn cho Vy khỏi làn đạn của Sói Đen dưới tháp hải đăng bỏ hoang.
Nam chậm rãi dùng bàn tay phải thô ráp, đầy những vết chai sạn của một phi công tiêm kích, lấy ra một tuýp keo dán nhựa cây dã chiến và chiếc kẹp gỗ nhỏ từ túi sinh tồn. Anh tỉ mỉ bôi một lớp keo mỏng dọc theo vết nứt của thớ gỗ phong đỏ. Từng động tác của anh cực kỳ chậm rãi, cẩn trọng như đang tinh chỉnh cánh lái của chiếc Su-57 trước giờ xuất kích. Tiếng gió tuyết gầm rú ngoài kia dường như lùi xa, nhường chỗ cho tiếng tích tắc cơ học đều đặn của chiếc đồng hồ treo tường và tiếng thở trầm ấm của chính anh.
Khi chiếc kẹp gỗ được siết chặt để cố định vết nứt vỏ gỗ vĩ cầm cổ, Nam khẽ rướn người, tay trái lướt nhẹ qua những sợi dây đàn bằng thép rỉ nhẹ. Một âm thanh trầm u uất vang lên, dội vào lòng đá vôi của căn phòng giam lỏng biệt lập. Anh nhìn ra ngoài cửa sổ, nơi màn sương mù dày đặc đang nuốt chửng những ngọn thông đen biên giới. Bên kia lằn ranh đỏ ấy, sườn Nam đang chìm trong bóng tối của một cuộc thanh trừng ngầm. Anh biết Vy đang phải đối mặt với những họng súng vô hình của Lâm Thế và tập đoàn Khải Nguyên. Anh đã dâng hiến tự do và danh dự quân nhân của mình để đổi lấy khoảng trống thời gian cho cô chạy thoát, và giờ đây, mỗi nhịp tim của anh đều hướng về cánh chim lưu vong đang đơn độc chiến đấu giữa lưới sắt quân cảnh.
***
Cùng lúc đó, tại sườn Nam biên giới.
Nhà ga kỹ thuật số 3 chìm trong một bầu không khí đặc quánh mùi dầu phản lực Kerosene JP-8, mùi kim loại cháy sém và hơi ẩm mốc của sương mù đóng băng. Những ánh đèn cao áp màu vàng neon từ trên trần nhà ga quét xuống, phản chiếu vệt bóng dài ngoằn ngoèo của chiếc tiêm kích Su-35 cải tiến đang nằm im lìm trên bệ nâng thủy lực. Chiếc chiến cơ khổng lồ lúc này trông giống như một con quái vật titan bị thương, lớp vỏ sợi carbon sườn cánh phải xuất hiện những vết xước sát mài mòn lớn do va chạm sượt nhẹ vách đá vôi hẻm núi sấm sét Lôi Thần.
Trịnh Phương Vy bước nhanh qua cánh cửa sắt phụ của nhà ga kỹ thuật. Cơ thể mảnh mai của cô hơi khom về phía trước dưới chiếc áo khoác gió sẫm màu. Bả vai phải rách rộng vết khâu dã chiến đang rỉ máu đỏ tươi, nhói đau kịch liệt theo mỗi bước chân di chuyển. Lớp bông lót giữ nhiệt bên trong bộ đồ bay kháng áp đã đẫm một vệt máu ấm sẫm màu, dính bết vào làn da lạnh buốt của cô. Cổ họng cô đau rát, vệt bầm tím đỏ sẫm quanh cổ do Nhật Nam chủ ý siết chặt ngụy trang co rút mạnh mỗi khi cô nuốt khan hơi lạnh.
Vy dùng bàn tay trái siết chặt bản thỏa thuận hoãn kỷ luật bay Ban 2 nhàu nát – lá chắn pháp lý duy nhất cô vừa tống tiền Lâm Thế để giành lại quyền tiếp cận Nhà ga số 3. Cô đi thẳng về phía phòng làm việc nhỏ của Trần Quốc nằm khuất sau những thùng phuy chứa dầu thủy lực.
“Vy! Em điên rồi sao?”
Trần Quốc bật dậy khỏi chiếc ghế sắt khi nhìn thấy Vy bước vào. Gương mặt vạm vỡ, ngăm đen của gã cơ khí trưởng hằn rõ vẻ lo âu tột độ. Lòng bàn tay phải của Quốc vẫn còn đỏ rộp, bỏng rát do tiếp xúc với dầu thải nóng để che giấu con chip định vị lỗi khỏi cuộc lùng sục của quân cảnh trước đó.
“Quốc, chúng ta không còn thời gian nữa,” Vy trầm giọng, giọng cô khản đặc vì mất máu và hơi lạnh. Cô đặt bản thỏa thuận lên bàn gỗ dính đầy mỡ máy. “Lâm Thế đã thỏa hiệp ký lệnh hoãn kỷ luật, nhưng hắn đang dùng Hoài Nam để đe dọa ngược em. Sáng mai, Hoài Nam sẽ có chuyến dã ngoại dã chiến sườn Tây của học viện. Khải Nguyên sẽ ra tay dàn dựng một tai nạn nổ buồng đốt để thủ tiêu em ấy. Chúng ta phải tìm ra kẻ đã cài đặt con chip lỗi lên máy bay của em trước khi chúng kịp hành động.”
Trần Quốc nghiến răng, vết bỏng trên tay khẽ giật mạnh. Anh quay sang ra hiệu cho Phan An – trợ lý thợ máy trẻ đang ngồi trước màn hình máy tính phân tích dữ liệu hàng không.
“Phan An, lật lại nhật ký truy cập hệ thống avionics của chiếc Su-35 cải tiến trước giờ bay ở chương 1,” Quốc ra lệnh dứt khoát.
Phan An nhanh nhẹn gõ phím. Đôi mắt to thông minh của cậu thợ máy trẻ dán chặt vào những dòng mã lệnh nhấp nháy màu xanh lá. “Cơ khí trưởng, Trung úy Vy... Em đã đối chiếu sơ đồ mạch điện tử hàng không của chiếc Su-35 cải tiến với bản vẽ kỹ thuật chứa thông số chip lỗi KN-99-B mà anh Quốc tháo dỡ. Hệ thống dẫn đường bay tự động đã bị can thiệp trực tiếp từ một thiết bị lập trình phần mềm độc hại cầm tay siêu nhỏ thông qua cổng nạp liệu phụ phía sườn trái cánh.”
“Ai là người đã ký xác nhận bảo trì cổng nạp liệu phụ đó?” Vy bước lên một bước, tay trái tỳ chặt vào mép bàn để giữ thăng bằng cho cơ thể đang run lên vì sốt nhẹ.
“Nhật ký lưu trữ hiển thị mã số nhân viên kỹ thuật điện tử hàng không bậc cao...” Phan An khựng lại, gương mặt thư sinh của cậu tái nhợt đi khi nhìn thấy cái tên xuất hiện trên màn hình. “Là... Vương Tấn. Kỹ sư trưởng chuyên trách hệ thống định vị của Khải Nguyên biệt phái tại căn cứ.”
“Vương Tấn!” Trần Quốc đập mạnh bộ cờ lê đa năng bằng titan xuống bàn, tạo ra một tiếng va chạm kim loại chói tai. “Mẹ kiếp! Hắn chính là kẻ đã cài đặt con chip định vị lỗi trên máy bay Vy. Chính con chip bẩn thỉu đó đã tự động phát tín hiệu định vị lỗi để chiếc tiêm kích tàng hình của Tống Kiệt khóa mục tiêu bắn hạ em ở chương 1.”
“Hắn đang ở đâu?” Vy lạnh lùng hỏi, tay trái cô từ từ di chuyển xuống bao súng lục phòng thân Makarov đeo bên hông đùi. Khẩu súng vẫn còn đúng 6 viên đạn dã chiến, cơ chế bóp cò hơi rít do lạnh nhưng sẵn sàng nổ súng tự vệ.
“Theo lịch trực ban kỹ thuật, Vương Tấn đang tiến hành kiểm tra định kỳ hệ thống radar mảng pha của chiếc Su-30 hỏng ở góc tối sườn Tây nhà ga,” Phan An nhanh chóng định vị mục tiêu trên sơ đồ mặt đất. “Hắn đang đi một mình để thu gom các linh kiện điện tử phế liệu.”
“Quốc, khóa tất cả các lối ra của Nhà ga kỹ thuật số 3 lại,” Vy ra lệnh, ánh mắt cô rực sáng ý chí chiến đấu dứt khoát của một phi công át chủ bài. “Phan An, tắt toàn bộ hệ thống camera an ninh nội bộ của khu vực sườn Tây trong vòng năm phút. Chúng ta sẽ bắt sống hắn ngay tại đây.”
***
Khu vực sườn Tây của Nhà ga số 3 chìm trong bóng tối u uất. Những chiếc chiến cơ cũ hỏng nằm xếp xó như những bộ xương titan khổng lồ, bao phủ bởi những tấm bạt xám xịt dính đầy bụi chì. Hơi nước nóng từ các ống dẫn nhiệt rò rỉ bốc lên nghi ngút, tạo thành những dải sương mù nhân tạo mờ ảo làm giảm tầm nhìn xuống dưới năm mét.
Vương Tấn đứng khom lưng bên cạnh khoang mũi của chiếc Su-30 hỏng. Dáng người hắn nhỏ nhắn, mặc bộ đồ bảo hộ kỹ thuật màu xám thêu logo Khải Nguyên dính đầy dầu máy. Hắn đeo kính cận dày cộp, mái tóc thưa xám xịt bết mồ hôi lạnh. Tay trái hắn cầm một thiết bị lập trình phần mềm độc hại cầm tay siêu nhỏ, tay phải đang lén lút tháo gỡ một bảng mạch chip vi xử lý radar phòng không từ khoang lái phụ để nhét vào chiếc vali bọc thép titan đặt dưới đất.
*Cạch.*
Tiếng kim loại va chạm rất khẽ vang lên từ phía sau những thùng phuy chứa dầu thải. Vương Tấn giật nảy mình, thiết bị lập trình trên tay suýt rơi xuống đất. Hắn vội vã quay đầu lại, đôi mắt ti hí sau tròng kính dày cộp nhớn nhác nhìn vào màn sương mù ẩm ướt.
“Ai đó?” Tấn hỏi, giọng hắn run rẩy, khản đặc vì sợ hãi.
Đáp lại hắn chỉ có tiếng rít đều đặn của hơi nước nóng rò rỉ từ các đường ống dẫn nhiệt sườn tường.
Tấn nuốt nước bọt khan, vội vã khóa chặt chiếc vali bọc thép, chuẩn bị xách lên để rời đi. Nhưng khi hắn vừa quay người lại, bóng dáng mảnh mai của Trịnh Phương Vy đã hiện ra từ màn sương mù, chỉ cách hắn chưa đầy ba mét. Cô đứng sừng sững dưới ánh đèn bảo vệ màu vàng nhạt, tay trái giơ thẳng khẩu súng lục Makarov lạnh ngắt chỉ thẳng vào trán hắn.
“Vương Tấn,” Vy lạnh lùng cất tiếng, vệt bầm tím trên cổ họng cô co rút mạnh khiến giọng nói mang theo sự lạnh lẽo tột cùng của băng tuyết biên thùy. “Đứng im. Chỉ cần ông nhúc nhích ngón tay, viên đạn 9mm này sẽ găm thẳng vào giữa hai mắt ông trước khi ông kịp chạm vào chiếc vali.”
Vương Tấn bàng hoàng, toàn thân hắn run bắn lên như cầy sấy. Chiếc vali trên tay hắn rơi bịch xuống nền xi măng dính dầu mỡ. “Trung úy... Vy? Cô... cô chưa bị giam lỏng sao? Tôi... tôi không làm gì cả... Tôi chỉ đang bảo trì thiết bị...”
“Bảo trì bằng cách cài đặt chip định vị lỗi KN-99-B lên chiếc Su-35 của tôi?” Vy bước lên một bước, tay trái vẫn giữ vững họng súng Makarov, bả vai phải ép chặt vào sườn ngực để giữ cố định vết khâu đang rỉ máu ấm. “Chính ông đã nhận tiền của Khải Nguyên để phá hoại máy bay của tôi, giống hệt cái cách ông đã can thiệp điện tử phá hoại hệ thống lái của cha tôi mười năm trước!”
“Không! Tôi không biết gì về vụ án mười năm trước cả!” Tấn hoảng loạn hét lên, gương mặt hắn xám ngoét đi vì sợ hãi. Hắn liếc nhìn ra sau, phát hiện bóng dáng vạm vỡ của Trần Quốc đã chặn đứng lối thoát duy nhất dẫn ra cổng phụ sườn Tây.
“Tấn, ông đã bị bao vây hoàn toàn,” Trần Quốc trầm giọng, bộ cờ lê titan trên tay anh khẽ nhấc lên đầy đe dọa. “Khôn hồn thì giao nộp toàn bộ bảng mạch lập trình và khai ra kẻ chỉ đạo trực tiếp của ông tại căn cứ.”
Nhìn thấy đường lui đã bị chặn đứng, sự hèn nhát trong lòng Vương Tấn bỗng chốc hóa thành sự liều mạng của một con thú bị dồn vào đường cùng. Hắn biết nếu bị bắt giữ quân kỷ và đưa ra tòa án quân sự, hắn sẽ phải đối mặt với bản án tử hình vì tội phản quốc và gián điệp công nghệ bẩn.
“Muốn bắt tôi sao? Không dễ thế đâu!”
Tấn gầm lên một tiếng điên cuồng. Hắn bất ngờ cúi người, dùng hết sức bình sinh chụp lấy chiếc bình chữa cháy dã chiến dạng bột khô đặt cạnh bệ nâng, giật chốt an toàn và bóp mạnh cò xịt thẳng về phía Vy và Trần Quốc.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Một luồng khói bột hóa chất màu trắng đục, dày đặc phun ra xối xả, lập tức nuốt chửng toàn bộ không gian góc tối sườn Tây vào một màn sương trắng xóa, làm mù hoàn toàn tầm nhìn mắt thường của Vy và Quốc.
“Quốc! Khóa cầu dao điện toàn khu vực sườn Tây!” Vy hét lên qua màn khói bột khô buốt mắt.
Trần Quốc lao nhanh về phía hộp cầu dao tổng sườn tường, dùng báng cờ lê đập mạnh vào cần gạt chính.
*Rắc!*
Toàn bộ hệ thống đèn cao áp màu vàng neon của khu vực sườn Tây vụt tắt, lòng nhà ga chìm vào bóng tối u uất của đêm đông sương mù. Tuy nhiên, ngay lập tức, một tiếng động cơ máy phát điện phụ dã chiến của Khải Nguyên tích hợp trên chiếc vali của Tấn tự động kích hoạt. Những ánh đèn LED khẩn cấp màu đỏ nhấp nháy liên tục sườn tường tự động bật sáng, duy trì một thứ ánh sáng đỏ nhạt nhòa, ma quái xuyên qua màn khói bột trắng đục.
“Mẹ kiếp! Hệ thống dự phòng của hắn tự động kích hoạt rồi!” Tiếng Trần Quốc chửi thề vang lên từ góc tường tối.
Trong màn khói bột dày đặc, Vương Tấn xách chiếc vali bọc thép, điên cuồng chạy lao về phía chiếc thang sắt thẳng đứng dẫn lên bệ cẩu trục cao mười mét của nhà ga. Hắn muốn leo lên đỉnh cẩu trục để ném chiếc vali chứa chip vi xử lý radar phòng không và bảng mạch lập trình xuống khe chứa rác thải công nghiệp sườn Bắc – nơi có lò đốt rác thải dầu mỡ đang cháy âm ỉ bên dưới để tiêu hủy hoàn toàn vật chứng.
Vy ho sặc sụa do hít phải bột hóa chất, bả vai phải nhói đau kịch liệt như có hàng vạn cây kim châm trực tiếp vào thớ thịt rách rỉ máu. Nhưng phản xạ không chiến nhanh nhạy của một phi công át chủ bài không cho phép cô dừng lại. Cô nhanh tay chụp lấy chiếc mũ bảo hiểm phi công tích hợp kính nhìn đêm hồng ngoại NVG đang treo trên sườn cabin chiếc Su-35 gần đó, đội nhanh lên đầu và gạt mạnh kính ngắm xuống mắt trái.
*Tách.*
Hệ thống kính nhìn đêm hồng ngoại NVG lập tức kích hoạt. Màn khói bột trắng đục vô dụng trước sóng quét nhiệt. Qua kính ngắm mắt trái, Vy nhìn thấy rõ mồn một vệt nhiệt hình người màu cam đỏ của Vương Tấn đang điên cuồng leo lên những bậc thang sắt thẳng đứng sườn Tây.
“Tấn! Đứng lại!”
Vy hét lên, cô dùng tay trái bám chặt vào sườn thang sắt, bắt đầu đuổi theo hắn. Cơn đau từ bả vai phải rách rộng vết khâu dã chiến khiến Vy gần như khuỵu xuống ở bậc thang thứ ba. Máu đỏ tươi thấm đẫm ngực áo bay kháng áp giữ nhiệt, nhỏ từng giọt nóng hổi xuống những bậc thang sắt lạnh ngắt. Vy phải dùng răng cắn chặt vào cổ áo bay để ngăn mình không bật ra tiếng rên rỉ đau đớn, tay trái ghì chặt lấy tay vịn sắt, dùng lực của cả cơ thể để kéo thân mình mảnh mai leo lên từng mét một.
Ở phía trên, Vương Tấn đã leo lên tới bệ cẩu trục cao mười mét. Hắn lết đi khó khăn trên thanh dầm thép hẹp, hướng về phía miệng khe chứa rác thải công nghiệp đang bốc lên luồng hơi nóng ẩm của dầu mỡ cháy.
Vy lướt nhanh qua những đường ống dẫn hơi nước nóng rò rỉ chạy dọc sườn trần nhà ga. Hơi nước nóng ẩm bốc lên nghi ngút làm mờ kính lọc hồng ngoại, nhiệt độ tỏa ra từ đường ống khiến cơ thể cô nóng rực lên đối lập với cái lạnh buốt xương của đêm tuyết. Vy tính toán hướng di chuyển bóng của Tấn trên trần nhà ga thông qua vệt ánh sáng đỏ khẩn cấp. Cô nhận thấy thanh dầm thép sườn Bắc có một đoạn cua hẹp – nơi Tấn bắt buộc phải giảm tốc độ di chuyển để không bị trượt chân rơi xuống bệ hạ cánh bên dưới.
Vy lấy đà, nén chịu cơn đau xé thịt từ bả vai phải rách rộng, cô dùng tay trái đu người qua một đường ống dẫn hơi nước bọc thép, thực hiện một cú nhảy mạo hiểm từ bệ thang sắt sườn Tây xuống thẳng thanh dầm thép sườn Bắc để chặn đầu Tấn.
*Rầm!*
Vy đáp mạnh hai chân xuống thanh dầm thép hẹp, tạo ra một tiếng vang kim loại chấn động toàn bộ nhà ga kỹ thuật. Cú tiếp đất thô bạo khiến vết thương vai phải của cô rách toác ra hoàn toàn, máu đỏ tươi tuôn xối xả làm ướt đẫm mảng ngực áo bay. Vy khụy một gối xuống dầm thép, gương mặt tái nhợt không còn một giọt máu, xuất huyết nhẹ mắt trái khiến tầm nhìn của cô nhạt nhòa đi vì những vệt xám mờ ảo.
Nhưng họng súng lục Makarov trên tay trái của cô vẫn hướng thẳng vào ngực Vương Tấn, chỉ cách hắn chưa đầy một mét.
“Hết đường chạy rồi, Vương Tấn,” Vy thở dốc, giọng cô khàn đặc nhưng mang theo ý chí sinh tồn kiên cường không thể lay chuyển.
Vương Tấn hoảng loạn tột độ khi thấy Vy bất ngờ xuất hiện chặn đầu như một bóng ma từ trên trời rơi xuống. Hắn trừng mắt nhìn vệt máu đỏ tươi đang loang rộng trên vai cô, rồi nhìn họng súng lục lạnh ngắt đang khóa chặt tim mình.
“Cô... cô là đồ quỷ quyệt!” Tấn gầm lên trong sự tuyệt vọng điên cuồng. Hắn bất ngờ rút từ trong túi quần bảo hộ ra một con dao rọc giấy kim loại sắc bén, vung tay đâm mạnh về phía bả vai phải đang bị thương của Vy.
Cú đâm clumsy và thiếu kỹ thuật của một kỹ sư phòng thí nghiệm không thể qua mắt được phản xạ không chiến mili-giây của Vy. Dù bả vai phải hoàn toàn mất lực bất động, Vy khéo léo nghiêng người sang trái 33 độ để tránh đường dao bén ngọt sượt qua cổ áo bay. Ngay lập tức, cô dùng tay trái tóm chặt lấy cổ tay phải cầm dao của Tấn, thực hiện một cú bẻ ngược khớp tay dứt khoát hướng xuống dưới.
*Rắc! Choảng!*
Tiếng xương khớp kêu rắc khô khốc quyện cùng tiếng con dao rọc giấy rơi xuống thanh dầm thép rồi rơi thẳng xuống khe chứa rác thải bên dưới. Vương Tấn thét lên một tiếng đau đớn tột cùng, hai gối hắn quỵ sụp xuống dầm thép hẹp dưới lực ép khóa khớp tay tàn khốc của Vy. Cô dùng chân trái ghì chặt lấy ngực hắn, ép chặt thân hình run rẩy của tên phản bội xuống nền thép lạnh ngắt.
“Nói!” Vy gầm lên, họng súng Makarov dí sát vào màng tang của Tấn. “Ai là kẻ đã ra lệnh cho ông cài chip lỗi lên máy bay của tôi? Tống Mỹ? Hay chính Chủ tịch Trịnh Khải?”
Vương Tấn run lẩy bẩy, nước mắt và mồ hôi lạnh chảy ròng ròng trên gương mặt xám ngoét sau tròng kính cận bị lệch. Sự tự tin hèn nhát của hắn đã hoàn toàn bị bẻ gãy trước ý chí sắt đá của nữ phi công trẻ.
“Tôi... tôi nói... Tôi sẽ nói hết...” Tấn whimpers, giọng hắn đứt quãng vì đau đớn và sợ hãi tột cùng. “Là... là bà ấy... Giám đốc Tống Mỹ... Bà ấy đưa cho tôi con chip định vị lỗi KN-99-B... Bà ấy bảo tôi phải cài đặt nó vào hệ thống avionics trước giờ bay của cô... Bà ấy hứa sẽ đưa gia đình tôi sang Thụy Sĩ... Bà ấy còn bảo... còn bảo có một mật lệnh...”
“Mật lệnh gì?” Vy siết chặt khớp tay hắn, đôi mắt cô rực lửa tự do kiên định. “Nói mau!”
“Mật lệnh... oanh tạc tự động... sườn Tây... Bà ấy muốn...”
*Đoàng!*
Một tiếng nổ đanh gọn, khô khốc vang lên từ phía trên trần nhà ga kỹ thuật, xé toạc bầu không khí nghẹt thở của góc tối sườn Tây.
Tấm kính của ô cửa sổ thông gió cao mười hai mét bị vỡ vụn thành hàng vạn mảnh nhỏ, rơi xuống như một cơn mưa thủy tinh lấp lánh dưới ánh đèn đỏ khẩn cấp.
Lời nói của Vương Tấn đột ngột câm bặt. Đôi mắt ti hí sau tròng kính cận dày cộp trợn trừng lên đầy kinh hoàng, đồng tử giãn to ra vô hồn. Một vệt máu đỏ tươi phun ra xối xả từ lỗ đạn găm thẳng vào giữa ngực hắn, thấm đẫm lớp áo bảo hộ màu xám thêu logo Khải Nguyên bẩn thỉu.
Hắn gasps một tiếng cuối cùng, cơ thể co giật mạnh rồi đổ sụp xuống thanh dầm thép hẹp, máu tươi loang rộng thành một dải sẫm màu ẩm ướt, chảy ròng ròng xuống bệ hạ cánh bên dưới.
Vy bàng hoàng nhìn thi thể không còn sự sống của Vương Tấn nằm ngay dưới chân mình. Manh mối trực tiếp nhất vạch trần âm mưu của Khải Nguyên đã bị cắt đứt lâm thời ngay trước mắt cô chỉ trong một phần mười giây.
Cô nhanh chóng ngước mắt nhìn lên ô cửa sổ thông gió bị vỡ nát phía trên trần nhà ga. Qua lớp kính nhìn đêm hồng ngoại NVG của chiếc mũ bảo hiểm, Vy kịp ghi nhận một bóng đen lầm lùi vừa lách qua mái tôn rỉ sét sườn Bắc rồi biến mất hoàn toàn vào màn sương mù dày đặc ngoài trời tuyết.
“Vy! Có tiếng súng bắn tỉa! Em có sao không?”
Tiếng hét lo âu của Trần Quốc vang vọng từ phía dưới chân thang sắt sườn Tây, kéo Vy ra khỏi sự bàng hoàng tột độ của cuộc ám sát bịt đầu mối.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!