Quân Bài Lật Ngửa
Sức căng trong Nhà ga kỹ thuật số 3 dường như đã vượt quá giới hạn chịu đựng của những bức tường bê tông cốt thép. Tiếng rít gầm của gió tuyết biên thùy luồn qua khe cửa sắt rỉ sét hòa cùng tiếng thở dốc nặng nề của những con người đang đối đầu trực diện. Trần Quốc đứng sừng sững như một pho tượng đá trước đuôi chiếc tiêm kích Su-35 cải tiến. Bộ cờ lê đa năng bằng hợp kim titan siêu nhẹ trong bàn tay phải thô ráp của anh khẽ siết chặt, các khớp ngón tay chuyển sang màu trắng bệch vì lực ép. Đối diện với anh, Thượng úy quân cảnh Lê Doanh đã đặt một tay lên bao súng lục bọc da đen, đôi mắt gườm gườm đầy hách dịch.
“Đại úy Trần Quốc, tôi nhắc lại một lần cuối,” giọng Lê Doanh lạnh băng, mang theo áp lực của kẻ thi hành quân kỷ. “Tránh ra. Đây là lệnh niêm phong vật chứng trực tiếp từ Thiếu tá Lâm Thế. Bất kỳ hành vi cản trở nào lúc này đều được khép vào tội chống đối người thi hành công vụ trong tình trạng khẩn cấp.”
“Muốn niêm phong hộp đen?” Trần Quốc không hề lùi bước, giọng anh trầm hùng và thô ráp như tiếng động cơ phản lực nổ máy dã chiến. “Quy trình kỹ thuật của Không quân Liên minh quy định rất rõ: mọi thiết bị ghi nhận dữ liệu hành trình chỉ được phép tháo gỡ dưới sự chứng kiến của Cơ khí trưởng và phải có biên bản kỹ thuật có chữ ký xác nhận của Đại tá Chỉ huy trung đoàn Nguyễn Phong. Sĩ quan quân cảnh các anh từ khi nào có quyền vượt cấp can thiệp vào xưởng bảo trì của tôi?”
“Quốc, lùi lại.”
Một giọng nói khản đặc nhưng mang theo uy lực kiên định vang lên từ phía sau sườn máy bay. Trịnh Phương Vy bước ra từ làn hơi nước nóng bốc lên từ buồng đốt chính của động cơ turbofan. Cơ thể mảnh mai của cô hơi khom về phía trước, bả vai phải được ép chặt vào sườn ngực để giữ cố định khớp xương. Vết khâu móc xích dã chiến trên vai cô đã rách rộng sau cú hạ cánh khẩn cấp ngặt nghèo, máu đỏ tươi bắt đầu thấm qua lớp bông lót giữ nhiệt của bộ đồ bay kháng áp, tạo thành một vệt sẫm màu ẩm ướt trên ngực áo. Gương mặt Vy tái nhợt vì kiệt sức và mất máu, nhưng đôi mắt cô vẫn sắc bén như chim ưng sườn núi.
Vy dùng bàn tay trái – bàn tay duy nhất còn lực lượng lúc này – khẽ đặt lên vai Trần Quốc. Cô nhìn thẳng vào Thiếu tá tình báo Lâm Thế, kẻ đang đứng im lặng trong bóng tối của bệ hạ cánh, chiếc đồng hồ bấm giờ cơ học trên tay hắn vẫn tích tắc đều đặn.
“Thiếu tá Lâm Thế,” Vy trầm giọng, vệt bầm tím đỏ sẫm quanh cổ họng do Nhật Nam siết chặt ngụy trang co rút lại, khiến mỗi từ cô phát ra đều đau rát. “Chuyến bay thử nghiệm chiếc Su-35 cải tiến của tôi hoàn toàn nằm trong lịch trình huấn luyện dã chiến sườn Đông đã được Tướng Trịnh Nghị phê duyệt. Sự cố bó phanh do băng giá là tai nạn kỹ thuật thực thể ngoài ý muốn. Nếu ông muốn niêm phong hộp đen để tìm kiếm lỗi quy trình, tôi hoàn toàn hợp tác. Nhưng nếu ông muốn dùng nó làm công cụ để cáo buộc tôi tiếp xúc đối phương, tôi yêu cầu phải có sự hiện diện của Hội đồng thanh tra kỹ thuật độc lập.”
Lâm Thế khẽ nhếch môi, nụ cười nham hiểm của hắn ẩn hiện dưới ánh đèn halogen nhạt nhòa của nhà ga. Hắn bước lên một bước, đôi mắt ti hí sắc bén quét qua vết máu đang loang rộng trên vai phải của Vy, rồi dừng lại ở chiếc đồng hồ Breitling cổ đeo trên cổ tay trái của cô.
“Trung úy Trịnh Phương Vy, cô luôn có những lý do kỹ thuật rất hoàn hảo,” Lâm Thế chậm rãi nói, giọng hắn trầm thấp và đầy gai góc. “Nhưng chín phút mười hai giây bay trễ trong vùng mù radar sườn Đông không thể giải thích đơn giản bằng một sự cố bó phanh. Lê Doanh, hoãn việc tháo gỡ hộp đen lại. Chúng ta sẽ niêm phong toàn bộ chiếc Su-35 này tại Nhà ga số 3 dưới sự giám sát của quân cảnh 24/7. Trung úy Vy, cô tạm thời bị đình chỉ mọi hoạt động bay thử nghiệm và bị giam lỏng tại Căn hộ cư xá phi công để phục vụ điều tra phản gián. Quyết định chính thức sẽ được ban hành ngay khi chuyên viên từ thủ đô đáp xuống.”
Vy siết chặt nắm tay trái. Cô biết đây là giới hạn nhượng bộ cuối cùng của Lâm Thế để tránh một cuộc xung đột trực diện với Trần Quốc và phe bảo trợ của Tướng Trịnh Nghị ngay tại xưởng bảo trì. Hắn muốn giam lỏng cô để cắt đứt mọi liên lạc, đồng thời chờ đợi kết quả xét nghiệm mẫu máu dính trên chiếc đồng hồ Breitling cổ mà hắn đã tịch thu trước đó.
“Tôi chấp hành lệnh giam lỏng,” Vy lạnh lùng đáp. Cô quay sang nhìn Trần Quốc, khẽ gật đầu ra hiệu bằng mắt. Đó là ám hiệu ngầm nhắc nhở anh phải nhanh chóng phối hợp với Nguyễn Minh để tráo đổi dữ liệu hành trình bay trong hệ thống lưu trữ trung tâm trước khi Lâm Thế kịp tiếp cận.
***
Đêm muộn ngày thứ tám sau tai nạn.
Căn hộ cư xá phi công Nam Dương nằm im lìm trong góc khuất của khu doanh trại quân đội, bao phủ bởi một màn sương mù dày đặc tràn xuống từ đỉnh núi tuyết biên giới. Vy ngồi cô độc trên chiếc ghế gỗ cũ kỹ cạnh bệ cửa sổ đóng băng. Căn phòng trống trải không một tiếng động, chỉ có tiếng gió rít gào qua các khe hở của cửa kính gỗ mục nát. Mẹ cô, bà Lâm Thanh, đã được Trần Quốc và Cao Tiến bí mật vận chuyển ra ngoài trạm xá Sapa an toàn từ đêm qua. Căn hộ lúc này chỉ còn là một chiếc lồng giam trống rỗng, với hai lính quân cảnh vũ trang canh gác nghiêm ngặt ngoài cổng chính.
Vy khẽ cởi bỏ chiếc áo bay kháng áp dày cộp. Cơn đau buốt từ bả vai phải rách rộng vết khâu dã chiến khiến cô khẽ rên rỉ một tiếng nghẹn ngào. Cô dùng tay trái lấy một miếng gạc sạch từ hộp sơ cứu dã chiến dẹt còn sót lại, khéo léo lau sạch vệt máu đỏ tươi đang rỉ ra từ bả vai, rồi ép chặt một miếng băng dính y tế để giữ cố định vết thương.
Vy biết mình không có nhiều thời gian. Sức khỏe của mẹ cô đang suy kiệt do bệnh tim kinh niên, và em trai cô – Trịnh Hoài Nam – vẫn đang học tập tại Học viện Kỹ thuật Hàng không Nam Dương mà không hề biết rằng mình đã rơi vào tầm ngắm khống chế của Khải Nguyên. Lâm Thế và Tống Mỹ chắc chắn sẽ dùng Hoài Nam làm quân bài quyết định để ép cô phải giao nộp chiếc hộp đen titan của chiếc Su-35 bị rơi dưới hồ băng.
Vy đưa tay vào túi ngực trong của chiếc áo bay, rút ra chiếc điện thoại vệ tinh mã hóa của Sói Đen – sát thủ Khải Nguyên đã bị Nhật Nam tiêu diệt tại ngọn hải đăng bỏ hoang. Chiếc điện thoại vẫn còn dính những vệt máu khô sẫm màu trên lớp vỏ hợp kim titan bọc carbon. Màn hình điện thoại hiển thị một tin nhắn cũ từ số máy bảo mật của Lâm Thế: *“Đã thủ tiêu xong nhân chứng Trịnh Phương Vy chưa?”*
Đây chính là quân bài tẩy duy nhất của cô. Một bằng chứng vật lý không thể chối cãi chứng minh Thiếu tá tình báo Lâm Thế không phải là một sĩ quan kỷ luật cuồng tín, mà là một kẻ phản bội biến chất, nhận tiền hối lộ của tập đoàn công nghệ quân sự Khải Nguyên để thực hiện các phi vụ ám sát ngầm bịt đầu mối.
Vy khẽ bấm nút kích hoạt chiếc điện thoại. Thiết bị rung nhẹ, tự động kết nối với mạng lưới vệ tinh bảo mật của Khải Nguyên thông qua con chip mã hóa nội bộ. Cô nhanh tay sao chép toàn bộ dữ liệu tin nhắn và các bản ghi cuộc gọi giữa Lâm Thế và Tống Mỹ vào một thẻ nhớ siêu nhỏ, rồi giấu chiếc thẻ nhớ đó vào khe lót của chiếc đồng hồ Breitling cổ đeo trên cổ tay trái.
Vy nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh đèn pha của tháp canh gác trung tâm quét những vệt sáng trắng dài qua khoảng sân cư xá theo chu kỳ mười hai giây. Cô biết có một góc mù vật lý nằm ngay phía sau máy phát điện cũ của cư xá – nơi hệ thống camera hồng ngoại bị chặn bởi một bức tường gạch đổ nát, nhưng lại nằm ngay dưới tầm quan sát trực tiếp của tháp canh số 2, nơi có camera an ninh trực tuyến kết nối trực tiếp với văn phòng của Tướng Trịnh Nghị.
Vy khéo léo mặc chiếc áo khoác gió sẫm màu, dùng tay trái kéo cao cổ áo để che đi vết bầm tím trên cổ. Cô lách người qua ô cửa sổ nhà bếp khép hờ, nhảy nhẹ xuống lớp tuyết xốp bên ngoài mà không hề phát ra tiếng động. Với kỹ năng sinh tồn dã chiến cực địa đã được rèn luyện, Vy di chuyển nhanh chóng như một bóng ma trong sương mù, lách qua các gốc cây thông đen để tiếp cận khu vực biệt lập sau cư xá.
Vy rút chiếc điện thoại vệ tinh của Sói Đen, soạn một tin nhắn ngắn gửi đến số máy riêng của Lâm Thế: *“Gặp tôi sau máy phát điện cư xá trong năm phút. Đi một mình nếu ông không muốn đoạn ghi âm cuộc gọi lúc 14 giờ 15 phút ngày thứ tám được phát thẳng lên hệ thống truyền tin của Tướng Trịnh Nghị.”*
***
Năm phút trôi qua chậm rãi theo từng nhịp tích tắc cơ học của chiếc đồng hồ Breitling trên tay Vy. Hơi lạnh buốt của gió tuyết biên thùy thổi qua vách đá, đóng băng hơi thở của cô thành những làn sương trắng xóa trước mặt.
*Sột soạt.*
Tiếng bước chân dẫm trên tuyết xốp vang lên từ phía góc tối của bức tường gạch đổ nát. Bóng dáng cao gầy của Lâm Thế hiện ra từ màn sương mù dày đặc. Hắn đi một mình, không mang theo Lê Doanh hay lính quân cảnh gác cổng. Chiếc áo măng tô dạ màu sẫm của hắn dính đầy những hạt tuyết li ti, đôi mắt ti hí sắc bén híp lại dưới gọng kính kim loại lạnh lùng, tay phải đặt hờ bên hông áo khoác – nơi cất giấu khẩu súng ngắn quân dụng.
“Trung úy Trịnh Phương Vy,” Lâm Thế trầm giọng, giọng nói của hắn mang theo sự hằn học kìm nén tột cùng. “Cô thực sự là một con mồi bướng bỉnh ngoài dự tính của tôi. Tự ý trốn khỏi phòng giam lỏng để hẹn gặp tôi ở đây? Cô có biết hành vi này đủ để tôi ra lệnh cho lính bắn tỉa hạ gục cô ngay lập tức vì tội đào tẩu không?”
“Ông sẽ không ra lệnh bắn đâu, Thiếu tá,” Vy lạnh lùng đáp, cô không hề tỏ ra sợ hãi trước họng súng ẩn giấu của hắn. Cô dùng tay trái đưa chiếc điện thoại vệ tinh dính máu của Sói Đen ra trước mặt hắn. “Bởi vì nếu tôi ngã xuống, chiếc điện thoại này sẽ tự động kích hoạt giao thức truyền dữ liệu khẩn cấp, gửi toàn bộ lịch sử tin nhắn và ghi âm cuộc gọi giữa ông và Sói Đen lên hệ thống điều hành của Tướng Trịnh Nghị trong vòng ba mươi giây.”
Lâm Thế khựng lại. Gương mặt xương xẩu của hắn khẽ co rút, đôi mắt ti hí co rụt lại khi nhìn thấy chiếc điện thoại vệ tinh mã hóa của Khải Nguyên trên tay Vy. Sự tự tin lạnh lùng vốn có của một sĩ quan tình báo kỳ cựu dường như đã bị nứt rạn một góc lớn.
“Cô lấy chiếc điện thoại này ở đâu?” Thế gằn giọng, bước lên một bước đầy đe dọa.
“Từ xác của Sói Đen tại ngọn hải đăng bỏ hoang sườn Bắc,” Vy bước lùi lại một bước, nương theo góc mù để đứng sừng sững ngay dưới ánh đèn pha quét của tháp canh số 2. “Đừng cử động, Thiếu tá. Chúng ta đang đứng ngay dưới tầm quét của camera an ninh trực tuyến kết nối trực tiếp với tháp canh của Tướng Trịnh Nghị. Chỉ cần ông rút súng hoặc có hành vi dùng vũ lực, hình ảnh của ông sẽ được ghi nhận trực tiếp bởi lực lượng bảo vệ trung đoàn.”
Lâm Thế nghiến răng, bàn tay phải của hắn siết chặt lấy báng súng dưới vạt áo khoác nhưng buộc phải giữ nguyên vị trí. Hắn hiểu rằng Vy đã tính toán địa điểm đàm phán này một cách cực kỳ sắc bén để triệt tiêu hoàn toàn ưu thế vũ lực của hắn.
“Cô muốn gì?” Lâm Thế lạnh lùng hỏi, giọng hắn chuyển sang tông giọng thương lượng đầy thực dụng của một kẻ biến chất.
“Một sự trao đổi công bằng,” Vy trầm giọng, cô dùng ngón tay trái lướt trên màn hình điện thoại, bật đoạn ghi âm cuộc gọi dính máu. Giọng nói khàn đặc, thâm độc của Lâm Thế vang lên rõ mồn một qua loa ngoài: *“Sói Đen, đã thủ tiêu xong nhân chứng Trịnh Phương Vy chưa? Tống Mỹ yêu cầu phải có xác của cô ta trước khi chuyên viên điều tra đáp xuống.”*
Tiếng ghi âm câm bặt. Vy tắt màn hình, ánh mắt cô khóa chặt vào Lâm Thế.
“Tôi muốn ông ký lệnh tạm hoãn đình chỉ bay thử nghiệm của tôi, đồng thời khôi phục quyền tiếp cận buồng lái chiếc Su-35 cải tiến tại Nhà ga số 3 ngay trong đêm nay,” Vy đưa ra yêu cầu dứt khoát. “Đổi lại, tôi sẽ giữ im lặng về chiếc điện thoại này và để lại cho ông một bản sao dữ liệu đã được lược bỏ các thông số giao dịch tài chính ngầm giữa ông và tập đoàn Khải Nguyên.”
Lâm Thế khẽ cười khẩy, nụ cười nham hiểm của hắn lộ rõ vẻ khinh bỉ. Hắn bước lên nửa bước, cố tình ép sát áp lực tinh thần lên Vy.
“Ký lệnh khôi phục quyền bay cho cô?” Lâm Thế thì thầm đầy đe dọa. “Vy, cô đang phạm phải một sai lầm chết người của những phi công trẻ ngây thơ. Cô nghĩ mình đang nắm giữ quân bài tẩy để tống tiền tôi? Chiếc điện thoại này là thiết bị quân sự mã hóa của đối phương. Việc cô giữ nó và sử dụng dữ liệu từ nó đủ để tôi khép cô vào tội danh gián điệp ăn cắp thiết bị quân sự và phản quốc vĩnh viễn trước tòa án quân sự tối cao.”
“Tội danh gián điệp?” Vy khẽ nhếch môi, ánh mắt cô rực sáng ý chí tự do kiên định. “Ông có thể thử khép tội tôi, Thiếu tá. Nhưng trước khi bản án của tôi được phê duyệt, bản danh sách các giao dịch tài chính ngầm giữa tài khoản cá nhân của ông tại ngân hàng Thụy Sĩ và chi nhánh Khải Nguyên do Tống Mỹ ký duyệt sẽ được gửi thẳng đến Cục thanh tra Bộ quốc phòng. Để xem chiếc ghế Thiếu tá Ban 2 của ông có đủ vững chắc để chống đỡ nổi một cuộc thanh tra tham nhũng thượng tầng từ thủ đô hay không.”
Đòn tấn công trực diện của Vy găm thẳng vào tử huyệt của Lâm Thế. Sự biến chất và dã tâm thăng tiến bằng tiền bẩn của hắn chính là điểm yếu lớn nhất mà hắn luôn tìm cách che giấu sau vẻ ngoài kỷ luật sắt đá. Lâm Thế im lặng, luồng hơi thở lạnh buốt của hắn hóa thành những làn sương xám xịt giữa màn đêm sương mù. Hắn biết mình đã hoàn toàn thất thế trước sự sắc bén và chuẩn bị kỹ lưỡng của nữ phi công trẻ trước mặt.
“Cô thực sự rất giống cha cô, Trịnh Minh,” Lâm Thế chậm rãi rút bàn tay phải ra khỏi vạt áo khoác, giọng hắn dịu đi nhưng mang theo một sự lạnh lẽo đáng sợ. “Cũng kiên cường, bướng bỉnh và coi trọng danh dự đến mức ngu xuẩn. Nhưng cô có biết kết cục của ông ta mười năm trước là gì không? Một kẻ hèn nhát nhảy dù trốn chạy, chết mất xác dưới vực sâu biên giới với vết nhơ bôi bẩn gia tộc vĩnh viễn.”
“Cha tôi không hề hèn nhát nhảy dù!” Vy gầm nhẹ, vết bầm tím quanh cổ cô co rút mạnh làm cô nhói đau. “Ông đã chủ động bay chệch hướng để tránh chiếc máy bay bị can thiệp điện tử đâm vào khu dân cư biên giới. Và chính những kẻ nhận tiền bẩn của Khải Nguyên như ông đã chôn vùi sự thật đó mười năm qua!”
“Sự thật?” Lâm Thế khẽ nhếch môi cười nham hiểm. “Sự thật là thứ được viết bởi những kẻ chiến thắng và những kẻ nắm giữ dòng tiền, Vy ạ. Được rồi, tôi sẽ ký lệnh tạm hoãn đình chỉ bay thử nghiệm của cô trong vòng ba mươi ngày dưới danh nghĩa phục vụ yêu cầu kỹ thuật của trung đoàn. Đưa chiếc điện thoại vệ tinh đó cho tôi.”
“Không,” Vy dứt khoát từ chối, cô rút chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ ra khỏi khe lót, giơ lên trước mặt hắn. “Tôi chỉ để lại cho ông chiếc thẻ nhớ chứa bản sao dữ liệu này sau khi ông ký vào bản thỏa thuận hoãn kỷ luật bằng văn bản chính thức có đóng dấu Ban 2. Chiếc điện thoại gốc sẽ được Trần Quốc cất giữ tại một vị trí an toàn ngoài căn cứ. Chỉ cần tôi gặp bất kỳ tai nạn bất thường nào trên buồng lái Su-35, chiếc điện thoại sẽ được bàn giao trực tiếp cho Tướng Trịnh Nghị.”
Lâm Thế nhìn chằm chằm vào chiếc thẻ nhớ trên tay Vy, đôi mắt ti hí của hắn lóe lên những tia nhìn đầy sát khí. Hắn biết mình không còn lựa chọn nào khác ngoài việc thỏa hiệp bất đắc dĩ để bảo vệ danh tiếng chính trị và mạng lưới tài chính bẩn của mình.
Hắn chậm rãi rút từ trong túi ngực áo măng tô ra một bản thỏa thuận hoãn kỷ luật bay đã được soạn sẵn – một tài liệu mà hắn đã chuẩn bị để đối phó với các tình huống khẩn cấp của trung đoàn. Hắn dùng bút kim loại ký nhanh vào dòng chữ ký xác nhận của Ban 2 tình báo, rồi dùng chiếc ấn ký bảo mật sinh trắc học bỏ túi ấn mạnh xuống góc dưới bản văn bản.
“Bản thỏa thuận của cô đây, Trung úy,” Lâm Thế ném tờ giấy phẳng phiu về phía Vy.
Vy dùng tay trái đón lấy tờ giấy, kiểm tra kỹ lưỡng chữ ký và dấu ấn ký sinh trắc học rực sáng dạ quang đỏ của Ban 2. Mọi thông số pháp lý đều hoàn hảo. Quyền tiếp cận buồng lái chiếc Su-35 cải tiến của cô đã được khôi phục tạm thời.
Vy khẽ thả chiếc thẻ nhớ siêu nhỏ xuống lớp tuyết xốp dưới chân Lâm Thế. Hắn cúi người nhặt chiếc thẻ nhớ lên, phủi sạch tuyết bẩn dính trên lớp vỏ nhựa mỏng manh.
Lâm Thế đứng thẳng người, hắn không vội vã rời đi mà chậm rãi bước lại gần Vy, khoảng cách giữa hai người chỉ còn chưa đầy nửa mét. Nụ cười nham hiểm, lạnh lùng xuất hiện trở lại trên gương mặt xương xẩu của hắn. Hắn ghé sát tai Vy, luồng hơi thở nóng hổi mang theo mùi khói thuốc súng phả vào làn da lạnh buốt của cô.
“Vy, cô đã giành lại được quyền bay thử nghiệm,” Lâm Thế thì thầm, giọng nói của hắn trầm thấp và đầy gai độc như tiếng rắn bò trên đá. “Nhưng cô có biết mình vừa đẩy em trai mình vào một tuyệt lộ không? Trịnh Hoài Nam... học viên xuất sắc năm nhất tại Học viện Kỹ thuật Hàng không Nam Dương. Cậu ta đang thực hiện chuyến thực tập dã ngoại dã chiến sườn Tây vào sáng mai. Tống Mỹ và đặc vụ Khải Nguyên rất quan tâm đến tài năng thiết kế động cơ phản lực của cậu ta. Một tai nạn nổ buồng đốt thử nghiệm dã chiến là điều rất dễ xảy ra trong mùa đông đóng băng này.”
Vy bàng hoàng, toàn thân cô đông cứng lại như bị dội một gáo nước đá âm độ. Cơn đau từ bả vai phải bùng lên dữ dội, nhịp tim cô đập dồn dập kịch liệt trong lồng ngực. Cô trừng mắt nhìn thẳng vào Lâm Thế, bàn tay trái khẽ chạm vào báng súng lục Makarov lạnh ngắt dưới vạt áo khoác.
“Lâm Thế... nếu ông dám đụng vào Hoài Nam...” Vy nghiến răng, giọng cô run lên vì căm phẫn tột cùng.
“Tôi không đụng vào cậu ta, Vy ạ,” Lâm Thế lùi lại một bước, bóng dáng cao gầy của hắn từ từ chìm vào màn sương mù dày đặc sau cư xá, chỉ còn lại tiếng cười lạnh lùng, thâm độc vang vọng giữa đêm đông buốt giá. “Khải Nguyên mới là kẻ ra tay. Chúc cô có một chuyến bay thử nghiệm dã chiến thành công vào sáng mai... nếu cô còn tâm trí để cầm lái.”
Vy đứng trơ trọi dưới ánh đèn pha quét của tháp canh số 2, tờ bản thỏa thuận hoãn kỷ luật bay bị cô siết chặt trong bàn tay trái đến nhàu nát. Gió tuyết biên thùy gầm rú dồn dập thổi qua rừng thông đen sườn Tây, mang theo hơi lạnh buốt xương và báo hiệu một trận bão tuyết mới sắp sửa càn quét qua vùng trời biên giới.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!