Trở Về Trong Lửa Đỏ
Tiếng kim loại và sợi carbon mài dã chiến vào vách đá rợn người vẫn đang rít lên chói tai ngoài cánh phải chiếc Su-35. Những tia lửa đỏ rực bắn ra xối xả, hắt lên buồng kính lái tối tăm một sắc đỏ ma mị, rọi rõ gương mặt tái nhợt của Trịnh Phương Vy. Cô nghiến chặt răng, cơn đau từ bả vai phải bùng lên như một nhát dao nung đỏ cắm sâu vào da thịt. Vết khâu móc xích dã chiến – chứng tích của đêm sinh tồn định mệnh cùng vị chỉ huy đối địch Phó Nhật Nam – đã hoàn toàn rách toạc. Máu ấm rỉ ra, thấm đẫm lớp bông lót giữ nhiệt của bộ đồ bay kháng áp, dán chặt lớp vải vào vết thương đang mưng mủ. Cánh tay phải của cô hoàn toàn mất lực, rủ xuống bất động như một khúc gỗ chết. Vy buộc phải ép chặt bả vai phải vào sườn ghế lái, khóa chặt khớp xương để cố định vết thương, dùng toàn bộ lực lượng của bàn tay trái để ghì chặt cần điều khiển cơ học.
“Không được gục ngã lúc này,” Vy thì thầm qua lớp mặt nạ thở oxy, giọng cô khản đặc, hòa lẫn tiếng rít gầm của hai động cơ turbofan AL-31F đang hút dòng khí loãng đầy ion hóa của hẻm núi sấm sét Lôi Thần.
Trên cổ tay trái, chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling của cha cô khẽ tích tắc từng nhịp cơ học đều đặn dưới lớp dạ quang xanh rực sáng. Mặt kính sapphire rạn nứt một góc nhỏ dính vệt máu khô nhóm AB của Nam – vết máu rỉ ra khi anh rướn người cứu cô khỏi cái chết lạnh giá. Nó là công cụ định vị cơ học duy nhất còn lại của cô lúc này. Hệ thống định vị điện tử hàng không và radar quét chủ động của chiếc Su-35 đã hoàn toàn tê liệt dưới sức ảnh hưởng của từ trường quặng sắt từ nồng độ cao sườn Đông. Màn hình hiển thị HUD tối sầm, chỉ còn những đèn cảnh báo khẩn cấp màu đỏ nhấp nháy liên tục như những con mắt quỷ rình rập.
Vy nhận thấy áp suất nhiên liệu phản lực Kerosene đặc chủng JP-8 sườn cánh phải đang tụt dốc nhanh chóng. Vết va chạm sượt nhẹ với vách đá lúc nãy đã làm nứt đường ống dẫn dầu thủy lực sườn cánh. Một vệt sương dầu màu xám xịt phun ra xối xả từ cánh phải, lập tức bị dòng khí đối lưu ngược sườn núi cuốn phăng đi. Nếu không thoát khỏi hẻm núi này trước khi nhiên liệu cạn kiệt, cô sẽ biến thành một quả cầu lửa khổng lồ đâm thẳng vào lòng đá vôi thẳng đứng.
Không có định vị GPS, không có radar dẫn đường, Vy buộc phải sử dụng đến kỹ năng đọc dòng khí lưu bằng cơ thể – bí kỹ thiên bẩm cô thừa hưởng từ người cha quá cố Trịnh Minh. Vy nhắm mắt nhẹ trong một phần mười giây, cảm nhận độ rung lắc cơ học truyền từ cánh máy bay qua hệ thống cần lái cơ học vào lòng bàn tay trái và cơ vai trái. Gió xoáy từ lòng hẻm núi sấm sét đang thổi chéo một góc 15 độ, tạo ra một lực nâng giả tạo sườn cánh trái nhưng lại triệt tiêu lực bám của cánh phải đang bị mài mòn.
Bằng một động tác dứt khoát, Vy đẩy nhẹ cần ga bằng tay trái, nương theo dòng khí đối lưu ngược sườn núi để tách chiến cơ ra khỏi vách đá thẳng đứng. Chiếc Su-35 nghiêng mình một góc 33 độ – góc phản xạ hoàn hảo giúp cô vừa tận dụng được lực nâng của gió, vừa biến mất hoàn toàn khỏi màn hình quét radar tầm xa của Thiếu tá đối địch Igor bên kia biên giới. Đầu cánh phải tách khỏi vách đá trong gang tấc, để lại một vệt đen sém dài trên mặt đá vôi.
“Đài chỉ huy Biên giới số 9... Nguyễn Minh... nghe rõ trả lời,” Vy lén gạt công tắc bộ đàm vô tuyến nhảy tần tự chế giấu sau bảng điều khiển, truyền đi một tín hiệu cực ngắn trên dải tần mật 121.5 MHz. Đáp lại cô chỉ là tiếng rè rè lạnh ngắt của sóng nhiễu từ biên giới.
Cô biết thời gian của mình đang cạn dần theo từng tích tắc của chiếc Breitling. Phiên trực ban của Nguyễn Minh – người học trò trung thành đã dũng cảm tắt thiết bị ghi nhận hành trình bay bọc lót sườn Tây để tạo khoảng trống cho cô – chỉ còn đúng mười phút nữa là kết thúc. Nếu cô không hạ cánh xuống căn cứ trước khi đội tuần tra mới của Thượng úy quân cảnh Lê Doanh tiếp quản, Nguyễn Minh sẽ bị đưa ra tòa án quân sự vì tội đồng phạm đào tẩu, và bản thân cô sẽ bị khép vào tội phản quốc vĩnh viễn dưới tay Thiếu tá tình báo Lâm Thế.
Cơn đau từ vai phải bỗng co rút mạnh, khiến Vy run lên bần bật. Vết bầm tím đỏ sẫm quanh cổ họng – dấu vết của cú siết cổ tàn khốc đầy chủ ý từ Nhật Nam để ngụy tạo một vụ cận chiến staged fight trước đội cứu hộ – đau rát lên mỗi khi cô nuốt khan. Vy cắn chặt môi đến rỉ máu, vị rỉ sắt ấm nóng bám trên môi từ đêm sưởi ấm cộng sinh dường như vẫn còn nguyên vẹn, tiếp thêm cho cô một ý chí sắt đá vượt lên trên giới hạn chịu tải của cơ thể.
“Chuẩn bị tiếp cận vùng trời Căn cứ không quân Biên giới số 9,” Vy tự nhủ khi chiến cơ Su-35 vượt qua khúc cua cuối cùng của hẻm núi Lôi Thần.
Trước mắt cô, thung lũng đá vôi sương mù dần mở rộng, để lại hẻm núi sấm sét phía sau lưng. Nhưng khủng hoảng mới lập tức ập đến. Đèn cảnh báo áp suất dầu thủy lực của càng đáp dã chiến nhấp nháy đỏ rực. Vết nứt sườn cánh phải đã làm rò rỉ toàn bộ dầu ép thủy lực của hệ thống càng đáp bên phải. Càng đáp bên phải bị kẹt một nửa do đóng băng trên đường băng dã chiến sườn Đông lúc trước, không thể bung ra hoàn toàn.
Vy đưa ra một quyết định chiến thuật cực kỳ mạo hiểm. Cô dùng tay trái gạt mạnh cầu dao ngắt bớt hệ thống sấy ấm buồng lái. Luồng hơi ấm tuần hoàn nhiệt dã chiến lập tức tắt ngấm. Cái lạnh âm 20 độ của vùng biên thùy lập tức tràn vào buồng kính lái, đóng băng hơi thở của Vy thành những hạt sương tuyết li ti trên mặt kính bảo hiểm. Vy dồn toàn bộ áp lực khí nén thủy lực dự phòng còn lại từ hệ thống sấy ấm vào đường ống dẫn càng đáp sườn phải.
*Cạch. Cạch.*
Tiếng kim loại va chạm khô khốc vang lên dưới thân máy bay. Càng đáp bên phải từ từ bung ra và khóa chặt vào vị trí dã chiến. Nhưng cái giá phải trả là buồng lái lúc này lạnh buốt như một hang băng di động, và bả vai phải của cô bắt đầu tê cứng, mất hoàn toàn cảm giác do nhiệt độ giảm đột ngột.
“Át Chủ Bài biên đội 1 gọi mặt đất... Tôi đang tiếp cận đường băng sườn Tây,” Vy phát tín hiệu vô tuyến tầm ngắn nhảy tần một lần cuối.
“Chị Vy! Chị đã về!” Tiếng thì thầm lo lắng của Nguyễn Minh cuối cùng cũng vang lên qua dải sóng nhiễu. “Lâm Thế... Lâm Thế đang đứng ở bệ hạ cánh cùng Lê Doanh. Hắn mang theo đồng hồ bấm giờ và thiết bị quét hộp đen. Chị phải hạ cánh ngay lập tức, Quốc và Sáu Mập đã sẵn sàng ở Nhà ga kỹ thuật số 3!”
Vy khóa chặt hướng lái bằng tay trái, hướng mũi chiếc Su-35 xuống đường băng đóng băng của căn cứ số 9. Đường băng dài hai ngàn mét nằm im lìm dưới màn sương mù dày đặc, bề mặt phủ một lớp băng mỏng trơn trượt như một tấm gương khổng lồ phản chiếu ánh sáng đèn pha halogen dã chiến.
Kỹ thuật hạ cánh khẩn cấp trên đường băng đóng băng yêu cầu độ chính xác tuyệt đối đến từng mét. Chỉ cần một cú chạm bánh lệch góc 2 độ, lực quán tính sẽ khiến chiếc tiêm kích nặng ba mươi tấn trượt quay vòng và nổ tung trên bãi mìn biên giới.
Vy điều chỉnh góc tấn công của máy bay xuống 12 độ, nương theo hướng gió sườn núi đang thổi chéo 15 độ. Cô chủ động nghiêng cánh máy bay ngược hướng gió để dùng lực cản không khí hỗ trợ giảm tốc độ tiếp đất, giảm thiểu tối đa lực tải lên bánh đáp bên phải đang bị bó cứng nhẹ.
*Uỳnh!*
Chiếc Su-35 tiếp đất nảy mạnh trên đường băng đóng băng trơn trượt. Lực va chạm cực đại dội thẳng vào buồng lái, khiến bả vai phải của Vy nhói lên một cơn đau tột cùng làm cô mất tầm nhìn tạm thời trong một giây. Chiếc máy bay loạng choạng, đuôi bên phải bắt đầu trượt chéo sườn đồi, lốp xe mài sát vào lớp băng tạo ra những tiếng rít rợn người và làn khói trắng bốc lên nghi ngút.
“Gạt cần xả áp lốp dã chiến! Ngay!” Giọng nói của Sáu Mập – người thợ lốp già bậc cao – vang lên trong đầu Vy như một mật lệnh sinh tồn.
Vy dùng tay trái giật mạnh cần xả áp lốp dã chiến bên sườn trái bảng điều khiển. Hệ thống van xả áp tự động xả bớt 30% lượng khí nén trong lốp xe, khiến bề mặt lốp xẹp xuống, tăng diện tích tiếp xúc và độ bám đường dã chiến lên gấp đôi. Đồng thời, cô kích hoạt phanh động cơ phản lực ngược, gạt cần xả khí nóng từ buồng đốt chính về phía trước.
Hai luồng khí nóng khổng lồ phun ngược ra từ đầu phun động cơ turbofan, tạo ra một lực hãm đà cực mạnh kéo ngược chiếc Su-35 lại. Chiếc tiêm kích lướt đi trên đường băng đóng băng thêm năm trăm mét, tạo ra một vệt nước đá tan chảy dài phía sau, trước khi dừng hẳn ngay sát vạch đỏ giới hạn an toàn của Nhà ga kỹ thuật số 3.
Ngay khi động cơ phản lực vừa tắt ngấm tiếng gầm rú, cửa xưởng bảo trì số 3 lập tức mở hé. Trần Quốc – đại úy cơ khí trưởng vạm vỡ – cùng Sáu Mập nhanh như chớp lao ra ngoài trời tuyết rơi. Họ mặc bộ đồ bảo hộ lao động dính đầy dầu mỡ, tay mang theo các thiết bị ngụy trang dã chiến.
“Vy! Xuống mau!” Quốc hét lớn qua làn hơi nước nóng bốc lên từ động cơ máy bay.
Vy dùng tay trái đẩy nắp buồng kính lái mở ra. Cô lết thân người mảnh mai ra khỏi buồng lái, hơi lạnh buốt của gió tuyết ập vào mặt khiến vết thương bả vai cô run lên bần bật. Quốc đỡ lấy cô bằng cánh tay vạm vỡ, nhanh chóng dìu cô xuống đất.
Sáu Mập lập tức dùng một chiếc chổi lớn quét sạch các vết lốp xe mài sát trên đường băng đóng băng, trong khi Trần Quốc rút từ túi bảo hộ ra một hộp đất sét tuyết trộn lẫn với bụi than đen ngòm.
“Phương pháp ngụy trang vết rò rỉ dầu máy bay của cậu Lâm Vĩnh... bôi nhanh lên cánh phải!” Quốc trầm giọng ra lệnh cho các thợ máy phụ tá.
Họ nhanh tay bít kín vết nứt rò rỉ nhiên liệu JP-8 sườn cánh phải bằng hỗn hợp đất sét tuyết và bụi than. Màu đen của dầu máy và vết nứt sợi carbon lập tức biến mất dưới lớp đất sét xám tro trùng khít với màu vỏ titan của cánh máy bay Su-35, đóng băng tức thì dưới nhiệt độ âm độ để tạo thành một lớp giáp ngụy trang hoàn hảo không để lại dấu vết kỹ thuật.
Cùng lúc đó, Nguyễn Minh điều khiển chiếc Yak-130 tuần tra sườn Tây hạ cánh xuống đường băng bên cạnh. Cậu nhanh chóng chạy về phía Nhà ga số 3, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dưới mũ bảo hiểm phi công.
*Cộp. Cộp. Cộp.*
Tiếng đế giày da quân sự nện xuống nền xi măng đóng băng vang lên dồn dập từ phía đầu đường băng. Bóng dáng cao gầy, xương xẩu của Thiếu tá tình báo Lâm Thế hiện ra từ màn sương mù dày đặc. Hắn mặc bộ quân phục tình báo sẫm màu phẳng phiu, tay cầm chiếc đồng hồ bấm giờ cơ học, đôi mắt ti hí sắc bén híp lại dưới gọng kính kim loại lạnh lùng. Đi sau hắn là Thượng úy quân cảnh Lê Doanh cùng bốn binh sĩ vũ trang lăm lăm súng trường tự động.
“Trung úy Trịnh Phương Vy,” Lâm Thế bước tới sát cửa Nhà ga số 3, giọng nói trầm thấp của hắn phả ra luồng hơi thở lạnh lẽo. Hắn bấm nút dừng chiếc đồng hồ bấm giờ, đưa mặt đồng hồ ra trước mặt Vy. “Mười ba giờ hai mươi sáu phút. Chuyến bay tuần tra của cô quá giờ quy định đúng chín phút mười hai giây. Giải thích thế nào về sự chậm trễ này, và vết dầu rò rỉ dưới cánh máy bay là gì?”
Vy đứng thẳng người, tay trái ép chặt bả vai phải bất động sát sườn ngực để che giấu vết thương đang rỉ máu đỏ tươi làm ướt đẫm áo bay. Cô nhìn thẳng vào đôi mắt ti hí của Thế, ánh mắt rực lửa tự do kiên định không hề dao động.
“Báo cáo Thiếu tá,” Vy đáp bằng giọng khàn đặc nhưng rành rọt. “Chiếc Su-35 cải tiến gặp sự cố bó phanh dã chiến do băng giá sườn Đông trong quá trình bay thử nghiệm. Hệ thống định vị GPS bị mất tín hiệu do từ trường hẻm núi Lôi Thần. Tôi buộc phải bay mù bằng la bàn cơ học để đưa chiến cơ trở về căn cứ an toàn.”
Lâm Thế nở một nụ cười nham hiểm đầy hoài nghi. Hắn bước lại gần chiếc Su-35, dùng ngón tay bọc găng da đen gõ nhẹ lên bệ bọc hợp kim titan sườn cánh phải – ngay vị trí Trần Quốc vừa bít đất sét tuyết trộn bụi than.
“Sự cố bó phanh?” Thế xoay người lại, đôi mắt ti hí quét qua bả vai phải đang cứng đờ của Vy và vết bầm tím quanh cổ họng cô. “Hay là cô vừa thực hiện một phi vụ bay lậu vượt biên giới để tiếp xúc với gián điệp Bắc Dạ? Lê Doanh, niêm phong toàn bộ dữ liệu hộp đen của chiếc máy bay này để tiến hành đối chiếu thông số hành trình ngay lập tức!”
Lê Doanh bước lên định giật lấy hộp đen từ đuôi máy bay, nhưng Trần Quốc đã nhanh bước đứng chặn trước mặt hắn, bộ cờ lê đa năng bằng titan trên tay khẽ siết chặt.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!