Đấu Trí Giữa Làn Sương
Ánh mắt lạnh lùng xám xịt của Sói Đen híp lại sau kính ngắm, ngón tay hắn khẽ siết chặt vòng cò súng lục giảm thanh nòng titan. Giữa làn sương mù dày đặc của ngọn hải đăng biên giới bỏ hoang sườn Bắc, một luồng sát khí vô hình nhưng buốt giá hơn cả băng tuyết ngập tràn vào khoảng không gian chật hẹp.
*Pfft! Pfft!*
Hai tiếng rít gió cực khẽ xé toạc màn sương. Những viên đạn găm thẳng vào bức tường đá vôi rêu phong của tháp hải đăng cổ, tạo ra một cơn mưa bụi đá trắng xóa ngay vị trí Phó Nhật Nam vừa đứng.
"Nằm xuống!"
Nam gầm khẽ, dùng toàn bộ lực cánh tay trái kéo mạnh Phương Vy vào góc khuất sau bệ đá vôi cổ. Cú giật đột ngột khiến bả vai phải của Vy nhói lên một cơn đau xé thịt. Vết khâu dã chiến mỏng manh vừa bị kéo rách rộng ra, dòng máu đỏ tươi ấm nóng lập tức tràn ra, thấm đẫm lớp bông lót giữ nhiệt bên trong áo bay kháng áp của cô. Mắt trái cô xuất huyết nhẹ, tầm nhìn nhạt nhòa đi vì những vệt xám mờ ảo của hiện tượng mất tầm nhìn tạm thời sau cú chịu tải 8.5G trong hẻm núi Lôi Thần. Vy nghiến chặt răng để không bật ra tiếng rên rỉ, tay trái ôm chặt lấy ngực áo bay, nơi cất giấu con chip định vị lỗi KN-99-B và cuộn băng ghi âm của cha.
Sói Đen bước từng bước lầm lì qua làn sương mù. Hắn mặc bộ đồ đặc nhiệm đen hoàn toàn, gương mặt phổ thông dễ chìm vào đám đông được che khuất sau chiếc mặt nạ carbon tối màu. Khẩu súng lục giảm thanh nòng titan bọc carbon siêu nhẹ trên tay hắn vẫn hướng thẳng về phía bệ đá. Sói Đen không chỉ là một sát thủ; hắn là đặc vụ ám sát cấp cao của tập đoàn Khải Nguyên, kẻ được huấn luyện để xóa sổ mọi nhân chứng sống sót mà không để lại bất kỳ dấu vết pháp lý nào.
"Hắn muốn bịt đầu mối," Nam thì thầm sát tai Vy, hơi thở nóng hổi của anh quyện cùng mùi rỉ sắt của máu tươi làm Vy tỉnh táo lại. "Khẩu súng của hắn sử dụng đạn cận âm không tiếng động. Hắn không muốn tiếng nổ làm kinh động đến hệ thống radar cảnh báo sớm của hai bên căn cứ."
Vy khẽ gật đầu. Cô biết bả vai phải của mình đã hoàn toàn mất lực, không thể nâng nổi khẩu súng lục phòng thân Makarov đeo bên hông đùi. Mọi hy vọng chiến đấu lúc này đều dồn vào tay trái và sự phối hợp sinh tử giữa cô và Nam. Trên cổ tay trái của cô, chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling vẫn tích tắc đều đặn, ánh dạ quang xanh nhạt nhòa phản chiếu vệt máu khô nhóm máu AB của Nam bám trên mặt kính.
*Pfft! Pfft!*
Đạn tiếp tục găm vào bệ đá, những mảnh đá vôi sắc nhọn văng ra găm vào vai áo dạ của Nam. Sói Đen đang tiến lại gần, khoảng cách giữa họ chỉ còn chưa đầy sáu mét.
"Anh sẽ thu hút hỏa lực của hắn," Nam trầm giọng, đôi mắt sâu hoắm sắc bén như chim ưng khóa chặt vào Vy. "Em lách qua sườn phải đá vôi, tìm góc mù của hắn."
"Nhưng tay trái của anh..." Vy lo lắng nhìn vết thương rách cơ bắp tay trái của Nam đang rỉ máu thẫm đẫm sườn cabin áo bay.
"Anh vẫn còn tay phải. Đi đi!"
Nam không đợi Vy trả lời, anh nhoài người ra khỏi bệ đá, dùng tay phải rút khẩu súng lục phòng thân Makarov bắn trả hai phát liên tiếp về phía bóng đen của Sói Đen.
*Đoàng! Đoàng!*
Tiếng nổ đanh gọn của khẩu Makarov vang dội khắp lòng tháp đá cổ, xua tan màn sương mù dày đặc trong một khoảnh khắc. Súng của Nam bị rít nhẹ cơ chế do dầu bôi trơn đóng băng dưới nhiệt độ âm cực hạn, nhưng hai phát đạn bắn ra vẫn đủ để ép Sói Đen phải thực hiện cú lướt nghiêng người tránh đạn dứt khoát sườn núi. Sát thủ lập tức chuyển hướng họng súng nòng titan, nổ súng liên tiếp về phía Nam.
Lợi dụng khoảng trống thời gian đó, Vy nén cơn đau thắt lồng ngực, dùng tay trái bám vào những gờ đá vôi đóng băng trơn trượt, lướt nhanh như một bóng ma qua sườn phải tháp hải đăng. Gió biên thùy rít gào qua các khe đá cổ, mang theo hơi lạnh buốt xương của độ cao hơn 3000m. Vy áp dụng kỹ năng đọc dòng khí lưu bằng cơ thể – trực giác không gian thiên bẩm thừa hưởng từ người cha quá cố Trịnh Minh – để cảm nhận sự thay đổi áp suất không khí xung quanh.
Đột ngột, Vy khựng lại giữa làn sương xám. Da mặt cô cảm nhận được một luồng khí lạnh tĩnh lặng bất thường ngay phía trước mặt đất.
*Có mìn dây!*
Trực giác nhạy bén cứu mạng cô trong gang tấc. Vy khẽ cúi đầu nhìn xuống. Dưới lớp tuyết xốp mỏng sườn núi, một sợi dây bẫy mìn siêu mảnh bằng hợp kim titan của Sói Đen được căng ngang lối đi. Đây là kỹ thuật phong tỏa thực địa đặc trưng của Biệt đội an ninh nội bộ Sói Đen nhằm triệt tiêu mọi đường rút lui của con mồi.
Vy khéo léo lách người qua góc nghiêng 30 độ sườn đá vôi để tránh sợi dây bẫy mìn. Nhưng ngay lúc đó, Sói Đen phát hiện ra chuyển động của cô qua kính nhìn đêm hồng ngoại. Hắn không hề quay đầu, chỉ dùng tay trái ném một quả lựu đạn mìn dây dã chiến về phía Vy, đồng thời tay phải vẫn nã đạn ép chặt Nam sau bệ đá.
*Bùm!*
Mìn nổ tung. Sức ép của vụ nổ hất văng Vy vào vách đá. Những mảnh đá vôi và tuyết bẩn bắn ra xối xả. Vy dùng tay trái che chắn gương mặt, nhưng một mảnh đá sắc nhọn vẫn sượt qua bắp tay trái của cô, để lại một vết xước dài rỉ máu tươi. Cơn đau từ bả vai phải rách vết khâu quyện cùng vết xước mới khiến Vy suýt chút nữa ngất đi. Nhưng cô biết, nếu cô gục ngã lúc này, cả cô và Nam sẽ mãi mãi nằm lại dưới chân ngọn hải đăng này làm những linh hồn lưu vong không quốc tịch.
Phía bên kia, chứng kiến Vy bị trúng vụ nổ mìn dây, lồng ngực Nam phập phồng dữ dội. Cơn giận dữ tột cùng bùng lên trong mắt vị chỉ huy Bắc Dạ. Anh nhặt một sợi xích sắt neo xích rỉ sét rơi trên nền tháp cổ, dùng lực cánh tay phải quật mạnh sợi xích khóa chặt lấy cổ họng Sói Đen từ phía sau.
"Mẹ kiếp!" Sói Đen gầm khẽ qua lớp mặt nạ carbon.
Hắn không hề hoảng loạn. Với phản xạ của một sát thủ chuyên nghiệp, Sói Đen rút khẩu dao găm chiến thuật nòng titan bọc carbon dắt bên hông, vung dao cắt phăng sợi xích sắt rỉ sét chỉ trong một nhát chém. Lưỡi dao sắc lẹm lướt qua trong gang tấc, suýt chút nữa đã rạch trúng cổ họng của Nam, để lại một vệt xước rỉ máu trên cổ áo dạ của anh.
Nam buộc phải lùi lại, bắp tay trái rách cơ đau nhức kịch liệt khiến anh mất đi sự linh hoạt thường ngày. Sói Đen xoay người, họng súng nòng titan hướng thẳng vào lồng ngực Nam ở cự ly chưa đầy hai mét.
Vy nhìn thấy Nam đang rơi vào tuyệt lộ. Cô biết mình không thể tiếp cận trực diện để cận chiến tay không vì bả vai phải đã liệt hoàn toàn. Cô phải dùng đến tư duy chiến thuật "Cánh Đôi Song Hành" – chuyển hóa kỹ thuật không chiến phối hợp vào cận chiến thực địa.
Vy quan sát Sói Đen. Hắn đang di chuyển theo quy luật chữ chi liên tục để tránh đạn từ súng của Nam. Góc nghiêng của vách đá vôi sườn Đông phía sau hắn là 45 độ, phủ đầy một lớp băng mỏng trơn trượt.
Vy dùng tay trái rút khẩu súng lục Makarov từ bao súng bên đùi. Cò súng rít chặt, lạnh ngắt do mỡ bôi trơn bị đóng băng dã chiến. Vy dồn toàn bộ lực ngón tay trái, bóp mạnh cò súng.
*Đoàng! Đoàng!*
Cô không bắn vào Sói Đen. Vy bắn hai phát đạn liên tiếp vào bức tường đá vôi thẳng đứng sườn Đông phía trước mặt hắn.
Tiếng nổ đanh gọn va đập vào vách đá thẳng đứng, tạo ra một hệ thống âm thanh vang dội giả cực mạnh, dội ngược lại từ hướng ngược lại do cấu trúc hốc đá vôi của ngọn hải đăng bỏ hoang. Trong màn sương mù dày đặc che khuất tầm nhìn trực quan, thính giác của Sói Đen bị đánh lừa hoàn toàn. Hắn tưởng rằng phát đạn bắn ra từ hướng sườn Đông trước mặt, bản năng sinh tồn ép hắn thực hiện cú nhảy tránh né lùi về phía sau.
*Rắc!*
Đó là một sai lầm chí mạng. Bước chân của Sói Đen dẫm thẳng vào lớp băng mỏng đóng trên mép khe nứt địa chất sườn Tây tháp hải đăng. Lớp băng vỡ toác. Sói Đen mất thăng bằng, cơ thể hắn trượt dài trên dốc đá đóng băng trơn trượt.
"Bây giờ!" Vy hét lên.
Nam nhanh như chớp lao ra như một con chim ưng vồ mồi. Anh dùng tay phải khóa chặt bả vai của Sói Đen, trong khi Vy lướt tới, dùng tay trái bẻ gãy khớp cổ tay của hắn bằng một thế khóa dứt khoát.
*Rắc!*
Tiếng xương cổ tay Sói Đen gãy giòn vang lên. Khẩu súng lục giảm thanh nòng titan rơi khỏi tay hắn, lăn xuống khe nứt địa chất tối tăm. Sói Đen mất đi điểm bám, cơ thể hắn trượt thẳng qua mép vách đá vôi thẳng đứng, rơi tự do vào biển sương mù dày đặc âm 40 độ bên dưới thung lũng sườn Bắc.
Không gian ngọn hải đăng cổ lập tức trở lại sự tĩnh lặng câm lặng, chỉ còn tiếng gió rít gào qua các khe đá và tiếng thở dốc nặng nề của hai phi công cô độc.
Vy đổ sụp xuống cạnh bệ đá, bả vai phải rỉ máu tươi ướt đẫm bả vai áo bay. Nam quỳ xuống bên cạnh cô, tay phải ôm chặt lấy bả vai trái đang run rẩy của cô, đôi mắt anh tràn đầy sự lo lắng và xót xa.
"Em ổn chứ? Vết thương vai..."
"Em không sao," Vy khẽ lắc đầu, môi cô tái nhợt vì lạnh và đau đớn. Vị rỉ sắt ấm nóng bám trên môi từ nụ hôn định mệnh trước đó vẫn còn nguyên vẹn, như một liều thuốc tê tinh thần giữ cho cô tỉnh táo. "Nhìn xem... hắn để lại thứ này."
Vy chỉ tay xuống nền đá vôi đóng băng. Chiếc điện thoại vệ tinh mã hóa của Sói Đen – thiết bị định vị mục tiêu vệ tinh tối tân của tập đoàn Khải Nguyên – vẫn đang nhấp nháy ánh sáng xanh nhạt nhòa trên nền tuyết bẩn.
Vy dùng bàn tay trái run rẩy nhặt chiếc điện thoại lên. Lớp vỏ titan bọc carbon của thiết bị lạnh ngắt. Màn hình cảm ứng tinh thể lỏng hiển thị dải tần số bảo mật nhảy tần liên tục. Vy đưa ngón tay trái lướt qua màn hình, bẻ khóa giao thức bảo mật cơ bản bằng thuật toán hàng không mà Trần Quốc từng dạy cô.
Ngay khi màn hình mở ra, một dòng tin nhắn mới tinh vừa được gửi đến cách đây hai phút nhấp nháy liên tục trên màn hình.
Ánh mắt Vy khóa chặt vào cái tên người gửi hiển thị trên màn hình: *Lâm Thế*.
Toàn thân Vy như đông cứng lại, lạnh buốt hơn cả băng tuyết sườn Bắc. Dòng chữ tiếng Việt hiện lên rõ ràng, sắc nét dưới ánh sáng sương mù nhạt nhòa:
*"Đã thủ tiêu xong nhân chứng Trịnh Phương Vy chưa?"*
Vy bàng hoàng nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại. Chiếc điện thoại vệ tinh suýt chút nữa rơi khỏi tay trái cô.
*Lâm Thế... Thiếu tá tình báo Nam Dương... người đại diện cho kỷ luật sắt đá của căn cứ... lại chính là kẻ đã thuê sát thủ Sói Đen của Khải Nguyên để ám sát cô!*
Mọi mảnh ghép của âm mưu chiến tranh khổng lồ lập tức khớp lại trong đại não Vy. Lâm Thế không hề nghi ngờ cô vì lòng trung thành quốc gia; hắn nghi ngờ cô vì hắn biết chiếc Su-35 bị cài chip lỗi, và hắn cần phải thủ tiêu cô để bảo vệ bí mật nhận hối lộ của tập đoàn Khải Nguyên. Cha cô mười năm trước, và cô ở hiện tại, đều chỉ là những quân cờ thí bị vứt bỏ trong trò chơi chia chác lợi nhuận bẩn thỉu của giới thượng tầng quân phiệt đứng sau hai quốc gia.
Nỗi đau đớn dằn vặt và sự căm phẫn tột cùng dâng lên nghẹn ngào trong cổ họng Vy. Cô ngước nhìn lên bầu trời biên giới rộng lớn đầy sương mù ngoài kia. Bầu trời ấy, nơi cô từng dâng hiến cả danh dự và tuổi trẻ để bay lượn bảo vệ, thực chất chỉ là một chiếc lồng giam khổng lồ được vẽ bằng những đường biên giới chính trị giả tạo.
Nam đặt bàn tay lớn ấm áp lên vai cô, siết chặt như một lời cam kết thầm lặng. Anh không nói một lời, nhưng ánh mắt sâu hoắm của anh cho cô thấy, dù cả thế giới có phản bội cô, anh vẫn sẽ là cánh đôi song hành cùng cô vượt qua mọi lưới lửa phòng thủ.
Vy áp chiếc điện thoại vệ tinh dính máu của Sói Đen vào lồng ngực. Ánh mắt cô từ sự bàng hoàng dần chuyển sang một ý chí tự do kiên định, rực lửa căm hờn. Quân bài lật ngửa này sẽ là vũ khí chính cô dùng để đối đầu trực diện với Lâm Thế tại căn cứ.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!