Đêm Trắng Rừng Thông Đen
Sương mù của Thung lũng Tuyết Rơi âm 40 độ không giống như sương mù dưới đồng bằng. Nó đặc quánh, buốt giá và mang theo những tinh thể băng nhỏ li ti, sẵn sàng găm vào da thịt của bất kỳ kẻ nào dám thách thức sự khắc nghiệt của vùng biên giới tranh chấp này.
Khi tấm dù chính giật mạnh một cú phũ phàng giữa không trung, Trịnh Phương Vy cảm thấy bả vai phải của mình như bị xé toạc ra một lần nữa. Mảnh kính vỡ từ buồng lái chiếc Su-35 bị bắn hạ trước đó đã găm sâu vào cơ vai cô, và giờ đây, dưới sức kéo của gió bão, vết rách bắt đầu rỉ máu dữ dội hơn. Lớp vải lót của bộ đồ bay kháng áp giữ nhiệt cực hạn nhanh chóng thấm đẫm một màu đỏ sẫm, hơi ấm ấm nóng của máu chỉ tồn tại trong vài giây ngắn ngủi trước khi bị cái lạnh âm bốn mươi độ đóng băng thành những vệt cứng ngắc.
“Phải cắt dù... ngay lập tức,” Vy lẩm bẩm qua bờ môi đã bắt đầu tê dại.
Cú tiếp đất thô bạo ném cô thẳng vào một sườn dốc đá vôi phủ đầy tuyết xốp. Lực quán tính kéo Vy trượt dài hơn mười mét, tấm dù trắng khổng lồ bị gió tuyết giật mạnh, kéo lê cơ thể mảnh mai của cô sát qua những gốc thông đen nhọn hoắt. Nếu không giải phóng bản thân khỏi những sợi dây cáp dù này, cô sẽ bị gió kéo tuột xuống vực sâu sườn Tây.
Vy dùng bàn tay trái run rẩy rút khẩu dao găm sinh tồn dã chiến gắn bên hông đùi. Cánh tay phải của cô gần như liệt hoàn toàn, từng thớ cơ vai co rút kịch liệt mỗi khi cô cử động ngón tay. Bằng một động tác dứt khoát nhưng đầy đau đớn, Vy dùng răng cắn chặt một đầu dây dù, tay trái vung dao cắt phăng ba sợi cáp chính chịu lực. Tấm dù trắng lập tức bị gió bão cuốn phăng vào màn sương mù xám xịt, để lại nữ phi công nằm cô độc giữa thung lũng tuyết trắng xóa.
Cái lạnh buốt xương lập tức ập đến như một bầy sói đói. Quy tắc sinh tồn 3-3-3 cực địa mà cô được học tại học viện không quân hiện lên rõ mồn một trong tâm trí: Ba phút không có không khí, ba ngày không có nước, ba tuần không có thức ăn. Nhưng ở đây, giữa thung lũng tử thần này, có một quy tắc thứ tư bất thành văn: Ba mươi phút không có nguồn nhiệt, cơ thể sẽ vĩnh viễn hóa đá.
Vy cố gắng gượng dậy, nhưng bả vai phải đau nhói khiến cô khuỵu xuống. Tuyết lạnh tràn vào cổ áo bay, làm đông cứng những giọt mồ hôi lạnh trên trán cô.
*Hưu... Đoàng!*
Một tiếng nổ đanh gọn xé rách tiếng gầm rú của gió bão. Phát đạn sượt qua bả vai phải của Vy chỉ trong vòng vài milimét, hất tung một cụm tuyết trắng xóa ngay trước mắt cô. Sức ép của viên đạn cỡ 7.62mm tạo ra một luồng khí nóng rát buốt, xộc thẳng vào khứu giác cô mùi thuốc súng cháy khét.
“Lính bắn tỉa Bắc Dạ,” Vy lập tức nằm rạp xuống tuyết, toàn thân căng cứng.
Đó là Ivan - tay súng bắn tỉa xuất sắc của lực lượng đặc biệt Bắc Dạ, kẻ được mệnh danh là “bóng ma rừng thông”. Gã đang kiên nhẫn chờ đợi Vy sơ hở qua kính ngắm quang học hồng ngoại từ một mỏm đá cao sườn Tây. Đối với Ivan, một phi công Nam Dương bị bắn rơi máy bay không chỉ là một mục tiêu, mà còn là một kho báu thông tin quân sự vô giá cần phải bắt sống hoặc tiêu diệt để bịt đầu mối.
Vy áp sát cơ thể vào lớp tuyết dày. Bộ đồ bay kháng áp giữ nhiệt cực hạn màu xám tro lúc này trở thành tấm lá chắn ngụy trang tự nhiên hoàn hảo nhất của cô giữa màn sương mù xám xịt. Tuy nhiên, vệt máu đỏ thẫm rỉ ra từ vai cô đang thấm xuống tuyết, tạo nên một đường chỉ điểm rõ ràng cho kẻ thù.
“Bình tĩnh... Phải tính toán hướng gió,” Vy tự nhủ, cố gắng kiềm chế nhịp thở dồn dập để không tạo ra những luồng hơi ấm quá lớn trên kính nhìn đêm hồng ngoại của đối phương.
Cô nhận thấy tiếng súng của Ivan có độ trễ khoảng 1.5 giây sau mỗi phát bắn. Trong điều kiện gió bão sườn núi thổi mạnh với tốc độ hơn hai mươi hải lý, ngay cả một tay súng huyền thoại như Ivan cũng bắt buộc phải dừng lại để điều chỉnh góc bù gió cho đường đạn Dragunov cải tiến nòng bọc carbon.
Đây chính là khoảng trống sinh mệnh duy nhất của cô.
Vy gồng cứng cơ bụng, dùng cùi chỏ tay trái và hai chân để bò trườn dã chiến dọc theo sườn dốc. Cô không di chuyển theo đường thẳng mà liên tục đổi hướng theo hình chữ chi, lợi dụng những gốc cây thông đen rậm rạp làm vật che chắn tự nhiên. Mỗi khi tiếng súng của Ivan vang lên, Vy lại dừng lại nín thở trong đúng một giây, chờ viên đạn tiếp theo găm vào khoảng tuyết trống bên cạnh rồi mới tiếp tục lướt đi.
Cơn đau từ vết rách bả vai phải bắt đầu chuyển sang trạng thái tê dại - dấu hiệu đáng sợ của việc các tế bào thần kinh đang bị đóng băng. Vy biết cô phải băng bó vết thương ngay lập tức trước khi mất quá nhiều máu.
Lách vào sau thân cây thông đen cổ thụ đường kính hơn một mét, Vy dùng tay trái run rẩy kéo khóa túi sinh tồn dẹt bên hông áo bay, lôi ra Hộp sơ cứu sinh tồn dã chiến dẹt bằng kim loại. Những ngón tay của cô đã trắng bệch, mất đi hoàn toàn cảm giác do nhiệt độ cực lạnh âm bốn mươi độ phá hủy hệ thống tuần hoàn ngoại vi.
Cô cố gắng bật nắp hộp kim loại bằng răng, lôi ra cuộn băng gạc vô trùng và một lọ thuốc sát trùng nhỏ. Thế nhưng, khi Vy cố gắng dùng răng và bàn tay trái để quấn băng quanh bả vai phải, cơn cóng lạnh tột độ khiến các khớp ngón tay cô cứng đờ, không thể siết chặt nút thắt. Cuộn băng gạc trượt khỏi những ngón tay tê dại, rơi thẳng xuống lớp tuyết bẩn lẫn lộn đất cát bên dưới.
“Khốn kiếp!” Vy nghiến răng, một cảm giác bất lực dâng lên trong lồng ngực. Vết rách sâu hoắm trên vai cô giờ đây hoàn toàn phơi bày trước gió lạnh, tuyết bẩn bám vào miệng vết thương, bắt đầu quá trình nhiễm trùng hoại tử cực kỳ nguy hiểm.
Tiếng bước chân nặng nề dẫm trên tuyết xốp bắt đầu vang lên từ phía sườn dốc sườn Tây. Ivan đang di chuyển xuống thung lũng để kiểm tra mục tiêu. Tiếng xột xoạt của bộ đồ ngụy trang tuyết trắng của gã gần đến mức Vy có thể nghe thấy tiếng rít thở của gã qua mặt nạ lọc độc.
Vy biết cô không thể tiếp tục chạy trốn trong trạng thái kiệt sức này. Cô phải tạo ra một cú feint (đánh lạc hướng) để bẻ gãy tầm nhìn của tay bắn tỉa.
Bằng tay trái, Vy rút khẩu Súng lục phòng thân phi công Makarov ra khỏi bao da bên đùi. Khẩu súng ngắn quân dụng lạnh ngắt như một cục băng, dầu bôi trơn cơ học bên trong đã bắt đầu đông đặc lại dưới nhiệt độ âm cực hạn. Vy phải dùng hết sức lực của ngón tay trái để kéo bệ khóa nòng cơ học lên đạn.
Cô không bắn vào Ivan. Vy chĩa họng súng về phía vách đá vôi đối diện sườn Đông, bắn liên tiếp hai phát chỉ thiên.
*Đoàng! Đoàng!*
Tiếng nổ vang dội của khẩu Makarov đập vào vách đá thẳng đứng, tạo nên một chuỗi âm thanh phản xạ đa chiều, vang vọng khắp thung lũng sương mù. Trong một khoảnh khắc, tiếng vang đánh lừa hoàn toàn hệ thống định vị âm thanh của Ivan, khiến gã giật mình quay họng súng Dragunov về hướng ngược lại.
Ngay trong tích tắc đánh lạc hướng đó, Vy buông mình lăn thẳng xuống khe nứt địa chất sườn Tây nằm ngay sát gốc thông đen.
Cơ thể cô va đập thô bạo vào những tảng băng đá vôi đóng băng sườn dốc, lăn tròn hơn hai mươi mét xuống đáy khe nứt sâu hoắm. Cú rơi khiến chấn thương cột sống nhẹ từ vụ nhảy dù hôm trước đau buốt lên tận đỉnh đầu, nhưng nó đã giúp cô hoàn toàn biến mất khỏi tầm mắt của tay súng bắn tỉa Bắc Dạ.
Vy lết đi trong bóng tối của khe nứt địa chất, hai mắt nhắm nghiền vì kiệt sức. Bản năng sinh tồn của một phi công át chủ bài buộc cô phải tiếp tục bò cho đến khi bàn tay trái chạm vào một lối vào hẹp, cheo leo trên vách đá vôi.
Đó là lối vào của một hang đá quân sự cũ bỏ hoang từ thời chiến tranh trước - Hang băng tử thần độ cao 3000m. Hang động tối tăm, lạnh lẽo nhưng hoàn toàn khuất gió bão và nằm ngoài tầm quét của các thiết bị trinh sát hồng ngoại tầm cao.
Vy lết thân mình kiệt quệ vào sâu trong hang đá vôi khoảng mười mét, lưng tựa vào vách đá lạnh ngắt. Cô run rẩy lôi ra một bánh Lương khô quân dụng năng lượng cao trong túi áo bay, cắn một miếng nhỏ nhai chậm rãi để kích hoạt lại hệ thống trao đổi chất của cơ thể. Thế nhưng, cơn sốt nhiễm trùng bắt đầu ập đến tàn phá thể chất cô.
Vy đưa bàn tay trái run rẩy chạm vào bả vai phải của mình. Miệng vết thương do tiếp xúc trực tiếp với tuyết bẩn biên giới đã sưng tấy dữ dội, nóng rực lên giữa cái lạnh âm cực của hang đá.
Vy lết vào trong hang đá, vết thương vai bắt đầu rỉ máu đen khả nghi do nhiễm trùng tuyết bẩn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!