Nhạc nềnShizima4

Nụ Hôn Dưới Tháp Hải Đăng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng rít gầm rú nghẹt thở của hai động cơ turbofan AL-31F cuối cùng cũng lịm dần dưới chân vách đá vôi sườn Bắc. Chiếc Su-35 trượt dài trên dải đất đóng băng tự nhiên – một đường băng dã chiến bỏ hoang nằm khuất sau những rặng đá lớn của đỉnh núi biên thùy. Trọng lực và lực cản của lớp tuyết xốp giúp chiến cơ dừng hẳn, nhưng buồng lái tối sầm không một ánh đèn điện tử hàng không nào có thể khôi phục. Mùi dầu phản lực Kerosene JP-8 cháy sém quyện cùng hơi lạnh buốt giá của độ cao hơn ba ngàn mét tràn vào qua hệ thống xả áp.


Phương Vy ngồi bất động trong ghế lái thêm vài giây để nhịp tim điên cuồng dịu lại. Lực ép trọng lực cực đại lên tới 8.5G từ cú lượn lách thoát hiểm trong hẻm núi sấm sét Lôi Thần đã vắt kiệt chút sức lực cuối cùng của cô. Vết thương sâu hoắm ở bả vai phải bị rách rộng, máu tươi rỉ ra ướt đẫm lớp bông lót giữ nhiệt của bộ đồ bay kháng áp, nóng hổi rồi nhanh chóng đông cứng lại dưới cái lạnh âm độ. Mắt trái cô xuất huyết nhẹ, tầm nhìn nhạt nhòa đi vì những vệt xám mờ ảo của hiện tượng mất tầm nhìn tạm thời.


Cô dùng bàn tay trái mỏi nhừ tháo chốt khóa đai an toàn, ép chặt bả vai phải vào lồng ngực để giữ cố định khớp xương. Vy không thể dùng tay phải. Cô phải dùng toàn bộ lực cánh tay trái để đẩy nắp buồng kính lái mở ra, đón lấy luồng gió buốt xộc thẳng vào gương mặt tái nhợt. Cô lết thân người mảnh mai ra khỏi buồng lái, ôm theo chiếc mũ bảo hiểm phi công và chiếc túi sinh tồn dã chiến dẹt.


Dưới chân cô, sương mù dày đặc cuộn lên như một biển mây trắng xóa, nuốt chửng hoàn toàn chiếc Su-35 vào góc tối khuất tầm mắt của các trạm radar tầm xa. Vy đưa mắt nhìn lên đỉnh núi đá vôi dựng đứng trước mặt. Giữa màn sương xám xịt ấy, bóng dáng rêu phong của ngọn hải đăng biên giới bỏ hoang hiện ra như một tháp đá cổ đơn độc, nằm im lìm ngoài mọi ranh giới bản đồ quân sự của hai quốc gia.


Vy bám tay trái vào những gờ đá vôi đóng băng trơn trượt, bắt đầu leo lên những bậc thang rêu phong dẫn lên đỉnh tháp. Mỗi bước đi là một cơn đau thắt nghẹt lồng ngực. Hơi thở cô hóa thành những làn sương trắng xóa, nhanh chóng bị gió biên thùy thổi tan. Chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling của cha trên cổ tay trái vẫn tích tắc đều đặn, mặt kính sapphire rạn nứt phản chiếu ánh sáng dạ quang xanh nhạt nhòa, như một chiếc neo tinh thần giữ cho ý chí cô không đổ sụp trước cơn kiệt sức thể chất.


*Vút... vút...*


Giữa tiếng gió rít gào qua các khe đá, một âm thanh thanh tao, u buồn bỗng nhiên vang lên. Vy khựng lại giữa bậc đá thứ ba mươi. Đó không phải là tiếng hú của bão tuyết, mà là tiếng đàn vĩ cầm.


Những giai điệu cổ điển của Bach du dương, trầm bổng, lướt đi mượt mà giữa không trung buốt giá. Tiếng đàn mang một nỗi cô độc tột cùng nhưng đầy kiêu hãnh, như một cánh chim lưu vong đang vỗ cánh giữa hoàng hôn không biên giới. Vy vội vã bật công tắc bộ đàm vô tuyến tầm ngắn nhảy tần tự chế đeo bên hông, điều chỉnh dải tần số về mức vô tuyến mật 121.5 MHz.


Tiếng vĩ cầm lập tức vang lên trong trẻo qua tai nghe không dây của cô, lọc sạch mọi tiếng rít của gió từ trường. Đó là giao thức mã hóa nhạc cổ điển qua sóng vô tuyến mà chỉ cô và anh thấu hiểu. Bản nhạc không chỉ là lời chào, mà là ngọn hải đăng âm thanh dẫn đường cho cô vượt qua vùng mù sương dày đặc không cần radar định vị.


Vy mím chặt môi, nỗi sợ hãi và chấn thương tâm lý từ vụ tai nạn của cha dường như dịu lại dưới từng nốt nhạc của anh. Cô dồn lực vào chân, bước nhanh hơn lên đỉnh tháp đá rêu phong. Ngay khi cô vượt qua bậc thềm đá cuối cùng, tiếng vĩ cầm đột ngột dừng lại.


Phó Nhật Nam đứng đó, ngay dưới vòm cửa đá cổ của ngọn hải đăng.


Vị chỉ huy trưởng không đoàn Hắc Phong của Bắc Dạ mặc một chiếc áo khoác dạ tối màu không phù hiệu quân đội, mái tóc đen dính những hạt tuyết nhỏ li ti. Đôi mắt sâu hoắm, sắc bén như chim ưng của anh khóa chặt vào thân hình mảnh mai đang run rẩy của Vy. Khi nhìn thấy vệt máu đỏ tươi thấm đẫm bả vai áo bay của cô và ánh mắt xuất huyết nhẹ của cô, sự lạnh lùng sắt đá thường ngày trên gương mặt anh hoàn toàn vỡ vụn.


Nam bước nhanh tới, không một lời nói, anh dang rộng vòng tay kéo Vy vào lồng ngực ấm áp của mình.


Vy tựa cằm lên vai anh, tay trái ôm chặt lấy tấm lưng rộng của vị chỉ huy đối địch. Hơi ấm từ cơ thể anh, mùi da thuộc quen thuộc quyện cùng mùi sương lạnh lập tức bao bọc lấy cô, xua đi cái lạnh buốt xương của chuyến bay mù. Trong khoảnh khắc đó, ranh giới thù địch giữa hai quốc gia, bản án phản quốc của Lâm Thế, và cả họng súng bắn tỉa của Ivan đều biến mất. Chỉ còn nhịp tim của hai phi công cô độc đang đập dồn dập, hòa vào nhau giữa làn sương mù biên giới.


"Em điên rồi," Nam trầm giọng sát tai cô, bàn tay lớn của anh khẽ siết chặt eo cô như sợ rằng cô sẽ biến mất vào màn sương. "Bay qua hẻm núi Lôi Thần với một chiếc Su-35 hỏng hệ thống điện tử... Em có biết mình suýt chút nữa đã đâm vào vách đá sườn Đông không?"


"Nhưng em đã đến được đây," Vy khẽ thì thầm, giọng cô khản đặc nhưng tràn đầy sự kiên định. "Vì anh đang đợi em ở ngọn hải đăng này."


Nam buông nhẹ cô ra, ánh mắt anh xót xa nhìn bả vai phải đang rỉ máu của Vy. Anh dìu cô vào bên trong lòng tháp hải đăng cổ, nơi những bức tường đá dày chắn gió bão. Nam đặt chiếc vĩ cầm cổ bằng gỗ phong đỏ của mẹ Diệp Tư lên bệ đá, rồi nhanh chóng rút hộp sơ cứu dã chiến dẹt từ trong túi áo ra.


Anh khéo léo dùng kéo y tế cắt mở lớp vải áo bay kháng áp dính máu trên vai cô. Vết khâu móc xích dã chiến từ đêm sinh tồn trước đã bị rách rộng do lực ép 8.5G, để lộ thớ thịt đỏ hồng rỉ máu tươi. Nam lầm lì không nói một lời, nhưng Vy cảm nhận được sự run rẩy nhẹ trong đầu ngón tay anh khi anh dùng cồn sát trùng lau sạch vết thương cho cô. Cơn đau buốt tột cùng khiến Vy nghiến chặt răng, tay trái nắm chặt lấy vạt áo dạ của Nam để giữ thăng bằng.


"Trần Quốc đã tìm thấy thứ này trên máy bay của em," Vy nói qua hơi thở dốc, tay trái cô rút từ trong túi ngực ra một túi nylon nhỏ chứa con chip định vị lỗi KN-99-B và cuộn băng ghi âm buồng lái của cha cô cướp được từ phòng lưu trữ mật.


Nam dừng tay kéo chỉ khâu, đôi mắt anh co rút lại khi nhìn thấy con chip điện tử dính dầu thủy lực đen ngòm. Anh cầm lấy túi nylon, lật qua lật lại dưới ánh sáng dạ quang xanh của chiếc đồng hồ Breitling.


"Ký hiệu công nghệ của tập đoàn Khải Nguyên," Nam trầm giọng, giọng nói lạnh ngắt như băng tuyết sườn Bắc. "Nó giống hệt vi mạch điều khiển được tìm thấy trên xác chiếc Su-57 của phi công dưới quyền anh bị bắn hạ tháng trước. Chúng không muốn chúng ta tuần tra biên giới. Chúng muốn hệ thống tự động khóa mục tiêu của hai bên tự hủy diệt nhau để khơi mào chiến tranh."


Vy nhìn vào mắt anh, nỗi dằn vặt giữa lòng trung thành quốc gia và sự thật tàn khốc đứng sau bức màn chính trị đè nặng lên ngực cô. "Cha em... Trịnh Minh... mười năm trước cũng là nạn nhân của con chip lỗi này. Ông không hề hèn nhát nhảy dù trốn chạy. Ông đã chủ động bay chệch hướng để tránh đâm vào khu dân cư khi hệ thống lái bị can thiệp từ xa. Bản ghi âm buồng lái này... là bằng chứng cuối cùng của ông."


Nam áp bàn tay ấm áp lên má Vy, ngón tay anh khẽ vuốt ve vết sẹo nhỏ do mảnh kính buồng lái vỡ trên má cô. "Chúng ta chỉ là những quân cờ thí trên bầu trời của họ, Vy à. Nhưng từ giây phút này, anh sẽ không để họ quyết định đường bay của chúng ta nữa."


Vy ngước nhìn gương mặt góc cạnh của Nam dưới ánh sáng sương mù nhạt nhòa lọt qua khe đá cổ. Trái tim cô thắt lại trước sự thấu cảm tuyệt đối ẩn sau đôi mắt xám tro của anh. Cô nhận ra, người đàn ông Bắc Dạ này chính là bầu trời tự do thực sự của cô, là người duy nhất chia sẻ nỗi cô độc phía sau buồng lái tiêm kích.


Vy rướn người lên, chủ động đặt đôi môi nứt nẻ của mình lên môi Nam.


Nam khựng lại một giây, rồi lập tức ghì chặt gáy cô, đáp lại bằng một nụ hôn nồng nàn, mãnh liệt. Nụ hôn mang vị mặn của nước mắt đóng băng, vị rỉ sắt ấm nóng của máu tươi từ vết thương vai cô, và cả hơi lạnh buốt giá của biên thùy. Đó là sự dâng hiến sinh mệnh tuyệt đối, một khế ước tình yêu cấm kỵ được đóng dấu dưới chân tháp hải đăng bỏ hoang, vượt lên trên mọi giáo điều chiến tranh và ranh giới quốc gia vẽ bằng mực đỏ.


Trong không gian chật hẹp của tháp đá cổ, hơi ấm của hai cơ thể hòa vào nhau, xua đi bóng tối u uất của rừng tuyết biên giới.


Bỗng nhiên, cơ thể Nam cứng đờ.


Trực giác chiến thuật siêu việt của vị chỉ huy không quân Bắc Dạ lập tức giật chuông báo động đỏ. Ngoài vách đá sườn Tây, đàn chim tuyết vốn đang đậu im lìm trên những rặng thông đen đột ngột bay tán loạn, tiếng cánh vỗ xào xạc bị gió thổi dạt về phía tháp đá.


Có kẻ đang tiếp cận thực địa không tiếng động.


Nam nhanh như chớp đẩy mạnh Vy nằm rạp xuống sàn đá vôi lạnh ngắt.


*Pfft! Pfft!*


Hai tiếng rít gió xé toạc màn sương mù dày đặc. Hai phát đạn găm thẳng vào bức tường đá vôi ngay chỗ Nam vừa đứng, tạo ra một cơn mưa bụi đá trắng xóa. Một bóng đen thấp nhỏ, lầm lì bước ra từ làn sương mù ngoài cửa tháp đá – đặc vụ sát thủ Sói Đen của tập đoàn Khải Nguyên, tay lăm lăm khẩu súng lục giảm thanh nòng titan bọc carbon siêu nhẹ hướng thẳng vào lưng Nam.


Trong cú đẩy mạo hiểm để che chắn cho Vy né tránh phát đạn bắn tỉa đầu tiên, Nam mất đà ngã nhào về phía bệ đá. Khuỷu tay anh va mạnh vào chiếc vĩ cầm cổ của mẹ Diệp Tư.


*Rắc!*


Tiếng gỗ phong đỏ nứt nhẹ vang lên khô khốc giữa tiếng gió rít gào, để lại vết rạn dài trên vỏ gỗ phong cổ điển của kỷ vật tình yêu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!