Nhạc nềnShizima4

Cú Lướt Cánh Trên Đèo Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn bão sấm sét Lôi Thần nuốt chửng chiếc Su-35 vào lòng nó bằng một cú đớp tàn bạo của bóng tối và điện từ. Ngay khi mũi chiếc tiêm kích cải tiến vượt qua rìa đá vôi đầu tiên của hẻm núi, thế giới trực quan của Trịnh Phương Vy lập tức sụp đổ. Màn sương mù trắng xóa của đèo biên giới bị thay thế bởi những đám mây tích điện khổng lồ màu xám đen, cuồn cuộn như những dải lụa khổng lồ bị xé rách bởi những tia chớp xanh lét.


*Bùm! Cạch!*


Một tiếng nổ điện từ đanh gọn vang lên phía sau bảng điều khiển. Hệ thống định vị GPS trên màn hình HUD đang hiển thị các dải vector màu xanh lá đột ngột nhấp nháy điên cuồng, rồi pixel hóa thành những vệt nhiễu sọc ngang trước khi tối sầm lại hoàn toàn. Các màn hình đa chức năng MFD bên dưới cũng lần lượt mất tín hiệu điều khiển hàng không. Kim la bàn điện tử xoay vòng vô định như một kẻ mất trí, bị từ trường cực mạnh từ những mỏ quặng sắt từ ẩn sâu trong lòng vách đá Lôi Thần vô hiệu hóa hoàn toàn.


Vy rơi vào trạng thái cô độc tuyệt đối giữa không trung. Buồng lái chiếc Su-35 giờ đây câm lặng, chỉ còn tiếng gầm rú nghẹt thở của hai động cơ turbofan AL-31F đang hút dòng khí loãng đầy ion hóa.


“Áp suất thủy lực ổn định... Điện áp dự phòng kích hoạt,” Vy lẩm bẩm bằng giọng khản đặc qua lớp mặt nạ thở oxy. Cô cố gắng giữ cho nhịp tim không vượt quá giới hạn kiểm soát.


Cơn đau từ bả vai phải bùng lên như có ngọn lửa đang thiêu đốt trực tiếp vào thớ thịt. Cú cất cánh dã chiến ngặt nghèo và lực ép trọng lực lúc nãy đã kéo rách rộng vết khâu dã chiến mỏng manh trên vai cô. Máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra nhiều hơn, làm ướt đẫm lớp bông lót giữ nhiệt của bộ đồ bay kháng áp, dính bết vào làn da lạnh buốt. Cánh tay phải của cô gần như mất hoàn toàn lực lượng, tê dại và cứng đờ. Vy buộc phải ép chặt bả vai phải vào sườn ghế lái, khóa chặt khớp xương để cố định vết thương, dùng toàn bộ lực của bàn tay trái để ghì chặt cần điều khiển cơ học.


Trong bóng tối u uất của buồng lái bị tê liệt công nghệ, Vy khẽ cúi đầu xuống. Cô dùng những ngón tay trái bọc trong găng da phi công, mò mẫm sợi xích kim loại đeo ở cổ, kéo chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling của cha ra ngoài áo bay. Mặt kính sapphire của chiếc đồng hồ bị rạn nứt một góc nhỏ từ vụ tai nạn trước, nhưng kim giây cơ học màu đỏ vẫn nhích từng nhịp lạnh lùng, kiêu hãnh rực sáng dạ quang xanh lục giữa màn đêm điện từ.


“Cha... dẫn đường cho con,” Vy thì thầm. Cô dùng răng cắn chặt một đầu găng tay trái, giật mạnh để giải phóng các ngón tay, rồi khéo léo dùng ngón cái lên dây cót cơ học cho chiếc Breitling.


Kỹ năng bay mù không radar không phải là thứ có thể học được từ những cuốn giáo trình hàng không hiện đại của liên minh Nam Dương. Đó là di sản thực chiến bằng máu của Trịnh Minh, người đã dành cả đời mình để lắng nghe tiếng thở của bầu trời biên thùy. Vy bắt đầu đếm nhịp giây. Cô biết tốc độ thực tế của máy bay lúc này khoảng bảy trăm hai mươi cây số một giờ, tương đương với mười hai cây số mỗi phút, hay hai trăm mét mỗi giây. Hẻm núi sấm sét Lôi Thần dài đúng ba mươi sáu cây số, uốn lượn theo hình chữ S ngược sườn Đông. Cô có đúng ba phút để thoát khỏi tử địa này trước khi cạn kiệt nhiên liệu phản lực phụ.


Vy áp sát tai vào vách kính buồng lái lạnh ngắt, nhắm nghiền mắt lại. Cô ngưng phụ thuộc vào đôi mắt, chuyển toàn bộ sự tập trung vào xúc giác và thính giác cơ thể. Cần lái cơ học truyền đi những rung động liên tục qua lòng bàn tay trái của cô. Vy cảm nhận được độ rung của cánh máy bay, độ nặng của dòng khí đối lưu đang ép vào các cánh đuôi ngang. Gió xoáy hẻm núi đang thổi chéo từ hướng sườn Đông với tốc độ bốn mươi hải lý, liên tục đẩy mũi chiếc Su-35 lệch về phía vách đá thẳng đứng bên trái.


“Gió ngược... góc nghiêng cánh bảy độ sang phải để bù lực nâng,” Vy tự lẩm nhẩm tính toán thủ công trong đầu. Tay trái cô tinh chỉnh cần lái cơ học một góc cực nhỏ, đưa chiếc tiêm kích lướt đi mượt mà qua những khe gió hẹp như một con chim ưng đang chao lượn trong đêm bão.


Cùng lúc đó, cách hẻm núi Lôi Thần hai mươi cây số về phía bên kia biên giới Bắc Dạ, tại Trạm radar cảnh báo sớm sườn núi cao.


Thiếu tá radar đối địch Igor đang đứng trước màn hình quét mảng pha chủ động khổng lồ. Gương mặt nghiêm nghị hằn sâu những nếp nhăn của gã bỗng căng cứng khi phát hiện một vệt nhiễu từ lạ nhấp nháy liên tục ở rìa phía Đông của hẻm núi Lôi Thần. Đó không phải là một chấm sáng mục tiêu rõ ràng, mà là một vệt sáng nhạt nhòa, lúc ẩn lúc hiện giữa những đám mây tích điện.


“Báo cáo Chỉ huy, phát hiện nhiễu động không lưu bất thường tại tọa độ 442 sườn Đông. Tần số phản xạ tương đương với diện tích phản xạ radar RCS của một chiến cơ hạng nặng,” Igor trầm giọng ra lệnh cho sĩ quan phụ tá qua hệ thống liên lạc nội bộ. “Tinh chỉnh tần số quét radar tầm xa sang dải băng tần X, tập trung toàn bộ chùm tia quét vào hẻm núi Lôi Thần. Không được để bất kỳ bóng ma nào lọt qua lưới phòng không sườn Bắc.”


Igor gạt mạnh cần gạt của thiết bị tinh chỉnh tần số quét cầm tay. Chùm tia radar mảng pha chủ động công suất lớn lập tức quét dồn dập vào lòng hẻm núi sấm sét, xuyên qua màn sương mù dày đặc để tìm kiếm nguồn kim loại phản xạ.


Trong buồng lái chiếc Su-35, hệ thống cảnh báo radar thụ động RWR vốn đang câm lặng bỗng nhiên phát ra những tiếng kêu bíp bíp ngắt quãng yếu ớt nhờ nguồn điện dự phòng cuối cùng. Vy mở bừng mắt. Cô nhìn thấy vệt sáng đỏ cảnh báo quét radar mảng pha đối phương đang quét sát sườn núi phía sau.


“Chúng đã phát hiện ra mình... Quy tắc im lặng vô tuyến tuyệt đối không thể bị phá vỡ,” Vy nghiến chặt răng. Cô biết nếu cô bật hệ thống gây nhiễu chủ động của máy bay, nó sẽ lập tức biến cô thành một ngọn đuốc sáng rực trên màn hình hiển thị của Igor, mời gọi tên lửa phòng không tầm xa S-400 từ bên kia biên giới phóng tới.


Cô phải dùng “Thủ thuật gây nhiễu sóng radar bằng góc phản xạ” dã chiến.


Vy dùng bàn tay trái ghì mạnh cần lái, nghiêng cánh chiếc Su-35 một góc chính xác ba mươi ba độ so với hướng sóng quét của trạm radar Bắc Dạ. Ở góc nghiêng ngặt nghèo này, toàn bộ bề mặt titan phẳng của hai cánh đuôi đứng và cánh chính máy bay sẽ hoạt động như một tấm gương phản xạ ngược, hắt toàn bộ sóng radar của Igor văng vào các vách đá vôi thẳng đứng sườn Đông, thay vì dội ngược lại máy thu của trạm radar.


Cú ngoặt gấp ở độ cao cực thấp dưới năm mươi mét sườn núi buộc Vy phải chịu một lực tải G tăng vọt lên mức cực đại 8.5G.


*Rắc... rắc...*


Khung sườn hợp kim titan của chiếc Su-35 rên rỉ dưới lực ép trọng lực khủng khiếp. Bộ đồ bay kháng áp G-suit tự động bơm hơi căng phồng, bóp chặt lấy đùi, bụng và hông của Vy để ép máu giữ lại ở não bộ. Nhưng cơn đau tột cùng từ vết thương vai phải rách rộng làm cơ thể cô run rẩy dữ dội. Lực ép 8.5G kéo căng các mạch máu nhỏ ở mắt trái cô, gây ra hiện tượng mất tầm nhìn tạm thời (Blackout). Thế giới trước mắt Vy từ từ tối sầm lại, chỉ còn một khoảng xám xịt nhạt nhòa ở tâm mắt.


“Không được ngất... Vy... gồng cơ bụng... thở ngắt quãng... Khà! Khà!”


Vy hét lớn trong buồng lái để tự kích thích hệ thần kinh trung ương. Cô gồng cứng toàn bộ cơ đùi và cơ bụng, hít thở nhanh dứt khoát mỗi ba giây để đẩy máu ngược trở lại não bộ. Chiếc đồng hồ Breitling cổ đeo ở cổ tay trái vẫn tích tắc đều đặn sát bên tai cô, tiếng tích tắc cơ học ấy như nhịp đập trái tim của cha đang nâng đỡ cô vượt qua lằn ranh sinh tử.


Tại trạm radar Bắc Dạ, màn hình quét của Igor bỗng nhiên mất dấu vệt nhiễu từ lạ. Chấm sáng nhấp nháy biến mất hoàn toàn sau một vệt nhiễu địa hình khổng lồ.


“Mất dấu mục tiêu! Sóng phản xạ bị tán xạ hoàn toàn bởi vách đá vôi sườn Đông,” sĩ quan phụ tá hoang mang báo cáo.


Igor đập mạnh tay xuống bàn điều khiển, đôi mắt sâu hoắm rực lên sự tức giận pha lẫn kinh ngạc. “Kẻ đang lái chiếc máy bay đó không phải là một phi công thông thường. Hắn biết rõ góc mù của hệ thống quét mảng pha của chúng ta. Tiếp tục duy trì tần số quét quét vòng tròn sườn núi sấm sét!”


Lúc này, chiếc Su-35 của Vy đã lọt sâu vào khúc cua tay áo thứ ba của hẻm núi Lôi Thần. Màn sương mù trắng xóa bên ngoài buồng kính lái bỗng cuộn lên dữ dội, dày đặc đến mức cô không thể nhìn thấy cả đầu mũi chiếc tiêm kích của chính mình.


Bất ngờ, một luồng gió xoáy hẻm núi cực mạnh thổi ngược từ sườn Đông đập thẳng vào cánh phải máy bay, làm lệch hướng lái cơ học của cần điều khiển. Chiếc Su-35 bị mất lực nâng đột ngột ở cánh phải, toàn bộ thân máy bay nặng hàng chục tấn bị lực hút địa chất kéo chúc đầu lao thẳng về phía vách đá vôi thẳng đứng sườn Đông.


Vy mở bừng mắt trái đang xuất huyết nhẹ. Qua màn sương mù dày đặc chỉ trong vòng vài gang tấc, một vách đá vôi thẳng đứng, đen ngòm và lởm chởm những rặng đá nhọn hoắt hiện ra ngay sát bên sườn cánh phải chiếc Su-35.


*Két... Két... Két...*


Tiếng kim loại mài mòn dã chiến rợn người vang lên xé toạc màn sương lạnh. Đầu cánh phải bằng sợi carbon của chiếc tiêm kích Su-35 sượt qua vách đá thẳng đứng, tạo ra một cơn mưa tia lửa đỏ rực, sáng lòa cả buồng kính lái tối tăm.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!