Vùng Mù Sườn Đông
Gió tuyết biên thùy rít lên qua những khe hở của mái tôn nhà ga kỹ thuật số 3, mang theo cái lạnh cắt da cắt thịt của vùng núi đá vôi cao hơn một ngàn mét. Trong lòng xưởng bảo trì khổng lồ, chiếc tiêm kích Su-35 đứng sừng sững như một con quái thú bằng kim loại màu xám tro, lớp vỏ hợp kim titan của nó phản chiếu ánh đèn neon nhạt nhòa, lạnh lẽo. Mùi dầu phản lực Kerosene JP-8 nồng nặc quyện với mùi dầu thủy lực và bụi than cơ khí tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc trưng của một căn cứ không quân tiền tiêu đang đặt trong tình trạng cảnh giác cao độ.
Trịnh Phương Vy đứng nép mình sau chiếc lốp đáp khổng lồ của chiếc Su-35, cố gắng điều hòa nhịp thở dồn dập. Bả vai phải của cô nhói lên từng cơn buốt giá. Vết khâu dã chiến rách nhẹ sau đêm vận động liên tục đưa mẹ trốn thoát vẫn đang rỉ máu ấm, thấm đẫm lớp băng gạc quấn chặt sát làn da. Vy phải ép sát cánh tay phải vào sườn ngực, giữ cho nó hoàn toàn bất động để tránh làm rách thêm những mũi chỉ tự tiêu mỏng manh. Quanh cổ cô, những vết bầm tím đỏ sẫm – dấu vết của cú siết cổ tàn khốc mà Phó Nhật Nam đã chủ ý để lại để ngụy tạo một vụ cận chiến sinh tử – vẫn còn hằn rõ dưới lớp cổ áo bay kéo cao, đau rát mỗi khi cô nuốt khan.
Trên cổ tay trái của cô, chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling của cha khẽ tích tắc từng nhịp cơ học đều đặn. Nó là kỷ vật duy nhất còn lại, là chiếc neo tinh thần giữ cho cô không gục ngã trước áp lực nghẹt thở đang bủa vây từ mọi phía. Lâm Thế chắc chắn đã phát hiện ra căn hộ cư xá phòng 204 bị bỏ trống. Sự biến mất của mẹ cô, bà Lâm Thanh, cùng với hành tung mờ ám của Vy trong những ngày qua đã đẩy cô vào tầm ngắm phản gián của Cục tình báo quân sự Nam Dương. Thời gian của cô không còn nhiều. Chỉ cần chuyên viên điều tra đặc biệt từ thủ đô đáp xuống, cô sẽ bị tước bằng bay vĩnh viễn và đưa vào phòng biệt giam.
“Chị Vy… biên bản nhận máy bay đã ký xong.”
Tiếng thì thầm run rẩy của Nguyễn Minh kéo Vy ra khỏi dòng suy nghĩ dằn vặt. Cậu thiếu úy phi công trẻ đứng trước mặt cô, gương mặt thư sinh tái nhợt dưới vành mũ bảo hiểm phi công. Minh mặc bộ đồ bay kháng áp giữ nhiệt màu xám sẫm, đôi bàn tay bọc găng da đang siết chặt tập hồ sơ kỹ thuật của chiếc Su-35 cải tiến. Cậu là học trò xuất sắc nhất của Vy, người luôn nhìn cô với ánh mắt ngưỡng mộ tuyệt đối. Nhưng hôm nay, trong đôi mắt ấy chỉ còn sự hoảng loạn và quyết tâm liều mạng.
“Minh, nghe chị,” Vy trầm giọng, giọng cô khản đặc nhưng kiên định. Cô dùng tay trái vỗ nhẹ lên vai cậu học trò. “Chuyến bay tập huấn này là cơ hội duy nhất. Nếu có chuyện gì xảy ra, em cứ đổ hết mọi trách nhiệm cho chị. Nói rằng chị đã dùng súng uy hiếp em để cướp máy bay.”
“Không! Chị Vy, em không sợ tòa án quân sự!” Minh ngắt lời cô, giọng nghẹn ngào nhưng ánh mắt rực lên sự trung thành sắt đá. “Nếu không có chị và trung tá Trịnh Minh năm xưa cứu gia đình em khỏi trận oanh tạc biên giới, em đã không thể đứng ở đây. Em sẽ tắt thiết bị ghi nhận hành trình của chiếc Yak-130 bọc lót phía sau. Em sẽ ngụy tạo một đường bay giả trên màn hình quét của căn cứ để kéo dài thời gian cho chị.”
Trần Quốc bước ra từ gầm cánh máy bay, bàn tay phải của anh quấn băng trắng xóa – vết bỏng dầu thải nóng rộp từ đêm giấu con chip lỗi vẫn chưa lành. Anh nhìn Vy, đôi mắt ngăm đen hằn sâu sự mệt mỏi nhưng đầy chính trực.
“Mọi thứ đã sẵn sàng, Vy. Anh đã nạp dư mười phần trăm nhiên liệu phản lực JP-8 vào thùng dầu phụ sườn cánh dưới danh nghĩa thử nghiệm tải trọng. Bộ đàm vô tuyến tầm ngắn nhảy tần tự chế đã được Phan An giấu kỹ sau bảng điều khiển buồng lái. Tần số mật đã được đồng bộ với ngọn hải đăng bỏ hoang. Nhưng em chỉ có đúng ba mươi giây.”
Quốc chỉ tay lên bảng tiến độ bay dán trên tường tôn rỉ sét. Ở đó, dòng chữ “Vùng mù sườn Đông” được khoanh đỏ bằng mực mực dầu.
“Vũ Thùy vừa gửi tín hiệu từ phòng điều khiển radar. Hệ thống phòng không tự động mảng pha của tập đoàn Khải Nguyên lắp đặt tại biên giới có một lỗi phần mềm hệ thống cực kỳ nghiêm trọng. Cứ đúng mười ba giờ mười lăm phút mỗi ngày, hệ thống sẽ tự động khởi động lại cổng quét sườn Đông trong đúng ba mươi giây để đồng bộ hóa dữ liệu với vệ tinh tầm cao. Ba mươi giây đó, toàn bộ lưới lửa phòng không sườn Đông sẽ hoàn toàn bị mù.”
Vy nhìn chiếc đồng hồ Breitling cổ. Mười ba giờ mười phút. Năm phút nữa.
“Đã rõ. Em sẽ bay bám sát sườn núi sương mù ở độ cao dưới ba mươi mét. Ở độ cao đó, địa hình đá vôi thẳng đứng sườn Đông sẽ chặn đứng mọi sóng quét radar tầm trung sót lại,” Vy dứt khoát nói. Cô nhận lấy chiếc mũ bảo hiểm phi công tích hợp kính nhìn đêm từ tay Nguyễn Minh. Việc đội mũ và kéo khóa bộ đồ bay kháng áp bằng một tay trái là một thử thách đau đớn. Mỗi lần cô rướn người, vết thương vai phải lại co rút kịch liệt, máu ấm rỉ ra làm ướt đẫm lớp bông lót giữ nhiệt của áo bay.
Nhưng Vy không cho phép mình chậm trễ một giây. Cô lách người qua khe cửa hông của buồng lái Su-35, dùng lực của cánh tay trái và đôi chân dẻo dai để leo lên thang sắt dã chiến. Khi trượt người vào cabin điều khiển chật hẹp, mùi da ghế, mùi oxy nén và mùi kim loại nóng ập vào khứu giác cô, quen thuộc đến mức khiến nhịp tim cô dần ổn định trở lại. Đây là thánh đường của cô. Phía sau buồng kính lái này, cô không còn là một quân nhân bị giam cầm bởi những luật cấm ngột ngạt, mà là một cánh chim tự do làm chủ sinh mệnh của chính mình.
Vy kéo sụp kính chắn gió buồng lái xuống. Tiếng khóa cơ học đóng sầm lại, cách biệt hoàn toàn buồng lái với thế giới ồn ào bên ngoài. Cô đeo mặt nạ thở oxy phi công, kết nối cáp dữ liệu HUD.
*Rè rè…*
Tiếng sóng vô tuyến nhiễu từ vang lên qua tai nghe cá nhân. Giọng nói nhã nhặn nhưng đầy căng thẳng của Vũ Thùy vang lên từ phòng điều khiển radar căn cứ:
“Vy, nghe rõ không? Chị đang trực ban điều hành không lưu. Lâm Thế vừa dẫn theo đặc vụ Trần Hùng di chuyển về phía Nhà ga kỹ thuật số 3 để kiểm tra đột xuất danh sách phi công trực ban. Em phải cất cánh ngay lập tức. Đếm ngược ba mươi giây mù radar sườn Đông bắt đầu sau hai phút nữa.”
“Nhận rõ, Thùy. Cảm ơn chị,” Vy đáp, tay trái đẩy cần ga phản lực lên nấc khởi động vòng quay động cơ.
Hai động cơ turbofan Lyulka-Saturn AL-31F phía sau đuôi chiếc Su-35 bắt đầu gầm rú, phun ra những luồng khí xả nóng rực làm tan chảy lớp băng tuyết đóng dày trên đường băng dã chiến bên ngoài nhà ga. Tiếng rít của động cơ phản lực vang dội qua các vách đá vôi sương mù, như tiếng gầm của một con mãnh thú thức giấc.
Vy gạt cần xả áp phanh hãm đà để đưa máy bay ra đường băng cất cánh. Nhưng ngay trong khoảnh khắc chiếc tiêm kích nặng nề chuyển động, một sự cố ngoài ý muốn xảy ra. Hệ thống phanh hãm đà dã chiến ở bánh đáp bên phải bị bó cứng nhẹ do lớp băng mỏng đóng dày trên đường băng dập nát. Chiếc Su-35 đột ngột lệch hướng, mũi máy bay lao chệch về phía hàng rào bảo vệ bằng kẽm gai sườn Tây.
“Mẹ kiếp!” Vy nghiến răng chửi thề. Cơn đau từ bả vai phải bùng phát dữ dội khi cô vô thức dùng cả hai tay ghì chặt cần lái cơ học để sửa hướng bay. Vết khâu vai phải rách rộng thêm, máu đỏ tươi thấm đẫm lớp vải áo kháng áp giữ nhiệt cực hạn.
Trong buồng lái chật hẹp, Vy phải đưa ra quyết định chiến thuật trong vòng một phần mười giây. Nếu cô dùng phanh cơ học, lốp máy bay sẽ bị trượt quay vòng trên đường băng đóng băng trơn trượt và nổ lốp ngay lập tức. Cô quyết định sử dụng kỹ thuật điều phối lực đẩy động cơ phản lực ngược. Tay trái cô kéo mạnh cần ga động cơ bên trái về vị trí không tải, đồng thời đẩy cần ga động cơ bên phải lên mức tối đa để dùng lực đẩy lệch hướng ép mũi máy bay quay trở lại trục đường băng chính.
Chiếc tiêm kích Su-35 nảy mạnh lên trên lớp băng, đuôi máy bay quẹt sát sườn rào kẽm gai chỉ trong vòng vài gang tấc trước khi lấy lại được thăng bằng trên đường băng dã chiến.
“Vy! Thời gian đang cạn kiệt! Một phút đếm ngược!” Tiếng Vũ Thùy hét lên qua tần số vô tuyến riêng.
Vy không trả lời. Cô đẩy cả hai cần ga phản lực lên mức tối đa (Afterburner). Luồng lửa hồng rực phun ra từ hai ống xả đuôi dài hơn mười mét, đẩy chiếc tiêm kích lao vút đi trên đường băng đóng băng trơn trượt với tốc độ kinh hoàng. Trọng lực ép chặt cơ thể cô vào ghế lái da. Lực tải G tăng vọt lên mức 4G, rồi 5G. Vy gồng cứng cơ bụng thực hiện kỹ thuật thở kháng áp G-force ngắt quãng liên tục để giữ cho máu không dồn xuống chân, duy trì sự tỉnh táo hoàn toàn cho đôi mắt.
Một trăm năm mươi cây số một giờ… hai trăm cây số… hai trăm năm mươi…
Vy kéo nhẹ cần lái bằng tay trái. Chiếc Su-35 kiêu hãnh rời mặt đất, lao vút thẳng lên bầu trời xám xịt đầy sương mù của vùng biên giới.
Ngay khi máy bay vừa đạt độ cao năm mươi mét, Vy lập tức chúc mũi máy bay xuống, thực hiện “Kỹ thuật bay bám sườn núi sương mù”. Cô điều khiển chiếc tiêm kích lướt đi ở độ cao cực thấp, chỉ cách những ngọn cây thông đen sườn Đông chưa đầy hai mươi mét. Ở khoảng cách này, địa hình đá vôi dựng đứng gồ ghề hoạt động như một tấm lá chắn tự nhiên hoàn hảo, chặn đứng hoàn toàn sóng quét radar tầm xa của căn cứ biên giới số 9.
Trong phòng điều khiển radar, Vũ Thùy nín thở nhìn màn hình quét mảng pha.
“Ba mươi giây mù radar bắt đầu. Ba mươi… hai mươi chín… hai mươi tám…” Giọng Thùy run rẩy đếm ngược qua hệ thống đàm thoại nội bộ.
Phía sau Vy khoảng hai cây số, chiếc Yak-130 do Nguyễn Minh điều khiển cũng vừa cất cánh. Minh thực hiện cú ngoặt gấp sang hướng Tây sườn núi, cố tình bật toàn bộ hệ thống gây nhiễu chủ động và thiết bị phát sóng vô tuyến công suất lớn để tạo ra một chấm sáng radar giả khổng lồ trên màn hình giám sát, đánh lạc hướng mọi sự chú ý của các sĩ quan trực ban khỏi hướng bay thực tế của Vy.
“Hai mươi… mười chín… mười mười tám…”
Vy đẩy cần lái nghiêng cánh máy bay một góc chính xác ba mươi ba độ sườn Đông. Thân máy bay Su-35 lướt nhanh như một bóng ma xám xịt giữa những vách đá vôi dựng đứng che phủ bởi sương mù dày đặc. Tầm nhìn quang học bên ngoài buồng kính lái gần như bằng không. Cô không thể nhìn thấy đường chân trời trực quan, toàn bộ thế giới bên ngoài chỉ là một màn sương trắng xóa gầm rú.
Vy nhắm mắt nhẹ trong một phần tư giây, áp dụng kỹ năng đọc dòng khí lưu bằng cơ thể thừa hưởng từ cha Trịnh Minh. Cô cảm nhận độ rung lắc nhẹ của cần lái cơ học truyền qua lòng bàn tay trái và bả vai đang rỉ máu, tự điều chỉnh góc nghiêng cánh máy bay nương theo những luồng gió xoáy hẻm núi thổi mạnh.
“Mười… chín… tám…” Giọng Vũ Thùy nghẹn lại trong tai nghe.
Tại Nhà ga kỹ thuật số 3, Thiếu tá Lâm Thế cùng đặc vụ Trần Hùng vừa đẩy tung cửa phòng trực ban kỹ thuật. Ánh mắt ti hí sắc bén của Thế quét qua bảng tiến độ bay trống rỗng, rồi dừng lại trên khuôn mặt đầy mồ hôi của thợ máy Trần Quốc.
“Trịnh Phương Vy đâu? Tại sao chiếc Su-35 cải tiến lại cất cánh không có lệnh tuần tra?” Lâm Thế gầm lên, họng súng lục trên tay hắn khẽ nâng lên đầy đe dọa.
Quốc lầm lì đứng chắn trước tủ dụng cụ cơ khí, tay trái quấn băng trắng ghì chặt chiếc cờ lê titan dã chiến. “Sĩ quan Vy đang thực hiện chuyến bay thử nghiệm dã chiến theo lệnh phục hồi của Tướng Trịnh Nghị. Nguyễn Minh bay bọc lót phía sau sườn Tây.”
“Mẹ kiếp! Chúng nó lừa chúng ta! Quét radar toàn diện sườn Đông ngay lập tức!” Lâm Thế hét vào bộ đàm quân cảnh.
Nhưng trên màn hình radar của phòng điều khiển, hệ thống phòng không tự động mảng pha của Khải Nguyên đang hiển thị vòng quay đồng bộ hóa dữ liệu màu xám câm lặng. Ba mươi giây mù radar định mệnh vừa khép lại ở giây cuối cùng.
“Ba… hai… một… Hết giờ!” Vũ Thùy thở hắt ra, hai bàn tay cô run rẩy buông khỏi bàn phím điều khiển radar. Chấm sáng radar thực tế của chiếc Su-35 do Vy điều khiển đã hoàn toàn biến mất khỏi màn hình kiểm soát của căn cứ Nam Dương, chìm sâu vào vùng mù sườn Đông biên giới.
Vy mở bừng mắt. Trước mặt cô, màn sương mù trắng xóa sườn Đông đột ngột chuyển sang màu đen kịt của những đám mây tích điện khổng lồ của Hẻm núi sấm sét Lôi Thần. Những tia chớp xanh lét bắt đầu rạch ngang bầu trời, từ trường cực mạnh của hẻm núi lập tức làm tê liệt toàn bộ hệ thống định vị GPS trên màn hình HUD buồng lái.
Chiếc Su-35 của Vy lao vút vào đám mây tích điện sườn Đông ngay khi chấm sáng radar của cô biến mất khỏi màn hình kiểm soát.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!