Ký Ức Giải Oan
Tiếng còi xe quân cảnh rú lên từng hồi dài, xé toạc màn sương mù dày đặc đang bao phủ lấy khu cư xá phi công Nam Dương. Ánh đèn xoay màu đỏ quét qua những ô cửa kính đóng băng, hắt lên khuôn mặt nhợt nhạt của Trịnh Phương Vy những vệt sáng chập chờn như bóng ma. Vy đứng nép mình sau thân cây sa mộc cổ thụ sần sùi ở góc sân, bàn tay trái ghì chặt chiếc túi ngực áo bay giữ ấm. Bên trong đó, chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling và cuộn băng ghi âm buồng lái của cha cô tỳ sát vào lồng ngực, nơi nhịp tim đang đập dồn dập, nghẹn ứ.
Cơn đau từ bả vai phải rách nhẹ vết khâu dã chiến nhói lên từng nhịp buốt giá. Vết thương do mảnh kính buồng lái cứa sâu từ đêm sinh tồn biên giới với Phó Nhật Nam vẫn chưa lành hẳn, nay lại rỉ ra một vệt máu ấm nóng, thấm đẫm lớp bông lót giữ nhiệt. Vy khẽ cắn chặt môi, vị rỉ sắt của máu khô từ đêm sưởi ấm cộng sinh dường như vẫn còn phảng phất nơi đầu lưỡi. Cô buộc phải giữ cánh tay phải hoàn toàn bất động, ép sát vào sườn ngực để tránh làm rách thêm những mũi khâu móc xích mỏng manh. Quanh cổ họng cô, những vết bầm tím đỏ sẫm – dấu vết của cú siết cổ tàn khốc đầy chủ ý từ Nhật Nam để ngụy tạo một vụ cận chiến sinh tử trước đội cứu hộ – vẫn còn hằn rõ, đau rát mỗi khi cô nuốt khan.
Vy tính toán nhịp quét của toán tuần tra quân cảnh đang di chuyển ngoài cổng chính cư xá. Cứ sau ba phút, ánh đèn pin dã chiến của lính gác lại quét qua khoảng sân trống nối liền giữa khu nhà ăn và dãy nhà ở số 2. Tận dụng khoảng trống thời gian ngắn ngủi, Vy lướt nhanh qua hành lang tối tăm, bước chân nhẹ như một bóng ma không tiếng động trên nền xi măng đóng băng. Cô đẩy nhẹ cánh cửa gỗ cũ kỹ của phòng 204.
Mẹ cô, bà Lâm Thanh, đang ngồi co rụt trên chiếc ghế gỗ cạnh bàn viết. Gương mặt bà gầy gò, da dẻ nhợt nhạt dưới ánh đèn dầu leo lét, đôi mắt u sầu hằn sâu những nếp nhăn của sự lo âu tột cùng. Bà Thanh đang mặc chiếc áo len xám tự đan sờn rách ở khuỷu tay, đôi bàn tay gầy guộc run rẩy lần tràng hạt bồ đề cầu an được trụ trì chùa biên giới tặng. Khi thấy Vy bước vào với bộ đồ bay dính đầy sương muối và máu khô, bà Thanh khẽ thốt lên một tiếng nghẹn ngào, định đứng dậy nhưng lồng ngực co thắt khiến bà phải vịn chặt lấy cạnh bàn.
“Vy… con đã về… Trời đất ơi, cổ của con…” Bà Thanh run rẩy đưa tay lên, nhưng Vy khéo léo dùng tay trái giữ lấy tay mẹ, khẽ lắc đầu, ra hiệu im lặng. Cô chỉ tay về phía bức ảnh chân dung của cha Trịnh Minh treo trên bàn viết, nơi phía sau khung gỗ mục nát đang ẩn giấu thiết bị nghe lén siêu nhỏ mà đặc vụ Nguyễn Thị Lan đã cài đặt.
Vy không nói một lời. Cô với tay lấy chiếc đài cassette cơ học cổ điển đặt trên kệ sách, bật một bản nhạc không lời của Bach với âm lượng vừa đủ để làm nhiễu sóng thiết bị nghe lén. Tiếng vĩ cầm du dương vang lên, hòa cùng tiếng gió rít qua khe cửa sổ bám đầy tuyết xốp.
Lúc này, Vy mới trầm giọng nói, giọng cô khản đặc nhưng kiên định: “Mẹ, con tìm thấy rồi. Chân tướng vụ tai nạn của cha mười năm trước… nằm ở đây.”
Vy dùng tay trái rút cuộn băng từ cũ dính đầy bụi giấy lưu trữ từ trong ngực áo bay ra. Cô đặt nó vào khay băng của chiếc đài cassette, ấn mạnh nút Play. Tiếng trục quay cơ học bắt đầu chạy rè rè, phát ra những âm thanh nhiễu từ dày đặc xé rách không gian ngột ngạt của căn phòng nhỏ.
*Rè rè… rè…*
Sau những giây phút im lặng đến nghẹt thở, giọng nói trầm ấm, sương gió nhưng đầy uy lực của cựu Trung tá Trịnh Minh vang lên qua loa phát thanh cũ kỹ, rõ ràng đến mức khiến bà Lâm Thanh hoàn toàn chết lặng:
“...Đài chỉ huy... Đây là Trịnh Minh... Hệ thống lái fly-by-wire bị can thiệp điện tử từ xa... Cần lái hoàn toàn mất kết nối cơ học... Tôi không thể kéo mũi máy bay lên... Khải Nguyên đang thử nghiệm thiết bị làm mù radar... Tôi sẽ hướng máy bay tránh xa khu dân cư biên giới sườn Tây... Bảo vệ Vy... và Thanh...”
Tiếng nổ kinh hoàng và tiếng rít gào của gió bão qua buồng lái vỡ ập đến qua cuộn băng, trước khi tất cả chỉ còn lại những tiếng rè rè lạnh ngắt của dải sóng nhiễu từ.
Bà Lâm Thanh quỳ sụp xuống sàn gỗ mục nát, hai bàn tay gầy guộc ôm chặt lấy khuôn mặt nhăn nheo, những giọt nước mắt nóng hổi tuôn rơi xối xả qua kẽ tay. Mười năm qua, danh xưng “kẻ hèn nhát nhảy dù trốn chạy” đã đè nặng lên gia đình họ như một chiếc lồng sắt giam cầm danh dự. Giờ đây, chính giọng nói cuối cùng của chồng đã giải oan cho tất cả. Ông không hề hèn nhát. Ông đã chiến đấu đến giây phút cuối cùng để bảo vệ hàng vạn sinh mạng dưới mặt đất khi chiếc tiêm kích bị phá hoại kỹ thuật bởi tập đoàn Khải Nguyên.
“Minh ơi… ông không gạt mẹ con tôi…” Bà Thanh khóc nghẹn, lồng ngực phập phồng dữ dội.
Vy quỳ xuống cạnh mẹ, dùng cánh tay trái ôm chặt lấy bả vai gầy gò của bà. Nhưng đột ngột, tiếng khóc của bà Thanh tắt nghẹn. Gương mặt bà chuyển sang màu xám ngoét, hai tay ghì chặt lấy lồng ngực trái, hơi thở đứt quãng đầy đau đớn. Cơn đau tim kinh niên tái phát dữ dội do xúc động mạnh vượt quá giới hạn chịu tải của cơ thể.
“Mẹ! Mẹ có sao không?” Vy hoảng hốt, cô nhanh chóng với lấy hộp sơ cứu sinh tồn dã chiến dẹt đặt trên kệ sách để tìm thuốc trợ tim dự phòng. Nhưng khi mở hộp ra, những viên thuốc đã chuyển màu vàng ố, hạn sử dụng ghi trên vỉ thuốc đã hết hạn từ một năm trước. Việc tự ý dùng thuốc hỏng trong tình trạng này sẽ giết chết bà Thanh ngay lập tức.
Vy hiểu rằng cô phải đưa mẹ đến bệnh viện dã chiến hoặc trạm xá ngay lập tức. Nhưng nếu gọi xe cấp cứu của căn cứ, Lâm Thế sẽ lập tức phát hiện ra sự vắng mặt bất thường của cô tại ký túc xá và tiến hành phong tỏa toàn diện. Vy nhìn ra ngoài cửa sổ ban công. Dưới ánh sáng nhập nhẹ của tuyết trắng, một chiếc camera hồng ngoại mới tinh gắn trên cột đèn đầu ngõ cư xá đang quét những vệt sáng đỏ vô hình liên tục. Lâm Thế đã siết chặt vòng vây an toàn. Camera hồng ngoại chỉ nhận dạng các nguồn nhiệt di chuyển tốc độ cao, và bất kỳ hành động cõng hay chạy bộ chở người bệnh nào cũng sẽ kích hoạt còi báo động đỏ tại phòng trực an ninh.
Vy lấy chuỗi hạt bồ đề cầu an đặt vào lòng bàn tay đang co quắp của mẹ, thì thầm sát tai bà: “Mẹ, nghe con, thở chậm lại. Con sẽ đưa mẹ ra ngoài.”
Cô rút chiếc điện thoại vô tuyến dã chiến cầm tay nhảy tần tự chế, bấm một dãy số mật mã kết nối trực tiếp đến tài xế hậu cần Bùi Vĩnh. Giọng nói trầm ấm của Vĩnh vang lên qua loa áp tai:
“Vy, có chuyện gì vậy? Quân cảnh đang rà soát gắt gao sườn Tây lắm.”
“Chú Vĩnh, mẹ cháu lên cơn đau tim cấp tính. Cháu cần chú đánh chiếc xe chở dầu cũ của căn cứ vào ngõ cư xá, đỗ chắn ngang tầm nhìn của camera hồng ngoại sườn Tây. Cháu chỉ cần đúng một phút góc mù vật lý.”
“Mẹ kiếp… việc này sẽ khiến chú bị phạt giam xe và đưa ra tòa án quân sự đấy,” Vĩnh chửi thề một tiếng, nhưng giọng ông lập tức chùng xuống khi nghe tiếng thở dốc đầy đau đớn của bà Thanh qua điện thoại. “Được rồi, đợi chú năm phút. Chú sẽ ngụy tạo một sự cố rò rỉ nhiên liệu phản lực Kerosene ngay đầu ngõ.”
Vy ngắt kết nối. Cô lách qua cửa sau, gọi điện cho chị họ Trịnh Khánh An – y tá quân y dã chiến đang trực tại bệnh viện biên thùy. An đồng ý điều động một chiếc xe thương bệnh binh dân sự không phù hiệu chờ sẵn ở bìa rừng thông phía sau cư xá.
Năm phút trôi qua dài như một thế kỷ trên chiếc đồng hồ Breitling cổ đeo ở tay trái Vy. Tiếng động cơ diesel gầm rú nặng nề của chiếc xe chở dầu cũ bắt đầu vang vọng ngoài đầu ngõ. Bùi Vĩnh đánh chiếc xe chở dầu hạng nặng chắn ngang con đường độc đạo dẫn vào cư xá, khói xả màu đen kịt phun ra từ ống pô làm mờ mịt cả một khoảng không gian sương mù.
Đúng như Vy tính toán, khối động cơ phản lực và cabin tỏa nhiệt cực mạnh của chiếc xe chở dầu khổng lồ đã hoàn toàn làm mù cảm biến hồng ngoại của camera giám sát Lâm Thế, tạo ra một góc mù vật lý hoàn hảo dài hơn mười mét sườn Tây.
Tại phòng trực an ninh, đặc vụ nghe lén Nguyễn Thị Lan phát hiện màn hình giám sát camera hồng ngoại ngõ cư xá đột ngột bị nhiễu nhiệt trắng xóa do chiếc xe chở dầu chặn sóng quét. Lan lập tức nghi ngờ có gian lận kỹ thuật, mụ giật lấy chiếc đèn pin dã chiến, chạy bộ xuống cầu thang để kiểm tra trực tiếp thực địa.
“Mẹ, đi thôi,” Vy thì thầm. Cô dùng tay trái đỡ lấy eo mẹ, dìu bà đi thật chậm, sát sườn chiếc xe chở dầu đang nổ máy xình xịch. Vy áp dụng kỹ thuật di chuyển chậm dã chiến để hòa lẫn nguồn nhiệt cơ thể của hai người vào luồng hơi nóng hừng hực bốc ra từ gầm xe chở dầu, khiến cảm biến hồng ngoại tầm xa không thể tách biệt được mục tiêu di động.
Bả vai phải rách nhẹ vết khâu dã chiến của Vy nhói lên đau đớn, máu ấm rỉ ra làm ướt đẫm một mảng áo bay màu xám tro dính dầu máy. Nhưng cô không hề dừng lại, từng bước chân của cô kiên định bám chắc trên mặt đường đóng băng trơn trượt.
Khi họ lách qua được bánh xích phía sau của xe chở dầu và bước vào bóng tối của bìa rừng thông đen, chiếc xe cứu thương dân sự của Trịnh Khánh An đã nổ máy chờ sẵn trong sương mù. An nhanh chóng mở cửa sau, cùng Vy đỡ bà Lâm Thanh nằm lên cáng thương dã chiến.
“Vy, bả vai của em rỉ máu nhiều quá, để chị khâu lại cho,” An lo lắng nhìn vệt máu đỏ thẫm trên áo bay của em gái.
“Không cần đâu chị An, đưa mẹ đến Trạm xá thú y của bác sĩ Trần Minh ở Sapa ngay lập tức. Lâm Thế sẽ không ngờ chúng ta giấu người ở trạm thú y biên giới,” Vy dứt khoát đẩy cửa xe cứu thương đóng sầm lại.
Chiếc xe thương bệnh binh dân sự tắt đèn pha, lặng lẽ lăn bánh biến mất vào màn sương mù dày đặc hướng về phía thị trấn biên thùy Sapa, mang theo người mẹ già yếu đau bệnh của cô đến nơi an toàn.
Vy đứng cô độc giữa bìa rừng thông đen, tay trái ghì chặt chiếc túi ngực chứa cuộn băng ghi âm buồng lái của cha. Cô đã cứu được mẹ, đã giải oan được danh dự cho cha trước linh hồn ông, nhưng căn hộ cư xá phòng 204 giờ đây hoàn toàn bị bỏ trống khả nghi.
Lối thoát duy nhất của cô tại căn cứ đang dần khép lại. Vy quay đầu nhìn lại dãy nhà cư xá phi công mờ ảo trong sương tuyết, ánh mắt rực lửa tự do kiên định không hề có một chút sợ hãi hay hối hận.
***
Mười lăm phút sau khi chiếc xe chở dầu bị quân cảnh kéo đi do đỗ sai quy định quân sự, Thiếu tá tình báo Lâm Thế dẫn theo Thượng úy quân cảnh Lê Doanh và đặc vụ Nguyễn Thị Lan ập vào phòng 204.
Cánh cửa gỗ bị đạp văng ra thô bạo. Ánh đèn pin dã chiến quét một đường sắc lẹm qua chiếc bàn viết trống rỗng, khung ảnh chân dung của Trịnh Minh đã bị lật úp xuống mặt bàn gỗ mục nát.
Lâm Thế bước chậm rãi vào phòng ngủ phía trong. Chiếc giường tầng sắt đóng băng lạnh ngắt, ga trải giường màu xám phẳng phiu không có một nếp nhăn. Trên chiếc bàn cạnh giường, chiếc đài cassette cơ học vẫn còn ấm nóng nhẹ do dòng điện chạy qua, nhưng khay băng bên trong đã trống rỗng.
Hắn đứng im lặng giữa căn phòng trống trải, đôi mắt ti hí sắc bén híp lại dưới vành mũ sĩ quan sẫm màu phẳng phiu. Hắn đưa ngón tay bọc trong găng tay da đen vuốt nhẹ lên mặt gối trống không của bà Lâm Thanh, cảm nhận hơi lạnh buốt của sương muối đang tràn qua ô cửa sổ khép hờ.
Lâm Thế đứng nhìn chiếc giường trống không trong phòng bà Thanh, nụ cười lạnh lùng nở trên môi hắn.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!