Nhạc nềnShizima4

Két Sắt Hồ Sơ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vệt sáng từ chiếc đèn pin dã chiến của Thượng úy quân cảnh Lê Doanh quét một đường sắc lẹm qua khe cửa gỗ, kéo theo bóng tối đổ dài trên những chiếc kệ sắt rỉ sét của văn phòng quân cảnh. Tiếng còi hú báo động từ sân đỗ sườn Đông vẫn gầm rú liên hồi, xen lẫn tiếng bước chân dồn dập của toán lính cứu hỏa dập tắt sự cố nổ lốp chiếc Su-35 mà chú Sáu Mập đã ngụy tạo.


Trịnh Phương Vy nín thở. Bàn tay trái của cô đang áp chặt vào lớp vỏ titan lạnh ngắt của chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling và cuốn nhật ký bay bọc da của cha nằm sâu trong góc két sắt mở hé. Bả vai phải của cô nhói lên một cơn đau buốt tận xương tủy, vết khâu dã chiến rách nhẹ do áp lực bẻ khóa bắt đầu rỉ ra một vệt máu ấm, thấm đẫm lớp bông lót giữ nhiệt bên trong áo bay. Cô buộc phải giữ cánh tay phải hoàn toàn bất động, ép sát vào sườn ngực để tránh lộ ra vết thương trước ánh sáng đèn pin đang quét dần về phía góc tủ sắt.


Lê Doanh bước một bước vào phòng. Tiếng đế giày da nện xuống nền xi măng lạch cạch đầy đe dọa. Hắn đi hơi khom lưng, chùm chìa khóa bên hông trái va vào chiếc gậy chỉ huy tạo nên những tiếng lách cách kim loại khô khốc.


“Ai đó?” Doanh gầm nhẹ, họng súng lục trên tay hắn khẽ nâng lên, vệt sáng đèn pin chỉ còn cách tủ sắt niêm phong chưa đầy nửa mét.


Vy tính toán nhịp quét của đèn pin. Doanh có thói quen quét từ trái sang phải theo chu kỳ mười hai giây. Ngay khi vệt sáng vừa lướt qua mép tủ sắt và Doanh bước sâu hơn vào phòng để kiểm tra két sắt niêm phong bị rách một góc nhãn đỏ khả nghi, Vy tận dụng góc mù vật lý của tủ hồ sơ sắt lớn làm lá chắn. Cô lướt người không tiếng động qua sau lưng hắn. Thân hình mảnh mai của cô như một bóng ma hòa vào làn sương mù dày đặc đang tràn qua ô cửa sổ khép hờ.


Khi Lê Doanh nhận ra chiếc két sắt đã trống rỗng và hét lên vào bộ đàm, Vy đã lách qua hành lang sườn Tây, chạy băng qua những đường ống dẫn hơi nóng đang bốc khói nghi ngút. Cô ghì chặt chiếc đồng hồ Breitling cổ và cuốn nhật ký bay vào túi ngực áo bay, cảm nhận vết máu khô nhóm AB của Phó Nhật Nam bám trên mặt kính đồng hồ tỳ sát vào nhịp tim đang đập dồn dập của mình.


***


Vy không quay về ký túc xá nữ. Cô biết Lâm Thế sẽ lập tức ra lệnh phong tỏa toàn bộ khu nhà ở ngay khi Lê Doanh báo cáo vụ đột nhập. Với chiếc đồng hồ và cuốn nhật ký bay trong tay, cô vẫn thiếu một mảnh ghép quyết định để giải oan cho cha: Bản ghi âm buồng lái bị che giấu mười năm trước hiện đang nằm trong tệp hồ sơ đen bị niêm phong tại Phòng lưu trữ hồ sơ trung đoàn Nam Dương.


Cô băng qua khoảng sân tối tăm của căn cứ, lách qua những trạm tuần tra đang hỗn loạn vì sự cố nổ lốp, hướng thẳng về phía tòa nhà lưu trữ cũ kỹ nằm biệt lập sát vách núi đá vôi.


Phòng lưu trữ hồ sơ trung đoàn Nam Dương là một không gian ngột ngạt, nồng nặc mùi giấy mục, bụi chì và hơi ẩm của núi đá. Những dãy kệ sắt cao sát trần nhà chứa hàng vạn tệp hồ sơ giấy cũ kỹ xếp san sát nhau như một mê cung xám xịt.


Vy lách qua cánh cửa sắt rỉ sét, bước đi giữa những hàng kệ bụi bặm. Đột ngột, một bóng người trung niên béo mập bước ra từ góc tối, mắt híp sau cặp kính cận dày cộp, ngón tay dính đầy bụi giấy tờ khẽ khựng lại khi nhìn thấy cô.


Đó là Thượng tá lưu trữ Lâm Biên.


Vy khẽ giật mình, bàn tay trái của cô vô thức đưa về phía bao súng lục Makarov bên hông đùi. Nhưng Lâm Biên chỉ lặng lẽ nhìn cô, ánh mắt ông lướt qua bả vai phải hơi lệch và chiếc áo bay dính đầy sương muối của cô, rồi dừng lại ở gương mặt mang nhiều nét thanh tú giống hệt người bạn chiến đấu cũ Trịnh Minh năm xưa.


“Con gái của Trịnh Minh…” Lâm Biên trầm giọng, giọng nói lầm lì và khàn đặc của một người cả đời sống trong bóng tối của những trang hồ sơ mật. “Chú đã nghe nói về vụ rơi máy bay của cháu ở vùng xám. Cháu không nên ở đây vào giờ này, quân cảnh của Lâm Thế đang lùng sục khắp nơi.”


“Chú Lâm Biên,” Vy hạ tay khỏi bao súng, giọng cô run lên nhưng kiên định. “Chú là người duy nhất biết sự thật về lệnh bay cuối cùng của cha cháu mười năm trước. Cháu cần tệp hồ sơ đen bị niêm phong. Cháu có bản vẽ sơ đồ kỹ thuật Su-35 chứa thông số chip lỗi KN-99-B của Khải Nguyên. Phương thức phá hoại hệ thống lái của cha cháu mười năm trước giống hệt chiếc máy bay của cháu bây giờ.”


Lâm Biên khẽ thở dài, bờ vai mập mạp của ông chùng xuống dưới lớp quân phục lưu trữ sờn cũ. Ông rút từ trong túi áo ra một chùm chìa khóa bằng đồng thau cổ điển, khẽ lắc đầu:


“Trịnh Minh là một phi công xuất sắc. Ông ấy không hề hèn nhát nhảy dù trốn chạy như những gì Lâm Thế thêu dệt. Nhưng tệp hồ sơ đen đó được bảo mật bằng một hệ thống khóa kép phức tạp. Chú chỉ có chìa khóa phụ để mở tủ ngoài, còn chiếc két sắt bảo mật bên trong sử dụng khóa mã số cơ học do chính cục tình báo thiết lập. Chú không có mật mã.”


“Chỉ cần chú chỉ vị trí két sắt cho cháu. Cháu sẽ tự bẻ khóa,” Vy dứt khoát đáp.


Lâm Biên nhìn sâu vào mắt Vy, tìm thấy sự bướng bỉnh và khí phách kiêu hãnh của người cha quá cố trong đôi mắt rực lửa tự do của cô. Ông lặng lẽ quay người, dẫn cô đi sâu vào góc tối nhất của phòng lưu trữ, nơi một chiếc két sắt âm tường bằng thép dày màu xám tro nằm khuất sau những chồng hồ sơ giấy mục nát.


“Cháu chỉ có mười lăm phút trước khi toán tuần tra hành lang gõ cửa kiểm tra định kỳ,” Lâm Biên thì thầm, trao cho cô chiếc chìa khóa phụ bằng đồng. “Chú sẽ ra gác cửa ngoài. Nếu có động tĩnh, chú sẽ ho khan ba tiếng.”


***


Vy quỳ xuống trước chiếc két sắt bảo mật. Cô dùng tay trái cắm chiếc chìa khóa phụ của Lâm Biên vào ổ khóa ngoài, vặn nhẹ. Tiếng chốt thép rít lên khô khốc vang vọng trong không gian câm lặng. Cánh cửa tủ ngoài mở ra, lộ ra chiếc két sắt cơ học bên trong với núm xoay mã số bằng đồng thau mạ crom sáng bóng.


Vy rút chiếc bút ký tên kim loại của cha Trịnh Minh từ túi ngực áo bay ra. Cô khéo léo dùng răng tháo ngòi bút bằng thép không gỉ, biến phần thân bút máy thành một thanh gạt lực cơ học siêu nhỏ.


Cơn đau từ bả vai phải rách nhẹ vết khâu dã chiến nhói lên từng nhịp dồn dập, khiến trán cô vã mồ hôi lạnh. Vy cắn chặt răng, giữ bả vai phải bất động sát sườn ngực, dùng tay trái đưa thanh thép tự chế vào khe hở của núm xoay mã số. Cô áp tai trái sát vào bề mặt thép lạnh ngắt của két sắt, nhắm mắt lại để giải phóng toàn bộ trực giác không gian thiên bẩm.


*Cạch. Cạch.*


Tiếng kim giây cơ học của chiếc đồng hồ Breitling cổ trên cổ tay trái Vy tích tắc nhịp nhàng, đồng bộ với nhịp thở chậm rãi của cô theo quy tắc sinh tồn 3-3-3 cực địa. Vy lắng nghe tiếng gõ cực nhỏ của các bánh răng cơ học bên trong ổ khóa truyền qua thanh thép tự chế vào lòng bàn tay trái.


Cô thử xoay núm về phía bên phải. Lực cản của bánh răng thứ nhất quá lớn. Vy nhớ lại bản vẽ sơ đồ kỹ thuật Su-35 chứa chip lỗi mà Trần Quốc đã đưa, nơi các thuật toán mã hóa luôn dựa trên tỷ lệ đối xứng cơ học.


“Không phải góc 45 độ…” Vy lẩm bẩm, cô điều chỉnh góc xoay ngược chiều kim đồng hồ.


*Tạch.*


Một tiếng động cực nhỏ, chỉ như tiếng hạt cát rơi trên mặt kính, vang lên bên trong ổ khóa. Bánh răng thứ nhất đã khớp vào vị trí số 18 – năm cha cô thăng quân hàm Trung tá.


“Vy! Mười phút đã trôi qua! Quân cảnh bắt đầu di chuyển về hướng này!” Giọng Lâm Biên ho khan nhẹ từ phía ngoài hành lang dội vào.


Vy không xao nhãng. Cô dùng ngón tay trái xoay tiếp bánh răng thứ hai. Lần này, lực gạt quá yếu khiến thanh thép tự chế bị trượt, suýt nữa gãy găm vào khe ổ khóa. Vy khẽ hít một hơi thật sâu, gồng cứng cơ vai trái chịu lực để ổn định tay lái cơ học thủ công. Cô áp tai chặt hơn vào cửa thép, cảm nhận độ rung động siêu việt truyền qua xương sọ.


*Tạch. Tạch.*


Bánh răng thứ hai khớp vào số 99 – ký hiệu của con chip lỗi *KN-99-B*.


Bánh răng cuối cùng xoay nhẹ về hướng số 06 – năm chiếc tiêm kích của cha cô bị bắn hạ.


*Rắc.*


Cánh cửa thép nặng nề của chiếc két sắt bảo mật từ từ hé mở dưới lực xoay của tay trái Vy. Bên trong lòng két tối tăm, một tệp hồ sơ đen có niêm phong đỏ rách nát nằm im lìm cạnh một chiếc máy ghi âm cơ học cổ điển sử dụng cuộn băng từ cũ mười năm trước.


Vy nhanh chóng dùng tay trái thu hồi cuộn băng từ và tệp hồ sơ giấy nhét vào trong áo bay kháng áp, ngay sát bên cạnh bản vẽ sơ đồ kỹ thuật Su-35.


***


Vy lách người ra ngoài phòng lưu trữ ngay khi Lâm Biên khép lại cánh cửa sắt bụi bặm. Chùm chìa khóa đồng thau va vào nhau lách cách khi ông khóa lại tủ ngoài hoàn hảo để không để lại dấu vết rò rỉ thông tin trực tiếp.


“Cháu lấy được rồi chứ?” Lâm Biên thì thầm, đôi mắt sau cặp kính dày đầy vẻ lo âu.


“Cháu lấy được rồi. Cám ơn chú Lâm Biên,” Vy gật đầu, tay trái cô giữ chặt lồng ngực áo bay chứa cuộn băng từ.


“Hãy mang nó đi thật xa khỏi căn cứ này trước khi Lâm Thế phát hiện ra vết rách niêm phong của két sắt,” Lâm Biên khẩn khoản nói. “Chú chấp nhận rủi ro bị mất chức và đưa ra tòa án quân sự, nhưng danh dự của Trịnh Minh phải được khôi phục.”


Vy lách qua lối cửa hông tòa nhà lưu trữ, hòa mình vào màn sương mù dày đặc đang bao phủ lấy căn cứ biên giới. Cô di chuyển nhanh chóng về phía xưởng cơ khí bỏ hoang ngoại ô thị trấn, nơi cô đã giấu chiếc máy phát vô tuyến tự chế thứ hai.


Tại căn nhà gỗ cũ nát của cha, dưới ánh sáng leo lét của chiếc đèn bão dã chiến, Vy cẩn thận lắp cuộn băng từ mười năm trước vào chiếc máy phát cơ học cổ điển. Tiếng trục quay bắt đầu hoạt động rè rè, phát ra những âm thanh ma mị, đầy ám ảnh xé rách không gian câm lặng.


*Rè rè... rè...*


Tiếng nhiễu từ dày đặc vang lên, kéo theo giọng nói trầm ấm nhưng đầy kiên định của cựu Trung tá Trịnh Minh qua hệ thống loa phát thanh buồng lái cũ kỹ:


“...Đài chỉ huy... Đây là Trịnh Minh... Hệ thống lái fly-by-wire bị can thiệp điện tử từ xa... Cần lái hoàn toàn mất kết nối cơ học... Tôi không thể kéo mũi máy bay lên... Khải Nguyên đang thử nghiệm thiết bị làm mù radar... Tôi sẽ hướng máy bay tránh xa khu dân cư biên giới sườn Tây... Bảo vệ Vy... và Thanh...”


Giọng nói của người cha quá cố đột ngột bị cắt đứt bởi một tiếng nổ kinh hoàng và tiếng rít gào của gió bão qua buồng lái vỡ, trước khi cuộn băng chỉ còn lại những tiếng rè rè lạnh ngắt của dải sóng nhiễu từ.


Vy quỳ sụp xuống sàn gỗ mục nát, hai hàng nước mắt nóng hổi cuối cùng cũng rơi xuống, đóng băng tức thì trên mặt kính chiếc đồng hồ Breitling cổ đeo ở tay trái cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!