Nhạc nềnShizima4

Đột Nhập Đêm Sương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Làn hơi nước mờ đục từ những chiếc máy giặt công nghiệp đang vận hành hết công suất bốc lên nghi ngút, làm nhòe nhoẹt cả không gian chật hẹp của xưởng giặt ủi dã chiến phía sau ký túc xá nữ. Tiếng động cơ quay đều đặn phát ra những âm thanh trầm đục, rung lên bần bật dưới sàn bê tông lạnh ngắt, cố gắng xua đi tiếng gió tuyết đang gào rít điên cuồng ngoài cửa sổ kính bám đầy sương giá.


Trịnh Phương Vy đứng im lìm bên chiếc bàn gỗ dài xếp quân trang. Gương mặt cô nhợt nhạt dưới ánh đèn huỳnh quang chập chờn, bả vai phải rách nhẹ vết khâu dã chiến nhói lên từng nhịp buốt giá. Cô phải dùng lực cơ bụng để giữ cho toàn bộ cánh tay phải hoàn toàn bất động, ép sát vào sườn ngực dưới lớp vải thô dày của bộ đồ bay kháng áp dã chiến. Vết thương rỉ máu ấm thấm đẫm lớp băng gạc bên trong, nhưng Vy không cho phép mình bộc lộ bất kỳ sự đau đớn nào.


Bên cạnh cô, Đại úy cơ khí Trần Quốc đang vờ xếp lại những tấm ga trải giường màu xám. Lòng bàn tay phải của anh đỏ rộp, bỏng rát do vừa phải thò tay vào xô dầu thải nóng sưởi ấm để giấu con chip định vị lỗi KN-99-B khỏi cuộc lùng sục của Vương Tấn tại Nhà ga kỹ thuật số 3.


*Cạch.*


Chốt cửa sắt của xưởng giặt khẽ rung lên. Bóng đen cao gầy của Vương Tấn hiện rõ sau lớp kính mờ sương. Hắn đứng im lìm như một bóng ma, chiếc đèn pin dã chiến trên tay quét một vệt sáng trắng lạnh lẽo qua khe cửa, hướng thẳng vào vị trí của hai người.


Vy nín thở, bàn tay trái của cô khẽ chạm vào báng khẩu súng lục phòng thân Makarov lạnh ngắt dưới vạt áo bay. Cô khẽ liếc nhìn Quốc, ra hiệu bằng mắt. Quốc khẽ gật đầu, lùi sâu vào làn hơi nước dày đặc phía sau những chiếc máy giặt công nghiệp đang xả nước nóng nghi ngút.


Vy chủ động bước tới, dùng tay trái đẩy mạnh cánh cửa sắt mở ra. Luồng hơi nước nóng ẩm từ trong phòng ập thẳng vào mặt Vương Tấn, làm mờ mịt cặp kính cận dày cộp của hắn.


“Kỹ sư Vương Tấn? Cậu có nhiệm vụ gì ở khu vực ký túc xá nữ vào giờ này?” Giọng Vy lạnh lùng, sắc sảo như một lưỡi dao cắt ngang tiếng gầm rú của máy móc.


Tấn giật mình lùi lại một bước, vội vã rút chiếc khăn tay ra lau vội lớp sương bám trên mắt kính. Ánh mắt hắn vẫn đầy vẻ nghi ngờ, lén lút nhìn qua vai Vy vào sâu trong xưởng giặt:


“Trung úy Trịnh Phương Vy? Tôi thấy Đại úy Trần Quốc đi về hướng này. Tôi có vài thông số kỹ thuật của chiếc Su-35 cần đối chiếu gấp với anh ta trước ca trực sáng mai.”


“Anh Quốc vừa giao cho tôi đống quân trang dã chiến rồi quay lại xưởng bảo trì sườn Tây từ mười phút trước,” Vy thản nhiên đáp, tay trái cô vẫn giữ chặt mép cửa sắt, che khuất tầm nhìn vào góc tối phía sau. “Cậu Tấn muốn tìm anh ấy thì nên ra đường băng. Hay là cậu muốn tôi báo cáo với Ban kỷ luật về việc một kỹ sư nam lảng vảng ngoài phòng giặt ủi của phi công nữ?”


Sự cứng rắn và lối nói lạnh lùng của Vy khiến Vương Tấn khựng lại. Hắn thừa biết Vy là một phi công bướng bỉnh, lại đang được Tướng Trịnh Nghị che chở. Hắn khẽ đẩy gọng kính cận, ánh mắt dừng lại ở bả vai phải hơi lệch của cô dưới lớp áo bay giữ nhiệt cực hạn dày dặn, nhưng không tìm thấy bất kỳ sơ hở nào. Bản vẽ sơ đồ điện tử hàng không chứa chip lỗi đã được Vy giấu kỹ trong lớp lót bông giữ nhiệt bên trong áo bay, hoàn toàn không để lại vết hằn cơ học nào.


“Tôi hiểu rồi. Xin lỗi vì đã làm phiền Trung úy,” Tấn lầm lì đáp, giọng nói mỏng và đầy vẻ hậm hực. Hắn quay lưng bước nhanh vào màn sương mù dày đặc đang bao phủ lấy Căn cứ không quân Biên giới số 9.


Chờ cho bóng của Tấn biến mất hoàn toàn, Trần Quốc mới bước ra từ làn hơi nước, gương mặt anh xám xịt vì lo lắng:


“Hắn bắt đầu nghi ngờ anh rồi, Vy. Sáng mai quân cảnh sẽ tiến hành phong tỏa toàn bộ tủ đồ thợ máy. Anh phải tìm cách giấu con chip thật kỹ. Em cũng phải cẩn thận với bản vẽ sơ đồ đó.”


“Em biết, anh Quốc. Nhưng chúng ta không còn nhiều thời gian,” Vy trầm giọng, tay trái cô siết chặt lấy bả vai phải đang nhói đau. “Lâm Thế sẽ không dừng lại ở việc đình chỉ bay của em.”


***


Lời cảnh báo của Trần Quốc đã trở thành sự thật nhanh hơn Vy tưởng.


Sáng hôm sau, một trận cuồng phong sương muối quét qua khu cư xá phi công cũ nằm ở góc căn cứ biên giới số 9. Vy vừa từ bệnh viện dã chiến trở về căn hộ nhỏ của gia đình thì bàng hoàng phát hiện cánh cửa gỗ đã bị phá tung.


Bên trong phòng khách chật hẹp, những mô hình máy bay gỗ do cha cô – cựu phi công Trịnh Minh tự tay làm mười năm trước bị gạt đổ lăn lóc dưới sàn nhà, gãy nát cánh và đuôi. Thượng úy quân cảnh Lê Doanh – một kẻ hách dịch với gương mặt xương xẩu lạnh lùng – đang đứng nghênh ngang giữa phòng, tay cầm chiếc gậy chỉ huy gõ nhịp lạch cạch xuống mặt bàn gỗ mục nát.


“Lê Doanh! Anh đang làm cái trò gì thế này?” Vy thét lên, lồng ngực cô phập phồng dữ dội dưới lớp áo bay. Cơn giận dữ bùng lên khiến vết bầm tím đỏ sẫm quanh cổ họng – dấu vết của cú siết cổ staged fight từ Nhật Nam – nóng rực lên như lửa đốt.


Lê Doanh quay lại, nở một nụ cười hách dịch, máy móc:


“Trung úy Trịnh Phương Vy. Tôi thực thi lệnh của Thiếu tá Lâm Thế, tiến hành tịch thu toàn bộ di vật, sổ sách và nhật ký bay của cựu Trung tá Trịnh Minh để phục vụ công tác điều tra gián điệp biên giới. Có nghi vấn cho thấy tài liệu của cha cô có chứa mật mã liên lạc với không quân Bắc Dạ.”


“Cha tôi đã mất mười năm rồi! Ông ấy không liên quan gì đến vụ rơi máy bay của tôi!” Vy bước tới, tay trái cô run rẩy định giật lấy cuốn nhật ký bay cũ kỹ bọc da sờn mà một tên lính quân cảnh đang cầm trên tay.


“Vy... đừng con...”


Một tiếng kêu yếu ớt vang lên từ góc phòng. Mẹ của Vy, bà Lâm Thanh, đang quỳ sụp dưới sàn nhà, hai tay ôm chặt lấy chiếc hộp gỗ nhỏ chứa kỷ vật của chồng. Gương mặt bà xám ngoét, đôi môi nhợt nhạt run rẩy kịch liệt. Bệnh tim kinh niên tái phát do sự xúc động và hoảng sợ tột độ khiến bà không thể thở nổi.


Lê Doanh lạnh lùng giật mạnh chiếc hộp gỗ từ tay bà Thanh, khiến bà ngã nhào ra sàn đất lạnh ngắt.


“Tịch thu toàn bộ. Niêm phong tủ đồ di vật mang về phòng quân cảnh,” Doanh ra lệnh bằng giọng nói cộc cằn, hoàn toàn phớt lờ tiếng khóc nghẹn ngào của người mẹ già yếu đau bệnh.


“Mẹ!” Vy lao đến, quỳ xuống đỡ lấy bà Thanh. Cánh tay phải mất lực của cô không thể nâng nổi thân hình gầy gò của mẹ, cô buộc phải dùng tay trái ôm chặt lấy bà. Mồ hôi lạnh của bà Thanh thấm đẫm vai áo Vy.


Cơn đau tim đột ngột khiến bà Thanh lịm đi trong vòng tay con gái. Vy ngước nhìn theo bóng dáng Lê Doanh đang mang theo chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling của cha cô và cuốn nhật ký bay bước ra ngoài cửa. Ánh mắt Vy rực lên một ngọn lửa căm phẫn tột cùng, một quyết tâm sắt đá nảy mầm từ trong đống đổ nát của danh dự gia đình bị chà đạp.


Cô phải cướp lại những kỷ vật đó. Ngay trong đêm nay. Tại văn phòng quân cảnh Căn cứ không quân Biên giới số 9.


***


Đêm muộn, sương mù từ các thung lũng đá vôi tràn về, bao phủ toàn bộ căn cứ số 9 trong một tấm màn trắng đục, ẩm ướt và lạnh buốt. Tầm nhìn thực địa giảm xuống dưới mười mét, biến những cột đèn cao áp xung quanh sân bay thành những đốm sáng nhạt nhòa, cô độc.


Vy đứng trong bóng tối sau bức tường tôn của Nhà ga kỹ thuật số 3, mặc bộ đồ bay kháng áp tối màu không phù hiệu. Cánh tay phải của cô vẫn được cố định sát sườn ngực bằng một sợi dây đai vải tự chế giấu bên trong áo khoác. Cô nhìn chiếc đồng hồ treo tường trong phòng trực trực ban qua khe cửa sổ: 23 giờ 45 phút.


Bên cạnh cô, thợ lốp già Sáu Mập đang ngồi trên một chiếc lốp máy bay Su-35 cũ, tay cầm chiếc kìm xả áp lực cao bằng thép carbon. Gương mặt béo mạp, phúc hậu của ông lão đầy vẻ lo âu sương gió:


“Vy, con có chắc chắn muốn làm việc này không? Đột nhập phòng quân cảnh là tội đưa ra tòa án quân sự đấy con. Thằng Doanh nó khóa xích tủ niêm phong kỹ lắm, lại có cả camera hồng ngoại giám sát ngay góc cửa chính.”


“Con không còn lựa chọn nào khác, chú Sáu,” Vy trầm giọng, ánh mắt cô kiên định nhìn thẳng vào màn sương mù phía tòa nhà quân cảnh. “Họ đã tịch thu chiếc đồng hồ Breitling và nhật ký bay của cha con. Con không thể để Lâm Thế dùng chúng để thêu dệt nên một bản án phản quốc giả tạo.”


Sáu Mập thở dài, quẹt diêm châm một điếu thuốc lá nhưng không hút, chỉ để làn khói xanh nhạt nhòa bay vào sương lạnh:


“Được rồi. Chú Sáu sẽ giúp con. Chiếc Su-35 của biên đội tuần tra đêm đang đỗ ở sân đỗ sườn Đông. Chú sẽ dùng kìm xả áp lực cao làm nổ lốp dã chiến của nó. Tiếng nổ áp lực cao của lốp titan hàng không sẽ giống hệt một vụ đánh bom dã chiến. Toàn bộ lính gác phòng quân cảnh sườn Tây chắc chắn sẽ chạy ra ngoài hỗ trợ phòng cháy chữa cháy.”


“Cám ơn chú Sáu. Chú phải cẩn thận,” Vy siết chặt bả vai Sáu Mập bằng bàn tay trái.


“Chú già rồi, cùng lắm là bị kỷ luật cảnh cáo và trừ lương vì để xảy ra sự cố kỹ thuật ngoài giờ trực thôi. Nhưng con thì phải nhanh lên. Con chỉ có đúng sáu mươi giây khi camera hành lang bị ngắt.”


Vy quay sang phía Trung sĩ truyền tin Vũ Hải đang ngồi trong cabin xe thông tin liên lạc dã chiến cạnh đó. Hải đeo tai nghe lớn, ngón tay gầy gò của anh lướt nhanh trên các phím bấm của thiết bị phát xung nhiễu từ cầm tay tự chế:


“Chị Vy, em đã đồng bộ hóa thiết bị phát xung từ với hệ thống camera hành lang của tòa nhà quân cảnh. Khi tiếng nổ kích hoạt, em sẽ phóng một xung điện từ ngắn làm mù camera trong đúng 60 giây. Sau thời gian đó, hệ thống dự phòng của Lâm Thế sẽ tự động khởi động lại.”


“Đủ rồi. Hải, đếm ngược đi,” Vy nói, cô kiểm tra lại chiếc bút ký tên kim loại của cha Trịnh Minh giắt trong túi ngực áo bay – công cụ duy nhất cô mang theo để bẻ khóa cơ học.


***


23 giờ 58 phút.


Vy lách người qua rào xích sắt cổng phụ, men theo góc khuất của những đường ống dẫn hơi nóng chạy dọc hành lang sườn Tây tòa nhà quân cảnh. Sương mù dày đặc làm ướt đẫm bả vai áo bay của cô, cái lạnh âm độ thấu xương khiến vết thương vai phải nhói đau kịch liệt. Vy cắn chặt môi, dùng tay trái bám sát vào gờ tường đá vôi buốt giá.


*Đoàng!*


Một tiếng nổ kinh hoàng xé toạc màn đêm tĩnh mịch của căn cứ không quân. Tiếng nổ áp lực cao từ chiếc lốp tiêm kích Su-35 ở sân đỗ sườn Đông vang dội như tiếng sấm sét đánh thẳng xuống đường băng đóng băng. Ngay lập tức, hệ thống còi báo động hỏng hóc động cơ và sự cố dã chiến vang lên dồn dập, xé rách không gian mờ sương.


“Có sự cố nổ lốp dã chiến ở sân đỗ sườn Đông! Toàn bộ đội cứu hộ và quân cảnh di chuyển khẩn cấp!” Tiếng loa phát thanh căn cứ vang lên dồn dập.


Qua khe cửa sổ kính mờ sương của tòa nhà quân cảnh, Vy nhìn thấy Thượng úy Lê Doanh và hai tên lính gác phòng niêm phong vội vã giắt súng trường vào bao, chạy vụt ra ngoài hành lang hướng về phía sân bay để hỗ trợ phòng cháy chữa cháy. Tiếng ủng quân sự của chúng nện xuống nền xi măng lạch cạch rồi thưa dần.


“Vy! Camera hành lang đã bị mù! 60 giây bắt đầu!” Tiếng thì thầm của Vũ Hải vang lên qua chiếc tai nghe siêu nhỏ dán sát tai trái Vy.


Vy nhanh như một con chim ưng lướt sương, lách qua khe cửa khép hờ của văn phòng quân cảnh.


Không gian bên trong văn phòng chìm trong bóng tối, chỉ có ánh sáng đỏ nhấp nháy từ hệ thống đèn báo động khẩn cấp ngoài hành lang hắt vào qua ô cửa kính. Mùi hồ sơ giấy cũ kỹ quyện với mùi sơn tường mới tạo nên một cảm giác ngột ngạt, lạnh lẽo.


Vy tiến thẳng về phía chiếc tủ sắt niêm phong di vật đặt ở góc phòng. Chiếc tủ được khóa chặt bằng một sợi xích sắt bọc titan và một chiếc két sắt cơ học có ổ khóa mã xoay tròn cổ điển của Thụy Sĩ.


Vy rút chiếc bút ký tên kim loại của cha ra, tháo ngòi bút để lộ phần thân thép sắc nhọn làm thanh gạt lực cơ học. Cô áp tai trái sát vào cửa thép lạnh ngắt của két sắt, tay trái cô đặt lên núm xoay mã số cơ học.


*Cạch. Cạch. Cạch.*


Tiếng kim giây của chiếc đồng hồ cơ treo tường tích tắc nhịp nhàng hòa cùng nhịp tim đập dồn dập trong lồng ngực Vy. Cô phải hoàn toàn tập trung thính giác để lắng nghe tiếng gõ cực nhỏ của các bánh răng cơ học bên trong ổ khóa khi chúng khớp vào vị trí. Cánh tay phải bị thương của cô bắt đầu run rẩy dữ dội do áp lực co rút cơ vai, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng xuống cằm, đóng băng tức thì thành những hạt nhỏ li ti.


“30 giây đã trôi qua, Vy! Nhanh lên!” Giọng Vũ Hải run lên trong tai nghe.


Vy cố gắng giữ bình tĩnh. Cô nhớ lại tỷ lệ xoay ngược chiều kim đồng hồ mà cha cô từng dạy cô trên chiếc két sắt cũ ở nhà ngoại ô thuở nhỏ.


*Xoay phải ba vòng... dừng ở số 4... xoay trái hai vòng...*


Chốt két sắt quá cứng. Khi Vy dùng chiếc bút kim loại làm thanh gạt để bẻ chốt trong, một tiếng *rắc* khô khốc vang lên. Chiếc bút ký tên bằng thép suýt chút nữa đã bị gãy găm chặt vào khe ổ khóa cơ học.


“Mẹ kiếp!” Vy rủa thầm, ngón tay trái cô run rẩy bấm chặt vào núm xoay. Cô dùng hết sức lực của cánh tay trái, gồng cơ vai để tạo ra một lực xoắn cơ học cực đại.


*Tạch.*


Một tiếng bánh răng khớp vào khe hở vang lên giòn giã trong lòng két sắt. Cánh cửa thép nặng nề từ từ hé mở.


Bên trong chiếc két sắt niêm phong, chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling của cha cô nằm im lìm trên xấp tài liệu, mặt kính sapphire phản chiếu ánh sáng đỏ nhấp nháy từ hành lang. Ngay bên cạnh nó là cuốn nhật ký bay bọc da sờn cũ dính đầy bụi giấy lưu trữ.


Vy thở hắt ra một hơi, tay trái cô nhanh như chớp chạm vào lớp vỏ titan lạnh ngắt của chiếc đồng hồ Breitling cổ.


“Vy! Lê Doanh đang quay lại! Camera hành lang đã khôi phục tín hiệu! Chạy ngay!” Tiếng hét hoảng loạn của Vũ Hải vang lên xé rách màng nhĩ cô.


Qua lớp kính mờ sương của cửa phòng quân cảnh, Vy nhìn thấy vệt ánh sáng từ chiếc đèn pin cầm tay của Lê Doanh đang quét dọc hành lang, tiến thẳng về phía văn phòng với tốc độ cực nhanh. Tiếng đế giày da của hắn nện xuống nền đất lạch cạch sát sườn.


Vy vừa chạm tay vào chiếc đồng hồ Breitling cổ thì tiếng còi báo động sự cố nổ lốp dã chiến ngoài sân bay vang lên dồn dập, cùng lúc bóng dáng Thượng úy Lê Doanh xuất hiện ngay ngưỡng cửa.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!