Nhạc nềnShizima4

Bản Vẽ Trong Hộp Cơ Khí

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn gió bấc rít gào qua những khe hở của bức tường tôn rỉ sét, mang theo cái lạnh cắt da của vùng biên thùy sườn Tây tràn vào lòng Nhà ga kỹ thuật số 3. Giữa không gian khổng lồ ngập tràn bóng tối và những luồng sáng trắng lạnh lẽo từ đèn cao áp, xác chiếc tiêm kích Su-35 của Trịnh Phương Vy nằm im lìm như bộ xương của một con quái vật tiền sử bị thiêu cháy. Những mảng hợp kim titan bọc vỏ cánh bị nhiệt độ cao uốn cong, sần sùi vết tàn tro và rỉ sét đen đúa. Mùi dầu phản lực Kerosene JP-8 nồng nặc quyện với mùi dây điện cháy khét lẹt tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, đặc quánh đến mức khó thở.


Đại úy cơ khí trưởng Trần Quốc đứng bên cạnh sườn cabin điều khiển đã nát bét. Vóc dáng vạm vỡ như một hộ pháp của anh đổ bóng dài xuống nền xi măng dính đầy dầu mỡ. Bộ đồ yếm thợ máy màu bò lấm lem những vệt chì than và dầu thủy lực đen kịt. Gương mặt ngăm đen sạm gió của Quốc đanh lại dưới ánh sáng leo lét từ chiếc đèn pin dã chiến kẹp bên tai. Anh ngậm điếu thuốc lá đã tắt từ lâu, đôi mắt sắc sảo tập trung cao độ vào mớ dây nhợ lằng ngoằng bên trong khoang điện tử hàng không (avionics bay) phía sau bảng điều khiển buồng lái.


Đôi bàn tay thô ráp, chai sạn của Quốc đang cầm bộ cờ lê đa năng bằng hợp kim titan siêu nhẹ – bộ đồ nghề tự chế mà anh coi như mạng sống. Anh khéo léo luồn những ngón tay đầy vết sẹo nhiệt vào sâu trong bó cáp truyền dẫn tín hiệu lái cơ học. Vy đã bị đình chỉ bay, chiếc Su-35 này đã bị niêm phong kỹ thuật dưới danh nghĩa tài sản chờ thanh lý của Ban kỷ luật, nhưng Quốc biết mình không thể ngồi yên. Anh cần một câu trả lời cho người em gái kết nghĩa, người phi công quả cảm đã suýt mất mạng trên vùng xám sương mù.


"Mã đường truyền số 4... không phải," Quốc lầm bầm, giọng khản đặc vì khói thuốc và hơi lạnh. Anh dùng nhíp cơ khí gạt nhẹ một bó cáp bọc nhựa Teflon chịu nhiệt. "Hệ thống điều khiển fly-by-wire của Su-35 không thể tự động khóa góc tấn công trừ khi..."


Ngón tay Quốc bỗng khựng lại. Ánh đèn pin rọi thẳng vào một khối kim loại nhỏ, chỉ bằng nửa bao diêm, nằm khuất sau bảng mạch xử lý tín hiệu radar mảng pha chủ động. Khối kim loại này có lớp vỏ màu xám tro, hoàn toàn khác biệt với các linh kiện tiêu chuẩn của không quân Nam Dương. Trên bề mặt của nó, dưới lớp bụi chì và tàn tro, rực lên một ký hiệu nhỏ được khắc bằng tia laser: *KN-99-B*.


*Khải Nguyên.*


Quốc nín thở. Lồng ngực anh phập phồng dữ dội dưới lớp áo thợ máy. Đó là một con chip định vị lỗi điện tử – một thiết bị gián điệp tinh vi có khả năng can thiệp vào hệ thống lái tự động và tự động phát tín hiệu định vị tần số thấp để dẫn đường cho tên lửa đối phương khóa mục tiêu. Mối hàn chì xung quanh chân chip vẫn còn rất mới, màu bạc sáng loáng chưa hề bị oxy hóa bởi thời tiết biên thùy. Đây không phải là linh kiện lắp ráp từ nhà máy. Nó mới được cài đặt ngầm ngay tại căn cứ này, ngay trước khi Vy cất cánh thực hiện chuyến tuần tra định mệnh ở chương 1.


Kẻ duy nhất có quyền tiếp cận và lập trình hệ thống điện tử hàng không của chiếc Su-35 trước giờ bay chỉ có thể là kỹ sư điện tử cao cấp Vương Tấn – đặc vụ kỹ thuật ngầm của tập đoàn Khải Nguyên cài cắm trong xưởng bảo trì Nhà ga số 3.


*Cộp. Cộp.*


Tiếng bước chân nhẹ nhàng nhưng đều đặn vang lên từ phía cửa hông nhà ga kỹ thuật, cắt đứt sự im lặng chết chóc của xưởng bảo trì. Tiếng đế giày da nện xuống nền xi măng đóng băng vang lên lạch cạch, mỗi nhịp gõ như một tiếng gõ cửa của tử thần.


Quốc nhanh như chớp tắt phụt đèn pin kẹp tai. Trong bóng tối loang lổ, anh nhìn thấy bóng dáng nhỏ nhắn, hơi khom của Vương Tấn đang tiến vào. Tấn mặc bộ đồ bảo hộ kỹ thuật màu xám tro phẳng phiu, cặp kính cận dày cộp gọng đen phản chiếu ánh sáng trắng lạnh từ dãy đèn cao áp phía xa. Tay hắn cầm một chiếc bảng kẹp tài liệu, ánh mắt sắc bén lướt qua xác chiếc Su-35 với vẻ dò xét đầy phòng bị.


Quốc biết mình đang ở trong một tình thế cực kỳ nguy hiểm. Nếu Tấn phát hiện anh đang tháo dỡ bảng điều khiển đã bị niêm phong, hắn sẽ lập tức báo cáo cho Thiếu tá tình báo Lâm Thế dưới danh nghĩa vi phạm quân kỷ, và con chip này – vật chứng duy nhất giải oan cho Vy – sẽ biến mất vĩnh viễn.


Trong một phần mười giây, bộ óc nhạy bén của người cơ khí trưởng đưa ra quyết định chiến thuật dứt khoát. Anh dùng nhíp giật mạnh con chip ra khỏi bảng mạch, nhưng hệ thống cổng dò kim loại an ninh ở cửa ra vào nhà ga quét quá nhạy, anh không thể mang nó ra ngoài ngay lúc này. Quốc liếc nhìn chiếc xô sắt chứa dầu thải nóng đang bốc hơi nghi ngút ngay dưới chân bệ máy. Đó là dầu thủy lực thải ra từ hệ thống phanh hãm đà của tiêm kích, nhiệt độ vẫn còn ở mức gần tám mươi độ C.


*Xèo.*


Quốc thả con chip vào xô dầu thải đen ngòm. Chất lỏng đậm đặc nuốt chửng vật chứng không tiếng động. Sức nóng của dầu thải lập tức truyền qua lớp găng tay mỏng, khiến lòng bàn tay Quốc bị bỏng nhẹ, đau rát như bị kim châm. Anh cắn chặt răng để không phát ra tiếng rên, nhanh tay vớ lấy một chiếc giẻ lau dính đầy mỡ bò, bắt đầu lau chùi vội vã những vết dầu rò rỉ giả trên sườn cánh máy bay.


“Đại úy Trần Quốc? Anh làm gì ở đây muộn thế này?” Giọng nói của Vương Tấn vang lên sát sườn cabin, mỏng và lạnh lẽo như một lưỡi dao mổ.


Quốc từ tốn ngẩng đầu lên, gương mặt anh giả vờ lộ ra vẻ mệt mỏi và bực dọc của một thợ máy phải làm việc ngoài giờ. Anh đưa tay quẹt mồ hôi trên trán, cố tình để lại một vệt mỡ đen kịt trên má:


“Cậu Tấn đấy à? Mắt mũi thế nào mà không thấy tôi đang xử lý vết rò rỉ dầu thủy lực trên cánh chiếc Su-35 này sao? Hệ thống phanh hãm đà của chiếc máy bay dự phòng biên đội 2 đang bị bó cứng do đóng băng đường băng, tôi phải kiểm tra lại thông số áp lực dầu thủy lực của cả không đoàn để đối chiếu. Cậu tưởng tôi muốn thức đêm ở cái xưởng lạnh như hầm băng này chắc?”


Tấn bước tới gần hơn, cặp kính cận dày cộp của hắn hướng thẳng vào khoang điện tử hàng không đang mở toang. Ánh mắt hắn dừng lại ở bó dây cáp bị xáo trộn, đôi lông mày thưa khẽ nhíu lại đầy nghi ngờ:


“Hệ thống áp lực dầu phanh thì liên quan gì đến khoang điện tử hàng không phía sau bảng điều khiển buồng lái? Tôi nhớ khu vực này thuộc quyền quản lý kỹ thuật số của tôi.”


Quốc không hề bối rối. Anh ném chiếc cờ lê titan tự chế vào hộp dụng cụ bằng thép, tạo ra một tiếng *xoảng* lớn vang dội khắp nhà ga kỹ thuật để trấn áp tinh thần đối phương:


“Cậu Tấn, cậu là kỹ sư lý thuyết ngồi phòng máy lạnh, còn tôi là thợ thực chiến ba mươi năm ở cái biên thùy này. Hệ thống tự động phân phối lực phanh ABS của Su-35 nhận tín hiệu điều khiển từ máy tính hành trình nằm ngay sau bảng điều khiển này đây. Nếu đường truyền tín hiệu bị nhiễu do từ trường sườn núi, phanh sẽ bị bó cứng dã chiến ngay lập tức. Tôi phải tháo ra để kiểm tra các đầu nối cơ học. Cậu có giỏi thì tự vào mà đấu lại mớ cáp quang này đi!”


Sự bộc trực, nóng nảy đặc trưng của người cơ khí trưởng khiến Vương Tấn khựng lại. Hắn lướt mắt qua xô dầu thải đen ngòm dưới chân Quốc, rồi lại nhìn bả vai dính đầy mỡ bò của anh. Dù cực kỳ nghi ngờ, nhưng Tấn không tìm thấy bất kỳ vật chứng nào khả nghi trên người Quốc. Hắn khẽ đẩy gọng kính, giọng nói vẫn giữ vẻ cảnh giác:


“Tôi chỉ nhắc nhở anh, chiếc máy bay này đang nằm trong danh sách giám sát đặc biệt của Thiếu tá Lâm Thế. Bất kỳ sự can thiệp kỹ thuật nào không có lệnh bằng văn bản đều bị khép vào tội phá hoại vật chứng quân sự. Anh nên cẩn thận với cái hộp đồ nghề của mình.”


“Cám ơn cậu đã nhắc nhở. Tôi làm xong việc sẽ ký biên bản bảo trì đầy đủ,” Quốc lầm lì đáp, tay cầm chiếc giẻ lau dơ bẩn tiếp tục chà sát mạnh vào vỏ titan cánh máy bay.


Vương Tấn im lặng đứng nhìn thêm vài giây, bóng hắn đổ dài trên bức tường tôn rỉ sét trước khi quay lưng bước đi. Tiếng bước chân lạch cạch của hắn nhỏ dần rồi mất hút sau cánh cửa hông nhà ga kỹ thuật.


Chờ cho tiếng cửa sắt đóng sầm lại, Trần Quốc mới thở hắt ra một hơi dài. Anh quỳ xuống bên xô dầu thải, dùng kìm gắp con chip định vị lỗi lên. Lớp vỏ nhựa chịu nhiệt của con chip vẫn còn nóng hổi, dính bết dầu đen ngòm. Quốc lau sạch nó bằng cồn sát trùng, giấu kỹ vào ngăn bí mật dưới đáy hộp dụng cụ cơ khí bằng thép. Anh biết mình không thể giữ con chip này bên người quá lâu. Lâm Thế đã ra lệnh cho Thượng úy quân cảnh Lê Doanh chuẩn bị tiến hành phong tỏa toàn bộ tủ đồ của thợ máy vào sáng mai để tìm kiếm tài liệu rò rỉ.


Quốc rút từ trong túi áo yếm ra một bản vẽ sơ đồ hệ thống điện tử hàng không của chiếc Su-35 – bản vẽ gốc mà anh đã lén sao chép từ phòng lưu trữ kỹ thuật của xưởng bảo trì. Trên bản vẽ, Quốc đã dùng bút mực đỏ khoanh tròn chính xác vị trí đấu nối của con chip lỗi *KN-99-B*, kèm theo các thông số kỹ thuật chứng minh hệ thống lái đã bị can thiệp điện tử từ xa trước khi Vy bị bắn hạ.


Anh phải chuyển giao bản vẽ này cho Vy ngay lập tức. Đêm nay là cơ hội duy nhất trước khi vòng vây quân cảnh của Lâm Thế khép chặt hoàn toàn.


***


Tại khu vực xưởng giặt ủi dã chiến nằm ở phía sau ký túc xá nữ, bầu không khí ngập tràn hơi nước nóng ẩm và mùi xà phòng nồng nặc. Những chiếc máy giặt công nghiệp cỡ lớn đang quay vòng đều đặn, phát ra những tiếng gầm rú cơ học trầm đục xua đi tiếng gió bão tuyết gầm rít ngoài cửa sổ đóng băng.


Trịnh Phương Vy đứng một mình góc xưởng, bên cạnh chiếc bàn gỗ dài dùng để xếp quân trang. Cô mặc bộ đồ bay kháng áp giữ nhiệt cực hạn màu xám tro dính chút dầu máy – bộ đồ bay dã chiến dày dặn bảo vệ cô khỏi cái lạnh âm bốn mươi độ của rừng thông đen sườn Tây. Cánh tay phải của cô hoàn toàn bất động, được ép sát vào sườn ngực dưới lớp vải thô dày để tránh lộ ra sự suy giảm lực lượng. Vết sẹo khâu móc xích trên bả vai phải nhói lên từng nhịp đau buốt dưới sức ép của hơi nước nóng ẩm, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu ấm thấm đẫm lớp băng gạc bên trong.


Vy dùng bàn tay trái run rẩy để xếp từng chiếc áo len quân dụng màu xám. Lòng bàn tay trái của cô vẫn còn hằn sâu vết xước nhỏ do chiếc thìa kim loại inox bị bóp biến dạng ở nhà ăn trưa nay gây ra. Vết máu khô đã đóng vảy, đau rát mỗi khi cô chạm vào vải thô. Nhưng nỗi đau thể xác ấy không thể sánh bằng sự dằn vặt tột cùng trong tâm hồn cô lúc này.


Tiếng đàn vĩ cầm du dương của Nhật Nam dưới tháp hải đăng bỏ hoang vẫn vang vọng trong tâm trí cô qua dải sóng vô tuyến mật 121.5 MHz. Anh đã dùng chính dòng máu nóng của mình để cứu sống cô, chấp nhận chịu phạt giam lỏng để bảo vệ danh tính của cô, còn cô lúc này lại phải đóng vai một quân nhân trung thành, bất lực nhìn đồng đội đố kỵ sỉ nhục danh dự của cha mình.


“Vy... em có ở đây không?”


Tiếng thì thầm trầm thấp của Trần Quốc vang lên từ phía cửa sau xưởng giặt ủi.


Vy giật mình quay lại. Quốc bước vào qua làn hơi nước mờ ảo, vóc dáng vạm vỡ của anh lấm lem dầu mỡ, bắp tay trái dính một vết bỏng đỏ rộp do dầu thải nóng gây ra. Ánh mắt Quốc nhìn Vy đầy lo âu và nghiêm nghị. Anh không nói một lời, nhanh nhẹn tiến về phía chiếc bàn gỗ, giả vờ cầm một chồng ga trải giường lên xếp.


“Anh Quốc... tay anh bị sao thế kia?” Vy khẽ hỏi, giọng cô nhỏ đến mức chỉ đủ cho hai người nghe thấy giữa tiếng gầm của máy giặt.


“Không sao, chỉ là chút tai nạn nhỏ khi xử lý vết dầu rò rỉ giả ở nhà ga số 3,” Quốc lầm lì đáp, đôi mắt sắc sảo cảnh giác nhìn quanh xưởng giặt ủi. “Lâm Thế đang cho đặc vụ Nguyễn Thị Lan tăng cường nghe lén ký túc xá của em. Anh không thể đưa con chip thật ra ngoài vì cổng dò kim loại quét quá nhạy. Nhưng anh đã tìm thấy nó, Vy ạ.”


Vy nín thở, bàn tay trái cô bóp chặt lấy vạt áo bay kháng áp giữ nhiệt:


“Con chip... định vị lỗi?”


“Phải,” Quốc hạ giọng xuống mức cực thấp, đôi mắt anh rực lên một tia nhìn căm phẫn. “Nó được cài đặt tinh vi ngay sau bảng điều khiển buồng lái của em. Ký hiệu công nghệ của tập đoàn Khải Nguyên: *KN-99-B*. Chính con chip này đã tự động phát tín hiệu định vị lỗi để dẫn đường cho tên lửa tàng hình của Tống Kiệt bắn hạ em ở chương 1. Kẻ cài đặt nó là Vương Tấn.”


Lời khẳng định của Quốc giống như một luồng điện rò rỉ cực mạnh chạy dọc sống lưng Vy, khiến bả vai phải của cô co rút lại đau đớn. Chân tướng hiện tại hoàn toàn trùng khớp với những ghi chép kỹ thuật cũ của cha cô mười năm trước trong cuốn nhật ký bay bị tịch thu. Chiếc tiêm kích của Trịnh Minh mười năm trước cũng bị hỏng hệ thống lái do một con chip lỗi tương tự cài sẵn. Cả cha cô và cô đều là những quân cờ thí mạng trong trò chơi kinh tế bẩn thỉu của tập đoàn quân sự Khải Nguyên để tiêu thụ vũ khí tối tân.


“Vương Tấn... hắn là gián điệp của Khải Nguyên ngay trong xưởng bảo trì của chúng ta,” Vy siết chặt nắm tay trái, giọng cô run lên vì căm hận kìm nén.


“Anh đã vẽ lại toàn bộ sơ đồ đấu nối hệ thống điện tử hàng không của chiếc Su-35 và vị trí con chip lỗi trên bản vẽ này,” Quốc nói nhanh, tay phải anh khéo léo rút bản vẽ sơ đồ kỹ thuật gấp nhỏ ra khỏi hộp dụng cụ cơ khí mang theo. “Em phải giữ lấy nó. Đây là bằng chứng thép chứng minh máy bay của em bị phá hoại từ trước, không phải do lỗi quy trình bay hay sự hèn nhát của em.”


Quốc bước sát lại gần Vy, giả vờ giúp cô xếp chiếc áo phao hàng hải giữ nhiệt cực hạn đang treo trên giá gỗ. Bằng một động tác cực kỳ nhanh nhẹn và chuẩn xác của một thợ máy bậc cao, anh luồn bản vẽ sơ đồ kỹ thuật đã gấp nhỏ vào khe lót bông giữ nhiệt bên trong áo bay kháng áp của Vy, ngay sát bả vai phải đang bị thương của cô.


Lớp vải lót bông dày dặn ôm sát cơ thể Vy, giữ cho bản vẽ mật không bị xê dịch hay để lộ ra ngoài dưới mọi góc nhìn trực quan.


“Giữ kỹ lấy nó, Vy. Lâm Thế đang cho Thượng úy quân cảnh Lê Doanh tịch thu toàn bộ di vật của cha em để tìm kiếm tài liệu liên quan. Anh ta nghi ngờ em đang giữ bản ghi âm buồng lái mười năm trước,” Quốc trầm giọng cảnh báo, đôi mắt anh dán chặt vào cửa kính mờ sương của xưởng giặt.


Vy cảm nhận được sức nặng của bản vẽ sơ đồ kỹ thuật áp sát vào lồng ngực mình. Nó không chỉ là một tờ giấy vẽ thông số cơ khí, mà là ngọn đuốc công lý đầu tiên giúp cô giải oan cho người cha quá cố, là đôi cánh tự do giúp cô bứt phá khỏi chiếc lồng giam kỷ luật của không quân Nam Dương.


“Em hiểu rồi, anh Quốc. Em sẽ bảo vệ bản vẽ này bằng cả mạng sống,” Vy nhìn anh kiên định, bờ môi nứt nẻ khẽ mím chặt.


*Cạch.*


Tiếng chốt cửa xưởng giặt ủi khẽ rung nhẹ.


Trong làn hơi nước mờ ảo của xưởng giặt, một bóng đen cao gầy bỗng nhiên xuất hiện ngoài cửa kính frosted glass của xưởng giặt ủi. Bóng đen đó đứng im lìm, bóng dáng hơi khom và cặp kính cận gọng đen phản chiếu ánh sáng đèn pin lờ mờ qua lớp kính mờ sương.


Vương Tấn.


Hắn đã âm thầm bám đuôi Trần Quốc từ nhà ga kỹ thuật số 3 đến tận đây. Chiếc đèn pin trên tay hắn khẽ quét một vệt sáng trắng lạnh lẽo qua khe cửa kính, hướng thẳng vào vị trí Vy và Quốc đang đứng sát nhau bên chiếc bàn gỗ xếp quân trang.


Vy nín thở, bàn tay trái cô đặt hờ lên bao súng lục phòng thân Makarov bên hông đùi dưới vạt áo bay. Bầu không khí trong xưởng giặt ủi lập tức đông cứng lại, nghẹt thở đến mức chỉ còn nghe thấy tiếng gầm rú đều đặn của chiếc máy giặt công nghiệp đang quay vòng dữ dội.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!