Nhạc nềnShizima4

Đôi Cánh Bị Giam Cầm

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù buổi sớm của vùng biên thùy tràn qua những khe cửa kính của tòa nhà chỉ huy Căn cứ không quân Biên giới số 9, mang theo cái lạnh buốt của dải tuyết sườn Tây. Trong căn phòng họp của Ban kỷ luật Không quân Nam Dương, bầu không khí thậm chí còn đông cứng hơn cả thời tiết âm độ ngoài kia. Ánh đèn neon trên trần nhà tỏa ra thứ ánh sáng trắng bệch, rọi thẳng xuống chiếc bàn gỗ sồi dài, nơi ba vị sĩ quan cao cấp đang ngồi với vẻ mặt nghiêm nghị như những pho tượng đá.


Trịnh Phương Vy đứng thẳng ở giữa phòng, hai chân khép chặt theo tư thế nghiêm tiêu chuẩn của quân đội. Bộ quân phục đại lễ màu xanh sẫm ôm sát cơ thể mảnh mai nhưng săn chắc của cô, chiếc cổ áo đứng được cài kín mít để che đi những vết bầm tím đỏ sẫm quanh cổ họng – dấu vết của cú siết cổ tàn khốc đầy chủ ý mà Phó Nhật Nam đã để lại nhằm ngụy tạo một vụ cận chiến sinh tử. Dưới lớp vải thô dày dặn, bả vai phải của cô nhói lên từng nhịp buốt giá. Vết sẹo khâu móc xích dã chiến vẫn chưa lành hẳn, thỉnh thoảng lại rỉ ra một vệt máu ấm khi cô cố gắng giữ cho cánh tay phải hoàn toàn bất động, ép sát vào sườn ngực để tránh lộ ra sự suy giảm lực lượng trước những cặp mắt cú vọ đang dò xét.


Cô khẽ liếc nhìn cổ tay trái của mình. Lớp da ở đó trống trải và lạnh ngắt. Chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling của cha cô – kỷ vật thiêng liêng nhất bám thực địa đồng thời là vật chứng dính vết máu khô nhóm AB của Nhật Nam – hiện vẫn đang bị Thiếu tá tình báo Lâm Thế tịch thu tạm thời trong phòng biệt giam số 4. Sự vắng mặt của nó giống như một khoảng trống hoác trong tâm hồn cô, để lại nỗi dằn vặt khôn nguôi về việc làm thế nào để bảo vệ bí mật ADN của vị chỉ huy đối địch.


Phía cuối phòng, ngồi khuất sau bóng tối của chiếc cột bê tông là Thiếu tá Lâm Thế. Hắn không tham gia vào hội đồng xét xử, nhưng đôi mắt ti hí sắc bén như rắn độc của hắn chưa từng rời khỏi gương mặt Vy dù chỉ một giây. Hắn đang chờ đợi. Hắn chờ cô sơ hở, chờ cô bộc lộ một sự yếu đuối hay một lời khai mâu thuẫn để có thể ngay lập tức khép cô vào tội phản quốc.


“Trung úy Trịnh Phương Vy,” Đại tá Lê Thắng, Trưởng ban kỷ luật Không quân Nam Dương, gõ nhẹ chiếc bút máy xuống tập hồ sơ trước mặt. Gương mặt chữ điền xám xịt của ông ta không một chút cảm xúc, mái tóc bạc trắng cắt cao phẳng phiu phản chiếu ánh đèn neon lạnh lẽo. “Tôi sẽ đọc lại quyết định đề xuất kỷ luật của Ban 2. Căn cứ vào báo cáo thực địa của Cục tình báo quân sự, cô bị cáo buộc vi phạm nghiêm trọng quy tắc bay an toàn vùng biên giới, tự ý điều khiển chiến cơ Su-35 vượt qua đường ranh giới đỏ sang vùng xám tranh chấp, dẫn đến việc máy bay bị bắn hạ và tổn thất một tài sản quân sự trị giá hàng chục triệu đô-la của Liên minh Nam Dương.”


Lê Thắng dừng lại, đẩy gọng kính lên sống mũi, giọng nói đều đều nhưng chứa đựng sức nặng của một bản án tử hình đối với sự nghiệp phi công: “Thêm vào đó, khoảng thời gian bảy ngày mất tích của cô trong bão tuyết sườn Tây có quá nhiều điểm nghi vấn chưa được làm rõ. Vết thương trên cổ cô và vết máu lạ trên chiếc đồng hồ Breitling cho thấy có sự tiếp xúc cự ly gần với lực lượng đối phương. Ban kỷ luật đề xuất tước bằng bay phi công tiêm kích vĩnh viễn, đình chỉ mọi hoạt động liên quan đến không quân và chuyển hồ sơ của cô sang Cục tình báo để tiếp tục điều tra làm rõ hành vi nghi vấn gián điệp.”


Tước bằng bay vĩnh viễn.


Bốn chữ đó vang lên trong đại não Vy như một tiếng nổ siêu thanh xé toạc buồng lái. Đôi cánh của cô, khát vọng tự do bay lượn trên bầu trời mà cô đã dùng cả thanh xuân, mồ hôi và máu để giành lấy, giờ đây chuẩn bị bị bẻ gãy bởi những tờ giấy quyết định lạnh lùng của những kẻ chưa từng một lần đối mặt với cái chết ở độ cao mười vạn mét. Cơn sốt nhẹ do lạnh tích lũy từ rừng thông đen sườn Tây bỗng chốc bùng lên, khiến hai bên thái dương cô giật mạnh. Vy siết chặt nắm tay trái dưới vạt áo quân phục, cố gắng giữ cho giọng nói của mình không run rẩy:


“Báo cáo Đại tá, tôi đã giải trình rõ ràng trong biên bản thẩm vấn. Việc tôi bay vào vùng xám là do hệ thống điều khiển của chiếc Su-35 gặp sự cố nhiễu từ cực đoan từ hẻm núi sấm sét Lôi Thần, hoàn toàn không phải do tự ý vượt biên. Vết thương trên cổ tôi là kết quả của cuộc cận chiến sinh tử với một phi công Bắc Dạ rơi máy bay khi hắn cố tình tấn công tôi để cướp hộp sơ cứu dã chiến. Chiếc đồng hồ của cha tôi dính máu của hắn là minh chứng cho việc tôi đã dùng nó làm vũ khí tự vệ để đập vào mặt hắn trước khi thoát thân.”


“Một lời giải thích rất hoàn hảo, Trung úy,” Lê Thắng nhếch mép, nụ cười khô khốc không chạm tới ánh mắt. “Nhưng vết máu trên đồng hồ là nhóm máu AB. Chúng tôi đang tiến hành xét nghiệm ADN cưỡng chế để đối chiếu với danh sách phi công Bắc Dạ mất tích. Nếu kết quả cho thấy vết máu đó thuộc về một nhân vật tầm cỡ như chỉ huy không đoàn Hắc Phong – Phó Nhật Nam, người cũng bị bắn hạ cùng thời điểm – thì lời khai ‘cận chiến tự vệ’ của cô sẽ trở thành một trò hề phản quốc.”


Vy nín thở. Trái tim cô đập dồn dập như động cơ phản lực bị quá nhiệt. Mảnh giấy chứa tần số giả 144.8 MHz mà cô vứt vào sọt rác tối qua chắc chắn đã được Nguyễn Thị Lan chuyển đến tay Lâm Thế. Hắn đang dồn toàn bộ hỏa lực quét sóng radar vào dải tần đó để tìm kiếm dấu vết của Nam, nhưng vết máu trên chiếc đồng hồ vẫn là một quả bom nổ chậm có thể thổi bay cô bất cứ lúc nào.


“Đủ rồi, Đại tá Thắng!”


Một tiếng đập bàn dữ dội vang lên từ đầu bàn sồi, cắt đứt bầu không khí ngột ngạt. Thiếu tướng Trịnh Nghị đứng dậy. Mái tóc bạc phơ cắt cao và gương mặt chữ điền uy nghiêm hằn sâu nếp nhăn của ông rực lên một luồng uy áp của một vị tướng lĩnh dạn dày trận mạc. Ông cầm chiếc tẩu thuốc bằng gỗ mun khắc biểu tượng không đoàn biên giới số 9, chỉ thẳng vào mặt Lê Thắng:


“Một phi công xuất sắc của không đoàn tôi vừa sống sót trở về từ thung lũng tuyết rơi âm bốn mươi độ bằng một ý chí phi thường, các anh lại muốn tước đi đôi cánh của cô ấy chỉ vì những nghi ngờ vô căn cứ của cục tình báo? Các anh ngồi trong phòng ấm áp này có biết lực tải 9G khi thực hiện cú lướt cánh mạo hiểm tránh tên lửa là thế nào không? Cô ấy đã mang lại danh dự cho Nam Dương khi đối đầu trực diện với át chủ bài Bắc Dạ, giải oan cho người cha quá cố Trịnh Minh bằng chính năng lực thực chiến của mình!”


“Thưa Thiếu tướng,” Lê Thắng vẫn giữ thái độ cứng nhắc, nguyên tắc đến mức cực đoan. “Kỷ luật là kỷ luật. Chúng tôi không thể để một phi công có nghi vấn gián điệp tiếp cận những chiến cơ tối tân nhất của Nam Dương. Đó là an toàn quốc gia.”


“An toàn quốc gia không được xây dựng trên sự nghi kỵ chính đồng đội của mình!” Tướng Trịnh Nghị gầm lên, giọng nói trầm ấm đầy uy lực vang vọng khắp phòng họp. Ông ném một tập hồ sơ bay dày cộp lên bàn. “Đây là hồ sơ bay xuất sắc của Trịnh Phương Vy với hơn một nghìn giờ bay tác chiến an toàn. Với tư cách là Chỉ huy trưởng không đoàn biên giới số 9, tôi dùng quyền lực bảo trợ tối cao để phủ quyết quyết định tước bằng bay vĩnh viễn của Ban kỷ luật.”


Lê Thắng khựng lại, gương mặt xám xịt của ông ta co rút nhẹ dưới uy áp của vị tướng già. Quyền bảo trợ tối cao của chỉ huy không đoàn biên giới là điều khoản đặc biệt trong thời chiến, ngay cả Ban kỷ luật cũng không thể dễ dàng vượt qua.


“Tuy nhiên,” Tướng Trịnh Nghị hạ giọng, ánh mắt ông khẽ lướt qua Vy với một tia nhìn ấm áp nhưng đầy cảnh báo. “Để đảm bảo tính khách quan cho cuộc điều tra của Cục tình báo, tôi đồng ý hạ mức kỷ luật xuống: Đình chỉ bay thử nghiệm tạm thời đối với Trung úy Trịnh Phương Vy trong vòng ba mươi ngày. Tước quyền tiếp cận chiếc tiêm kích Su-35 cải tiến tại Nhà ga kỹ thuật số 3. Cô ấy sẽ bị giới hạn hoạt động trong phạm vi căn cứ và phải chịu sự giám sát hành vi định kỳ.”


Đình chỉ bay ba mươi ngày. Mất quyền tiếp cận chiếc Su-35.


Vy khẽ nhắm mắt lại, một cảm giác bất lực dâng trào trong lồng ngực. Đối với một phi công, việc bị giam giữ mặt đất trong ba mươi ngày giữa lúc chiến sự biên giới đang căng thẳng chẳng khác nào bị bẻ gãy đôi cánh và nhốt vào một chiếc lồng sắt. Cô sẽ không thể cất cánh, không thể bay đến ngọn hải đăng bỏ hoang sườn Đông để gặp Nam, không thể thực hiện lời hứa hẹn ước giữa hai người. Nhưng cô biết, đây là lá chắn tốt nhất mà Tướng Trịnh Nghị có thể dựng lên để bảo vệ mạng sống của cô trước họng súng của Lâm Thế.


“Tôi chấp nhận hình phạt của Ban kỷ luật,” Vy cúi đầu, giọng nói lạnh lùng và kiên định.


Lâm Thế đứng dậy từ góc tối, hắn khẽ chỉnh lại nếp áo quân phục tình báo, nở một nụ cười nham hiểm đầy ẩn ý trước khi bước ra ngoài. Vy biết, cuộc đối chất quyền lực này chỉ là phát súng khơi mào cho một chuỗi âm mưu tàn khốc hơn phía sau.


***


Một tiếng giờ sau, Vy bước vào Nhà ăn phi công Căn cứ số 9.


Không gian rộng lớn của nhà ăn ngập tràn mùi dầu mỡ chiên đi chiên lại, mùi súp hành tây nóng và hơi ấm ẩm ướt từ những bộ đồ bay dã chiến sấy chưa khô của các phi công trực ban. Tiếng lạch cạch của khay kim loại va chạm vào nhau hòa cùng tiếng xì xào bàn tán của hàng chục sĩ quan trẻ tạo nên một thứ âm thanh hỗn tạp, ong ong bên tai Vy. Ngay khi bóng dáng mảnh mai của cô xuất hiện ở cửa sổ nhận thức ăn, tiếng ồn ào bỗng chốc giảm xuống một tông. Những ánh mắt tò mò, kiêng dè và cả những cái nhìn dò xét đầy ác ý từ khắp các bàn ăn đổ dồn về phía cô.


Tin đồn Vy bị Ban kỷ luật đình chỉ bay đã lan nhanh như một cơn bão tuyết sườn Tây. Đối với giới phi công tiêm kích kiêu ngạo của Nam Dương, một kẻ bị tước quyền tiếp cận buồng lái luôn là đối tượng của sự nghi kỵ và khinh rẻ.


Vy phớt lờ tất cả. Cô dùng bàn tay trái nhận lấy khay cơm dã chiến từ nhân viên phục vụ – một bát súp loãng và một đĩa thịt bò hầm lạnh ngắt. Cánh tay phải của cô vẫn giữ nguyên tư thế bất động sát sườn ngực, từng thớ cơ vai co rút kịch liệt dưới lớp vải quân phục sẫm màu. Cơn sốt nhẹ khiến bả vai cô nóng rực lên như có một dòng điện rò rỉ chạy qua.


Cô chọn một chiếc bàn kim loại trống ở góc khuất nhất của nhà ăn, gần chiếc quạt thông gió đang rít lên những tiếng cơ học đều đặn. Vy ngồi xuống, từ tốn dùng tay trái cầm chiếc thìa kim loại mỏng để múc súp. Cô buộc mình phải ăn, buộc mình phải duy trì thể lực cho trận chiến phản gián dài hạn phía trước.


“Xem ai đang ngồi một mình ở đây này.”


Một giọng nói sắc sảo, đố kỵ vang lên từ phía sau, cắt đứt tiếng rít của quạt thông gió.


Vy không cần quay đầu lại cũng biết kẻ đó là ai. Đặng Phong, Đại úy phi công của biên đội 3, kẻ luôn ghen tị với kỹ năng bay Cobra thiên bẩm của cô và thường xuyên báo cáo sai lệch về hành trình bay của đồng đội lên ban chỉ huy. Phong bước đến cùng hai phi công bọc lót dưới quyền, hắn cố tình gạt mạnh chiếc ghế kim loại đối diện Vy, tạo ra một tiếng rít chói tai trên nền xi măng đóng băng.


Hắn ngồi xuống, khoanh hai tay trước ngực, đôi mắt sắc sảo đố kỵ dán chặt vào những vết bầm tím trên cổ Vy với một nụ cười chế giễu:


“Nghe nói Trung úy Vy đây vừa lập chiến công lớn ở sườn Tây, đối đầu trực diện với chỉ huy không đoàn Hắc Phong của Bắc Dạ? Nhưng sao tôi chỉ thấy một kẻ bị Ban kỷ luật bẻ gãy đôi cánh, đình chỉ bay ba mươi ngày và phải ngồi ăn cơm nguội ở góc nhà ăn thế này?”


Vy vẫn cúi đầu, từ tốn đưa thìa súp lên môi. Gương mặt sương gió của cô không một chút gợn sóng, lạnh lùng như một phiến băng vĩnh cửu. Sự im lặng của cô giống như một bức tường thép vô hình, chặn đứng sự khiêu khích của Phong.


Hoàng Bách, người đang ngồi ở bàn ăn cách đó không xa, lập tức đứng dậy. Gương mặt nam tính của vị phi công át chủ bài biên đội 2 đanh lại, ngón tay anh siết chặt chiếc bật lửa Zippo thêu hình Su-35. Anh định bước tới để chặn họng Đặng Phong, nhưng Vy khẽ ngước mắt lên, một cái lắc đầu nhẹ và dứt khoát từ cô đã giữ chân Bách lại. Cô biết, nếu Bách can thiệp lúc này, Lâm Thế – kẻ đang theo dõi cuộc đối thoại qua chiếc camera an ninh nhấp nháy đèn đỏ ở góc nhà ăn – sẽ có thêm lý do để khép họ vào tội liên kết bè phái chống lại quân kỷ.


Không thấy Vy phản ứng, Đặng Phong càng được đà lấn tới. Hắn rướn người về phía trước, giọng nói lớn hơn, cố tình để cho toàn bộ phi công trong nhà ăn nghe thấy:


“Mười năm trước, cựu Trung tá Trịnh Minh cũng bay chệch hướng tuần tra biên giới rồi đâm máy bay xuống vực sâu sườn Tây, để lại cái danh ‘kẻ hèn nhát nhảy dù trốn chạy’ cho cả dòng họ. Hóa ra cái sự hèn nhát và bất tuân quân lệnh đó cũng di truyền trong máu. Cha nào con nấy, bay lượn liều mạng để rồi bị bắn rơi như một con chim gãy cánh, rồi lại ngụy tạo một vụ cận chiến dã chiến để che giấu sự bất tài của mình.”


Những tiếng cười khúc khích phụ họa vang lên từ nhóm phi công đi cùng Phong.


Lồng ngực Vy thắt lại. Những lời lăng mạ nhắm vào người cha quá cố của cô giống như một vệt dầu hỏa châm ngòi cho ngọn lửa căm phẫn bùng cháy dữ dội trong huyết quản. Hình ảnh người cha sương gió mặc chiếc áo khoác da bạc màu, người đã chủ động bẻ lái chiếc tiêm kích hỏng hệ thống để tránh đâm vào khu dân cư biên giới mười năm trước, hiện lên rõ mồn một trong tâm trí cô. Ông đã chết để bảo vệ những sinh mệnh vô tội, nhưng lại phải mang danh kẻ hèn nhát suốt một thập kỷ qua dưới sự thao túng của tập đoàn Khải Nguyên.


Vy siết chặt chiếc thìa kim loại mỏng trong bàn tay trái. Những đầu ngón tay cô chuyển sang màu trắng bệch vì lực ép cực đại. Những thớ cơ vai phải nhói lên đau đớn, nhưng cô không buông lỏng.


*Két. Két.*


Tiếng kim loại bị uốn cong cơ học vang lên khe khẽ dưới tiếng rít của quạt thông gió. Chiếc thìa kim loại mỏng trong tay trái Vy bắt đầu biến dạng, thân thìa bằng inox bị bẻ gập lại một góc chín mươi độ, rồi tiếp tục bị siết chặt cho đến khi mép kim loại lún sâu vào da thịt cô, rỉ ra một vệt máu đỏ thẫm trên lòng bàn tay.


Nhưng gương mặt Vy vẫn là một mặt nạ đá không cảm xúc. Cô không hét lên, không đập bàn, không bộc lộ một chút giận dữ nào ra bên ngoài. Sự tự kiểm soát lý trí cực hạn của cô khiến Đặng Phong bỗng chốc cảm thấy một luồng ớn lạnh chạy dọc sống lưng. Nụ cười chế giễu trên môi hắn cứng đờ lại.


Phong ghé sát tai Vy, hạ giọng xuống mức cực thấp, chỉ đủ cho hai người nghe thấy. Giọng nói của hắn thì thầm đầy đe dọa, mang theo hơi thở hắc ám của Lâm Thế đứng sau:


“Cô tưởng cô giấu được Lâm Thế sao, Vy? Đội tuần tra dã chiến của Yuri sườn Bắc vừa gửi báo cáo về một nguồn nhiệt lạ thứ hai được tìm thấy trong hang băng độ cao ba nghìn mét. Một nguồn nhiệt rất ấm, rất con người, cộng sinh cùng cô suốt đêm bão tuyết thế kỷ. Khai ra đi, ai đã ở cùng cô trong hang đá vôi đó? Vết máu AB trên chiếc đồng hồ Breitling thuộc về ai? Nếu cô không nói, em trai Trịnh Hoài Nam của cô tại học viện hàng không sẽ là người tiếp theo phải trả giá cho sự im lặng này.”


Trịnh Hoài Nam.


Cái tên của em trai Vy vang lên giống như một nhát dao đâm thẳng vào điểm yếu duy nhất trong phòng tuyến tâm lý của cô. Khải Nguyên và Lâm Thế đang khép chặt vòng vây xung quanh gia đình cô. Vy bóp chặt chiếc thìa kim loại trong tay đến biến dạng trước lời mỉa mai của Đặng Phong, những thớ thép inox méo mó hoàn toàn dưới sức mạnh của nỗi căm hận và sự tự vệ tột cùng. Cô lay nhẹ lòng bàn tay dính máu, từ tốn đặt chiếc thìa biến dạng xuống mặt bàn thép lạnh ngắt.


Cô ngước mắt lên, đôi mắt đen sâu thẳm rực lên một ý chí tự do kiên định, khóa chặt vào gương mặt Đặng Phong. Sự im lặng thép của cô không chỉ là sự nhẫn nhịn, mà là lời tuyên chiến câm lặng gửi đến toàn bộ bộ máy quyền lực đang rình rập ngoài kia.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!