Nhạc nềnShizima4

Bóng Tối Trong Cư Xá

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng bước chân nặng nề của hai người lính quân cảnh xa dần phía cuối hành lang, trả lại cho căn phòng số 204 sự im lặng lạnh ngắt của một phòng giam lỏng biệt lập. Cánh cửa gỗ sồi sậm màu đóng sầm lại, tiếng chốt khóa cơ học sập xuống giòn giã như một bản án không lời.


Trịnh Phương Vy đứng tựa lưng vào cánh cửa, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cơn sốt nhẹ do lạnh tích lũy suốt bảy ngày đêm trong rừng tuyết sườn Tây vẫn âm ỉ đốt cháy huyết quản cô, khiến hai bên thái dương nẩy lên từng nhịp đau nhức. Dưới lớp vải thô của bộ quân phục dã chiến tạm thời, bả vai phải của cô nhói lên dữ dội. Vết sẹo khâu móc xích dã chiến – bùa hộ mệnh bằng chỉ tự tiêu mà Phó Nhật Nam đã tự tay khâu cho cô dưới ánh nến hang đá – dường như đang co rút lại dưới sức ép của bầu không khí ngột ngạt này. Vết thương vai bị rách nhẹ trong vụ va chạm dàn dựng trước khi trực thăng Mi-17 tiếp cận vẫn đang rỉ ra một vệt máu ấm, thấm đẫm lớp bông lót giữ nhiệt.


Cô đưa bàn tay trái run rẩy lên chạm nhẹ vào cổ họng. Những vết bầm tím đỏ sẫm – dấu vết của cú siết cổ tàn khốc đầy chủ ý từ Nhật Nam để ngụy tạo một vụ cận chiến sinh tử – vẫn còn hằn rõ trên làn da nhợt nhạt. Vy nhắm mắt lại, vị rỉ sắt ấm nóng bám trên môi từ đêm sưởi ấm cộng sinh dường như vẫn chưa tan hết. Cô biết, mỗi vết thương trên cơ thể cô lúc này đều là một ranh giới mong manh giữa sự sống và cái chết, giữa danh dự của một sĩ quan và bản án phản quốc vĩnh viễn mà Thiếu tá Lâm Thế đang cố công thêu dệt.


"Vy... cậu có sao không?"


Tiếng thì thầm lo âu của Lý Na kéo Vy ra khỏi dòng suy nghĩ dằn vặt. Roommate của cô, Thiếu úy phi công dự bị Lý Na, đang ngồi co rụt trên chiếc giường tầng sắt dính bụi rỉ. Na mặc bộ đồ thể thao xám cũ, đôi mắt to tròn dán chặt vào những vết bầm trên cổ Vy với vẻ kinh hoàng không che giấu.


Vy khẽ lắc đầu, đưa ngón tay trỏ lên môi ra hiệu im lặng. Cô không thể nói. Không phải vì cổ họng cô đang bỏng rát, mà vì trực giác của một phi công át chủ bài đang gào thét rằng căn phòng này không còn an toàn nữa. Lâm Thế là một kẻ thâm độc, hắn sẽ không bao giờ để một kẻ tình nghi gián điệp như cô nằm ngoài tầm kiểm soát tầm xa.


Đột ngột, cánh cửa phòng tắm hé mở. Nguyễn Thị Lan bước ra với một xô nước màu xám đục và chiếc chổi lau nhà sờn rách. Người phụ nữ lao công trung niên có gương mặt phổ thông, dễ chìm vào đám đông này cúi gập đầu, lầm lũi di chuyển chiếc chổi lau qua những khe hở của gầm giường tầng.


Vy lạnh lùng quan sát từng chuyển động của Lan qua tấm gương kính mờ bám hơi nước trên tủ đồ. Lan lau dọn rất chậm. Quá chậm đối với một lao công căn cứ thông thường. Đôi bàn tay thô ráp của mụ ta không ngừng miết nhẹ qua mép gỗ của kệ sách, rà soát từng khe hở nhỏ dọc theo bệ cửa sổ đóng băng. Khi Lan di chuyển đến gần chiếc bàn viết nhỏ ở góc phòng – nơi đặt bức ảnh chân dung cũ của cha Vy, cựu Trung tá Trịnh Minh – Vy nhận thấy ngón tay cái của Lan khẽ dừng lại phía sau khung ảnh gỗ mục nát trong vòng ba giây.


Sự tập trung của Lan quá chính xác. Đó không phải là động tác lau bụi, đó là động tác định vị.


"Lý Na," Vy khàn giọng lên tiếng, cố tình tạo ra âm thanh nghẹn ngào của một người bị tổn thương thanh quản. "Tớ muốn uống nước ấm."


Lý Na lập tức hiểu ý, cô đứng dậy đi về phía ấm nước điện ở góc phòng. Ngay khi bóng dáng của Lan khuất sau cánh cửa phòng tắm để đổ nước bẩn, Vy nhanh như chớp bước đến bên chiếc bàn viết. Bằng bàn tay trái – cánh tay duy nhất còn đủ lực lượng hoạt động tự do lúc này – cô lật ngược khung ảnh của cha lên.


Dưới ánh sáng vàng nhạt nhòa của chiếc đèn bàn, Vy bàng hoàng phát hiện ra một vệt keo dán cyanoacrylate mới tinh, còn chưa khô hoàn toàn, dính chặt sau lớp giấy lót khung ảnh. Ẩn sâu trong khe nứt của thớ gỗ mục là một thiết bị nghe lén siêu nhỏ kỹ thuật số công nghệ cao, nhỏ không bằng một hạt cườm, với dải anten mảnh như sợi tóc bám sát viền khung ảnh.


Lồng ngực Vy thắt lại. Lâm Thế đã ra tay. Tai mắt của hắn đã găm thẳng vào góc riêng tư nhất của cô, ngay sau bức ảnh người cha quá cố bị hàm oan. Vy không giật chiếc micro ra. Việc phá hủy thiết bị lúc này chẳng khác nào một lời thừa nhận tội lỗi trực tiếp trước Lâm Thế. Cô nhẹ nhàng đặt khung ảnh trở lại vị trí cũ, giữ cho gương mặt sương gió của cha vẫn hướng về phía giường ngủ.


Vy quay sang tủ đồ, rút chiếc máy nghe nhạc cassette cũ kỹ từ thời học viện. Cô nhấn nút Play. Tiếng đàn cello trầm uất, xước xát của bản nhạc cổ điển Bach vang lên, lấp đầy không gian chật hẹp bằng những dải âm tần số thấp. Tiếng ồn nền từ chiếc băng từ cũ rít nhẹ sẽ vô hiệu hóa hoàn toàn khả năng lọc giọng nói của thiết bị nghe lén siêu nhỏ mà Lan vừa cài đặt.


"Cậu bị phạt trực nhật toàn khu vực đúng không?" Vy ngồi xuống cạnh Lý Na, ghé sát tai cô thì thầm dưới sự bảo vệ của tiếng đàn cello.


Lý Na cúi đầu, nụ cười rạng rỡ thường ngày biến mất, thay vào đó là sự mệt mỏi dằn vặt. "Lâm Thế đã phát hiện tớ nói dối quân cảnh về sự vắng mặt của cậu trong đêm bão tuyết đầu tiên. Ban kỷ luật đã tước lượt bay tuần tra của tớ tuần này và bắt tớ trực nhật dọn dẹp hành lang sườn Tây. Tớ xin lỗi, Vy... tớ không giấu được lâu hơn."


"Không, cậu đã cứu mạng tớ, Na," Vy siết chặt lấy bàn tay lạnh ngắt của bạn. Sự trung thành của Lý Na đã phải trả giá bằng danh tiếng bay của cô ấy. Vy cảm thấy một làn sóng tội lỗi trào dâng, nhưng cô buộc phải nén lại. Bản án tước bằng bay vĩnh viễn của cô đang được Lâm Thế soạn thảo cho phiên họp kỷ luật sáng mai, cô không thể để thêm bất kỳ ai bị kéo xuống vực sâu này.


*Cạch.*


Cửa phòng lại mở. Đại úy cơ khí trưởng Trần Quốc bước vào, mang theo một khay cơm tối dã chiến gồm một bát canh gừng ấm và một đĩa cơm nguội. Đi sau anh là một binh sĩ quân cảnh gác cửa, ánh mắt cảnh giác quét qua căn phòng trước khi lùi lại ngoài hành lang nhưng không đóng hoàn toàn cửa gỗ.


Trần Quốc bước đến bên bàn viết, đặt khay cơm xuống. Nước da ngăm đen đầy vết dầu mỡ của người thợ máy bậc cao lộ rõ vẻ căng thẳng dưới ánh đèn halogen. Anh không nhìn thẳng vào Vy, nhưng bộc lộ sự quan tâm thầm lặng của một người anh kết nghĩa qua động tác đặt bát canh gừng sát tầm tay trái của cô.


Vy nhìn Quốc, cô muốn viết tọa độ ngọn hải đăng bỏ hoang lên lòng bàn tay anh để nhờ anh chuyển tin cho Nam. Cô lấy chiếc bút chì nhỏ trên bàn, lén nắm lấy tay Quốc dưới gầm bàn thép. Nhưng ngay khi ngòi chì vừa chạm vào da thịt anh, những giọt mồ hôi lạnh do căng thẳng tột độ và cơn sốt nhẹ bốc lên đã làm nhòe nét chữ hoàn toàn. Chất chì xám xịt loang lổ trên lòng bàn tay thô ráp của Quốc, không thể thành hình.


Vy khựng lại. Trực giác phản gián mách bảo cô rằng Lan đang đứng ngay ngoài khe cửa hành lang, mắt mụ ta dán chặt vào từng cử động của họ.


Vy lập tức thay đổi chiến thuật. Cô buông chiếc bút chì, đặt bàn tay trái lên mặt bàn gỗ sồi. Bằng những ngón tay thon dài nhưng săn chắc của một phi công tiêm kích, cô bắt đầu gõ nhẹ xuống mặt bàn.


*Cộc. Cộc. Cộc-cộc-cộc.*


Đó là ngôn ngữ ký hiệu cơ khí dã chiến – mã gõ nhịp mà các thợ máy và phi công Nam Dương thường dùng để giao tiếp trong tiếng gầm rú 120 decibel của động cơ phản lực Su-35 tại nhà ga kỹ thuật. Tiếng gõ nhịp thanh thoát, đều đặn, hòa lẫn hoàn hảo vào nhịp rung trầm của tiếng đàn cello từ chiếc cassette.


*"Phòng bị cài máy nghe lén. Lan là đặc vụ."*


Trần Quốc không hề biến sắc. Anh đưa tay lên, vờ như đang điều chỉnh lại chiếc bóng đèn bàn đang nhấp nháy để che khuất góc quét của camera hành lang. Ngón tay trỏ của anh gõ nhẹ vào thân kim loại của chiếc đèn bàn, đáp lại bằng những nhịp gõ cơ học dứt khoát.


*"Đã hiểu. Lâm Thế đang giữ đồng hồ Breitling để xét nghiệm máu AB. Tần số vô tuyến cũ đã bị quét. Cần thay đổi."*


Vy nín thở, ngón tay cô tiếp tục gõ nhanh trên mặt bàn gỗ:


*"Tần số mới?"*


Trần Quốc rướn người, dùng thân hình vạm vỡ của mình hoàn toàn che khuất tầm nhìn từ cửa ra vào. Anh tháo chiếc găng tay bảo hộ dính đầy dầu máy, luồn tay xuống dưới khay cơm dã chiến. Khi anh rút tay lại, một mảnh giấy rách siêu nhỏ, mỏng và dính đầy bụi chì than, đã được ép chặt vào lòng bàn tay Vy.


Vy khép chặt các ngón tay trái, cảm nhận thớ giấy ráp nhám găm vào da thịt. Đó là tần số nhảy tần mới do Phan An chế tạo từ phế liệu vô tuyến, chìa khóa duy nhất để cô liên lạc với Nhật Nam qua dải sóng mật 121.5 MHz vào đêm nay.


"Ăn đi, Vy. Canh gừng nóng sẽ giúp bớt sốt," Trần Quốc nói lớn, giọng nói bộc trực của anh vang lên tự nhiên, hoàn toàn không để lộ một gợn sóng tâm lý nào. Anh quay sang gật đầu với Lý Na rồi lẳng lặng thu dọn hộp dụng cụ cơ khí, bước ra ngoài.


Ngay khi Quốc vừa khuất bóng, Nguyễn Thị Lan lập tức đẩy cửa bước vào phòng với chiếc giỏ đựng rác thải sinh hoạt trên tay. Đôi mắt ti hí của mụ ta quét nhanh qua khay cơm dã chiến, rồi dừng lại ở chiếc sọt rác nhựa nhỏ đặt dưới chân bàn viết.


Lan tiến lại gần, cúi xuống thu gom những mảnh giấy vụn dọn dẹp. Vy nhận ra mụ ta đang tìm kiếm bất kỳ dấu vết giấy tờ nào mà Quốc có thể đã tuồn vào.


Trực giác phản gián của Vy hoạt động cực nhanh. Cô biết nếu không cho Lan tìm thấy một thứ gì đó khả nghi, mụ ta sẽ tiếp tục lục soát căn phòng và phát hiện ra mảnh giấy thật đang giấu dưới lớp lót áo bay giữ ấm của cô.


Vy khẽ ho nhẹ, cô rút một tờ khăn giấy ăn trên khay cơm, dùng chiếc bút chì viết nhanh một dải thông số giả lên đó: *"144.8 MHz – Khóa mục tiêu sườn Tây"*. Cô vò nát tờ giấy, thô bạo ném nó vào sọt rác ngay trước mắt Lan, vờ như đang bực bội vì một bản tính toán kỹ thuật lỗi.


Lan không nói gì, lẳng lặng nhấc chiếc túi rác lên, trong đó có cả mảnh giấy vò nát chứa tần số giả mà Vy vừa vứt bỏ. Mụ ta cúi chào rồi bước nhanh ra ngoài hành lang, hướng thẳng về phía văn phòng an ninh sườn Tây của Lâm Thế.


Vy đứng bên cửa sổ, nhìn bóng dáng Lan khuất dần trong màn sương mù Sapa đang tràn qua hàng rào kẽm gai của căn cứ. Trong tay trái cô, mảnh giấy chứa tần số nhảy tần thật vẫn được siết chặt, nóng rực như một dòng điện chạy thẳng vào tim. Áp lực của phiên họp kỷ luật sáng mai đang cận kề, nhưng đêm nay, bóng tối trong cư xá mới là trận chiến sinh tử thực sự của cô.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!