Nhạc nềnShizima4

Lối Về Hai Ngả Chiến Tuyến

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng cánh quạt trực thăng Mi-17 gầm rú xé toạc màn sương mù lạnh giá của Thung lũng Tuyết Rơi, dội vào vách đá vôi độ cao 3000m những luồng âm thanh u uất, nặng nề. Luồng gió từ cánh quạt khổng lồ thổi thốc vào lòng hang băng, cuốn theo những bông tuyết xốp bay lộn xộn dưới ánh sáng nhập nhoạng của buổi bình minh xám xịt. Thời gian dã chiến bình yên của họ đã cạn kiệt.


Trong góc tối của hang đá vôi cổ, Trịnh Phương Vy và Phó Nhật Nam đứng đối diện nhau. Hơi thở của cả hai phả ra làn sương trắng mỏng, nhanh chóng đóng băng trên cổ áo bay kháng áp sờn cũ. Vy ôm chặt chiếc mặt nạ dưỡng khí phi công có khắc hai chữ cái lồng vào nhau “V & N” vào sát lồng ngực, cảm nhận lớp vỏ titan lạnh ngắt như đang đóng đinh vào da thịt mình. Đôi mắt đen sâu thẳm của nữ phi công Nam Dương phản chiếu ánh sáng dạ quang xanh nhạt nhòa của chiếc đồng hồ Breitling cổ trên cổ tay trái – chiếc kim giây vẫn nhích từng nhịp lạnh lùng, tàn nhẫn đếm ngược những giây cuối cùng trước khi ranh giới thù địch quốc gia tái lập.


"Chúng ta không còn thời gian nữa," Nam trầm giọng, giọng nói khản đặc sau cơn sốt nhiễm trùng bắp tay phải vừa được hạ nhờ liều kháng sinh đặc hiệu của Vy. Anh nhìn ra ngoài cửa hang, nơi ánh đèn pha halogen của trực thăng cứu hộ Nam Dương bắt đầu quét những vệt sáng quét dài qua màn sương mù. "Đội cứu hộ của Lê Hải đang tiếp cận vách đá sườn Tây. Nếu chúng thấy em và anh ở cạnh nhau trong tình trạng nguyên vẹn, Lâm Thế sẽ có đủ bằng chứng để khép em vào tội phản quốc vĩnh viễn."


Vy cắn chặt môi đến rỉ máu, vị rỉ sắt ấm nóng bám trên môi từ đêm sưởi ấm cộng sinh vẫn còn nguyên vẹn, nhắc nhở cô về sợi dây liên kết nợ mạng không thể cắt đứt giữa hai người. "Anh muốn chúng ta phải làm gì? Dàn dựng một vụ xô xát?"


"Phải có vết thương vật lý thực tế," Nam bước tới một bước, bắp tay phải đang hồi phục khẽ run lên dưới lớp băng gạc dã chiến. Anh đưa bàn tay săn chắc lên, khẽ chạm vào bả vai trái của cô, tránh xa vết sẹo khâu móc xích trên bả vai phải vẫn còn đang nhói đau của Vy. "Đấm vào mặt anh. Ngay góc cằm bên trái. Phải có vết bầm thực sự để chứng minh em đã chống trả quyết liệt khi bị vị chỉ huy Bắc Dạ bắt giữ."


Vy nhìn gương mặt góc cạnh kiêu hãnh của người đàn ông trước mặt, đôi bàn tay cô run rẩy kịch liệt. "Em không làm được, Nhật Nam."


"Em phải làm!" Nam gầm nhẹ, đôi mắt xám tro rực lên ý chí sắt đá của một quân nhân dạn dày chiến trận. Anh nắm lấy tay trái của cô, dứt khoát áp mạnh vào cằm mình. "Lâm Thế là một kẻ thâm độc. Hắn sẽ kiểm tra từng thớ cơ, từng vết xước trên người em để tìm ra kẽ hở. Nếu em không dứt khoát, cả hai chúng ta đều sẽ chết trong chiếc lồng giam của cục tình báo."


Vy nhắm mắt lại, một giọt nước mắt nóng hổi lăn dài trên má, đóng băng tức thì khi vừa chạm vào cổ áo bay kháng áp. Cô nghiến răng, dồn toàn bộ sức lực còn lại vào cánh tay trái, vung một cú đấm dứt khoát vào góc cằm trái của Nam. Tiếng va chạm thịt da giòn giã vang lên trong lòng hang đá tối tăm. Nam loạng choạng lùi lại một bước, một vệt máu tươi rỉ ra từ khóe môi anh, đỏ rực trên làn da rám nắng nhợt nhạt vì kiệt sức.


Nam khẽ lau vệt máu, nở một nụ cười lạnh lùng nhưng đầy dịu dàng. "Tốt lắm. Giờ đến lượt anh."


Trước khi Vy kịp phản ứng, Nam đã lao tới, bàn tay trái của anh siết chặt lấy cổ áo bay của cô, giật mạnh khiến thớ vải titan bọc sợi carbon bị rách toác một đường dài ở bả vai trái, cố tình để lộ vết sẹo khâu móc xích cũ trên bả vai phải nhưng không chạm vào nó. Anh dùng ngón tay cái ấn mạnh vào vùng da cổ mềm mại của cô, tạo nên những vết lún đỏ sẫm giả tạo như một vụ siết cổ cận chiến tàn khốc. Vy khẽ rên rỉ vì đau, nhưng cô không lùi bước, hai tay cô bám chặt lấy vai anh, móng tay cào rách một đường dài trên lớp áo phao hàng hải của Nam, để lại những vệt vải sờn rách đầy chân thực.


"Hãy giữ chặt chiếc mặt nạ này dưới lớp lót giữ ấm của Lê Hòa," Nam thì thầm sát tai cô, hơi thở ấm nóng của anh truyền qua làn sương lạnh. "Đừng bao giờ để Lâm Thế nhìn thấy nó. Gặp lại em ở ngọn hải đăng sương mù, Vy."


"Hứa với em... anh phải sống sót trở về Hắc Long," Vy khản giọng đáp, tay cô siết chặt chiếc mặt nạ dưỡng khí khắc chữ "V & N" giấu sâu vào túi trong của áo bay kháng áp.


"Anh hứa."


Nam dứt khoát buông cô ra, xoay người lách qua bức tường băng ngụy trang cửa hang, biến mất không tiếng động vào màn sương mù dày đặc của rừng thông sườn Bắc, hướng thẳng về phía ranh giới của Đế quốc Bắc Dạ. Vy đứng trơ trọi giữa lòng hang tối, bả vai phải nhói lên từng cơn buốt nhức dữ dội, lồng ngực phập phồng thở dốc khi nghe tiếng động cơ trực thăng Mi-17 gầm rú ngay trên đỉnh vách đá 3000m.


* * *


"Tọa độ định vị hồng ngoại trùng khớp! Có nguồn nhiệt lớn trong hang đá vôi!"


Tiếng loa dõng dạc của Đại úy cứu hộ Lê Hải vang lên át cả tiếng gầm của động cơ trực thăng. Chiếc Mi-17 nghiêng cánh 45 độ, treo mình lơ lửng giữa dòng khí lưu xoáy cực đoan của sườn núi Tây. Cửa buồng lái trượt mở, luồng gió lạnh buốt tràn vào khoang chứa dã chiến.


Trung úy cứu hộ Mai Khôi nhanh nhẹn thắt chặt đai chịu tải lực của cáp cẩu, bám chặt vào thanh trượt cửa trực thăng. Cô đeo kính nhìn đêm NVG, quét mắt qua sườn đá vôi đóng băng thẳng đứng sườn Tây. Qua thấu kính hồng ngoại, bóng dáng một nữ phi công mặc đồ bay kháng áp màu xám tro đang lết đi khó khăn ngoài cửa hang đá vôi cũ hiện lên rõ nét.


"Tôi đã thấy mục tiêu! Là Trung úy Trịnh Phương Vy!" Mai Khôi hét vào microphone truyền tin mặt đất. "Cô ấy đang bị thương nặng ở vai phải và cổ! Không có dấu hiệu của đối phương xung quanh!"


"Kích hoạt cáp cẩu khẩn cấp!" Lê Hải ra lệnh từ buồng lái chính, đôi bàn tay sạm nắng của anh giữ chặt cần lái trực thăng chống chọi với sức gió giật mạnh của bão tuyết sườn Tây. "Hạ độ cao xuống 50 mét! Khôi, kéo cô ấy lên nhanh trước khi gió xoáy sườn núi giật sập càng đáp!"


Mai Khôi lao mình ra khỏi cửa trực thăng, trượt nhanh xuống sợi cáp thép chịu tải lực cực lớn kỷ niệm khóa học. Khi chân cô chạm vào lớp tuyết xốp buốt giá ngoài cửa hang, cô bàng hoàng nhận ra hiện trường xô xát vật lý tàn khốc: tuyết xung quanh bị cày xới nát bét, những vệt máu đỏ tươi thấm đẫm tuyết trắng, và cổ áo bay của Vy bị xé rách tả tơi, để lộ những vết bầm tím đỏ sẫm quanh cổ họng mảnh mai.


"Vy! Cố lên! Tôi đến cứu cô đây!" Mai Khôi ôm chặt lấy cơ thể đang run rẩy nhẹ vì lạnh của Vy, nhanh chóng móc đai an toàn chịu tải vào hông cô.


Vy khẽ tựa đầu vào vai Mai Khôi, tay trái cô vẫn ghì chặt vào ngực áo bay – nơi chiếc mặt nạ dưỡng khí của Nam đang được giấu kín dưới lớp bông giữ nhiệt dã chiến của Lê Hòa. "Tôi... tôi đã chống trả... hắn đã chạy trốn về phía Bắc..." Vy thều thào ngụy tạo lời khai dã chiến, giọng cô run rẩy vì kiệt sức thực sự.


"Đừng nói nữa, Vy! Cô an toàn rồi!" Mai Khôi giật dây cáp ra hiệu cho Lê Hải kéo lên.


Sợi cáp thép căng lên dưới lực kéo của tời điện, đưa hai nữ phi công rời khỏi thung lũng tuyết rơi âm 40 độ, bay vút lên bầu trời sương mù xám xịt. Vy nhắm mắt lại, lắng nghe tiếng động cơ trực thăng gầm rú đều đặn, nhưng trong tâm trí cô chỉ có hình ảnh Phó Nhật Nam đang lầm lì bước đi trong bão tuyết sườn Bắc, bắp tay phải rỉ máu tươi vì bọc lót cho cô trốn thoát.


* * *


Căn cứ không quân Biên giới số 9 hiện ra dưới màn sương mù dày đặc như một pháo đài thép khổng lồ được khoét sâu vào lòng núi đá vôi. Tiếng còi báo động hỏng hóc động cơ và còi tuần tra vang lên liên tục, tạo nên một bầu không khí ngột ngạt, căng thẳng bao trùm khắp các đường băng đóng băng.


Chiếc trực thăng Mi-17 vừa tiếp đất nảy mạnh trên bệ hạ cánh sườn Tây, Vy chưa kịp được chuyển sang cáng thương của quân y thì một toán lính quân cảnh vũ trang dưới sự dẫn đầu của Thượng úy Lê Doanh đã bao vây chặt khoang chứa dã chiến.


"Theo lệnh trực tiếp của Thiếu tá Lâm Thế, Trung úy Trịnh Phương Vy phải bị tước vũ khí phòng thân và đưa về khu vực biệt giam an ninh lập tức để tiến hành điều tra phản gián," Lê Doanh lạnh lùng tuyên bố, tay cầm gậy chỉ huy gạt phăng Mai Khôi đang cố gắng ngăn cản.


"Các người điên rồi sao? Cô ấy vừa sống sót qua bão tuyết âm 40 độ và bị thương nặng!" Mai Khôi hét lên phẫn nộ.


"Kỷ luật quân đội không có ngoại lệ cho anh hùng chiến tranh lạnh, Trung úy," Lê Doanh hách dịch đáp, ra hiệu cho hai binh sĩ quân cảnh thô bạo kéo Vy ra khỏi khoang trực thăng, tịch thu khẩu súng lục phòng thân Makarov còn đúng 6 viên đạn trong bao súng bên hông đùi cô.


Vy không hề kháng cự. Cô bước đi lầm lì giữa hàng quân cảnh, bả vai phải rách nhẹ vết khâu dã chiến rỉ máu thẫm đẫm lớp bông lót giữ ấm áo bay. Cô khéo léo dùng khuỷu tay trái ép chặt vào sườn ngực để giữ cho chiếc mặt nạ dưỡng khí bọc titan không bị lộ ra ngoài dưới lớp vải áo bay rách nát.


Họ đưa cô đi qua những dãy hành lang dài, tối tăm của khu an ninh sườn Tây, nơi những bức tường bê tông cốt thép dày sơn màu xám tro ngột ngạt hoàn toàn cô lập cô khỏi bầu trời tự do rộng lớn bên ngoài. Vy bị đẩy vào căn phòng thẩm vấn biệt giam số 4 – một căn phòng không có cửa sổ, chỉ có một chiếc bàn thép bắt vít chặt xuống sàn và hai chiếc ghế kim loại lạnh ngắt dưới ánh đèn halogen siêu sáng rọi thẳng vào bệ ngồi.


Vy ngồi xuống ghế, bắp chân mỏi mệt run lên nhẹ do lạnh cực hạn tích lũy suốt 7 ngày đêm trong hang băng. Cô nhắm mắt lại, cố gắng đồng bộ hóa nhịp thở với kim giây cơ học của chiếc đồng hồ Breitling cổ trên cổ tay trái để trấn tĩnh tinh thần trước khi cơn bão thẩm vấn thực sự ập xuống.


* * *


*Cạch.*


Cánh cửa thép dày của phòng thẩm vấn mở ra. Thiếu tá tình báo Nam Dương Lâm Thế bước vào, dáng người cao gầy lầm lì của hắn đổ bóng dài dưới ánh đèn halogen sáng rực. Đôi mắt ti hí sắc bén híp lại sau cặp kính gọng kim loại mỏng phẳng phiu, gương mặt xương xẩu của hắn không bộc lộ bất kỳ một cảm xúc nhân đạo nào. Đi cùng hắn là Trung tá sĩ quan an ninh quân đội Phạm Khang – chuyên viên thẩm vấn cấp cao với gương mặt chữ điền xám xịt và giọng nói trầm ấm đầy áp lực dồn dập.


Lâm Thế không ngồi xuống ghế đối diện. Hắn đi vòng quanh Vy, đôi găng tay da đen của hắn khẽ vuốt qua lớp vải áo bay rách nát ở bả vai trái của cô, dừng lại sát vùng cổ có những vết bầm tím đỏ sẫm.


"Thật là một hành trình sinh tồn kỳ diệu, Trung úy Trịnh Phương Vy," Lâm Thế lên tiếng, giọng nói trầm ấm nhưng chứa đựng sự nghi kỵ lạnh lùng, thâm độc. "Bảy ngày đêm mất tích giữa bão tuyết thế kỷ âm 40 độ tại vùng tử địa sườn Tây biên giới. Không thức ăn, không nguồn sưởi ấm chính thức, nhưng cô vẫn trở về căn cứ với vết khâu dã chiến móc xích hoàn hảo trên bả vai phải và những vết bầm tím cận chiến dã chiến trên cổ. Cô muốn chúng tôi tin rằng cô đã tự mình làm tất cả những điều này sao?"


Vy ngước mắt lên, đối diện thẳng với ánh mắt sắc bén của Lâm Thế. Cô gồng cơ bụng giữ thăng bằng tinh thần thép, giọng nói khàn đặc nhưng kiên định: "Tôi đã nhảy dù xuống thung lũng tuyết rơi sườn Tây. Vết thương vai phải là do mảnh kính buồng lái vỡ cứa sâu khi ghế phóng K-36D kích hoạt. Tôi đã tự mình lết vào hang đá vôi quân sự cũ bỏ hoang, dùng hộp sơ cứu dã chiến dẹt đi kèm ghế phóng để tự khâu vết rách bằng phương pháp khâu một tay dã chiến dưới sự hướng dẫn lý thuyết của Giáo sư Trần Thiết tại học viện."


"Tự khâu vết rách sâu hoắm bả vai phải bằng tay trái trong điều kiện nhiệt độ âm cực lạnh không có thuốc gây mê?" Phạm Khang cười nhạt, gõ mạnh ngón tay lên mặt bàn thép tạo nên những âm thanh vang dội dồn dập. "Trung úy Vy, cô coi chúng tôi là những đứa trẻ lên ba sao? Thể chất phi công tác chiến cấp 1 của cô dù có chịu tải được lực ép 9G cũng không thể ngăn chặn hiện tượng hạ thân nhiệt đột ngột dẫn đến đông cứng cơ bắp tay trái cầm kim khâu. Khai thật đi! Ai đã khâu vết thương này cho cô? Ai đã cung cấp nguồn nhiệt sưởi ấm cho cô suốt một tuần qua?"


"Tôi đã tìm thấy một thùng dầu sưởi ấm dã chiến cũ bị bỏ quên trong kho quân sự phụ sâu trong lòng hang đá," Vy bình tĩnh đáp, ngón tay trái cô khẽ vuốt nhẹ mặt số đồng hồ Breitling cổ dưới gầm bàn để tính toán nhịp phản xạ phản gián của mình. "Tôi đã dùng hộp diêm chống nước dã chiến để nhóm lửa sưởi ấm giữ mạng. Về vết bầm trên cổ, đó là do tôi đã đụng độ cận chiến trực diện với một phi công Bắc Dạ rơi máy bay sườn Tây khi ra ngoài tìm nguồn nước ngọt tại hồ băng. Hắn đã cố gắng siết cổ tôi, nhưng tôi đã dùng súng phòng thân Makarov bắn trả tự vệ dứt khoát, ép hắn phải trốn chạy về phía Bắc."


Lâm Thế dừng lại sau lưng cô, nụ cười nham hiểm nở trên khóe môi xương xẩu của hắn. Hắn rút từ trong túi áo măng tô sẫm màu ra một tệp ảnh chụp phân tích không ảnh vệ tinh hồng ngoại độ phân giải cực cao của Olga, ném mạnh xuống mặt bàn thép trước mặt cô.


"Ảnh vệ tinh hồng ngoại ghi nhận rất rõ ràng: có hai nguồn nhiệt lớn cộng sinh liên tục trong hang đá vôi sườn Tây suốt đêm bão lạnh nhất," Lâm Thế ghé sát tai cô, giọng thì thầm lạnh ngắt như băng tuyết biên thùy. "Nguồn nhiệt thứ nhất trùng khớp với lò sưởi dầu dã chiến cũ. Nhưng nguồn nhiệt thứ hai... đó là hai cơ thể sống đang áp sát vào nhau để chia sẻ thân nhiệt sinh mệnh theo phương pháp sưởi ấm cộng sinh nhiệt độ âm. Cô giải thích thế nào về hai chấm sáng hồng ngoại song hành này, Trung úy? Cô đã thỏa hiệp với phi công đối địch để bán đứng bí mật phòng thủ biên giới của Nam Dương?"


Vy khẽ liếc nhìn bức ảnh hồng ngoại, lồng ngực cô thắt lại khi nhận ra chấm sáng nhỏ chính là cơ thể cô đang nằm trọn trong vòng tay ấm áp của Nhật Nam đêm hôm đó. Nhưng cô không để lộ một giây dao động nào trên gương mặt dính bụi than của mình. Cô khéo léo sử dụng kiến thức khí động học và địa chất hàng không để phản bác:


"Thiếu tá Lâm Thế, ông đã quên mất hiện tượng từ trường tự nhiên cực mạnh của hẻm núi sấm sét Lôi Thần phụ cận sườn Tây. Quặng sắt từ nồng độ cao kết hợp hơi ấm bốc lên từ xác động vật rừng thông bị đóng băng trong hang đá cũ luôn tạo ra các nguồn nhiệt giả trên ảnh vệ tinh hồng ngoại tầm cao. Chấm sáng thứ hai chính là xác một con hoẵng rừng bị đóng cứng mà tôi đã kéo vào lòng hang để dùng làm tấm lót giữ nhiệt dã chiến bên cạnh lò sưởi dầu. Nếu ông muốn đối chiếu, hãy cử đội tuần tra biên phòng của Cao Tiến đến trục vớt xác con vật ngoài cửa hang."


Phạm Khang đập bàn đứng dậy, gương mặt chữ điền của hắn đỏ bừng vì giận dữ trước sự ngoan cường, bướng bỉnh của Vy. "Cô đang nói dối! Chúng tôi biết chiếc máy bay tiêm kích Su-35 của cô bị bắn rơi bởi một vũ khí tàng hình lạ chưa xác định, và cô đã lén lút phá hủy bộ đàm vô tuyến nhảy tần tự chế trong hang băng để xóa dấu vết tiếp xúc đối phương! Chúng tôi sẽ dùng tính mạng em trai cô – Trịnh Hoài Nam đang học tại học viện hàng không để ép cô phải khai ra danh tính kẻ đồng hành!"


Nghe đến tên em trai, trái tim Vy thắt lại một nhịp đau đớn, hai tay cô bóp chặt vào gấu áo bay kháng áp giữ nhiệt cực hạn. Nhưng nỗi sợ hãi tột cùng ấy lập tức bị dập tắt khi cô nhớ lại lời hứa định mệnh của Nam dưới tháp hải đăng bỏ hoang. Cô biết, nếu cô khai ra Nam, cả danh dự của cha cô – Trịnh Minh và tương lai của em trai cô đều sẽ bị Lâm Thế chà đạp vĩnh viễn dưới danh nghĩa gia đình gián điệp bẩn thỉu.


"Tôi không biết phi công đối địch là ai," Vy dứt khoát đáp, ánh mắt cô rực lửa tự do kiên định không thỏa hiệp. "Tôi là sĩ quan không quân Nam Dương. Tôi chỉ tuân theo quy tắc im lặng vô tuyến tuyệt đối khi bay vào vùng xám và nỗ lực sinh tồn dã chiến để bảo vệ danh dự quân nhân của cha tôi trước khi được cứu hộ."


Lâm Thế nhìn chằm chằm vào cô trong giây lát, sự im lặng ngột ngạt bao trùm phòng biệt giam như một lưới điện cao áp sẵn sàng phóng điện tiêu diệt mục tiêu. Đôi mắt ti hí sắc bén của hắn híp lại, lộ rõ sự thâm độc và dã tâm thăng tiến bằng máu của đồng đội.


Hắn từ từ đút tay vào túi quần cảnh, rút ra một vật thể kim loại rỉ sét dính vết máu khô, lạnh lùng ném mạnh lên mặt bàn thép phẳng phiu ngay trước mắt Vy.


*Cạch.*


Chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling của cha Vy – kỷ vật gia đình thiêng liêng duy nhất giúp cô tính toán hải trình và thời gian sinh tồn dưới lòng băng – nằm chơ vơ trên mặt bàn thép, mặt kính sapphire bị rạn nứt một góc nhỏ do va chạm cơ học, để lộ chiếc kim giây vẫn đang nhích từng nhịp lạnh lùng, tàn nhẫn dưới ánh đèn halogen siêu sáng.


"Chúng tôi tìm thấy chiếc đồng hồ này dính vết máu khô của một quân nhân Bắc Dạ nhóm máu AB tại hiện trường cửa hang băng sườn Tây," Lâm Thế trầm giọng, nụ cười nham hiểm nở trên khóe môi xương xẩu của hắn khi hắn rướn người sát mặt Vy. "Và nhóm máu của cô là nhóm máu O, Trung úy Trịnh Phương Vy. Cô muốn giải thích thế nào về vết máu khô của kẻ thù dính trên kỷ vật của cha cô?"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!