Nhạc nềnShizima4

Cánh Cung Gãy Trên Vùng Xám

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sương mù biên thùy tựa như một tấm vải liệm khổng lồ bằng lụa xám, nuốt chửng những đỉnh núi đá vôi nhọn hoắt của dãy Hoàng Liên Sơn và phong tỏa hoàn toàn tầm nhìn trực quan của con người. Ở độ cao bảy ngàn mét, bầu trời không có ranh giới vẽ bằng mực đỏ của các nhà chính trị, chỉ có một màu xám tro tịch mịch và lạnh lẽo đến rợn người.


Trong buồng lái chật hẹp của chiếc tiêm kích Su-35 cải tiến mang số hiệu 919, Trung úy Trịnh Phương Vy hít thở đều đặn qua mặt nạ oxy. Tiếng rít trầm đục từ hai động cơ phản lực Saturn AL-41F1S phía sau truyền qua khung thân hợp kim titan, dội vào lưng cô những rung động cơ học quen thuộc. Vy liếc nhìn chiếc đồng hồ hàng hải cổ Breitling đeo trên cổ tay trái ngoài bộ đồ bay kháng áp giữ nhiệt cực hạn. Kim giây cơ học vẫn nhảy đều đặn từng nhịp, thách thức mọi sóng từ trường đang gào rú bên ngoài vách buồng kính lái. Đây là kỷ vật duy nhất của cha cô, cựu phi công Trịnh Minh, người đã nằm lại nơi vực sâu biên giới mười năm trước với danh xưng đầy cay đắng: “kẻ hèn nhát”.


“Át Chủ Bài biên đội 1, đây là Đài chỉ huy Biên giới số 9. Các bạn đang tiếp cận rìa phía Tây của Vùng xám biên giới sương mù. Thời tiết đang xấu đi nhanh chóng, mây tích điện mật độ cao xuất hiện ở hướng mười một giờ. Duy trì lộ trình tuần tra và im lặng vô tuyến tuyệt đối.” Giọng nói trầm ấm của Đại tá Nguyễn Phong vang lên qua hệ thống tai nghe, kéo Vy ra khỏi những ký ức u tối.


“Nhận rõ, Đài chỉ huy. Biên đội duy trì đội hình song hành,” Vy đáp ngắn gọn, ngón tay bọc trong găng tay da phi công khẽ tỳ lên cần lái cơ học. Ở vị trí số 2, cách cánh trái của cô khoảng năm trăm mét, chiếc Su-35 của Thiếu úy Nguyễn Minh vẫn bay lướt đi như một bóng ma xám trong sương mù. Đây là vùng đệm quân sự nhạy cảm giữa Liên minh Nam Dương và Đế quốc Bắc Dạ, nơi mà chỉ một cú nghiêng cánh chệch hướng mười độ cũng có thể kích hoạt hệ thống phòng không tự động của đối phương và châm ngòi cho một cuộc chiến tranh hủy diệt.


Đột nhiên, một vệt nhiễu động mạnh quét qua màn hình hiển thị HUD trên mũ bảo hiểm của Vy. Thiết bị cảnh báo va chạm tầm gần rú lên ba tiếng bíp sắc nhọn.


Từ trong đám mây tích điện dày đặc phía trước, một bóng đen khổng lồ lao ra với tốc độ siêu thanh. Đó là một chiếc tiêm kích phản lực của Bắc Dạ, sơn màu xám sẫm thêu hình đầu sói nổi bật trên cánh đuôi đứng. Thượng úy Tiêu Phong - gã phi công át chủ bài ngông cuồng khét tiếng của biên đội sói đối địch.


Không một lời cảnh báo, chiếc chiến cơ của Tiêu Phong thực hiện một cú bay cắt mặt tàn nhẫn ở cự ly chưa đầy một trăm mét. Luồng khí nhiễu động cực mạnh từ hai luồng khí xả động cơ của hắn đập thẳng vào cánh trái chiếc Su-35 của Vy. Máy bay của cô rung lắc dữ dội, hệ thống lái cơ học phản hồi bằng những cú giật mạnh như muốn bẻ gãy khớp cổ tay nữ phi công. Buồng lái nghiêng hẳn sang một bên, đèn cảnh báo mất lực nâng chớp đỏ liên tục.


“Khiêu khích dã chiến,” Vy lẩm bẩm, ánh mắt cô lạnh đi dưới lớp kính lọc phân cực. Qua tần số vô tuyến mở của biên giới, tiếng cười ngạo mạn của Tiêu Phong vang lên rợn người: “Chào em đẹp Nam Dương. Hôm nay bầu trời vùng xám lạnh quá, để anh sưởi ấm cho em chút nhé?”


Lối bay ngông cuồng, coi thường mọi quy tắc an toàn của Tiêu Phong không chỉ là sự sỉ nhục dành cho Vy, mà còn là một cái bẫy tâm lý tinh vi nhằm ép cô nổ súng trước, biến Nam Dương thành kẻ khơi mào xung đột. Vy biết rõ điều đó. Cha cô năm xưa cũng từng bị dồn vào những thế trận tâm lý bẩn thỉu như thế này trước khi chiếc chuyên cơ của ông gặp nạn.


“Giữ nguyên vị trí, Minh! Không nổ súng khi chưa có lệnh trực tiếp của tôi,” Vy ra lệnh qua kênh liên lạc nội bộ, giọng cô lạnh lùng và đanh thép như thép tôi dã chiến.


Cô gồng cứng toàn bộ cơ bụng và đùi, áp dụng kỹ thuật thở kháng áp G-force ngắt quãng liên tục để giữ cho máu không dồn xuống chân dưới lực ly tâm cực lớn. Vy đẩy cần ga phản lực lên mức tối đa, tiếng gầm của động cơ Saturn lập tức tăng vọt lên âm lượng xé rách màng nhĩ. Cô nghiêng cánh máy bay sáu mươi độ, thực hiện một cú lướt cánh phản kích hoàn hảo. Chiếc Su-35 Nam Dương vẽ một đường cong tuyệt mỹ giữa màn sương mù, lách qua luồng khí nhiễu động và ép thẳng vào góc bay mù sườn cánh của Tiêu Phong, đảo ngược thế trận bám đuôi chỉ trong vòng ba giây.


Tiêu Phong giật mình khi thấy chấm sáng của Vy biến mất khỏi kính ngắm rồi đột ngột xuất hiện ngay phía sau đuôi máy bay của mình. Gã gầm lên qua vô tuyến: “Khá lắm, con chim sẻ Nam Dương! Để xem em chịu được mấy lực tải!”


Chiếc chiến cơ đầu sói của Phong lập tức nhào lộn cơ động tầm gần cực kỳ liều lĩnh, liên tục bẻ góc bay sát sườn các đỉnh núi đá vôi để cắt đuôi Vy. Nhưng Vy như một chiếc bóng bám sát không rời. Khả năng đọc dòng khí lưu bằng cơ thể thiên bẩm giúp cô cảm nhận được từng rung động nhỏ nhất của gió xoáy sườn núi truyền qua cần lái cơ học. Cô không cần nhìn vào bảng điều khiển điện tử hàng không, mọi giác quan của cô đã hòa làm một với chiếc Su-35.


Thế trận dogfight tầm gần đang nghiêng hoàn toàn về phía Vy. Cô đã đưa được vòng tròn ngắm bắn cơ học trên mũ bay HUD ôm trọn lấy đuôi máy bay của Tiêu Phong. Chỉ cần một cú bóp cò súng pháo 30mm, gã phi công kiêu ngạo kia sẽ biến thành một quả cầu lửa giữa rừng tuyết. Nhưng Vy không bóp cò. Cô chỉ duy trì vị trí khóa mục tiêu để áp chế tinh thần đối phương, ép hắn phải rút lui về bên kia biên giới.


Đúng lúc thế trận đang đạt đến đỉnh điểm căng thẳng, một âm thanh rít buốt lạnh lùng vang lên trong tai nghe của Vy. Không phải tiếng báo động radar thông thường, mà là tiếng rú kéo dài của hệ thống cảnh báo quang học tầm nhiệt hồng ngoại.


*Bíp! Bíp! Bíp! Khóa mục tiêu tự động! Khóa mục tiêu tự động!*


Màn hình HUD buồng lái của Vy bỗng nhiên nhấp nháy dòng chữ đỏ rực cảnh báo nguy hiểm cực độ. Radar cảnh báo sớm của Nam Dương hoàn toàn câm lặng, không hề ghi nhận bất kỳ mục tiêu bay đối phương nào trong bán kính năm mươi hải lý. Điều này chỉ có một giải thích duy nhất: kẻ tấn công sử dụng công nghệ tàng hình hoàn toàn và đang ẩn nấp ngay trong góc mù sườn núi.


Từ góc khuất của một thung lũng tuyết bên dưới sương mù, một vệt khói trắng mỏng manh, lạnh lẽo lao vút lên với tốc độ Mach 4. Đó là tên lửa tầm nhiệt thế hệ mới của tập đoàn công nghệ quân sự Khải Nguyên, được phóng ra từ chiếc tiêm kích tàng hình thử nghiệm do Đại úy Tống Kiệt điều khiển.


“Tên lửa tầm nhiệt hướng sáu giờ! Minh, tách biên đội lập tức!” Vy hét lên, tay phải cô giật mạnh cần lái về phía sau hết cỡ.


Trong khoảnh khắc sinh tử chỉ tính bằng phần mười giây, Vy quyết định thực hiện một cú nhào lộn Cobra mạo hiểm - kỹ thuật bay đỉnh cao mà chỉ những phi công xuất sắc nhất mới dám thực hiện trong điều kiện thời tiết xấu. Cô kéo ngược cần lái cơ học một góc một trăm hai mươi độ, ngắt hoàn toàn khóa góc tấn công phản lực.


Chiếc Su-35 khổng lồ đột ngột dựng đứng vuông góc với mặt đất, phơi bày toàn bộ phần bụng máy bay titan trước màn sương lạnh. Tốc độ di chuyển của máy bay giảm đột ngột từ tám trăm cây số giờ xuống gần như bằng không trong vòng một giây. Cú giảm tốc cực đoan khiến chiếc tiêm kích đầu sói của Tiêu Phong vọt lên phía trước, mất hoàn toàn thế chủ động.


Lực ép ly tâm cực đại lên tới 9G đè nặng lên cơ thể Vy. Lồng ngực cô xẹp xuống dưới sức nặng nghẹt thở, các mạch máu nhỏ ở mắt trái vỡ ra dưới áp lực quá tải, tạo nên một vệt máu đỏ thẫm trong lòng trắng mắt. Tầm nhìn của Vy tối sầm lại trong một tích tắc (hiện tượng Blackout), nhưng ý chí sinh tồn kiên cường của một phi công tác chiến cấp 1 buộc cô phải giữ vững sự tỉnh táo.


Cô gạt công tắc phóng mồi bẫy nhiệt dã chiến. Hàng loạt đốm sáng rực đỏ bắn ra từ đuôi máy bay, tạo nên một lưới lửa nhiệt hoành tráng giữa trời sương mù nhằm đánh lừa đầu dò hồng ngoại của tên lửa bám đuôi.


Thế nhưng, con chip định vị lỗi được cài đặt tinh vi sau bảng điều khiển buồng lái của Vy bởi kỹ sư gián điệp Vương Tấn từ trước đã tự động kích hoạt. Nó liên tục phát đi tín hiệu định vị lỗi tần số thấp, dẫn đường trực tiếp cho tên lửa của Tống Kiệt vượt qua mọi mồi bẫy nhiệt tự chế thông thường.


Tên lửa tàng hình Khải Nguyên dễ dàng bỏ qua lưới lửa mồi bẫy, lao thẳng vào nguồn nhiệt buồng đốt chính của chiếc Su-35 đang dựng đứng giữa không trung.


*Đoàng!*


Một tiếng nổ kinh hoàng xé rách màn sương mù vùng xám. Sức ép từ vụ nổ cắt đôi phần cánh đuôi đứng và găm hàng vạn mảnh hợp kim titan sắc nhọn vào phần đuôi máy bay Vy. Động cơ bên phải bốc cháy dữ dội, hệ thống thủy lực điều khiển cánh máy bay tê liệt hoàn toàn. Chiếc Su-35 mất kiểm soát, rơi vào trạng thái flat spin xoay vòng tự do hướng thẳng xuống những vách đá vôi nhọn hoắt bên dưới thung lũng.


Buồng kính lái rạn nứt chằng chịt, gió lạnh âm bốn mươi độ tràn vào cắt rách da mặt Vy. Máu tươi rỉ ra từ vết thương bả vai phải do mảnh kính vỡ găm sâu, thấm đẫm lớp lót áo bay kháng áp giữ nhiệt cực hạn. Vy cố gắng dùng tay trái kéo cần lái dự phòng nhưng hệ thống cơ học đã bị phá hủy hoàn toàn.


“Không thể cứu vãn... Át Chủ Bài biên đội 1 chuẩn bị phóng ghế thoát hiểm,” Vy thầm thì qua mặt nạ dưỡng khí đang rò rỉ áp suất. Cô đưa mắt nhìn chiếc đồng hồ Breitling của cha lần cuối, ánh dạ quang xanh vẫn rực sáng kiêu hãnh giữa bóng tối buồng lái đang cháy sém.


Vy buông cần lái, dùng cả hai tay giật mạnh vòng kéo kép khẩn cấp nằm giữa hai đùi.


*Hưu!*


Hệ thống nắp buồng lái bị thổi bay bởi thuốc nổ dã chiến. Động cơ phản lực nhỏ dưới Ghế phóng thoát hiểm khẩn cấp K-36D kích hoạt, phóng Vy ra khỏi buồng lái đang bốc cháy với một lực ép khủng khiếp lên tới 15G. Cột sống của cô chịu một cú giật cực mạnh, gây chấn thương nhẹ và đau buốt dọc sống lưng.


Vy rơi tự do qua màn sương mù dày đặc của Vùng xám biên giới sương mù. Gió bão tuyết gầm rú bên tai như tiếng gào thét của những linh hồn tử sĩ biên thùy. Chiếc dù chính bung ra với một cú giật mạnh, treo lơ lửng cơ thể mảnh mai của nữ phi công giữa khoảng không vô tận.


Bên dưới cô, chiếc Su-35 tối tân trị giá hàng chục triệu đô la đâm thẳng vào sườn núi đá vôi, tạo nên một quả cầu lửa khổng lồ rực đỏ cả một góc trời sương mù trước khi lịm tắt dưới lớp tuyết dày. Vy rơi tự do qua những đám mây tích điện xám xịt, hướng thẳng xuống Thung lũng Tuyết Rơi âm 40 độ hoang dã và tàn nhẫn bên dưới. Cái lạnh thấu xương bắt đầu xâm nhập vào lớp vải áo bay kháng áp rách nát, báo hiệu một cuộc chiến sinh tồn dã chiến khốc liệt và cô độc sắp bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!