Nhạc nềnIrregular

Móng Vuốt Và Bẫy Tâm Lý

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sấm ion dội vào vách sắt gỉ của sòng bạc Đồng Nát nghe như những cú nện búa của tử thần. Cơn bão điện từ ngoài kia vẫn đang gầm rú, trút xuống khu ổ chuột Neon-Gloom những dòng nước mưa axit xám xịt, ăn mòn lớp sơn phản quang nghèo nàn của những thùng container xếp chồng lên nhau. Phong đứng ở lối vào phòng đấu bán kết, kéo sụp chiếc mũ trùm của chiếc áo khoác da sờn rách để che đi Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy. Cổng cắm bằng đồng thau vẫn còn nóng ran, chốc chốc lại nhói lên một cơn đau buốt chạy thẳng vào thùy chẩm, để lại một vệt máu nơ-ron màu vàng úa bám khô trên cổ áo.


Thế giới dưới nhãn giới mù màu cấp 3 của Phong chỉ là một cuốn phim đơn sắc xám xịt. Anh không nhìn thấy những dải đèn neon sặc sỡ mà giới tài phiệt dùng để tô vẽ cho thiên đường ảo Deep-Net; anh chỉ thấy những vệt sáng xám đục, chói mắt và vô hồn. Anh đưa bàn tay trái—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học—lên siết chặt chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út. Nhịp rung nhẹ nhàng ở tần số 432Hz từ chiếc nhẫn truyền đi như một mỏ neo nhân tính, giữ cho ý thức anh không bị sụp đổ trước cơn sốt hoại tử đang nung nấu bên trong. Còn cánh tay phải? Nó hoàn toàn hoại tử xúc giác, đút sâu trong túi áo khoác da như một khúc gỗ chết vô lực.


"Phong, nghe thấy tao không?" Giọng Nghĩa "Sẹo" rè rè phát ra từ chiếc Máy thu phát vô tuyến tần số thấp kẹp sát màng nhĩ tai phải của Phong. Tiếng thở dốc của gã bảo kê lẫn trong tiếng mưa axit dội trên mái tôn. "Tao đã tiếp cận rìa Nhà thờ đổ phế liệu. Toán tay sai của Huy 'Răng Vàng' gác cửa rất rát. Tao cần thêm ít nhất mười phút để bẻ gãy tụi nó và đưa thằng Hải ra ngoài. Mày phải kéo dài ván bài ở sới bán kết bằng mọi giá."


"Tao biết rồi," Phong thì thầm vào ống thu phát vô tuyến bằng giọng cực nhỏ. "Hải đang đợi mày. Đừng chậm trễ."


Phong khẽ gạt nhẹ chiếc Kính lọc quang phổ Analog cũ kỹ trên trán xuống mắt phải. Hai bóng đèn chân không nhỏ gá bên gọng kính bắt đầu nóng lên, tỏa ra một luồng nhiệt ấm áp làm bỏng rát vùng da mắt nhạy cảm của anh. Chiếc kính lọc này chỉ còn khoảng 25% dung lượng pin sinh học thô, nhưng nó là vũ khí analog duy nhất giúp anh nhìn thấy dòng điện rò rỉ dưới dạng các dải quang phổ màu cam ấm áp. Anh bước qua tấm màn bạt rách nát bám đầy muội than, tiến vào sới bán kết.


Không gian sới bài ngập tràn khói thuốc lá hóa học rẻ tiền và tiếng gào thét của hàng trăm con nợ nghèo khổ. Giữa bàn đấu gỗ bọc chì là Kiệt "Móng Vuốt". Gã ngồi đó, đôi mắt xảo quyệt nheo lại nhìn Phong đầy thách thức. Điểm đáng sợ nhất của Kiệt chính là bàn tay phải cấy ghép khớp cơ khí siêu nhạy. Những ngón tay dài bất thường bọc bằng các đốt kim loại nhọn hoắt như móng vuốt chim ưng liên tục gõ xuống mặt bàn đấu, phát ra những tiếng lách cách cơ học lạnh lẽo.


"Chào cựu thần bài," Kiệt "Móng Vuốt" cất giọng khàn đặc, đầy châm chọc. "Tao nghe nói mày đã lột sạch quỹ đen của sới Luân 'Chớp'. Nhưng ở đây, trò lắc xúc xắc trẻ con đó không giúp mày giữ lại thùy thái dương đâu. Nhìn găng tay của tao đi, nó đang thèm khát những lá bài của mày đấy."


Phong không đáp. Anh điềm tĩnh ngồi xuống chiếc ghế sắt đối diện. Bàn tay phải hoại tử của anh vẫn đút sâu trong túi áo khoác, không hề cử động. Anh dùng bàn tay trái linh hoạt lướt nhẹ qua mép bộ bài mạ nano phản quang đang đặt trên bàn. Bộ bài này đã được anh phủ một lớp sơn nano phản quang siêu mỏng bằng tay, sẵn sàng tạo ra các điểm mù thị giác trước hệ thống camera quét của sòng bạc.


"Luật chơi rất đơn giản," gã dealer robot vô cảm đứng ở đầu bàn cất giọng tổng hợp cơ khí. "Bài tây năm lá. Cược bằng chip nơ-ron thô. Kẻ thua cuộc ở mỗi ván sẽ bị cưỡng chế lột xác lấy linh kiện tương đương giá trị nợ. Bắt đầu chia bài."


Những lá bài mạ nano đầu tiên được phóng ra từ máy chia tự động, lướt trên mặt bàn gỗ bọc chì.


Ván thứ nhất bắt đầu. Phong tập trung ánh mắt mù màu của mình vào khóe mắt và cơ gò má của Kiệt "Móng Vuốt". Nhưng gã là một kẻ xảo quyệt, cơ mặt hoàn toàn cứng đờ do tiêm botox lậu để chống đọc vị. Qua thấu kính quang phổ, Phong thấy những ngón tay cơ khí của Kiệt khẽ cử động siêu tốc. Một vệt sáng màu cam mờ nhạt rò rỉ từ khớp ngón tay út của gã—bộ ngón tay cơ khí giấu bài tích hợp nam châm điện siêu nhỏ đang hoạt động. Kiệt đã tráo đổi lá bài át chủ bài trong chớp mắt mà không gây ra tiếng động cơ học nào.


Phong biết mình không thể thắng ván này nếu Nghĩa "Sẹo" chưa giải cứu được Hải. Huy "Răng Vàng" đang theo dõi nhịp tim của anh qua màn hình liên lạc từ xa, chỉ cần anh có ý định lật kèo sớm, Hải sẽ chết. Phong chủ động đưa ra một nước đi sai lầm thô sơ, bỏ bài và chấp nhận thua ván đầu tiên. Một lượng chip nơ-ron thô trong tài khoản ảo của anh bị trừ sạch.


"Yếu ớt thế sao, cựu thần bài?" Kiệt "Móng Vuốt" cười lớn, tiếng cười mang theo tiếng rít kim loại ghê rợn. Gã vung tay thu bài, những móng vuốt cơ khí gõ mạnh xuống bàn đấu như muốn nghiền nát đối thủ.


Ván thứ hai diễn ra với kịch bản tương tự. Kiệt liên tục sử dụng ngón tay cơ khí để tráo bài với tốc độ nằm ngoài tần số quét của camera sòng bạc thông thường. Phong cố gắng dùng tay trái thực hiện kỹ thuật xáo bài vật lý của Sư phụ Triệu để tạo ra các góc khuất thị giác, nhưng ngón tay cơ khí của Kiệt quá nhanh. Phong tiếp tục thua ván thứ hai. Cổng thần kinh sau gáy anh nhói lên một cơn đau kịch liệt khi hệ thống sòng bạc tự động trừ đi điểm cược sinh học, khiến thái dương anh giật liên hồi, máu nơ-ron vàng úa rỉ ra nhiều hơn.


"Phong! Tao đã vào được tầng trệt nhà thờ!" Tiếng Nghĩa "Sẹo" rít qua bộ đàm, kèm theo tiếng nổ điện xẹt xẹt của thanh xà beng cơ khí xung điện từ và tiếng gào thét của tay sai Huy Răng Vàng. "Tụi nó đông quá! Tao đang bị kẹt ở hành lang đổ nát! Cho tao ba phút nữa!"


Ba phút. Đó là một khoảng thời gian vô tận trên bàn đấu bán kết. Ván thứ ba bắt đầu. Đây là ván quyết định. Nếu Phong thua tiếp, anh sẽ mất sạch tiền cược và bị Đội Đao Phủ của Sơn "Sắt" lôi vào lò mổ sinh học ngầm để rã xác.


Phong biết mình phải sử dụng đến Bẫy tâm lý Double-Blind. Anh chủ động để lộ một sơ hở biểu cảm giả tạo. Anh cố tình để khóe mắt trái giật nhẹ, bàn tay trái cầm bài khẽ run lên, và hơi thở trở nên dồn dập, đứt quãng. Anh giả vờ như đang rơi vào trạng thái hoảng loạn tột độ của một kẻ sắp mất trắng.


Kiệt "Móng Vuốt" nhìn thấy biểu cảm đó qua kính áp tròng hồng ngoại của gã. Gã nhếch mép cười tự tin, tin rằng Phong đã hoàn toàn tuyệt vọng và đang cố gắng tìm cách gian lận vật lý bằng tay trái. Để dứt điểm Phong và lập công với Sơn "Sắt", Kiệt quyết định dồn toàn bộ số chip nơ-ron thô còn lại vào bàn đấu, đồng thời kích hoạt thiết bị giấu bài cơ khí lớn hơn tích hợp trong lòng bàn tay máy.


"Mày hết đường lui rồi, Phong!" Kiệt gầm lên, ngón tay cơ khí của gã co gập lại, chuẩn bị thực hiện cú tráo bài tối hậu bằng nam châm điện siêu mạnh.


Nhưng Kiệt không biết rằng, những kẻ sử dụng thiết bị cơ khí giấu bài luôn tự phụ về tốc độ. Khi gã kích hoạt nam châm điện ở công suất tối đa để hút lá bài lõi chì dưới mặt bàn bọc chì, luồng từ trường cực mạnh đã vượt quá giới hạn bọc bảo vệ của ngón tay giả.


Phong lập tức gạt nhẹ công tắc trên kính lọc quang phổ Analog. Hai bóng đèn chân không rít lên một tiếng rè rè chói tai, tỏa ra nhiệt lượng cực đại làm bỏng rát vùng da quanh mắt phải của anh đến chảy nước mắt. Nhưng qua thấu kính, thế giới xám xịt bỗng hiện lên một luồng quang phổ màu cam ấm áp, rực rỡ và chói lòa rò rỉ từ lòng bàn tay cơ khí của Kiệt "Móng Vuốt". Dòng điện rò rỉ chạy dọc theo các khớp kim loại, hiển thị rõ nét như một vết nhơ gian lận trước mắt toàn bộ khán giả sòng bạc.


*Rẹt... rẹt...*


"Thằng bé an toàn rồi! Huy Răng Vàng đã bị tao gõ rụng hết răng và ném xuống kênh hóa chất!" Giọng Nghĩa "Sẹo" vang lên đầy ngạo nghễ qua bộ đàm. "Hải không sao cả!"


Mỏ neo tinh thần đã được giải phóng. Cơn giận dữ dồn nén suốt hai ván đấu bùng nổ trong mắt Phong. Anh dùng bàn tay trái linh hoạt đập mạnh xuống bàn đấu, chỉ thẳng vào ngón tay cơ khí đang phát ra luồng điện rò rỉ của Kiệt.


"Mày gian lận!" Phong lớn tiếng vạch trần, giọng nói lạnh lùng nhưng vang dội khắp sới bài ngầm. "Nhìn vào dòng điện rò rỉ từ ngón tay út của mày đi! Nam châm điện của mày đang làm lệch hướng lá bài lõi chì dưới bàn đấu!"


Đám đông con nợ xung quanh lập tức ồ lên kinh ngạc. Những kẻ nghèo khổ ở khu ổ chuột này có thể chấp nhận sự tàn bạo của luật sòng bạc, nhưng họ tuyệt đối căm ghét những kẻ gian lận Red-Net dùng công nghệ để cướp đi cơ hội sống sót cuối cùng của họ. Tiếng la hét, chửi rủa vang dội khắp căn container khổng lồ.


Kiệt "Móng Vuốt" mặt tái bét, gã cố gắng thu tay lại để che giấu dòng điện rò rỉ, nhưng luồng từ trường quá mạnh đã làm chập mạch khớp ngón tay giả, khiến bàn tay máy của gã co giật liên hồi, làm rơi ra lá bài át chủ bài đang giấu trong lòng bàn tay.


"Thằng chó gian lận!" Một con bạc nghèo hét lên, ném chiếc cốc sắt rỉ sét vào đầu Kiệt. Sới bài bán kết rơi vào hỗn loạn cực độ.


Phong thắng trận bán kết. Nhưng niềm vui chiến thắng chưa kịp nhen nhóm thì một tiếng rít laser chói tai vang lên.


*Xoẹt! Xoẹt! Xoẹt!*


Những dải ánh sáng laser màu đỏ rực—mà dưới mắt Phong hiển thị dưới dạng luồng quang phổ màu xám đậm chết chóc—đồng loạt kích hoạt từ trần container, khóa chặt toàn bộ các lối ra của phòng VIP. Cửa sắt rỉ sét sập xuống nặng nề, cô lập Phong và Mai bên trong.


Từ trong bóng tối của phòng điều khiển kính đục, tiếng bước chân nặng nề của cánh tay máy thủy lực vang lên cộc cộc. Sơn "Sắt" trực tiếp bước ra, khuôn mặt bạnh ra tàn nhẫn dưới ánh sáng chập chờn của hệ thống an ninh vừa bị khóa chặt.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!