Nhạc nềnIrregular

Bẫy Con Tin Tại Nhà Thờ Đổ

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng sét ion xẹt qua bầu trời xám xịt của Thung Lũng Câm Lặng, dội vào lớp vỏ chì dày cộp của chiếc container rỉ sét những tiếng uỳnh uỳnh nặng nề. Bên trong không gian ngột ngạt nồng mùi axit rò rỉ từ đống pin phế thải, Trịnh Phong ngồi tựa lưng vào vách sắt. Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy anh vẫn chưa nguôi rát, chốc chốc lại nhói lên một cơn đau buốt buốt như có hàng ngàn mũi kim châm thẳng vào tủy não. Dòng máu nơ-ron màu vàng úa—thứ dịch truyền chắp vá rỉ ra từ vết thương cũ—đã khô cứng lại, bám thành một vệt sẫm màu trên cổ áo khoác da sờn rách.


Anh đưa bàn tay trái lên, khẽ vuốt ve chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út. Sợi đồng lành lạnh truyền đi một nhịp rung siêu nhỏ, đều đặn ở tần số 432Hz. Đó là mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức của Phong không bị nhấn chìm vào khoảng không đơn sắc xám xịt của chứng mù màu cấp 3. Dưới nhãn giới của anh, thế giới này hoàn toàn mất đi những ảo ảnh neon lộng lẫy mà giới tài phiệt Ngũ Hành dùng để tẩy não dân nghèo; mọi thứ chỉ còn là những sắc độ xám xịt, xơ xác và lạnh lùng.


"Phong, nhìn này!" Hùng "Cáp" đột ngột hét lên, mười ngón tay gầy guộc gõ liên hồi lên bàn phím cơ khí của giàn máy CRT cũ. "Tín hiệu nơ-ron của Vy... nó lại nhấp nháy từ lõi máy chủ của sòng bạc Đồng Nát. Nhưng tao đang gặp lỗi định tuyến, không thể khóa chặt tọa độ nếu không có băng thông từ sới bán kết..."


Chưa kịp để Hùng nói hết câu, màn hình CRT bỗng nhiên giật mạnh. Những lằn sóng nhiễu điện từ màu xám đục quét ngang qua giao diện, cắt đứt dòng dữ liệu 432Hz đang chạy. Thay vào đó, một tín hiệu video lậu thô sơ tự động đè lên hệ thống.


Hình ảnh hiển thị trên màn hình là một không gian đổ nát với những bức tường bê tông nứt toác, trần nhà sập xệ lộ ra khung thép rỉ sét dưới cơn mưa axit tầm tã. Đó là Nhà thờ đổ phế liệu ở rìa khu ổ chuột Neon-Gloom.


"Chào cựu thần bài," một giọng nói khàn đặc, mang theo tiếng rít kim loại chói tai phát ra từ bộ loa rè của giàn máy.


Khuôn mặt của Huy "Răng Vàng" hiện lên sát ống kính. Dưới nhãn giới đơn sắc của Phong, hàm răng bọc vàng của gã chỉ là những vệt xám xịt sáng bóng đầy ghê tởm. Gã cười, nụ cười méo mó xảo quyệt của một kẻ chuyên làm những việc bẩn thỉu cho Sơn "Sắt". Huy lùi lại một bước, để lộ hình ảnh đứa trẻ Hải đang bị trói chặt trên một chiếc ghế sắt rỉ sét ở giữa sảnh nhà thờ đổ. Đầu Hải bị quấn chặt bởi những sợi cáp nơ-ron thô sơ, và ngay sát thái dương của cậu bé là họng súng chích điện cao áp quân sự của Huy "Răng Vàng". Dòng điện xanh lè—mà qua thấu kính của Phong hiển thị dưới dạng luồng quang phổ màu cam ấm áp—đang chập chờn xẹt qua xẹt lại đầy đe dọa.


"Thả... thả cháu ra! Chú Phong, đừng nghe lời chúng nó!" Hải gào lên, giọng nói nghẹn ngào trong tiếng khóc nhưng ánh mắt vẫn quật cường hướng về phía ống kính.


"Câm mồm, thằng rác rưởi!" Huy "Răng Vàng" thúc mạnh báng súng vào vai Hải, khiến cậu bé đau đớn co rúm người lại. Gã quay lại nhìn thẳng vào màn hình, gõ ngón tay lên một thiết bị quét sinh trắc học cầm tay đang nhấp nháy đèn đỏ. "Phong, tao biết mày đang nghe. Sơn 'Sắt' không thích những kẻ thắng quá nhiều ở sới vệ tinh. Trận bán kết tối nay với Kiệt 'Móng Vuốt'... ván thứ ba, mày phải thua. Thua sạch túi cho tao. Nếu mày dám thắng, tao sẽ kích hoạt súng điện này thiêu rụi thùy thái dương của thằng ranh con này ngay lập tức."


Cơn giận dữ bùng lên như một ngọn lửa điện trong lồng ngực Phong. Khóe mắt anh giật mạnh, bàn tay trái siết chặt đến mức chiếc nhẫn đồng hằn sâu vào da thịt. Cánh tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác của anh đặt trên đùi khẽ run lên vô lực. Anh muốn hét lên, muốn dùng khẩu súng điện Lôi Thần găm thẳng vào đầu gã răng vàng xảo quyệt kia. Nhưng lý trí lạnh lùng của một bài thủ đã ghìm anh lại.


"Đừng giở trò với tao," Huy "Răng Vàng" lạnh giọng, giơ màn hình quét sinh trắc học lên trước camera. "Tao đang quét nhịp tim và giọng nói của mày thời gian thực qua đường truyền vô tuyến. Chỉ cần mày có một dấu hiệu lo lắng hay nói dối, ngón tay tao sẽ bóp cò."


Phong nhắm mắt lại trong một tích tắc. Anh vận dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp thở nơ-ron đã được rèn luyện từ những ngày còn ở đỉnh cao danh vọng. Anh điều hòa cơ hoành, hít vào thật sâu và thở ra thật chậm, ép lưu lượng máu chậm lại. Khi anh mở mắt ra, gương mặt anh trở nên điềm tĩnh một cách đáng sợ, nhợt nhạt và vô hồn như một xác chết. Trên màn hình quét của Huy "Răng Vàng", chỉ số nhịp tim của Phong phẳng lặng ở mức 45 nhịp/phút, hoàn toàn không có một dao động nhỏ nào.


"Mày nghĩ tao quan tâm đến một thằng nhặt rác sao?" Phong cất giọng, âm điệu lạnh lùng, đều đều không chút cảm xúc. "Ở khu ổ chuột này, mạng người rẻ hơn một viên pin sinh học hỏng. Tao chỉ cần mảnh ký ức của Vy. Thằng ranh đó không đáng giá bằng một quân bài của tao."


Huy "Răng Vàng" nheo mắt nhìn biểu đồ nhịp tim phẳng lặng trên máy quét, gã thoáng nghi ngờ nhưng sự tự tin xảo quyệt nhanh chóng lấy lại thế chủ động. "Mày lạnh lùng đấy, cựu thần bài. Nhưng tao biết mày cần thằng ranh này để vận chuyển linh kiện analog qua các trạm gác. Đồng ý thua ván thứ ba trận bán kết, hoặc tao sẽ gửi thùy thái dương bị nung chảy của nó về cho mày làm phế liệu."


Ngay lúc đó, qua thấu kính Kính lọc quang phổ Analog cũ kỹ trên trán, Phong phát hiện ra một chi tiết dị thường. Do Huy "Răng Vàng" sử dụng một thiết bị phát sóng vô tuyến quân sự cũ bọc chì không hoàn hảo, một dải sóng điện từ rò rỉ đang phát ra từ phía sau gã dưới dạng một luồng quang phổ màu cam nhạt nhòa. Tần số sóng mang của thiết bị này liên tục bị nhiễu bởi bão ion từ thung lũng rác, để lộ một đoạn mã tọa độ ẩn định vị ga thu phát của nhà thờ đổ.


Phong khẽ gõ nhẹ ngón tay trái xuống gầm bàn gỗ bọc chì của container, tạo ra những âm thanh cơ học nhỏ theo nhịp Morse để báo hiệu cho Hùng "Cáp". Hùng lập tức hiểu ý, gã âm thầm chạy chương trình gỡ lỗi để khóa chặt dải tần số rò rỉ 432Hz từ thiết bị của Huy.


Trong khung cảnh video chập chờn, một bóng người gầy gò mặc trang phục tu sĩ màu xám tro giản dị bỗng nhiên bước ra từ góc tối của nhà thờ đổ. Đó là Sơ Teresa. Sơ đứng chắn trước họng súng của hai tên tay sai bọc giáp đang lăm lăm vũ khí gác cửa.


"Huy, hãy dừng tay lại! Chúa không dung thứ cho việc sát hại một đứa trẻ vô tội!" Giọng Sơ Teresa kiên định, vang dội giữa không gian đổ nát đầy tiếng mưa axit dội trên mái tôn.


"Tránh ra, bà già lẩm cẩm!" Một tên tay sai vung dùi cui điện định gạt Sơ ra, nhưng Sơ Teresa vẫn đứng sừng sững như một bức tường đá đạo đức, tay siết chặt chiếc thánh giá bằng bạc cũ kỹ phát ra sóng nhiễu nhẹ tầm gần, làm nhấp nháy hệ thống camera của Huy "Răng Vàng".


Sự can thiệp của Sơ Teresa đã kéo dài thêm mười giây quý giá cho Phong. Dưới gầm bàn, Phong dùng tay trái rút chiếc Máy thu phát vô tuyến tần số thấp analog ra, xoay núm vặn tần số đến dải sóng vô tuyến ngầm của Nghĩa "Sẹo"—gã bảo kê chợ đen đang căm ghét Sơn "Sắt" tột cùng vì bị cướp mất địa bàn.


"Nghĩa..." Phong thì thầm vào ống thu phát vô tuyến bằng giọng cực nhỏ, được che giấu bởi tiếng gào thét của Huy "Răng Vàng" trong video. "Nhà thờ đổ phế liệu... Huy Răng Vàng đang giữ thằng Hải ở đó. Có ba tên tay sai bọc giáp an ninh thô sơ. San phẳng tụi nó cho tao."


"Tao nhận được rồi," giọng Nghĩa "Sẹo" rè rè phát ra từ tai nghe nhỏ đeo sát màng nhĩ Phong. Giọng gã đầy u uất và khát máu. "Tao đang cầm thanh xà beng cơ khí xung điện. Mười phút nữa, tao sẽ bắt thằng răng vàng kia phải nhổ sạch răng của nó dưới nền gạch nhà thờ."


Phong quay lại nhìn màn hình CRT, nơi Huy "Răng Vàng" vừa đẩy Sơ Teresa ngã quỵ xuống nền bê tông ướt sũng. Huy dí súng điện sát vào tai Hải, gầm lên: "Thế nào, Phong? Đồng ý thua bài, hay là dứt điểm ngay bây giờ?"


Phong giữ vững nhịp tim phẳng lặng của mình, ánh mắt xám tro nhìn thẳng vào mắt Huy qua camera. "Được. Ván thứ ba trận bán kết với Kiệt 'Móng Vuốt'. Tao sẽ thua theo đúng ý mày. Nhưng nếu tao thấy một vết xước trên người thằng Hải trước khi trận đấu kết thúc, tao sẽ dùng súng điện Lôi Thần nướng chín bộ não của mày ngay tại chợ đen."


"Tốt! Khôn ngoan đấy!" Huy "Răng Vàng" cười lớn, gã ngắt kết nối video đột ngột. Màn hình CRT chìm vào những lằn sóng nhiễu xám xịt vô hồn.


Phong buông thõng hai vai, lồng ngực anh phập phồng thở dốc sau cuộc kiểm soát sinh lý cực hạn. Cổng thần kinh sau gáy anh bốc lên một làn khói trắng nhỏ, tỏa ra mùi silicon cháy khét lẹt. Anh quỵ xuống ghế, bóp chặt lấy bả vai trái đang rỉ máu nơ-ron màu vàng.


"Phong... mày điên rồi sao?" Hùng "Cáp" lo lắng nhìn anh. "Kiệt 'Móng Vuốt' đã chuẩn bị sẵn bộ ngón tay cơ khí giấu bài siêu tốc ở trận bán kết tối nay. Nếu mày chủ động thua ván thứ ba, mày sẽ mất sạch số chip nơ-ron thô tích lũy được và không bao giờ bước chân được vào phòng VIP của Sơn 'Sắt'!"


Phong không đáp. Anh dùng bàn tay trái linh hoạt cầm bộ bài mạ nano phản quang lên, bắt đầu xáo bài một cách chậm rãi, tỉ mỉ bằng những ngón tay thon dài dưới ánh sáng xám xịt của container chì. Cánh tay phải hoại tử xúc giác của anh vẫn đặt im lìm trên mặt bàn gỗ như một khúc gỗ chết vô hồn, phản chiếu ánh sáng cam ấm áp rò rỉ từ chiếc kính lọc quang phổ trên trán.


"Tao không bao giờ thua," Phong trầm giọng, ánh mắt xám tro lóe lên một tia sáng lạnh lùng, sắc bén như một lưỡi dao mổ. "Nghĩa Sẹo sẽ giải cứu thằng Hải. Còn tao... tao sẽ bẫy Kiệt 'Móng Vuốt' ngay trên bàn đấu của hắn."

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!