Thung Lũng Câm Lặng
Tiếng còi hú cảnh báo quét tần số từ sảnh VIP sòng bạc Đồng Nát vẫn còn âm vang trong màng nhĩ Trịnh Phong khi anh lết bước qua những thanh tà vẹt mục nát của đường hầm tàu điện ngầm bỏ hoang. Cơn mưa axit ngoài kia dội xuống những mái tôn rỉ sét, tạo nên một bản nhạc gõ hỗn loạn, nhức nhối. Dưới mắt Phong—một kẻ mù màu cấp 3—thế giới chỉ là một vùng xám xịt, nhạt nhòa của tàn tro và kim loại rã đám.
Bả vai trái của anh, nơi vết chém của Gã Mặt Nạ Sắt để lại, đang co rút từng cơn tàn nhẫn. Dòng máu nơ-ron màu vàng úa—thứ chất lỏng sinh học chắp vá chứa đầy những hạt nano dẫn truyền bị lỗi—đã thấm đẫm lớp băng gạc mỏng dưới chiếc áo khoác da sờn rách, tỏa ra một mùi hóa chất hôi hám. Nhưng Phong không bận tâm. Anh đút bàn tay phải hoàn toàn hoại tử xúc giác vào túi áo, dùng bàn tay trái duy nhất còn cảm giác để siết chặt túi Chip linh hồn thô vừa thắng được từ Phượng "Đỏ". Mười nghìn chip. Đủ để anh mua quyền vào vòng trong, tiến gần hơn đến két sắt của Sơn "Sắt".
*Rầm!*
Cánh cửa sắt rỉ sét của toa tàu điện ngầm bỏ hoang—căn cứ tạm thời của họ—bị đẩy mạnh. Hùng "Cáp" đang ngồi trước giàn máy CRT cũ kỹ, mười ngón tay gõ điên cuồng trên bàn phím cơ khí phát ra những tiếng lách cách dồn dập. Gương mặt gã hacker nhợt nhạt dưới ánh sáng xám xịt của màn hình, tóc tai bù xù như một tổ quạ bám đầy bụi than.
"Mẹ kiếp, Phong! Lâm 'Cáp' đã phát hiện ra vệt sóng điện từ rò rỉ từ cái kính lọc của mày rồi!" Hùng "Cáp" gào lên, không thèm quay đầu lại. "Nó đã tung thằng chó săn Kiên 'Mạng'—hacker truy vết số một của Sơn 'Sắt'—ra để dò tìm vị trí vật lý của cái toa tàu này. Nhìn màn hình đi!"
Phong nheo mắt nhìn qua chiếc Kính lọc quang phổ Analog cũ kỹ trên trán. Hai bóng đèn chân không nhỏ gá bên gọng kính đang tỏa ra một luồng nhiệt ấm áp làm bỏng rát vùng da mắt phải của anh, nhưng thấu kính của nó lọc sạch những luồng sáng nhiễu, hiển thị rõ nét những dòng điện màu cam ấm áp. Trên màn hình CRT của Hùng, một loạt các gói dữ liệu quét tần số cao màu xám đục đang liên tục dội xuống như những mũi tên vô hình, bao vây chặt chẽ tọa độ của toa tàu.
"Kiên 'Mạng' đang gửi các gói dữ liệu quét tần số cao để định vị dòng rò rỉ," Phong trầm giọng, giọng nói khô khốc như cát bụi ổ chuột. "Chúng ta còn bao nhiêu thời gian?"
"Không quá năm phút!" Hùng "Cáp" hét lên, tay gạt mạnh một cần gạt cơ khí. "Tao đang kích hoạt giao thức Định tuyến bóng ma (Ghost Routing) để tạo ra hàng trăm tín hiệu lậu giả trên mạng Slum-Net, đánh lạc hướng thấu kính quét của nó. Nhưng cái server analog này quá nặng, nếu không mang nó đi, chúng ta sẽ mất sạch dữ liệu nơ-ron của Vy!"
"Mang đi," Phong dứt khoát. Anh nhìn sang Đực "Máy"—gã khổng lồ nửa người nửa máy đang ngồi im lìm ở góc toa tàu. Thân trên của Đực bọc bằng những tấm thép rỉ sét cấy trực tiếp vào da thịt, đôi mắt sáng lên ánh xanh vô hồn của một robot lao động bị lỗi lập trình. "Đực, khuân vác các hòm server này lên xe đẩy. Hải, dẫn đường qua lối thoát hiểm ngầm."
Hải, đứa trẻ mồ côi gầy gò đen nhẻm, lập tức nhảy phắt xuống khỏi chiếc ghế lò xo rách, tay cầm chiếc còi phát sóng siêu âm tự chế. Đực "Máy" gầm gừ một tiếng trầm đục trong cổ họng, hai cánh tay cấy ghép sợi cơ thủy lực khổng lồ nhấc bổng chiếc hòm server analog nặng hàng trăm cân đặt lên chiếc xe đẩy cơ khí một cách nhẹ nhàng.
Phong gượng sức phụ giúp bằng tay trái. Mỗi lần anh dùng lực, vết thương ở bả vai trái lại rách rộng ra, máu nơ-ron vàng úa chảy dọc xuống cánh tay trái, nhưng anh không hề kêu một tiếng. Bàn tay phải của anh vẫn buông thõng vô lực trong túi áo khoác, hoàn toàn hóa đá trước mọi cảm giác đau đớn.
"Đi mau!" Hùng "Cáp" giật phắt ổ cứng từ tính cổ đại chứa dữ liệu giải mã của Vy gá vào ngực, tay kia đẩy chiếc xe đẩy cùng Đực "Máy" lao ra khỏi toa tàu, tiến vào đường hầm tối tăm.
*Húuuu...*
Tiếng còi hú chói tai vang lên từ phía cửa hầm ga tàu điện ngầm phía sau. Ánh sáng xanh quét đa hướng của Đặc vụ Vy-09—robot tuần tra bốn chân hình chó săn cơ khí của tập đoàn Ngũ Hành—đã xuất hiện ở lối vào, quét những dải sáng lạnh lẽo dọc theo các bức tường rêu phong để định vị mục tiêu sinh học.
"Mẹ kiếp, robot tuần tra của tập đoàn!" Hùng "Cáp" run rẩy, tay gõ liên tục trên bàn phím ảo cầm tay để duy trì Định tuyến bóng ma, nhưng chiếc máy phát sóng lậu của gã bắt đầu bốc khói đen do quá tải dòng điện.
"Nó hoạt động hoàn toàn theo thuật toán nhận diện quang học đơn giản," Phong nhìn qua thấu kính quang phổ, quan sát dải sáng xanh đang quét đến gần. Trực giác của một cựu thần bài hoạt động cực hạn trong giây phút cận tử. "Một vụ chập điện sáng chói đột ngột sẽ làm quá tải cảm biến hình ảnh của nó trong vài giây."
Bằng một động tác dứt khoát của tay trái, Phong giật lấy một cuộn cáp đồng bọc chì chống nhiễu từ trên xe đẩy của Đực "Máy". Anh bước lên, dùng hết sức lực còn lại của cánh tay trái, quăng mạnh cuộn cáp đồng vào đường dây cao áp rò rỉ đang treo lơ lửng phía trên robot tuần tra.
*Xoẹt! Đoành!*
Một vụ chập điện khổng lồ xảy ra. Dòng điện cao áp chạy qua cuộn cáp đồng bọc chì tạo ra một tiếng nổ chói tai và một luồng ánh sáng trắng-xám cực mạnh bùng lên giữa đường hầm tối tăm. Luồng sáng đột ngột làm quá tải hoàn toàn cảm biến quang học của Đặc vụ Vy-09. Con chó săn cơ khí loạng choạng, đầu nó xoay tròn điên cuồng, các tia laser quét hồng ngoại bắn loạn xạ lên trần hầm.
"Chạy!" Phong hét lên.
Đực "Máy" đẩy mạnh chiếc xe đẩy lao thẳng vào một đường cống ngầm thoát nước tối tăm dưới sự dẫn đường của Hải. Cả nhóm chạy bán mạng trong bóng tối, chân dẫm lên dòng nước thải công nghiệp nồng nặc mùi axit và hóa chất ăn mòn. Phong lết từng bước chân nặng nề, lồng ngực anh bỏng rát do hít phải khí độc, thùy chẩm sau gáy liên tục nhói đau do cổng kết nối thần kinh thô sơ Cổ Chai đang bị quá nhiệt.
Sau gần một tiếng đồng hồ di chuyển gian khổ trong im lặng, họ bước ra khỏi họng cống ngầm, tiến vào Vùng Nhiễu Tần Số Thấp.
Trước mắt Phong là một thung lũng khổng lồ, ngập tràn hàng triệu tấn rác thải điện tử và pin phế thải gỉ sét xếp chồng lên nhau như những ngọn núi nhỏ. Bầu trời phía trên bị bao phủ bởi một lớp mây ion hóa dày đặc, liên tục phát ra những tia sét nhỏ xẹt điện màu xám trắng—mà dưới mắt người thường là màu xanh neon ma mị. Không khí ở đây đặc quánh mùi axit rò rỉ từ pin, làm rát buốt da thịt và ăn mòn lớp da đầu của Phong xung quanh cổng nơ-ron.
"Vào đây mau!" Một giọng nói hống hách, khàn đặc vang lên từ phía sau một đống vỏ container rỉ sét.
Đó là Ông Bảy "Rác", chủ bãi phế liệu điện tử lớn nhất khu ổ chuột. Gã đàn ông trung niên to béo ngồi trên chiếc xe lăn cơ khí khổng lồ bọc đầy xích sắt, mặc chiếc áo khoác lông thú nhân tạo rách rưới. Gã ra hiệu cho Đực "Máy" đẩy chiếc xe vào trong một container khổng lồ bọc chì dày chống quét nhiệt tầm xa.
"Lão Kỳ đã nhắn trước với tao," Ông Bảy "Rác" khạc một búng nước bọt xám xịt xuống nền đất đầy axit. "Bọn chó săn Ngũ Hành đang siết chặt vòng vây ở tầng dưới. Chỉ có cái container bọc chì này của tao mới chặn được sóng quét tầm nhiệt của trực thăng tập đoàn. Vào đi, trước khi phổi của thằng thần bài kia thối rữa vì khí ion."
Phong quỳ sụp xuống nền sắt của container ngay khi bước vào trong. Cơ thể sinh học của anh đã chạm đến giới hạn chịu đựng. Cổng kết nối Cổ Chai sau gáy nóng đỏ, rỉ ra những giọt máu nơ-ron màu vàng úa bám đầy muội than. Tai phải của anh xuất hiện những tiếng rè rít liên tục của hiện tượng quá tải thần kinh trung ương, trong khi tai trái bắt đầu mờ nhạt âm thanh.
"Phong! Giữ lấy tỉnh táo!" Hùng "Cáp" vội vã cắm cáp kết nối từ máy chủ analog vào ổ cứng chứa ký ức Vy, tay kia dùng một bình dầu làm mát nơ-ron dội trực tiếp lên sau gáy Phong để tản nhiệt khẩn cấp.
*Xèo... xèo...*
Làn khói trắng bốc lên từ sau gáy Phong mang theo mùi khét nhẹ của nhựa thông và silicon bị nung chảy. Phong siết chặt chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út tay trái, mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị tan biến vào dòng thác dữ liệu lỗi đang tàn phá não bộ.
"Hùng..." Phong khàn giọng, đôi mắt xám tro vô hồn nhìn trân trân vào màn hình CRT cũ kỹ đang khởi động lại bằng nguồn điện diesel không tiếng ồn của container. "Vy... mảnh ký ức của cô ấy... thế nào rồi?"
Hùng "Cáp" không đáp. Gã gõ liên tục trên bàn phím cơ khí để khởi động chương trình quét rác dữ liệu cổ đại, bóc tách các phân khu ký ức bị phân mảnh nặng nề của Vy thu hồi từ sới bạc trước. Những dòng mã nguồn xám xịt chạy dọc màn hình CRT với tốc độ chóng mặt.
Đột nhiên, Hùng "Cáp" khựng lại. Mười ngón tay gã dừng hẳn trên bàn phím. Đôi mắt gã trợn trừng, nhìn chằm chằm vào một dải sóng hình sin kỳ lạ đang nhấp nháy liên tục ở góc dưới màn hình.
Dải sóng đó phát ra một tần số rung động đều đặn ở mức 432Hz—tần số sinh học độc nhất vô nhị tương thích hoàn hảo với sóng não của Vy.
"Phong... nhìn này..." Giọng Hùng "Cáp" run rẩy tột độ, gã chỉ ngón tay gầy guộc vào màn hình. "Tần số 432Hz... là Vy! Sóng nơ-ron của cô ấy đang phát ra từ sâu bên trong sòng bạc Đồng Nát! Cô ấy... cô ấy vẫn còn sống, Phong ơi! Nhưng mảnh linh hồn này đang bị dùng làm một cái gì đó... một cái gì đó rất kinh khủng ngay bên trong máy chủ trung tâm của Sơn 'Sắt'!"
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!