Nhạc nềnIrregular

Ảo Ảnh Hồng Ngoại

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng xào bài của Mai dừng lại ở nhịp gõ thứ hai. Đầu ngón tay cơ khí mạ crôm của cô miết một đường xéo sắc lẹm qua cạnh bộ bài nano phản quang, tạo ra một tiếng soạt khô khốc, cô độc giữa không gian ngột ngạt của sòng bạc Đồng Nát. Ám hiệu ấy chỉ tồn tại trong vòng chưa đầy nửa giây, nhưng đối với Trịnh Phong, nó rõ ràng như một tiếng sấm rền giữa đêm đông. Đó là ám hiệu xào bài cổ điển của hội thần bài Slum-Net cũ—một lời cảnh báo ngầm: Đang bị giám sát. Đừng manh động.


Phong không thay đổi sắc mặt. Đôi mắt xám tro vô hồn của anh—hậu quả của chứng mù màu cấp 3—vẫn nhìn trân trân vào khoảng không vô định trên mặt bàn gỗ bọc chì. Dưới góc nhìn đơn sắc của anh, sòng bạc rực rỡ ánh đèn neon mà người đời ca tụng chỉ là một thế giới xám xịt của tro tàn và kim loại rỉ sét. Những dải sáng neon nhấp nháy liên tục như những vệt ma trơi vô hồn, cố gắng thôi miên nhận thức của bất kỳ kẻ nào bước vào đây. Nhưng Phong thì không. Sự mù màu bảo vệ anh khỏi những trò ảo ảnh thị giác rẻ tiền đó. Anh chỉ nhìn thấy những dải sáng xám xịt, chói mắt và vô nghĩa.


"Ồ, nhìn xem chúng ta có ai ở đây này," một giọng nói thanh mảnh, sắc lẹm như dao cạo vang lên từ phía đối diện bàn VIP.


Đám đông con bạc đang vây quanh bàn tự động dạt ra, nhường lối cho một người phụ nữ bước tới. Cô ta mặc một chiếc áo khoác da màu đỏ rực—mà dưới mắt Phong chỉ là một màu xám đậm u ám. Mái tóc ngắn của cô ta nhuộm đỏ kiêu kỳ, ôm lấy khuôn mặt sắc sảo nhưng lạnh lùng. Nhưng điểm đáng sợ nhất chính là đôi mắt. Cả hai nhãn cầu của cô ta đã được thay thế bằng cặp kính áp tròng cấy ghép hồng ngoại quân sự thế hệ cũ, phát ra những tia sáng xám đục nhạt nhòa trong bóng tối đơn sắc của Phong.


Đó là Phượng "Đỏ", một trong những bài thủ quét hồng ngoại khét tiếng nhất vùng đệm này. Cô ta nổi tiếng với khả năng nhìn xuyên qua các lá bài thông thường bằng cách đọc bức xạ nhiệt của mực in và vân tay đối thủ để lại trên giấy. Cô ta tự tin vào công nghệ cấy ghép của mình đến mức coi mọi bài thủ không cấy ghép cơ khí chỉ là những con mồi béo bở.


"Một thằng mù màu rác rưởi mà cũng dám ngồi vào bàn VIP của Sơn 'Sắt' sao?" Phượng "Đỏ" nhếch mép cười, để lộ hàm răng bọc sứ trắng bóng. Cô ta ngồi xuống chiếc ghế đối diện Phong, cánh tay bọc các sợi cáp nơ-ron chằng chịt gác lên mặt bàn đấu bọc chì. "Mai, chia bài đi. Để xem hôm nay thằng thần bài hết thời này có cái gì để thế chấp ngoài đôi mắt xám chết tiệt kia."


Mai không đáp. Khuôn mặt cô dưới lớp phấn trang điểm dày vẫn giữ nguyên vẻ vô cảm của một dealer chuyên nghiệp. Cánh tay cơ khí của cô chuyển động đều đặn, chia những lá bài đầu tiên về phía hai bên. Những lá bài lướt nhẹ trên mặt bàn gỗ bọc chì, để lại những vệt sáng phản quang mờ nhạt dưới ánh đèn neon chập chờn.


Phong đặt bàn tay trái lên mặt bàn. Chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út khẽ chạm vào mặt gỗ bọc chì, truyền đi một nhịp rung nhẹ nhàng từ chiếc Vòng tay nơ-ron của Vy đang giấu trong túi áo. Tần số 432Hz dịu mát chạy dọc cánh tay trái lên thùy trán, tạm thời đè nén cơn sốt hoại tử đang nung nấu trong não bộ anh. Nhưng bả vai trái của anh, nơi vết chém của Gã Mặt Nạ Sắt vẫn chưa lành, đang co rút đau đớn. Từng dòng máu nơ-ron màu vàng úa rỉ ra, thấm đẫm lớp băng gạc mỏng dưới lớp áo khoác da.


Còn bàn tay phải? Nó vẫn nằm im lìm trong túi áo khoác da sờn rách như một khúc gỗ chết. Phong hoàn toàn không cảm nhận được sự tồn tại của các ngón tay phải. Chứng hoại tử xúc giác đã cướp đi của anh khả năng cảm nhận vật lý của bàn tay này. Anh không thể cảm nhận được độ nhám của lá bài, không thể cảm nhận được nhiệt độ của mặt bàn đấu. Anh chỉ còn tay trái để chiến đấu.


*Tí tách.*


Tiếng rít nhỏ từ chiếc kính lọc quang phổ Analog trên trán Phong vang lên. Biểu tượng pin sinh học hiển thị trên thấu kính nhấp nháy đỏ rực: 4%. Thiết bị sắp tắt nguồn. Phong biết mình không thể chiến thắng nếu không có kính lọc để nhìn thấy dòng điện rò rỉ dưới bàn. Anh cần phải sạc pin khẩn cấp hoặc thay thế nguồn năng lượng ngay lập tức.


Bằng một chuyển động cực kỳ tự nhiên, Phong dùng tay trái đưa lên gá kính, giả vờ như đang điều chỉnh gọng kính hàn xì rỉ sét. Nhưng thực chất, các ngón tay trái linh hoạt của anh đã lén rút một viên pin sinh học thô mới mua từ Bình "Chập" ra khỏi túi trong, nhanh nhẹn đẩy vào khe cắm của kính lọc.


*Oành.*


Một luồng nhiệt lượng lớn lập tức tỏa ra từ hai bóng đèn chân không cổ đại gá bên gọng kính. Nhiệt độ tăng vọt khiến vùng da quanh mắt phải của Phong bỏng rát, đau nhói như bị kim châm. Nhưng thấu kính chân không lập tức sáng bừng lên. Biểu tượng pin nhảy lên 54%. Dưới góc nhìn của kính lọc quang phổ, toàn bộ hệ thống dây điện rò rỉ dưới bàn đấu và các luồng sóng điện từ xung quanh hiện lên rõ nét dưới dạng những dải quang phổ màu cam ấm áp, uốn lượn như những con rắn lửa.


"Đặt cược đi, thằng mù," Phượng "Đỏ" lạnh lùng nói, cô ta đẩy ra một xấp Chip linh hồn thô phát ra thứ ánh sáng xám đục nhạt nhòa dưới mắt Phong. "Năm trăm chip nơ-ron thô để khai cuộc. Mày có dám theo không?"


Phong nhìn vào ba lá bài đầu tiên của mình. Một con sáu cơ, một con tám nhép, và một con chín bích. Một bộ bài rác đúng nghĩa. Không có sự liên kết, không có cơ hội chiến thắng nếu chơi theo cách thông thường.


Phong nheo mắt nhìn Phượng "Đỏ". Qua thấu kính của kính lọc quang phổ, anh nhận thấy hai khe mắt xám đục của cô ta đang nhấp nháy liên tục với tần số quét cực nhanh. Cô ta đang kích hoạt kính áp tròng hồng ngoại để nhìn xuyên qua mặt sau các lá bài của anh. Bức xạ nhiệt từ mực in trên các lá bài của Phong đang bị thấu kính của cô ta phân tích và tái tạo thành hình ảnh rõ nét trên võng mạc.


Dưới ngón tay của Phượng "Đỏ", nhiệt độ của các lá bài bắt đầu thay đổi nhẹ. Tia quét hồng ngoại phát ra từ nhãn cầu cấy ghép của cô ta liên tục bắn vào bề mặt giấy, để lại những vệt nhiệt siêu nhỏ mà chỉ có kính áp tròng của cô ta mới có thể nhận diện và bóc tách dữ liệu. Cô ta biết chính xác Phong đang cầm những quân bài nào.


"Tôi theo," Phong khàn giọng nói. Anh dùng tay trái đẩy ra năm trăm chip nơ-ron thô. Khuôn mặt anh vẫn giữ nguyên vẻ điềm tĩnh đáng sợ, không hề để lộ bất kỳ sự dao động cảm xúc nào.


Phượng "Đỏ" cười khẩy. Cô ta gõ nhẹ ngón tay lên mặt bàn, mắt trái cấy ghép hồng ngoại quét dọc qua ba lá bài của Phong một lần nữa. Cô ta đã nhìn thấu bộ bài rác của anh và tin rằng mình đã nắm chắc phần thắng trong tay.


"Tăng cược. Hai nghìn chip nơ-ron thô," Phượng "Đỏ" dứt khoát đẩy thêm một xấp chip lớn hơn. Cô ta muốn dồn Phong vào thế bí ngay từ những vòng đầu tiên, không cho anh cơ hội thở dốc. "Để xem mày lấy gì để gỡ gạc, Trịnh Phong."


Phong khẽ liếc nhìn lên trần nhà. Ở góc khuất phía sau dầm thép rỉ sét, một camera giám sát tốc độ cao của sòng bạc đang chĩa thẳng vào bàn VIP này. Đó là hệ thống giám sát của Lâm "Cáp"—kỹ sư trưởng của Sơn "Sắt". Nếu Phong sử dụng kỹ thuật tráo bài vật lý bằng tay trái ở khoảng cách này, camera tốc độ cao sẽ bắt được chuyển động cơ học của anh ngay lập tức. Luật của sòng bạc Đồng Nát rất tàn bạo: kẻ gian lận bị chặt tay phải ngay tại chỗ. Phong không thể mạo hiểm tay trái duy nhất còn cảm giác của mình. Anh buộc phải hủy bỏ ý định tráo bài vật lý.


Anh phải dùng một phương pháp khác. Một phương pháp analog để bẻ gãy công nghệ số hóa của đối thủ.


Phong áp ngón tay trái đeo nhẫn cưới xuống mặt bàn gỗ bọc chì. Anh tập trung ý thức, điều hòa nhịp thở sâu để ổn định nhịp tim. Qua kính lọc quang phổ, anh nhìn thấy luồng bức xạ nhiệt từ mắt Phượng "Đỏ" đang tập trung toàn bộ vào ba lá bài của mình.


"Cô tự tin quá nhỉ, Phượng 'Đỏ'?" Phong trầm giọng nói, đôi mắt xám tro của anh không hề né tránh tia quét của đối thủ.


"Tự tin là thứ duy nhất tao có thừa ở cái sòng bạc rác này," Phượng "Đỏ" lạnh lùng đáp. "Mày có hai lựa chọn: bỏ bài và mất năm trăm chip, hoặc theo bài và để tao lột sạch số chip nơ-ron ít ỏi còn lại."


Phong khẽ mỉm cười—một nụ cười cứng đờ do cơ mặt bị co rút đau đớn. Anh dùng tay trái gạt nhẹ nút bấm ẩn gá bên gọng kính lọc quang phổ Analog.


*Xè... xè...*


Hai bóng đèn chân không trên kính lọc đột ngột đỏ rực lên, tỏa ra một nhiệt lượng cực lớn làm bỏng rát vùng da quanh mắt Phong. Một luồng xung nhiễu analog tần số cực ngắn, không để lại dấu vết số hóa trên hệ thống máy chủ của sòng bạc, phóng thẳng từ thấu kính của Phong về phía bàn đấu.


Luồng xung nhiễu vô hình này lập tức bẻ cong và tán xạ dải sóng quét hồng ngoại phát ra từ mắt Phượng "Đỏ". Bức xạ nhiệt trên bề mặt các lá bài của Phong bắt đầu bị biến dạng, méo mó dưới góc nhìn của kính áp tròng hồng ngoại của cô ta. Dữ liệu nhiệt thực tế bị nhiễu loạn hoàn toàn.


Cùng lúc đó, Mai nhận diện được ám hiệu của Phong. Cánh tay cơ khí mạ crôm của cô lướt nhanh qua mặt bàn, chia thêm hai lá bài tiếp theo. Nhưng lần này, cô sử dụng Bộ bài mạ nano phản quang tự chế mà cô đã chuẩn bị sẵn từ trước.


Khi những lá bài mạ nano lướt qua dưới ánh đèn neon chập chờn của sòng bạc, các hạt kim loại nano siêu mỏng phủ trên mặt sau của lá bài bắt đầu phản xạ ánh sáng theo các góc độ khác nhau. Dưới tác động của luồng xung nhiễu analog từ kính của Phong, các hạt nano này hấp thụ nhiệt lượng từ môi trường xung quanh và phát ra một dữ liệu nhiệt giả. Hệ thống hồng ngoại của Phượng "Đỏ" bắt đầu nhận diện sai lệch hoàn toàn.


Dưới võng mạc cấy ghép hồng ngoại của Phượng "Đỏ", hình ảnh các lá bài của Phong đột ngột thay đổi. Thay vì một bộ bài rác với những con số sáu, tám, chín lẻ tẻ, hệ thống hồng ngoại của cô ta lại hiển thị dữ liệu nhiệt của một bộ bài hoàn toàn khác—một bộ bài thậm chí còn tệ hơn: ba con số lẻ không hề liên kết và không có bất kỳ cơ hội kết hợp nào.


Phượng "Đỏ" nheo mắt nhìn sâu vào ảo ảnh nhiệt hiển thị trên võng mạc của mình. Cô ta hoàn toàn tin tưởng vào thiết bị cấy ghép quân sự đắt tiền của bản thân. Đối với cô ta, công nghệ số hóa không bao giờ nói dối. Sự tự phụ bắt đầu che mờ lý trí của cô ta.


"Mày thua chắc rồi, Phong," Phượng "Đỏ" cười lớn, tiếng cười của cô ta mang theo sự tàn nhẫn tột cùng của kẻ nắm giữ quyền sinh sát. Cô ta dồn toàn bộ số Chip linh hồn thô còn lại trên bàn—gần mười nghìn chip—vào giữa bàn đấu. "Tất tay! Tao cược toàn bộ số chip này để đổi lấy đôi mắt xám tro của mày! Theo hay bỏ?"


Đám đông xung quanh nín thở. Tiếng rít từ các cổng thần kinh sau gáy của các con bạc vang lên rè rè, tạo nên một bầu không khí nghẹt thở đến cực điểm. Ai cũng nghĩ Phong sẽ bỏ cuộc trước sự áp đảo của Phượng "Đỏ".


Mai đứng im lặng, đôi mắt trái quét sinh trắc học của cô khẽ nhấp nháy nhẹ như đang chờ đợi quyết định của Phong. Bộ bài mạ nano phản quang trong tay cô đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ tạo ảo ảnh nhiệt.


Phong chậm rãi dùng tay trái cầm lấy hai lá bài cuối cùng vừa được chia. Nhờ kính lọc quang phổ analog, anh nhìn thấu qua lớp sơn nano phản quang và nhận biết chính xác vị trí thực tế của các quân bài. Con bài cuối cùng là một con mười bích. Kết hợp với ba lá bài trước, anh đang nắm giữ một bộ sảnh hoàn hảo từ sáu đến mười—bộ bài mạnh nhất trên bàn đấu hiện tại.


Ảo ảnh nhiệt giả do bộ bài phản quang và xung nhiễu tạo ra đã đánh lừa hoàn toàn nhãn cầu hồng ngoại của Phượng "Đỏ". Cô ta nghĩ Phong đang cầm một bộ bài rác không có lối thoát.


"Tôi theo bài," Phong nói, giọng nói của anh phẳng lặng đến đáng sợ. Anh dùng tay trái đẩy toàn bộ số chip nơ-ron thô còn lại của mình vào giữa bàn đấu, đối mặt trực diện với Phượng "Đỏ". "Và lật bài."


Phượng "Đỏ" tự tin nhếch mép cười, cô ta lật mạnh ba lá bài của mình lên mặt bàn bọc chì: một bộ ba con át. Một bộ bài cực kỳ mạnh và gần như bất bại ở sới rác này.


"Mày lấy cái gì để thắng bộ át của tao đây, Trịnh Phong?" Phượng "Đỏ" đứng phắt dậy, đôi mắt cấy ghép hồng ngoại sáng lên ánh xám đục ngầu đầy ngạo nghễ.


Phong không nói một lời. Anh dùng tay trái, nhẹ nhàng lật từng lá bài của mình lên mặt bàn gỗ rỉ sét.


Một con sáu cơ. Một con bảy nhép. Một con tám nhép. Một con chín bích. Và con cuối cùng... một con mười bích.


Một bộ sảnh hoàn hảo từ sáu đến mười.


Nụ cười trên khuôn mặt sắc sảo của Phượng "Đỏ" đột ngột đông cứng lại. Đôi mắt cấy ghép hồng ngoại của cô ta chớp nháy liên tục với tần số điên cuồng. Các dòng dữ liệu lỗi màu xám trắng bắt đầu chạy dọc trên nhãn cầu cấy ghép của cô ta, hiển thị cảnh báo: Dữ liệu nhiệt không khớp. Lỗi phân tích bức xạ.


"Không... Không thể nào!" Phượng "Đỏ" gào lên, cô ta chống hai tay xuống bàn, mái tóc đỏ rực rũ xuống che đi khuôn mặt đang biến dạng vì hoang mang tột độ. "Tao đã nhìn thấy bài của mày! Nhiệt lượng hiển thị rõ ràng là một bộ rác! Mày đã gian lận! Mày đã dùng cái gì để đánh lừa máy quét của tao?"


"Công nghệ của cô rất tốt, Phượng 'Đỏ'," Phong chậm rãi đứng dậy, anh dùng tay trái thu gom toàn bộ số Chip linh hồn thô khổng lồ trên bàn về phía mình. Đôi mắt xám tro vô hồn của anh nhìn thẳng vào khuôn mặt đang hoảng loạn của đối thủ. "Nhưng cô đã quá tin vào những gì máy móc hiển thị. Máy móc chỉ đọc dữ liệu, còn con người mới là kẻ tạo ra dữ liệu."


Thất bại của Phượng "Đỏ" lập tức tạo nên một làn sóng náo động kinh hoàng khắp sảnh sòng bạc VIP. Tiếng la hét, tiếng chửi rủa và tiếng bàn tán xôn xao vang lên không ngớt. Một bài thủ quét hồng ngoại khét tiếng chưa từng thua cuộc lại bị đánh bại bởi một gã mù màu hết thời chỉ bằng một bộ sảnh thô sơ.


*Rè... rè...*


Ngay khi Phong vừa cất số chip thắng cược vào túi áo khoác da, chiếc kính lọc quang phổ trên trán anh đột ngột phát ra một tiếng rít cơ học chói tai. Hai bóng đèn chân không nóng đỏ đến mức cực hạn, tỏa ra một làn khói trắng nhỏ mang theo mùi khét của nhựa thông bị nung chảy.


Phong nhăn mặt đau đớn, anh vội vã gạt công tắc tắt nguồn kính lọc. Vùng da quanh mắt phải của anh đã bị bỏng nhiệt nhẹ, đỏ rực và phồng rộp lên do thiết bị tỏa nhiệt quá công suất. Luồng xung nhiễu analog anh vừa phát ra đã tiêu hao đến 50% dung lượng viên pin sinh học thô mới lắp vào.


Nhưng điều nguy hiểm hơn cả là sự rò rỉ sóng điện từ tầm gần. Luồng xung nhiễu analog thô sơ, không qua bộ lọc bảo mật, đã phát tán vào không khí xung quanh bàn VIP, tạo ra một vệt sóng từ trường dị thường.


Phía sau lớp kính đục của phòng điều khiển sòng bạc, những màn hình CRT cũ kỹ đột ngột nhấp nháy liên tục.


Lâm "Cáp"—kỹ sư trưởng vận hành hệ thống máy chủ gian lận của Sơn "Sắt"—đang ngồi trước bàn điều khiển chằng chịt dây cáp. Đôi mắt đeo kính quét đa tròng của gã nheo lại khi nhìn thấy một vệt sóng hình sin màu cam dị thường xuất hiện trên biểu đồ giám sát tần số của sòng bạc.


"Phát hiện dao động điện từ analog lạ tại bàn VIP số 3," một giọng nói tổng hợp vô cảm phát ra từ hệ thống máy chủ.


Lâm "Cáp" đẩy gọng kính, các ngón tay gầy gò của gã lướt nhanh trên bàn phím cơ khí phát ra những tiếng lách cách dồn dập. Gã bắt đầu chạy chương trình quét tần số lậu diện rộng để truy tìm nguồn phát sóng nhiễu analog vừa đánh lừa hệ thống quét hồng ngoại của Phượng "Đỏ".


Mai liếc nhìn Phong qua làn khói thuốc lá điện tử đặc quánh đang lan tỏa từ sảnh ngoài. Ánh mắt trái cấy ghép mạ bạc của cô lộ rõ vẻ lo ngại sâu sắc. Cô biết thời gian của Phong không còn nhiều trước khi Lâm "Cáp" định vị được nguồn phát sóng lậu từ chiếc kính của anh.


Phong siết chặt chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron trên tay trái, dằn lòng chịu đựng cơn đau bỏng rát ở mắt phải và bả vai đang rỉ máu. Anh quay lưng bước đi, lẩn tránh vào bóng tối xám xịt của sòng bạc trước khi biệt đội bảo an của Cường "Sẹo" kịp nhận được lệnh phong tỏa từ phòng điều khiển.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!