Nhạc nềnIrregular

Mắt Xám Và Sườn Xám Hồng

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit cuối cùng cũng dứt, để lại trên những con hẻm chật hẹp của khu ổ chuột Neon-Gloom một lớp sương mù hóa chất đặc quánh, nồng nặc mùi lưu huỳnh và amoniac. Phong lết từng bước chân nặng nề ra khỏi lối thông gió ngầm dẫn từ phòng khám lậu của Bác sĩ Trí. Bả vai trái của anh, nơi vết chém của Gã Mặt Nạ Sắt tàn phá đêm qua, đã được Trí vá víu bằng những mũi khâu cẩu thả và thứ hóa chất đông nơ-ron rẻ tiền. Mỗi nhịp bước của Phong đều kéo căng lớp da thịt đang rỉ thứ dịch vàng úa, đau buốt thấu xương. Nhưng anh không thể dừng lại. Chiếc kính lọc quang phổ Analog cũ kỹ đeo trên trán anh—được ngụy trang khéo léo dưới lớp vỏ rỉ sét của một chiếc kính hàn xì phế liệu—chỉ còn chưa đầy 5% dung lượng pin sinh học. Nếu không tìm được nguồn sạc hoặc pin thay thế ngay đêm nay, thấu kính chân không của anh sẽ chết hẳn, và anh sẽ hoàn toàn bất lực trước những chiêu trò gian lận từ tính của sòng bạc.


Phong đưa bàn tay trái—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học—xuống túi áo khoác da sờn rách, siết chặt lấy chiếc Vòng tay nơ-ron của Vy. Lõi silicon siêu nhỏ bên trong chiếc vòng bện bằng dây đồng rỉ sét vẫn đang phát ra những nhịp rung nhẹ nhàng, đều đặn ở tần số 432Hz. Nhịp rung ấy chạy dọc theo các dây thần kinh cánh tay trái, truyền thẳng lên thùy trán của Phong như một dòng điện dịu mát, xoa dịu cơn sốt hoại tử đang nung nấu trong não bộ anh. Tần số này hoàn toàn trùng khớp với giao thức an ninh của sòng bạc Đồng Nát. Vy đang ở đó. Mảnh ký ức đầu tiên của cô đang bị giam cầm trong két sắt phòng VIP của Sơn "Sắt".


Trước mắt Phong, sòng bạc Đồng Nát hiện ra như một con quái vật cơ khí khổng lồ được ghép từ hàng chục thùng container rỉ sét xếp chồng lên nhau dưới gầm cầu vượt rác thải. Những bảng hiệu hologram quảng cáo của sòng bạc phát ra những luồng ánh sáng chói lòa. Dưới đôi mắt mù màu cấp 3 của Phong, những luồng ánh sáng neon xanh đỏ rực rỡ mà người ta vẫn ca tụng chỉ là những dải sáng xám xịt, nhấp nháy liên tục như những vệt ma trơi vô hồn. Thế giới của anh hoàn toàn đơn sắc, một màu xám xịt của tro tàn và kim loại rỉ sét. Nhưng chính sự đơn sắc ấy lại giúp anh không bị đánh lừa bởi những ảo ảnh thị giác sặc sỡ.


Phong bước đến lối vào duy nhất của sòng bạc. Cửa an ninh được thiết lập bằng một khung thép bọc chì dày cộp, phía trên gắn hệ thống máy quét laser tự động liên tục quét những vệt sáng xám trắng (mà người thường thấy là màu đỏ rực) qua người những kẻ muốn vào sòng. Đứng gác bên cạnh khung cửa là Cường "Sẹo"—trưởng đội bảo an khét tiếng của sới bạc. Gã đàn ông lực lưỡng với khuôn mặt chằng chịt vết sẹo gớm ghiếc đang nhai nhóp nhép một viên kẹo cao su tổng hợp, tay phải lăm lăm cây dùi cui điện cao áp quân sự cũ liên tục xẹt ra những tia lửa điện lẹt xẹt.


Ngay bên cạnh Cường "Sẹo" là Kẻ gác cổng "Mắt Xám"—một robot sinh học đời cũ bị đào thải. Cơ thể bọc da tổng hợp của nó đã bong tróc gần hết, lộ ra khung xương kim loại rỉ sét bám đầy dầu máy. Đôi mắt cảm biến của nó sáng lên ánh xám tro mờ nhạt, whirring liên tục khi Phong tiến lại gần.


*Tít! Tít! Tít!*


Ngay khi Phong bước vào phạm vi ba mét, hệ thống máy quét tự động trên khung cửa lập tức phát ra những tiếng bíp còi báo động dồn dập. Một vệt sáng quét dọc từ đầu đến chân Phong, dừng lại rất lâu ở chiếc kính hàn xì cũ kỹ gá trên trán anh. Máy quét đã phát hiện ra dị vật analog—những bóng đèn chân không cổ đại bên trong kính lọc quang phổ của Phong.


"Đứng lại! Thằng chó kia!" Cường "Sẹo" gầm lên, gã bước tới một bước, dùng thân hình hộ pháp chặn đứng Phong. Cây dùi cui điện chỉ thẳng vào mặt anh, luồng từ trường mạnh mẽ từ vũ khí khiến da mặt Phong có cảm giác tê rần. "Mày mang cái đống rác hàn xì này vào sòng bạc làm gì? Quy tắc của sòng bạc Đồng Nát: cấm mang mọi thiết bị lọc nhiễu hay công nghệ bẻ khóa! Cởi ra cho tao kiểm tra!"


Phong giữ nhịp thở đều đặn, bàn tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác vẫn buông thõng vô lực trong túi áo khoác da để tránh bị nghi ngờ. Anh không thể để Cường "Sẹo" chạm vào chiếc kính lọc quang phổ. Nếu gã tháo lớp vỏ ngụy trang rỉ sét bên ngoài, những bóng đèn chân không analog bên trong sẽ bị lộ ngay lập tức.


Phong hơi cúi đầu, bả vai trái bị thương run lên nhè nhẹ như thể đang sợ hãi tột độ. Anh sử dụng tiểu xảo tâm lý chiến, hạ thấp giọng nói để đóng vai một con nợ cùng quẫn dưới đáy xã hội:


"Đại ca... tôi hết tiền rồi. Tôi là con nợ của Bà Năm Huyết... Tôi đến đây để cược nốt... cược nốt đôi mắt mù màu xám tro này để đổi lấy vài chip nơ-ron thô trả nợ. Chiếc kính hàn này... là thứ duy nhất tôi dùng để che đi đôi mắt dị dạng mỗi khi bị người ta sỉ nhục. Xin đại ca thương tình..."


Giọng nói của Phong mang theo sự run rẩy hoàn hảo của một kẻ tuyệt vọng đang đứng bên bờ vực tự sát. Cường "Sẹo" nhìn chằm chằm vào đôi mắt xám tro vô hồn của Phong qua khe kính, khóe môi gã nhếch lên một nụ cười khinh bỉ tột cùng. Những kẻ bảo an sòng sới luôn thích nhìn thấy sự quỳ lụy của những con nợ ổ chuột sa cơ. Sự tự phụ và lòng kiêu ngạo của gã bắt đầu làm lu mờ sự cảnh giác.


"Một thằng mù màu rác rưởi..." Cường "Sẹo" hếch cằm, nhưng gã vẫn chưa hoàn toàn bỏ qua. Gã quay sang con robot gác cổng. "Mắt Xám! Quét sinh trắc học của nó xem chiếc kính đó có chứa vi mạch silicon lậu không!"


Con robot sinh học "Mắt Xám" bước tới, thấu kính cảm biến màu xám tro của nó whirring liên tục khi đối diện với Phong. Phong đứng im, chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên tay trái khẽ chạm vào chiếc Vòng tay nơ-ron của Vy trong túi áo. Một dải sóng điện từ tần số 432Hz vô hình phát ra từ chiếc vòng tay, chạy qua cơ thể Phong và lan tỏa vào không khí xung quanh, bao bọc lấy chiếc kính lọc quang phổ trên trán anh.


Robot "Mắt Xám" là một mẫu máy cũ kỹ bị lỗi lập trình tích lũy qua hàng chục năm hoạt động dưới khu ổ chuột độc hại. Lõi xử lý của nó đã phát triển một dạng "lòng trắc ẩn" lỗi—nó luôn có xu hướng bỏ qua cho những kẻ có tần số sinh học trùng khớp với những nạn nhân bị sòng bạc rã xác mà nó từng chứng kiến. Khi dải sóng 432Hz ấm áp của Vy chạm vào cảm biến của nó, thấu kính của robot chớp nháy liên tục.


Trên màn hình hiển thị nội bộ của robot, một dòng chữ cảnh báo đỏ rực xuất hiện: *Phát hiện dị vật analog tần số thấp*. Nhưng ngay lập tức, một đoạn mã lỗi lập trình tự động ghi đè lên dòng cảnh báo. Đôi mắt xám của robot dịu lại, nó phát ra một tiếng rè rè nhỏ trong cổ họng kim loại rồi hiển thị tín hiệu xanh lục trên bảng điều khiển.


"Quét hoàn tất. Không phát hiện vi mạch silicon lậu. Thiết bị ngụy trang cơ khí thô sơ. Cho qua."


Cường "Sẹo" hừ lạnh một tiếng, gã không hề nghi ngờ kết quả của con robot bảo an mà gã vẫn tin tưởng hàng ngày. Tuy nhiên, gã vẫn dùng cánh tay lực lưỡng đẩy mạnh vào bả vai trái đang bị thương của Phong, khiến anh đau nhói đến mức suýt quỵ xuống.


"Được rồi, thằng mù màu. Nhưng vào cửa sòng bạc Đồng Nát không có chuyện miễn phí." Cường "Sẹo" xòe bàn tay to bản bám đầy dầu máy ra trước mặt Phong. "Nộp phế vào cửa mười phần trăm số tiền cược mày mang theo. Đừng để tao phải dùng dùi cui điện tự tay lục túi mày."


Phong dằn lòng chịu đựng cơn đau buốt ở bả vai trái. Anh dùng tay trái thọc vào túi áo, lấy ra một túi nhỏ chứa mười nghìn chip nơ-ron thô—toàn bộ số tiền cược ít ỏi mà anh đã thắng được từ sới của Luân "Chớp" và gom góp từ phòng khám của Trí. Anh đếm chính xác một nghìn chip nơ-ron thô—đúng 10% tài sản khởi đầu—và thả vào lòng bàn tay của Cường "Sẹo".


Cường "Sẹo" nhìn những viên chip nơ-ron thô phát ra ánh sáng xám xịt nhạt nhòa dưới mắt Phong, gã cười khẩy rồi đút tọt vào túi áo bảo an của mình. Gã dùng cây dùi cui điện gõ mạnh vào khung cửa sắt bọc chì, tạo ra một tiếng *boong* chói tai:


"Cút vào trong đi! Thắng thì có tiền mua thuốc ức chế hoại tử, thua thì để lại đôi mắt xám của mày cho lò mổ ngầm của đại ca Sơn 'Sắt'!"


Cánh cửa sắt bọc chì nặng nề rít lên một tiếng khô khốc rồi từ từ mở ra. Phong kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của áo khoác da, bước qua ranh giới an ninh để tiến vào bên trong sòng bạc Đồng Nát.


Ngay khi bước qua cánh cửa, Phong cảm thấy như mình vừa bước thẳng vào một lò nung khổng lồ. Không khí bên trong sòng bạc ngột ngạt, nóng bức và đặc quánh mùi khét của dầu máy, mùi ozone từ các cổng thần kinh hoạt động quá công suất, hòa lẫn với mùi thuốc lá điện tử rẻ tiền và mồ hôi của hàng trăm con bạc cùng quẫn. Tiếng gào thét điên cuồng của những kẻ thắng trận, tiếng khóc lóc van xin của những kẻ thua cuộc bị bảo an kéo lê trên sàn container rỉ sét, tạo nên một thứ âm thanh hỗn loạn, chói tai.


Thế giới bên trong sòng bạc qua đôi mắt mù màu cấp 3 của Phong hiện lên dưới những dải xám đen đơn sắc chập chờn. Những dải đèn neon trang trí chạy dọc các vách container phát ra những luồng sáng trắng xám chói mắt, liên tục quét qua quét lại như những lưỡi dao ánh sáng hòng làm nhiễu loạn thị giác và nhận thức của người chơi. Đây là chiêu trò thôi miên neon tầm thấp của sòng bạc để khiến các con bạc mất đi khả năng tính toán lạnh lùng.


Phong gạt nhẹ công tắc cơ khí bên gọng kính lọc quang phổ Analog trên trán. Hai bóng đèn chân không nhỏ gá bên gọng kính tỏa ra một luồng nhiệt ấm áp, làm bỏng rát nhẹ vùng da quanh mắt phải của anh, nhưng bù lại, thấu kính analog bắt đầu hoạt động. Những luồng sáng neon nhiễu loạn lập tức bị lọc sạch, thế giới xám xịt xung quanh mờ đi, chỉ còn những dòng điện rò rỉ từ các bàn đấu ảo và thiết bị cấy ghép của đối thủ hiển thị rõ nét dưới dạng những đường quang phổ màu cam ấm áp.


Phong bước sâu vào khu vực sảnh chính, hướng về phía bàn VIP—nơi có dải tần số 432Hz của Vy đang cộng hưởng mạnh mẽ nhất. Xung quanh các bàn đấu, hàng trăm bài thủ rác (Slum-Gambler) đang tụ tập, đôi mắt họ sáng lên ánh sáng xanh nhạt của dòng dữ liệu nơ-ron khi kết nối trực tiếp cổng thần kinh vào bàn đấu ảo. Các ngón tay của họ di chuyển nhanh nhẹn nhưng thô sơ, liên tục sử dụng các tiểu xảo giấu bài vật lý trong lòng bàn tay hoặc sử dụng nam châm điện lậu dưới gầm bàn.


Khi Phong tiến gần đến bàn VIP nằm sát khu vực phòng điều khiển kính đục của Lâm "Cáp", anh dừng bước.


Tại bàn đấu cao cấp này, không khí tĩnh lặng và căng thẳng hơn hẳn sảnh ngoài. Đứng sau bàn chia bài là một mỹ nhân lạnh lùng với mái tóc cắt ngắn nhuộm hồng neon—mà dưới mắt Phong hiện lên như một mái tóc màu xám bạc rực rỡ dưới ánh đèn. Cô mặc một bộ sườn xám phản quang xẻ cao, ôm sát cơ thể thanh mảnh nhưng săn chắc. Tay trái của cô hoàn toàn là một cánh tay cơ khí mạ crôm bóng loáng, các ngón tay dài và linh hoạt đang xáo một bộ bài tây mạ nano phản quang với tốc độ cực nhanh, không hề phát ra một tiếng động cơ học nào.


Đó chính là Mai—nữ dealer cấp cao của sòng bạc Đồng Nát. Mắt trái của cô đã được cấy ghép một kính quét sinh trắc học mạ bạc, liên tục phát ra những vệt sáng quét nhỏ để theo dõi nhịp tim và biểu cảm khuôn mặt của từng bài thủ tại bàn đấu.


Phong bước đến sát mép bàn VIP, tay trái anh khẽ chạm vào mặt bàn gỗ bọc chì để ổn định thăng bằng. Vết thương bả vai trái lại nhói lên một cơn đau dữ dội, khiến cơ mặt anh khẽ co giật nhẹ.


Ngay lập tức, kính quét sinh trắc học mạ bạc trên mắt trái của Mai quét thẳng vào mặt Phong. Vệt sáng quét dừng lại trên đôi mắt xám tro vô hồn và chiếc kính hàn xì rỉ sét trên trán anh.


Mai khựng lại một nhịp cực nhỏ trong động tác xáo bài nano siêu tốc—một sơ hở mà chỉ có những cựu thần bài đỉnh cao mới có thể nhận ra. Đôi mắt cô hơi híp lại, nhìn sâu vào đôi mắt mù màu của Phong.


Cô đã nhận ra anh. Nhận ra "Bóng Ma Slum-Net"—thần bài huyền thoại từng biến mất không dấu vết sau vụ bắt cóc của Vy.


Mai không nói một lời. Các ngón tay cơ khí mạ crôm của cô tiếp tục chuyển động xáo bài, nhưng lần này, nhịp điệu xáo bài của cô đã thay đổi. Ngón tay trỏ của bàn tay cơ khí gõ nhẹ hai nhịp liên tiếp lên mặt sau của bộ bài mạ nano phản quang, sau đó miết nhẹ một đường xéo góc.


*Cộc... cộc... soạt.*


Đó là một ám hiệu ngầm độc quyền của giới thần bài Slum-Net cũ—một tín hiệu nhận dạng danh tính và cảnh báo nguy hiểm từ bên trong hệ thống.


Mai liếc nhìn Phong, ngón tay cô gõ nhẹ lên bộ bài phản quang như một ám hiệu ngầm nhận ra thân phận cựu thần bài của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!