Nhạc nềnIrregular

Tàn Tro Của Trạm Sạc lậu

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng nổ trầm đục vọng về từ phía đông bắc khu ổ chuột, xuyên qua những tầng bê tông rách nát của ga tàu điện ngầm bỏ hoang, làm rung chuyển cả toa tàu rỉ sét nơi Phong đang nằm. Bụi xi măng lả tả rơi xuống từ trần hầm tối tăm, bám vào lớp vải gạc bẩn thấm đẫm thứ máu nơ-ron màu vàng úa trên bả vai trái của anh. Cú chấn động mạnh đến mức khiến những chiếc màn hình CRT cũ kỹ trong phòng máy của Hùng "Cáp" chớp tắt liên tục, phát ra những tiếng rè rè chói tai trước khi hoàn toàn chìm vào một màu xám đục.


"Mất kết nối rồi! Toàn bộ đường dây câu trộm từ Trạm sạc số 09 đã biến mất khỏi hệ thống radar của tao!" Hùng "Cáp" gào lên, gã đập mạnh lon nước tăng lực rỗng xuống bàn điều khiển, khiến những cuộn băng từ đang quay dở suýt văng ra ngoài. "Khốn kiếp thật! Đó là nguồn băng thông lậu ổn định nhất của tao dưới khu Nam này!"


Phong gượng ngồi dậy trên chiếc ghế đệm rách nát. Cơn đau nhói từ vết xước sâu do lưỡi dao rung cao tần của Gã Mặt Nạ Sắt ở hẻm cụt tối qua lại bùng lên, chạy dọc từ bả vai trái lên đến thùy đỉnh đầu, khiến thái dương anh giật liên hồi. Cánh tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác của anh vẫn buông thõng vô lực, đút sâu trong túi áo khoác da sờn cũ như một khúc gỗ chết. Anh dùng bàn tay trái—bàn tay duy nhất còn cảm giác—siết chặt lấy chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út. Sợi dây đồng truyền đi một tần số rung động nhỏ, lành lạnh nhưng là mỏ neo duy nhất giữ cho anh không ngã quỵ trước cơn sốt hoại tử đang nung nấu bên trong.


"Trạm sạc 09..." Phong khàn giọng, giọng nói khô khốc như cát bụi ổ chuột. "Bình 'Chập' đang trực ở đó để đấu nối đường cáp quang cho phòng máy của mày mà, đúng không?"


"Chính xác! Thằng Bình đang ở đó!" Mặt Hùng "Cáp" tái nhợt dưới ánh sáng xám xịt của màn hình CRT vừa khởi động lại. "Nếu trạm sạc bị đánh sập, không chỉ đường truyền của tao bị cắt đứt, mà toàn bộ cư dân nghèo ở khu Nam sẽ mất đi nguồn pin sinh học giá rẻ để duy trì cổng thần kinh của họ. Họ sẽ chết não hàng loạt vì sốc phản vệ! Phong, mày đi đâu đấy? Vết thương của mày còn chưa khép miệng đâu!"


Phong không trả lời. Anh đã đứng dậy, tay trái kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của áo khoác da để che đi cổng thần kinh Cổ Chai sau gáy. Anh gạt nhẹ công tắc cơ khí bên gọng kính lọc quang phổ Analog cũ kỹ đang đeo trên mắt. Hai bóng đèn chân không nhỏ gá bên gọng kính tỏa ra một luồng nhiệt ấm áp, làm bỏng rát nhẹ vùng da quanh mắt phải của anh, nhưng bù lại, nó bắt đầu lọc sạch những luồng sáng nhiễu số hóa của hầm ngầm. Thế giới qua đôi mắt mù màu cấp 3 của Phong hiện lên dưới những dải xám đen đơn sắc, nhưng qua thấu kính analog, những dòng điện rò rỉ từ các thiết bị bắt đầu hiển thị dưới dạng những đường quang phổ màu cam ấm áp.


"Tao phải đến đó," Phong lạnh lùng nói, bước chân khập khiễng tiến về phía cửa toa tàu. "Bình 'Chập' là người duy nhất biết cách câu trộm đường truyền cao áp từ tháp trung lưu xuống đây cho mày. Nếu nó chết, phi vụ đột nhập sòng bạc Đồng Nát để cứu Vy của chúng ta sẽ mãi mãi là một đống mã chết."


"Đừng liều mạng! Bọn Sơn 'Sắt' chắc chắn đứng sau vụ này!" Tiếng gào của Hùng "Cáp" nhỏ dần rồi bị nuốt chửng bởi tiếng mưa axit đang trút xuống sầm sập ngoài cửa hầm.


Phong chạy lao vào màn mưa axit độc hại của khu ổ chuột Neon-Gloom. Những giọt nước mưa mang tính axit cao ăn mòn lớp da áo khoác, bốc lên những làn khói trắng có mùi lưu huỳnh nồng nặc. Bả vai trái bị thương của anh nhói lên đau đớn mỗi khi nước mưa thấm vào lớp gạc, nhưng anh không dừng lại. Anh chạy dọc theo những con hẻm chật hẹp, tránh né những luồng ánh sáng neon quảng cáo xám xịt của tập đoàn Ngũ Hành đang chiếu xuống những vũng nước sủi bọt.


Khi Phong tiếp cận Trạm sạc pin nơ-ron lậu số 09, cảnh tượng trước mắt anh hiện lên như một bức tranh than củi khổng lồ bị xé rách. Trạm sạc—vốn là một thánh đường năng lượng thô sơ được dựng lên từ những động cơ xe máy cũ và hàng vạn mét cáp điện chắp vá—giờ đây chỉ còn là một đống đổ nát hoang tàn. Ngọn lửa hóa chất trắng dã, chói lòa rít lên những tiếng nổ lép bép đặc trưng của axit và lithium đang cháy âm ỉ dưới cơn mưa axit. Khói độc màu xám đậm bốc lên nghi ngút, mang theo mùi khét của nhựa cháy, đồng nung và thịt người bị thiêu rụi.


Những cư dân nghèo khổ của khu ổ chuột đang la hét, khóc lóc thảm thiết xung quanh đống đổ nát. Nhiều người trong số họ đang quỳ sụp xuống đất, hai tay ôm chặt lấy cổng thần kinh sau gáy đang co giật liên tục vì thiếu hụt năng lượng sinh học đột ngột. Không có pin sinh học thô để nạp vào cổng cắm, hệ thần kinh trung ương của họ đang bị dòng điện dư thừa tàn phá.


Phong gạt bỏ những người đang hoảng loạn, bước sâu vào vùng trung tâm vụ nổ. Qua thấu kính của kính lọc quang phổ, anh nhìn thấy những luồng năng lượng nơ-ron rò rỉ màu cam dày đặc đang bay lơ lửng như những sợi tơ ma quái giữa đống đổ nát.


"Bình! Bình 'Chập'! Nghe thấy tao không?" Phong hét lên, tay trái gạt bỏ những tấm tôn rỉ sét bám đầy muội than.


Ở góc máy phát điện chính đã bị xẻ đôi, Phong phát hiện ra Bình "Chập". Gã kỹ sư điện gầy nhom đang nằm co quắp dưới một tấm dầm thép nặng nề. Cánh tay trái cấy ghép khớp cơ khí của Bình đã bị sức nóng vụ nổ nung chảy hoàn toàn, những sợi dây đồng nơ-ron lộ ra ngoài đang xẹt những tia lửa điện xanh yếu ớt. Làn da sinh học trên nửa khuôn mặt của gã bị bỏng hóa chất nặng nề, đen sạm và bong tróc từng mảng lớn.


Phong lao đến, dùng bả vai phải và bàn tay trái linh hoạt để bám vào cạnh tấm dầm thép. Vết thương ở bả vai trái của anh rách rộng ra, máu vàng rỉ ra thấm đẫm lớp áo, nhưng anh nghiến chặt răng, dùng hết sức lực của cơ thể sinh học suy kiệt để nhấc tấm dầm thép lên một khoảng đủ để kéo Bình "Chập" ra ngoài.


Bình "Chập" thều thào, đôi môi cháy sém run rẩy, mắt gã lờ đờ nhìn Phong qua lớp khói độc: "Phong... là Tuấn 'Lôi'... chính nó... nó dùng tụ điện cao áp phóng xung điện vào bộ nguồn... Sơn 'Sắt' ra lệnh... để dằn mặt các bài thủ... và tiêu hủy toàn bộ chứng từ gian lận... chạy đi... bọn chúng sắp quay lại..."


"Câm miệng và giữ sức đi!" Phong gầm lên, anh xốc Bình "Chập" lên bả vai phải không bị thương của mình.


Đúng lúc đó, Phong quyết định quay lại góc trạm sạc nơi anh thường cắm sạc thiết bị của mình mỗi đêm. Nơi đó giờ chỉ còn là một chiếc tủ sắt bẹp rúm, bám đầy muội than hóa chất đen ngòm. Phong quỳ xuống, dùng bàn tay trái rớm máu bới tìm trong đống tàn tro nóng hổi. Những mảnh kính vỡ và dây đồng sắc nhọn đâm vào ngón tay anh, đau buốt, nhưng anh không dừng lại. Anh biết mình đã mất đi nguồn sạc năng lượng ổn định giá rẻ, nhưng có một thứ quan trọng hơn nhiều đang nằm ở đây.


Ngón tay anh chạm vào một sợi dây kim loại lạnh ngắt ẩn dưới lớp tro tàn.


Phong rút tay ra. Đó là chiếc Vòng tay nơ-ron của Vy. Chiếc vòng tay bện từ dây đồng nơ-ron cũ kỹ mà Vy đã tự tay làm tặng anh nhân kỷ niệm ngày cưới ở khu ổ chuột này, tích hợp một chip phát sóng nhiễu tần số thấp mà anh đã vô tình làm thất lạc trong đợt siết nợ trước của băng đảng. Dù lớp vỏ chì bọc ngoài đã bị ám khói đen kịt, nhưng lõi silicon siêu nhỏ bên trong vẫn rung lên nhè nhẹ khi chạm vào dòng điện sinh học từ tay Phong.


*Uỳnh! Uỳnh!*


Tiếng xích sắt nện xuống nền bê tông rỉ sét vang lên từ đầu trạm sạc.


"Tìm kỹ vào! Thằng chó Bình 'Chập' chắc chắn chưa chết! Đại ca Sơn 'Sắt' nói phải lột sạch chip thùy thái dương của nó để bù vào số nợ của trạm sạc này!"


Giọng nói điên cuồng, lanh lảnh vang lên giữa màn mưa axit. Phong nhận ra giọng nói đó. Là Tuấn "Lôi"—tay sai chuyên sử dụng thiết bị phát xung điện cao áp của băng Rác Thải. Qua kính lọc quang phổ, Phong nhìn thấy một thực thể xám xịt đang tiến lại gần, hai cánh tay bọc đầy những sợi cáp điện và những tụ điện khổng lồ đang phát ra những luồng từ trường màu cam cực mạnh, sáng rực rỡ như hai ngọn đuốc giữa đêm đen.


Cơn giận dữ bùng phát trong lồng ngực Phong. Tay trái anh đưa xuống thắt lưng, chạm vào báng cầm của khẩu súng chích điện cao áp Lôi Thần. Anh muốn lao ra, muốn ghim phát đạn điện này thẳng vào lồng ngực thằng chó đã hủy hoại cuộc sống của những người dân nghèo này, thằng chó đã gián tiếp giam cầm Vy.


"Phong! Đừng điên!" Tiếng rít chói tai của Hùng "Cáp" vang lên trong bộ đàm đeo sát tai Phong. "Tụ điện trên tay thằng Tuấn 'Lôi' có khả năng hấp thụ và phản ngược dòng điện cao áp! Súng chích điện của mày chỉ là đồ chơi đối với nó! Mày bước ra đó là chết chắc! Nghĩ đến Vy đi! Mày chết thì ai cứu cô ấy? Trốn mau!"


Lời nói của Hùng như một gáo nước lạnh dội thẳng vào cơn phẫn nộ của Phong. Chiếc nhẫn cưới trên tay trái anh truyền đi một nhịp rung động lạnh ngắt, trùng khớp với nhịp tim đang đập dồn dập của anh. Vy. Đúng thế, anh phải sống để cứu Vy.


Phong kiềm chế hơi thở, dùng tay trái kéo lê thân hình nặng nề của Bình "Chập" vào sau một tấm vỏ container bọc chì rách nát nằm sát góc tường đổ nát. Tấm chì dày tuy đã bị rỉ sét nhưng vẫn là lá chắn hoàn hảo nhất để ngăn chặn các đợt quét sóng sinh học và định vị nhiệt tầm gần của toán tay sai.


Tuấn "Lôi" và ba tên lâu la bọc thép tiến sát đến vị trí chiếc tủ sắt bẹp rúm. Gã dùng cánh tay bọc tụ điện gạt phăng một tấm tôn nóng hổi, tiếng điện cao áp xẹt ra từ tay gã kêu *lẹt xẹt* ghê rợn.


"Không thấy ai cả, đại ca! Chắc thằng Bình 'Chập' đã bị thiêu thành tro rồi!" Một tên tay sai báo cáo.


"Khốn kiếp! Kiểm tra kỹ các góc khuất xem! Máy quét nhiệt của tao đang bị nhiễu do đám cháy lithium!" Tuấn "Lôi" gầm gừ, gã vung cánh tay máy phát ra một đợt xung điện nhỏ làm chập cháy nốt những sợi dây cáp điện còn sót lại trên tường.


Dưới bóng tối của tấm container bọc chì, Phong ôm chặt lấy Bình "Chập" đang run rẩy vì sốt hoại tử. Tay trái anh nhanh chóng tháo viên pin sinh học thô cuối cùng từ thắt lưng, chính xác lắp gá vào bộ nguồn đeo bên hông kính quang phổ Analog. Đây là viên pin dự phòng cuối cùng của anh. Kính quang phổ phát ra một tiếng rè nhỏ, thấu kính chân không nóng lên làm bỏng rát da mắt Phong, hiển thị rõ nét dải từ trường màu cam của Tuấn "Lôi" đang quét qua quét lại ngay phía trên đầu họ chỉ cách chưa đầy một mét.


Phong nín thở hoàn toàn, áp sát người vào nền đất ướt sũng nước mưa axit. Anh cảm nhận được độ rung cơ học của bước chân bọc thép của Tuấn "Lôi" truyền qua nền bê tông vào xương sườn mình.


"Thôi bỏ đi! Trạm sạc này cháy rụi rồi, không còn gì để thu hoạch nữa đâu!" Tuấn "Lôi" nhổ một bãi nước bọt xuống đống tàn tro. "Về báo cáo với đại ca Sơn 'Sắt' là bằng chứng đã bị tiêu hủy sạch sẽ. Đêm nay sòng bạc Đồng Nát sẽ mở cửa phòng VIP đón tiếp những con mồi mới. Đi!"


Tiếng xích sắt gõ xuống nền đất nhỏ dần rồi biến mất hoàn toàn sau màn mưa axit.


Phong đợi thêm ba phút trong sự tĩnh lặng đáng sợ của nghĩa địa tàn tro trước khi gượng dậy. Anh xốc Bình "Chập" lên vai trái đang rỉ máu, tay trái siết chặt lấy chiếc Vòng tay nơ-ron của Vy vừa tìm lại được.


Khi anh bước ra khỏi đống đổ nát của Trạm sạc số 09, cơn mưa axit đã ngớt, chỉ còn lại những giọt nước độc hại nhỏ giọt từ các đường ống hỏng. Thiết bị kính quang phổ Analog trên mắt anh bỗng phát ra tiếng bíp đỏ rực liên tục—cảnh báo năng lượng pin sinh học thô đã cạn kiệt hoàn toàn. Kính chỉ còn đủ năng lượng hoạt động trong vòng vài giờ ngắn ngủi, thế giới đơn sắc xám xịt xung quanh anh đang dần mờ nhạt đi.


Nhưng ngay lúc đó, chiếc Vòng tay nơ-ron của Vy trong bàn tay trái của Phong đột ngột rung lên một nhịp mạnh mẽ.


Phong đưa chiếc vòng tay lên sát mắt kính lọc quang phổ. Qua thấu kính analog chập chờn, anh nhìn thấy chiếc vòng tay phát ra một dải sóng điện từ màu cam ấm áp, dao động đều đặn ở tần số 432Hz—một tần số mã hóa sinh học độc nhất vô nhị. Dải sóng này không hề bị dập tắt, mà đang cộng hưởng mạnh mẽ với dải tần số bảo mật phát ra từ hướng sòng bạc Đồng Nát của Sơn "Sắt" ở cuối con phố ổ chuột.


Tần số rung động của chiếc vòng tay nơ-ron hoàn toàn trùng khớp với giao thức an ninh của sòng bạc Đồng Nát.


Khóe môi Phong nhếch lên một nụ cười lạnh lùng, méo mó dưới ánh sáng xám xịt của buổi bình minh giả tạo. Vy đang ở đó, chiếc chìa khóa đã nằm trong tay anh, và đêm nay, anh sẽ bước vào sòng bạc của Sơn "Sắt" bất chấp cái giá phải trả bằng chính mạng sống của mình.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!