Kẽ Hở Thuật Toán Sơ Khai
Thế giới của Trịnh Phong là một vùng câm lặng tuyệt đối, xám xịt và lạnh lẽo.
Cơn mưa axit ngoài kia có gầm rú thế nào, còi báo động đỏ của ga tàu điện ngầm có hú vang tàn khốc ra sao, tai anh cũng không bắt được một dải tần số nào. Màng nhĩ của anh đã chết hẳn sau ván bài quá cảnh trước. Nhãn giới mù màu cấp ba biến những luồng chớp đỏ của đèn báo động thành những vệt sáng xám tro nhấp nháy liên hồi, xé toác màn đêm đơn sắc của ga tàu bỏ hoang.
Mai đang dùng cánh tay cơ khí siết chặt lấy bả vai trái rách nát của anh, kéo lết cơ thể đang co giật của anh đi dọc hành lang bê tông ẩm ướt. Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy Phong vẫn đang bốc lên những làn khói xám nhạt, chất dịch nơ-ron màu vàng úa rỉ ra, nóng ran và nhớp nháp dọc sống lưng. Cánh tay phải hoại tử xúc giác hoàn toàn của anh buông thõng vô lực như một khúc gỗ chết, nhưng sâu trong xương quay, anh vẫn cảm nhận được độ rung cơ học dồn dập từ nền đất ga tàu—tiếng bước chân nặng nề của biệt đội bảo an đang khép chặt vòng vây.
*Rầm.*
Một tấm cửa sập bằng thép dày từ trên trần sụt xuống, chắn ngang lối thoát duy nhất dẫn ra đường cống ngầm. Mai khựng lại, khẩu súng lục mạ crôm trong tay trái cô đã cạn sạch đạn, chỉ còn phát ra tiếng lạch cạch vô vọng.
Từ trong bóng tối xám xịt phía sau tấm cửa sập, gã quản lý sòng bạc quá cảnh lậu bước ra. Hắn mặc chiếc áo khoác da bóng bẩy, khuôn mặt bạnh ra tàn nhẫn, nửa đầu bên trái bọc một tấm crôm phản quang lấp lánh dưới ánh đèn xám chói. Đôi mắt cấy ghép của hắn quét qua cơ thể tàn tạ của Phong, dừng lại ở chiếc túi áo khoác chứa ổ cứng ký ức của Vy.
Phong đọc khẩu hình của gã quản lý qua làn khói xám nhạt. Hắn đang cười nhạt, đôi môi mỏng mấp máy: "Trịnh Phong. Thần bài Slum-Net hết thời. Mày nghĩ mày thắng được ba viên pin sinh học thô ở sới lậu của tao mà có thể mang xác ra khỏi đây sao?"
Mai định nâng cánh tay cơ khí lên chắn trước mặt Phong, nhưng anh đã dùng bàn tay trái—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học nhưng đang bị bỏng điện sém thịt quanh chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron—nhẹ nhàng đẩy cô ra.
Phong nhìn thẳng vào gã quản lý, khóe miệng bên phải bị liệt nhẹ cứng đờ xệ xuống, tạo thành một nụ cười lạnh lùng, dứt khoát. Anh giơ bàn tay trái lên, ra hiệu bằng ba ngón tay: một ván cược cuối cùng.
Gã quản lý nheo mắt. Sự kiêu ngạo của một kẻ nắm giữ thuật toán số hóa hiện rõ trên cơ mặt hắn. Hắn lôi từ vạt áo ra một chiếc thẻ nhớ mạ bạc—Mã bảo mật của Mãnh "Thuật Toán", chiếc chìa khóa kỹ thuật số duy nhất có thể bẻ khóa Cổng Trục Xuất để hợp pháp hóa danh tính của họ ở tầng trung lưu.
"Mày muốn cái này?" Gã quản lý mấp máy môi, đặt chiếc thẻ mạ bạc lên chiếc bàn sắt rỉ sét giữa hành lang. "Được thôi. Cược bằng cả ba viên pin sinh học thô mày vừa thắng và bộ não đang hoại tử của mày. Một ván bài Tây ba lá thô sơ. Nhưng tao không chơi mù như lũ rác rưởi ổ chuột."
Hắn đặt lên bàn một chiếc máy quét sinh trắc học cầm tay dẹt. Thiết bị lập tức phát ra một dải sáng quét nhiệt màu xám lạnh, ghim chặt vào lồng ngực Phong để theo dõi sát sao nhịp tim của anh. AI của máy quét sẽ phân tích từng mili-giây biến động sinh lý để phát hiện bất kỳ nỗ lực nói dối hay lừa bài nào.
Phong ngồi xuống chiếc ghế sắt lạnh ngắt đối diện gã quản lý. Thính giác tai trái của anh hoàn toàn im lặng, tai phải chỉ còn tiếng rè rít cơ học yếu ớt của cổng thần kinh đang chập mạch. Anh định tập trung lắng nghe tiếng rít nơ-ron từ chip của gã quản lý để đoán bài, nhưng tiếng ồn điện từ của ga tàu quá lớn, hoàn toàn che khuất mọi dải tần số thô. Anh buộc phải dựa vào vũ khí duy nhất còn lại: đôi mắt mù màu đọc vị cơ mặt vật lý và trực giác hỗn loạn.
Mai đứng phía sau Phong, ngón tay cơ khí của cô khẽ chạm vào bả vai anh, truyền đến một nhịp rung nhẹ đều đặn—ám hiệu cô đã sẵn sàng hỗ trợ.
Gã quản lý bắt đầu chia bài. Ba lá bài mạ titan xám xịt lướt trên mặt bàn sắt rỉ sét.
Nhịp tim của Phong hiển thị trên màn hình máy quét sinh trắc học là 72 nhịp/phút, phẳng lặng và điềm tĩnh. Gã quản lý nhìn vào con số đó, đôi mắt cấy ghép của hắn hơi híp lại, đầy vẻ cảnh giác.
Phong cầm ba lá bài lên bằng tay trái. Dưới nhãn quan đơn sắc, anh chỉ thấy những vệt xám đậm nhạt khác nhau. Anh đang cầm một bộ bài cực kỳ yếu: một lá Sáp Hai và hai lá rác không liên kết.
Đây là lúc anh phải ra quyết định. Nếu chơi theo logic thông thường của một bài thủ, anh sẽ bỏ bài để bảo toàn mạng sống, hoặc cố gắng đếm bài để tìm kẽ hở. Nhưng đối đầu với một máy quét sinh trắc học có khả năng đọc não bộ, mọi sự tính toán logic đều sẽ bị phơi bày qua nhịp tim và sự co thắt đồng tử.
Phong chủ động vận dụng Nước đi tự hủy (Sacrifice Gambit). Anh cố tình đưa ra một nước đi đặt cược sai lầm thô sơ—dồn toàn bộ ba viên pin sinh học thô vào bàn đấu dù bài cực yếu. Đồng thời, anh chủ động nới lỏng sự kiểm soát nhịp thở nơ-ron, để cho cơn đau buốt từ vết bỏng nhiệt ở thái dương trái và cổng Cổ Chai đang bốc khói kích thích trực tiếp vào thùy trán.
*Thịch. Thịch. Thịch.*
Nhịp tim của Phong trên màn hình máy quét đột ngột nhảy vọt từ 72 lên 115 nhịp/phút. Khóe mắt trái của anh khẽ giật nhẹ một nhịp giả tạo, để lộ sự lo lắng tột độ của một kẻ đang cố tình lừa bài (bluff) nhưng bị phát hiện.
Gã quản lý sòng bạc nhìn chằm chằm vào màn hình máy quét sinh trắc học. Khi nhìn thấy nhịp tim của Phong tăng vọt và khóe mắt anh co giật, gã nhếch mép cười tự tin tột độ. Trong suy nghĩ của gã, thuật toán sinh học không bao giờ nói dối. Nhịp tim tăng vọt chứng tỏ Phong đang cực kỳ hoảng loạn vì bài quá yếu nhưng cố tình đặt cược liều mạng.
"Mày non lắm, Trịnh Phong," gã quản lý đọc vị qua máy quét, nụ cười ngạo nghễ bộc lộ trên cơ mặt. Gã không chút do dự dồn toàn bộ số chip nơ-ron thô còn lại và chiếc thẻ chứa Mã bảo mật của Mãnh "Thuật Toán" vào giữa bàn đấu. "Tao theo. Để xem bộ não hoại tử của mày chịu được mấy giây xung điện."
Hắn chuẩn bị lật lá bài cuối cùng để kết liễu Phong.
Chính trong mili-giây quyết định đó, Phong tập trung toàn bộ đôi mắt mù màu xám tro của mình vào khuôn mặt của gã quản lý. Kỹ năng Đọc vị micro-expression phi ngôn ngữ hoạt động cực hạn trong bóng tối câm lặng.
Thế giới xung quanh mờ đi, chỉ còn khuôn mặt gã quản lý hiển thị rõ nét như một bản vẽ cơ khí lập thể. Phong phát hiện một kẽ hở nhỏ: cơ gò má bên trái của gã quản lý khẽ co thắt nhẹ một nhịp cực nhỏ trong vòng 0.03 giây, và lồng ngực của hắn có một khoảng dừng thở vô thức.
Đó không phải là biểu cảm của một kẻ đang cầm bài thắng tuyệt đối. Đó là sự co thắt cơ học của một kẻ đang cố tình gian lận bằng cách sử dụng bộ ngón tay cơ khí để tráo lá bài cuối cùng dưới gầm bàn sắt, nhưng đang lo sợ Phong phát hiện ra dòng điện rò rỉ.
Phong áp ngón tay phải hoại tử xúc giác xuống mặt bàn sắt. Xương cánh tay anh lập tức thu nhận một dải rung động từ trường nhẹ tần số 60Hz phát ra từ găng tay cơ khí của gã quản lý. Hắn đang chuẩn bị tráo bài vật lý.
Phong không bóc trần cú tráo bài của hắn bằng lời nói. Anh vận dụng Trực giác hỗn loạn Cấp 1.
Thay vì lật bài theo quy luật thông thường, Phong dùng tay trái giật phắt lá bài cuối cùng của gã quản lý ngay khi hắn vừa miết ngón tay cơ khí xuống bàn, đồng thời dùng chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron chạm mạnh vào đinh ốc sắt bàn đấu, phóng một luồng điện nhỏ từ viên pin sinh học thô còn lại.
*Xoẹt!*
Một tia lửa điện nhỏ xẹt ra, làm đoản mạch hoàn toàn bộ ngón tay cơ khí của gã quản lý. Lá bài bị kẹt lại nửa chừng dưới góc bàn, để lộ ra quân bài rác thực sự của hắn.
Phong lật mạnh bộ bài của mình lên bàn sắt. Bộ bài Sáp Hai rác rưởi của anh, nhờ cú đoản mạch làm hỏng lá bài tráo của đối thủ, đột ngột trở thành bộ bài có điểm số cao hơn quân bài rác bị kẹt của gã quản lý.
Trên màn hình máy quét sinh trắc học, nhịp tim của Phong đột ngột hạ phẳng lặng xuống mức 60 nhịp/phút. Gương mặt anh lạnh lùng, vô cảm như một pho tượng đá xám xịt.
Gã quản lý sòng bạc trợn tròn mắt nhìn quân bài rác bị kẹt dưới góc bàn. Gương mặt bọc crôm của hắn cứng đờ, các cơ mặt co giật điên cuồng trong sự nhục nhã và bàng hoàng tột độ khi nhận ra mình đã hoàn toàn sập bẫy tâm lý Double-Blind của cựu thần bài.
Phong không đợi gã quản lý kịp phản ứng. Bàn tay trái linh hoạt của anh lướt nhanh trên mặt bàn sắt, gắp phắt chiếc thẻ mạ bạc chứa Mã bảo mật của Mãnh "Thuật Toán" giắt vào vạt áo da sờn rách.
Nhưng chiến thắng của anh đã kích hoạt giao thức bảo mật khẩn cấp của sòng sới.
*Chớp! Chớp!*
Những luồng ánh sáng xám chói của hệ thống còi báo động đỏ vụt sáng liên tục trong nhãn giới đơn sắc của Phong. Từ hai đầu hành lang ga tàu, tấm cửa sập bằng thép rít lên tiếng cơ học khô khốc, mở ra lối cho biệt đội đặc vụ bọc giáp đen của Ngũ Hành xông vào. Những họng súng tiểu liên điện từ của chúng bắt đầu phát ra những luồng từ trường lạnh lẽo, xả những phát đạn xung lực xé toạc màn sương axit.
Mai lao ra trước mặt Phong, cánh tay cơ khí của cô siết chặt lấy bả vai rách nát của anh, kéo cơ thể đang kiệt quệ của anh lao thẳng về phía đường ống thông gió ga tàu đang mở hé.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!