Tiếng Gõ Từ Xương Cánh Tay
Thế giới của Trịnh Phong là một nghĩa địa câm lặng. Kể từ khi bước qua ranh giới của Cổng Trục Xuất, thính giác của anh đã hoàn toàn sụp đổ vào hư vô. Không còn tiếng rít xé tai của bão ion ngoài thế giới thực, không còn tiếng còi hú của biệt đội đặc vụ Ngũ Hành, và cũng không còn tiếng thở dốc dồn dập của Mai bên cạnh. Tất cả chỉ là một khoảng trống không âm thanh tuyệt đối, đặc quánh và lạnh lẽo như nước sông kênh thải hóa chất bao quanh khu ổ chuột Neon-Gloom. Anh nhìn cuộc đời qua một lăng kính câm, nơi mọi chuyển động của con người, máy móc và dòng dữ liệu đều trôi đi trong sự tĩnh lặng đáng sợ.
Dưới nhãn quan mù màu cấp ba của Phong, sòng bạc quá cảnh lậu nằm dưới lòng đất ga tàu điện ngầm hiện lên với những sắc độ xám xịt và xơ xác. Không có ánh đèn neon đỏ rực hay xanh lam lộng lẫy; tất cả chỉ là những vệt sáng xám chói, nhức nhối, liên tục oanh tạc vào võng mạc đang kiệt quệ của anh. Những bảng hiệu hologram quảng cáo lấp lánh của giới tài phiệt, đối với Phong, chỉ là những mảng xám đục nhạt nhòa vô nghĩa. Mai đứng ngay sát bên sườn anh, chiếc sườn xám phản quang xẻ cao bám đầy muội than của cô hiện lên như một bóng ma màu xám nhạt sắc sảo. Mắt trái cấy ghép kính quét sinh trắc học mạ bạc của cô liên tục xoay tròn trong bóng tối, phát ra những tia sáng xám đục chập chờn khi cô canh gác lối ra.
Phong ngồi bất động trên chiếc ghế sắt rỉ sét, đối diện với gã bài thủ nơ-ron thô của sòng quá cảnh. Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy Phong nóng ran, bốc lên những làn khói xám nhạt mờ ảo. Chất dịch nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu đỏ tươi rỉ ra liên tục từ các mối nối chắp vá, chạy dọc xuống cổ áo da sờn rách, lạnh ngắt và nhớp nháp. Vết bỏng nhiệt sâu ở thái dương trái—di chứng từ vụ nổ thấu kính chân không của kính quang phổ—vẫn đang găm đầy những mảnh thủy tinh vỡ vụn vào da đầu anh. Mỗi khi anh khẽ cử động cơ mặt, những mảnh vỡ lại cọ xát vào dây thần kinh chẩm, gửi đi những luồng điện giật nhức nhối khiến một nửa khuôn mặt bên phải của anh bị liệt nhẹ, xệ xuống cứng đờ vĩnh viễn.
Đột ngột, một luồng áp lực khổng lồ dội thẳng vào thùy chẩm của Phong. Đó không phải là âm thanh đi qua màng nhĩ, mà là một luồng xung điện oanh tạc tần số cao được kích hoạt trực tiếp từ máy chủ sòng lậu của Mãnh "Thuật Toán".
*Uỳnh!*
Não bộ của Phong rung lên bần bật. Tiếng rè rít thần kinh đột ngột bùng nổ bên trong hộp sọ anh, chói tai và tàn bạo. Cường độ của luồng xung điện nhanh chóng tăng vọt, chạm ngưỡng Ngưỡng 85 Decibel nhiễu nơ-ron. Đây là một đợt oanh tạc tần số có chủ đích hòng thiêu rụi hoàn toàn thùy trán và thùy chẩm của kẻ thách đấu lậu. Hai bên thái dương của Phong nổi đầy những đường gân xanh lớn, giật liên hồi theo nhịp phát sóng của máy chủ. Máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra từ cả hai hốc tai đã điếc đặc của anh, nhuộm thẫm hai bên gò má nhợt nhạt. Đôi mắt xám tro vô hồn của anh trợn trừng, nhãn cầu xuất huyết nhẹ khiến tầm nhìn đơn sắc vốn đã mờ nhạt nay càng thêm nhòe đi trong một màn sương xám đậm đặc.
Phong quỳ sụp một gối xuống sàn bê tông lạnh ngắt dưới gầm bàn đấu bọc chì. Cơn co giật thần kinh kịch liệt kéo rút các sợi cơ dọc sống lưng, khiến cơ thể anh uốn cong lại trong đau đớn tột cùng. Anh cố gắng vận dụng kỹ năng nghe tiếng rít nơ-ron thông thường để đoán định quân bài đối thủ đang nắm giữ, nhưng thính giác của anh đã hoàn toàn im lặng. Không có một dải tần số âm thanh vật lý nào phản hồi. Thế giới câm lặng tuyệt đối đã tước đi vũ khí thính giác nhạy bén nhất của cựu thần bài Slum-Net, đẩy anh vào thế cùng đường tuyệt vọng ngay trước họng súng máy tự động đang khóa chặt mục tiêu của sòng sới.
"Phong! Nghe tôi không?" Mai mấp máy môi, khuôn mặt cô hiển thị rõ vẻ hoảng loạn dưới kính quét sinh trắc học. Phong đọc vị khẩu hình của cô qua màn sương xám nhạt nhòa, nhưng anh không thể trả lời. Miệng anh nghẹn đắng vị sắt của máu nơ-ron rò rỉ từ phế quản.
Gã bài thủ nơ-ron thô đối diện nhếch mép cười tàn bạo. Tấm kim loại cấy ghép trên thùy thái dương phải của hắn sáng lên ánh đồng vô hồn khi hắn đẩy toàn bộ số chip linh hồn thô và ba viên pin sinh học thô ra giữa bàn đấu bọc chì. Hắn biết hệ thống oanh tạc tần số của Lâm "Cáp" đang bóp nghẹt não bộ của Phong. Hắn biết Phong đã hoàn toàn mất đi khả năng nhận thức cảm giác.
Trong giây phút sinh tử, khi cổng kết nối sau gáy Phong rít lên những tiếng cơ học khô khốc chuẩn bị phát nổ, Phong đưa bàn tay phải hoại tử xúc giác hoàn toàn ra khỏi túi áo khoác da. Làn da tím đen xơ xác dưới lớp băng gạc ố vàng bám đầy muội than của anh không hề có cảm giác nóng, lạnh hay đau đớn vật lý. Cánh tay phải ấy từ lâu đã là một khúc gỗ chết vô lực. Nhưng Phong không cần cảm giác da thịt. Anh cần xương.
Phong áp sát xương ngón tay phải hoại tử của mình xuống chiếc đinh ốc sắt liên kết trực tiếp với khung sườn kim loại của bàn đấu bọc chì.
Ngay khoảnh khắc xương ngón tay chạm vào bề mặt sắt lạnh ngắt, một luồng dao động cơ học mơ hồ đột ngột chạy dọc theo xương quay và xương trụ của cánh tay phải anh. Necrosis đã hủy hoại các đầu dây thần kinh xúc giác dưới da, nhưng cấu trúc xương bên trong—thứ đã bị nhiễm độc chì nhẹ sau những năm tháng bới rác ở nghĩa địa chip—lại đóng vai trò như một bộ thu sóng analog thô sơ, dẫn truyền trực tiếp các dao động điện từ từ bàn đấu lên xương bả vai, qua xương đòn và dội thẳng vào xương đá thùy chẩm của hộp sọ.
*Cộc... Cộc... Cộc...*
Những tiếng gõ cơ học nhỏ, đều đặn vang lên trong nhận thức của Phong. Đó không phải là âm thanh, mà là nhịp rung động điện từ của cuộn cảm gian lận nam châm điện đang hoạt động dưới gầm bàn đấu sắt. Tần số từ trường dao động ở mức 120Hz, liên tục thay đổi cực tính để điều khiển kết quả của các lá bài có lõi chì nhiễm từ.
Phong nín thở. Kỹ năng Cảm nhận dao động điện từ qua xương của anh đột phá lên một ngưỡng nhận thức mới. Trong bóng tối câm lặng của não bộ, những tiếng gõ từ xương cánh tay phải hiển thị rõ nét một biểu đồ hình sin của dải từ trường gian lận. Anh nhận diện được chu kỳ phát sóng của cuộn cảm: cứ sau mỗi 1.2 giây, từ trường sẽ đạt đỉnh cực nam (S) để hút quân bài Sáp Chín nhiễm từ về phía đối thủ.
Tay trái linh hoạt của Phong—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học nhưng đang bị bỏng điện sém thịt quanh chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron—từ từ đưa lên mặt bàn đấu. Ngón áp út trái của anh rỉ máu nơ-ron vàng úa khi anh chạm chiếc nhẫn đồng vào đầu đinh ốc sắt gầm bàn.
Phong vận dụng Trực giác hỗn loạn Cấp 1. Anh bỏ qua mọi logic tính toán xác suất đếm bài thông thường của chip đối thủ. Anh đưa ra một nước đi đặt cược phi logic hoàn toàn nằm ngoài dự đoán của hệ thống AI: đặt cược toàn bộ ba viên pin sinh học thô chưa sạc vào cửa Sáp Chín ở giây cuối cùng của chu kỳ từ trường.
Đồng thời, Phong truyền một dòng điện nhỏ từ bộ nguồn pin sinh học gá bên hông qua chiếc nhẫn đồng nơ-ron, chạy thẳng vào đinh ốc sắt. Dòng điện analog thô sơ ngay lập tức chạy dọc khung sườn kim loại, lao trực tiếp vào cuộn cảm gian lận dưới bàn đấu, thực hiện kỹ thuật Đảo cực từ tính.
*Xoẹt!*
Một tia lửa điện màu xanh nhỏ xẹt ra từ chiếc nhẫn đồng của Phong. Tiếng rít nhẹ phát ra từ cuộn dây nam châm điện bị đoản mạch hoàn toàn. Cực tính của từ trường đột ngột đảo ngược từ cực nam (S) sang cực bắc (N) ngay đúng mili-giây lá bài cuối cùng được chia ra.
Lá bài Sáp Chín có lõi chì nhiễm từ bị lực đẩy từ trường bắc hất ngược về phía phần sân của Phong.
Bộ bài Sáp Chín mạ nano phản quang của Phong lật mở trên bàn bọc chì. Thắng tuyệt đối trước sự ngỡ ngàng tột độ của gã bài thủ nơ-ron thô.
Nhưng chiến thắng của cờ bạc lậu luôn đi kèm với cái giá tàn khốc của vật lý.
Dòng điện phản hồi khổng lồ từ cuộn cảm bị đoản mạch đột ngột dội ngược lại qua đinh ốc sắt, lao thẳng vào xương ngón tay phải hoại tử của Phong.
*Uỳnh!*
Đó không phải là một vết bỏng da thông thường. Dòng điện cao áp chạy trực tiếp dọc theo đường xương quay và xương trụ cánh tay phải của anh, nung nóng tủy xương lên mức nhiệt lượng kinh hoàng. Phong cảm nhận rõ rệt xương cánh tay mình đang sôi lên, nóng bỏng và đau đớn tột cùng như bị hàng vạn mũi khoan nung đỏ đóng thẳng vào xương tủy. Cơn đau chạy dọc từ đầu ngón tay phải, qua khuỷu tay, bả vai và ghim thẳng vào thùy đỉnh đầu, khiến anh gào lên một tiếng câm lặng không thành tiếng.
Phong đổ gục xuống bàn đấu sắt, toàn thân co giật dữ dội dưới tác động của dòng điện phản hồi. Cánh tay phải hoại tử của anh run rẩy kịch liệt, làn da tím đen phồng rộp lên dọc theo đường xương quay, tỏa ra một làn khói xám nhạt và mùi khét nhẹ của thịt xương bị thiêu rụi. Thính giác tai phải của anh bị suy giảm thêm mười lăm phần trăm khả năng nghe vĩnh viễn, tiếng rè rít từ cổng thần kinh Cổ Chai sau gáy nay chỉ còn là một khoảng không im lìm mờ nhạt.
Trong bóng tối câm lặng đang dần nuốt chửng lấy nhận thức của Phong, Mai lao ra trước mặt anh. Cánh tay cơ khí của cô siết chặt lấy bả vai rách nát của anh, kéo cơ thể đang co giật của Phong ra khỏi chiếc ghế sắt lạnh ngắt ngay khi hệ thống còi báo động đỏ của sòng sới bắt đầu hú vang mờ nhạt dưới ga tàu điện ngầm bỏ hoang.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!