Sòng Bạc Quá Cảnh
Sự im lặng của thế giới này không phải là một khoảng trống vô hại. Đối với Trịnh Phong, nó là một khối áp suất khổng lồ, đặc quánh và lạnh ngắt, liên tục đè nặng lên màng nhĩ đã bị phá hủy hoàn toàn sau ván bài sinh tử ở Cổng Trục Xuất. Kể từ khoảnh khắc chiếc kính lọc quang phổ analog phát nổ, thính giác của anh đã chìm vào một cõi câm lặng tuyệt đối. Không còn tiếng rít chói tai của dòng điện cao thế, không còn tiếng mưa axit gầm rú ngoài kia, và cũng không còn tiếng thở dốc dồn dập của Mai bên cạnh. Thế giới trước mắt anh chỉ còn là một cuốn phim câm đơn sắc, chuyển động chậm chạp dưới nhãn quan mù màu cấp ba.
Mọi thứ xung quanh Phong—từ những mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh dưới đáy container rác cho đến những bức tường kim loại bọc chì của sảnh ga quá cảnh—đều chỉ hiển thị dưới những sắc độ xám xịt, xơ xác và lạnh lùng. Không có màu đỏ rực rỡ của các tia laser an ninh, không có màu hồng neon kiêu kỳ trên mái tóc ngắn của Mai. Tất cả chỉ là những vệt sáng xám chói, nhức nhối, liên tục oanh tạc vào võng mạc đang kiệt quệ của anh. Ngay sát thái dương trái, vết bỏng nhiệt sâu vẫn đang rỉ ra dòng dịch nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu đỏ tươi. Những mảnh thấu kính thủy tinh vỡ vụn găm sâu vào da đầu, mỗi khi anh khẽ cử động cơ mặt, chúng lại cọ xát vào dây thần kinh chẩm, gửi đi những luồng điện giật nhức nhối khiến một nửa khuôn mặt bên phải của anh bị liệt nhẹ, xệ xuống cứng đờ vĩnh viễn.
Phong ngồi co quắp dưới đáy container rác thải thủy tinh, cánh tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác buông thõng im lìm bên hông như một khúc gỗ chết. Anh không còn cảm giác nóng, lạnh hay đau đớn vật lý ở bàn tay đó nữa. Làn da tím đen xơ xác dưới lớp băng gạc ố vàng chỉ là một vật thể thừa thãi bám vào cơ thể sinh học đang rã đám của anh. Nhưng sâu trong xương quay cánh tay phải—thứ đã bị nhiễm độc chì nhẹ—anh bắt đầu cảm nhận được một luồng dao động cơ học mơ hồ.
Tần số 60Hz. Đó là tiếng rung của hệ thống máy nén khí ga tàu dội qua sàn kính.
Để có tiền mua thực phẩm và Pin sinh học thô duy trì sự sống, Phong và Mai buộc phải thâm nhập vào một sòng bạc quá cảnh lậu hoạt động dưới lòng đất ga tàu điện ngầm tầng trung lưu. Sòng bạc này do các cò mồi thông tin vận hành, sử dụng Luật cược giác quan để vắt kiệt nơ-ron của những kẻ vượt biên sa cơ. Đối thủ của Phong là một bài thủ nơ-ron thô khét tiếng, kẻ sở hữu thiết bị quét sóng não thế hệ mới.
Mai dẫn Phong đi qua những dãy hành lang kính đục của ga tàu điện ngầm bỏ hoang. Dưới nhãn quang đơn sắc của Phong, Mai lướt đi như một bóng ma màu xám nhạt sắc sảo. Chiếc sườn xám phản quang xẻ cao của cô bám đầy muội than và những vết cháy xém từ cuộc bạo loạn ở sòng bạc Đồng Nát. Mắt trái cấy ghép kính quét sinh trắc học mạ bạc của cô liên tục xoay tròn trong bóng tối, phát ra những vệt sáng xám đục nhạt nhòa khi cô dò tìm các drone tuần tra tự động của tập đoàn Ngũ Hành. Bàn tay trái linh hoạt của Phong—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học—siết chặt lấy chiếc USB chứa mã vượt biên lậu mà anh đã giật được từ Hoàng "Đồng Chi". Ngón áp út của anh, nơi vết bỏng điện sém thịt quanh chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron vẫn đang âm ỉ cháy, khẽ giật nhẹ theo từng nhịp rung 432Hz. Vy vẫn đang ở ngoài kia, sâu trong mạng lưới của giới tài phiệt. Nỗi đau thể xác lúc này chỉ là chất xúc tác giữ cho ý chí của anh không bị đánh gục.
"Phong, chúng ta đang ở rất gần chốt chặn an ninh," Mai mấp máy môi. Phong đọc vị khẩu hình của cô qua ánh sáng mờ nhạt. Anh khẽ gật đầu, bước chân không hề phát ra âm thanh, nhưng xương gót chân anh ghi nhận rất rõ nhịp rung động 60Hz của máy phát điện dội qua sàn.
Họ rẽ vào một ngách cống tối tăm, leo lên một cầu thang sắt rỉ sét và đẩy một cánh cửa sắt nặng nề. Trước mắt Phong, sòng bạc quá cảnh hiện ra dưới dạng một gian phòng áp suất âm ẩm ướt, nằm khuất sau những đường ống dẫn khí của ga tàu. Mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc trộn lẫn với mùi dầu máy và khói thuốc lá điện tử xộc thẳng vào mũi. Những bảng hiệu hologram quảng cáo của sòng bạc phát ra những luồng ánh sáng chói lòa, nhưng dưới mắt Phong, chúng chỉ là những vệt sáng xám xịt, chói mắt và vô nghĩa.
Tại bàn đấu trung tâm, những kẻ vượt biên sa cơ đang tụ tập quanh một chiếc bàn bọc chì rỉ sét. Kẻ đứng đầu sới bạc này là một gã bài thủ nơ-ron thô khét tiếng với một tấm kim loại cấy ghép trực tiếp vào thùy thái dương phải, đôi mắt sáng lên ánh đồng vô hồn. Hắn đang cầm một thiết bị quét sóng não cầm tay thế hệ mới, liên tục rà soát nhịp sinh học của những kẻ đối diện để siết nợ.
Phong bước đến, ngồi xuống chiếc ghế sắt lạnh ngắt đối diện gã bài thủ. Anh không dùng tay phải—cánh tay hoại tử xúc giác hoàn toàn đang đút sâu trong túi áo khoác da. Anh đặt mười viên chip linh hồn thô thắng được từ sới trước lên mặt bàn bọc chì. Gã bài thủ nơ-ron thô nhìn Phong, khóe môi nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ đầy tự tin. Hắn giơ thiết bị quét sóng não lên, một luồng ánh sáng xám đục (mà người bình thường sẽ thấy là màu đỏ rực) quét qua trán Phong, lập tức hiển thị biểu đồ sóng não đang dao động mạnh mẽ lên màn hình của hắn.
Phong nỗ lực tập trung tinh thần. Anh định vận dụng kỹ năng lắng nghe tiếng rít nơ-ron từ chip của đối thủ để đoán bài, nhưng thính giác của anh hoàn toàn im lặng. Khoảng trống câm lặng tuyệt đối sau gáy khiến anh không thể bắt được bất kỳ tần số âm thanh nào rò rỉ từ bộ nhớ của gã bài thủ. Tai trái điếc vĩnh viễn, tai phải chỉ còn tiếng rè rít của cổng thần kinh Cổ Chai đang bọc hóa chất xám đục. Việc thử nghiệm thất bại này khiến Phong lập tức thay đổi chiến thuật.
Anh đưa bàn tay trái linh hoạt lên, cầm lấy bộ bài mạ nano phản quang của Mai đưa cho. Phong bắt đầu xáo bài bằng tay trái. Những quân bài mạ nano di chuyển cực nhanh, tạo ra những vệt sáng phản quang làm nhòe cảm biến quang học của thiết bị quét sóng não đối thủ. Những hạt nano kim loại tương tác với ánh sáng đèn neon chập chờn, tạo ra những điểm mù thị giác hoàn hảo trên bàn đấu.
Gã bài thủ nơ-ron thô nhướng mày, nhưng sự tự tin của hắn không hề giảm sút. Hắn nhìn vào màn hình thiết bị quét, thấy biểu đồ nhịp sinh học của Phong đang nhảy vọt lên mức nguy hiểm. Hắn không biết rằng, Phong đang chủ động tập trung ý thức vào vết thương bỏng nhiệt sâu ở thái dương trái và ngón áp út sém thịt để tự kích hoạt các cơn đau hoại tử nơ-ron, cưỡng chế nhịp tim tăng vọt để đánh lừa máy quét. Gã bài thủ nghĩ rằng Phong đang hoảng loạn vì cầm bài xấu.
"Mày đang sợ hãi, thằng mù màu," gã bài thủ nơ-ron thô mấp máy môi, nụ cười ngạo nghễ lộ rõ trên khuôn mặt bọc đồng của hắn. Hắn đẩy một xấp chip linh hồn thô khổng lồ và ba viên pin sinh học thô rực sáng ra giữa bàn. "Cược hết số chip nơ-ron thô của mày, hoặc bước ra khỏi đây với cái đầu rỗng không."
Phong không nhìn đống chip. Đôi mắt xám tro vô hồn của anh tập trung hoàn toàn vào khuôn mặt đối thủ. Anh vận dụng kỹ năng Đọc vị co thắt cơ mặt. Dưới nhãn quan đơn sắc, khuôn mặt gã bài thủ hiển thị rõ nét với các chuyển động cơ học co thắt được phóng đại. Phong bắt được một nhịp giật nhẹ của cơ gò má trái và sự giãn nở đồng tử cực nhỏ của hắn khi hắn chia lá bài cuối cùng. Đó là biểu cảm của sự tự phụ tột độ—hắn tin chắc mình đã nắm thóp được Phong nhờ máy quét.
Phong khẽ nhếch môi phải—nửa khuôn mặt bên phải bị liệt nhẹ cứng đờ khiến nụ cười của anh trông kỳ dị và lạnh lùng. Anh bắt đầu điều hòa hơi thở sâu, áp dụng kỹ thuật thiền analog để cưỡng chế nhịp tim giảm xuống mức phẳng lặng 45 nhịp/phút.
Trên màn hình thiết bị quét của gã bài thủ, biểu đồ sóng não đang nhảy vọt bỗng nhiên sụp đổ, kéo thẳng thành một đường phẳng lặng đáng sợ. Nụ cười trên mặt gã bài thủ cứng đờ. Hắn hoảng loạn nhìn máy quét, nghi ngờ thiết bị bị chập mạch do xung nhiễu.
Ngay khoảnh khắc đó, Phong dùng bàn tay trái sém thịt đẩy toàn bộ số chip của mình ra giữa bàn, lật ngược thế cờ bằng một nước đi đặt cược phi logic tối hậu nằm ngoài mọi mô hình xác suất của chip đếm bài.
Bộ bài Sáp Chín mạ nano của Phong lật mở trên bàn bọc chì. Thắng tuyệt đối.
Gã bài thủ nơ-ron thô chết lặng, đôi mắt bọc đồng trợn trừng nhìn những lá bài. Phong dùng tay trái quét toàn bộ số pin sinh học thô và chip linh hồn về phía mình. Nhưng ngay khi anh chạm vào đống pin, màn hình terminal của bàn đấu bọc chì bỗng nhiên chớp nháy liên tục, hiển thị biểu tượng mặt nạ cười màu đỏ của Mãnh "Thuật Toán" báo hiệu hệ thống đã ghi nhận danh tính lậu của anh.
Từ sâu trong máy chủ ga tàu, tiếng rít tần số cao của hệ thống oanh tạc nơ-ron bắt đầu tích tụ, truyền qua mặt bàn sắt dội thẳng vào xương cánh tay hoại tử của Phong, báo hiệu một đợt tấn công tần số cực hạn sắp sửa bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!