Nhạc nềnIrregular

Tần Số Của Người Em Trai

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sự im lặng của thế giới này không phải là một khoảng trống vô hại. Đối với Trịnh Phong, nó là một khối áp suất khổng lồ, đặc quánh và lạnh ngắt, liên tục đè nặng lên màng nhĩ đã bị phá hủy hoàn toàn sau ván bài sinh tử ở Cổng Trục Xuất. Kể từ khoảnh khắc chiếc kính lọc quang phổ analog phát nổ, thính giác của anh đã chìm vào một cõi câm lặng tuyệt đối. Không còn tiếng rít chói tai của dòng điện cao thế, không còn tiếng mưa axit gầm rú ngoài kia, và cũng không còn tiếng thở dốc dồn dập của Mai bên cạnh. Thế giới trước mắt anh chỉ còn là một cuốn phim câm đơn sắc, chuyển động chậm chạp dưới nhãn quan mù màu cấp ba.


Mọi thứ xung quanh Phong—từ những mảnh vỡ thủy tinh lấp lánh dưới đáy container rác cho đến những bức tường kim loại bọc chì của sảnh ga quá cảnh—đều chỉ hiển thị dưới những sắc độ xám xịt, xơ xác và lạnh lùng. Không có màu đỏ rực rỡ của các tia laser an ninh, không có màu hồng neon kiêu kỳ trên mái tóc ngắn của Mai. Tất cả chỉ là những vệt sáng xám chói, nhức nhối, liên tục oanh tạc vào võng mạc đang kiệt quệ của anh. Ngay sát thái dương trái, vết bỏng nhiệt sâu vẫn đang rỉ ra dòng dịch nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu đỏ tươi. Những mảnh thấu kính thủy tinh vỡ vụn găm sâu vào da đầu, mỗi khi anh khẽ cử động cơ mặt, chúng lại cọ xát vào dây thần kinh chẩm, gửi đi những luồng điện giật nhức nhối khiến một nửa khuôn mặt bên phải của anh bị liệt nhẹ, xệ xuống cứng đờ vĩnh viễn.


Phong ngồi co quắp dưới đáy container rác thải thủy tinh, cánh tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác buông thõng im lìm bên hông như một khúc gỗ chết. Anh không còn cảm giác nóng, lạnh hay đau đớn vật lý ở bàn tay đó nữa. Làn da tím đen xơ xác dưới lớp băng gạc ố vàng chỉ là một vật thể thừa thãi bám vào cơ thể sinh học đang rã đám của anh. Nhưng sâu trong xương quay cánh tay phải—thứ đã bị nhiễm độc chì nhẹ—anh bắt đầu cảm nhận được một luồng dao động cơ học mơ hồ.


Tần số 60Hz. Đó là tiếng rung của hệ thống máy nén khí ga tàu dội qua sàn kính.


Đột ngột, nhịp rung động dưới sàn kính thay đổi. Nó chuyển sang một tần số dồn dập, nặng nề và mang tính nhịp điệu. Phong khẽ nheo mắt.


*Bịch. Bịch. Bịch.*


Đó là bước chân bọc giáp Kevlar đen của biệt đội quét an ninh Ngũ Hành. Chúng đang di chuyển sát sườn container.


Mai lập tức áp sát người vào Phong. Qua mắt trái cấy ghép kính quét sinh trắc học mạ bạc liên tục xoay tròn của cô, Phong nhìn thấy đôi môi cô chuyển động cực nhanh. Cô đang gào thét cảnh báo anh điều gì đó, gương mặt hiện rõ sự hoảng loạn, nhưng tai anh hoàn toàn câm lặng. Mai nắm chặt lấy bả vai trái rách sâu của anh, kéo mạnh anh lùi sâu vào bóng tối của container. Phong nhìn qua khe hở hẹp. Một dải sáng quét nhiệt màu xám lạnh—thứ mà người bình thường sẽ thấy là màu đỏ rực của thiết bị quét sinh trắc học tầm xa—đang rà soát từng centimet khối kim loại của container rác. Chỉ cần dải sáng đó dừng lại trên vai họ trong vòng hai giây, tọa độ sinh học lậu của cả hai sẽ bị tải trực tiếp lên siêu máy chủ của Mãnh "Thuật Toán".


Giữa lúc lồng ngực Phong thắt lại vì áp lực ngạt thở, thiết bị vô tuyến tần số thấp kẹp sát màng nhĩ tai phải của anh bỗng nhiên rung lên. Nó không tạo ra âm thanh mà Phong có thể nghe được, nhưng nó tạo ra một chuỗi xung động vật lý đều đặn, gõ nhịp liên tục vào xương thái dương của anh.


Tần số 432Hz.


Phong giật mình. Chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út tay trái sém thịt của anh cũng bắt đầu cộng hưởng, tỏa ra một luồng nhiệt lượng lành lạnh. Vy. Đó là tần số sóng não nguyên bản của Vy. Nhưng đây không phải là linh hồn Vy kêu cứu. Đây là một tín hiệu mã hóa lậu được gửi đi dưới dạng một luồng tin nhắn rác ngụy trang.


Trên màn hình CRT nhỏ cỡ hai inch của thiết bị vô tuyến gá bên hông Phong, những dòng chữ số xám đục bắt đầu chạy loằng ngoằng. Đó là một đống dữ liệu rác khổng lồ, ngập tràn các đoạn mã quảng cáo của tập đoàn Ngũ Hành. Nhưng ẩn sâu trong mớ hỗn độn đó, Phong nhận ra một cấu trúc mã hóa quen thuộc.


Cấu trúc nén dữ liệu analog cổ điển từ 15 năm trước.


Đó là phương pháp mã hóa mà cha anh, Trịnh Minh Sơn, từng dạy cho anh và em trai khi họ còn là những đứa trẻ ở khu ổ chuột. Kẻ gửi tin nhắn này không ai khác chính là Trịnh Hoài Nam—người em trai ruột của anh, hiện là kỹ sư thực tập bị bóc lột tại phòng điều khiển trung tâm của Ngũ Hành. Nam đã nhận ra tín hiệu sinh trắc học vượt biên của Phong khi hệ thống an ninh ga tàu quét qua chiếc thẻ công dân của Trịnh Thế Vinh ở tập trước. Cậu đang liều mạng dùng quyền hạn tập sự của mình để gửi một dòng cảnh báo rác nhằm dẫn đường cho anh trai thoát khỏi vòng vây.


"DANGER." Một dòng chữ haptic (rung phản hồi) hiển thị ngắn ngủi trên màn hình vô tuyến qua bộ giải mã của Hùng "Cáp" từ xa: "WALL FIRE TRACING. SHUT DOWN." (Tường lửa đang truy vết. Tắt nguồn ngay.)


Hùng "Cáp" đang từ phòng máy lậu cố gắng can thiệp bằng phần mềm số hóa để bóc tách tin nhắn của Nam, nhưng hệ thống tường lửa biên giới của Mãnh "Thuật Toán" quá mạnh. Nó liên tục ghi đè hàng triệu gigabyte dữ liệu rác lên dải sóng 432Hz để cô lập tín hiệu và định vị nguồn phát vô tuyến của Phong. Nếu Phong không giải mã được tọa độ ẩn trong vòng hai phút, biệt đội đặc vụ của Khải-04 sẽ nổ súng bắn nát container rác này.


Phong biết mình không thể dựa vào các thuật toán số hóa của Hùng "Cáp" lúc này. Anh cần một giải pháp bẻ khóa analog vật lý thuần túy.


Anh đưa bàn tay trái linh hoạt—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học—lên gỡ chiếc Kính lọc quang phổ Analog đã bị chập cháy hoàn toàn thấu kính từ tập trước xuống. Chiếc kính giờ đây chỉ còn lại cái khung đồng bọc chì nặng nề, không còn bóng chân không để hiển thị quang phổ màu cam ấm áp nữa. Nhưng cấu trúc khung đồng bọc chì của nó vẫn là một bộ lọc nhiễu từ trường vật lý hoàn hảo.


Phong áp sát khung đồng bọc chì của kính lọc vào ăng-ten thu sóng của thiết bị vô tuyến. Đồng thời, anh chạm ngón áp út đeo chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron của tay trái vào rơ-le tiếp đất của máy phát.


Cơ thể Phong lúc này trở thành một sợi dây tiếp đất sinh học.


*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*


Một dòng điện rò rỉ cực mạnh từ thiết bị vô tuyến chạy thẳng qua chiếc nhẫn đồng, thiêu rụi lớp da thịt vốn đã bị bỏng sém của ngón áp út trái. Cơn đau buốt nhói chạy dọc cánh tay trái lên thùy trán, khiến Phong suýt chút nữa gào lên trong câm lặng. Nhưng anh nghiến chặt răng, giữ vững vị trí tiếp xúc. Lực cản vật lý của khung đồng bọc chì kết hợp với dòng điện sinh học từ nhẫn đồng đã tạo ra một bộ lọc tần số analog thô sơ, triệt tiêu hoàn toàn các dải sóng kỹ thuật số gây nhiễu của tường lửa Ngũ Hành.


Trên màn hình CRT nhỏ của máy vô tuyến, mớ dữ liệu rác quảng cáo biến mất. Thay vào đó, những dòng tọa độ thực hiển thị rõ nét dưới dạng các ký hiệu quét võng mạc cũ:


"KHU VỰC ĐỆM THỦY TINH - PHÂN KHU 04 - TOÀ NHÀ BỎ HOANG SỐ 12 - PHÒNG 302."


Đó là tọa độ của một căn hộ ẩn náu an toàn không có dấu vết kỹ thuật số.


Nhưng cái giá phải trả quá đắt. Thiết bị vô tuyến tần số thấp trên hông Phong đột ngột bốc khói đen. Tiếng rè rè nhỏ phát ra từ các tụ điện bên trong trước khi nó hoàn toàn im lặng. Mạch thu sóng vô tuyến đã bị cháy sạch do phải hoạt động quá công suất lọc nhiễu. Họ đã mất liên lạc hoàn toàn với Hùng "Cáp".


Phong khẽ đập vào vai Mai, đưa màn hình hiển thị tọa độ cho cô xem. Khẩu hình miệng của Mai mấp máy cực nhanh: "Chúng ta phải đi ngay. Drone đang áp sát."


Phong gật đầu. Anh nỗ lực gượng dậy, nhưng sự mất thăng bằng do khuyết tật thính giác và thái dương trái rỉ máu khiến đầu óc anh chao đảo. Mai lập tức luồn cánh tay cơ khí của cô dưới nách anh, giữ chặt lấy bả vai trái rách sâu để đỡ lấy trọng lượng cơ thể anh.


Họ lách ra khỏi container rác thải thủy tinh ngay khi dải sáng quét nhiệt của đặc vụ quét qua mép container. Phong vận dụng kỹ năng Bước đi bóng ma (Ghost Walk), bước đi chậm rãi, nhịp nhàng trên sàn kính ga quá cảnh. Anh không dùng lực gót chân mà lướt nhẹ các đầu ngón chân, di chuyển đồng bộ với nhịp rung động 60Hz của hệ thống máy nén khí ga tàu để đánh lừa các cảm biến rung động của robot tuần tra.


Thế giới xung quanh họ là một màu xám xịt của sương mù axit và ánh đèn neon phản chiếu trên các bề mặt kính bóng bẩy. Phong lướt đi trong sự im lặng tuyệt đối, chỉ có nhịp tim đập thình thịch trong lồng ngực và hơi ấm lành lạnh từ chiếc nhẫn cưới trên tay trái dẫn đường. Họ băng qua những con hẻm chật hẹp của vùng đệm, tránh né những luồng sáng quét của drone trinh sát đang bay lượn trên bầu trời thủy tinh.


Sau mười phút di chuyển căng thẳng, họ tiếp cận tòa nhà bỏ hoang số 12. Đó là một kiến trúc thủy tinh cũ kỹ, các tấm kính bảo vệ đã bị nứt góc và bám đầy bụi than công nghiệp xám xịt. Họ nhanh chóng leo lên cầu thang bộ tối tăm và lách vào căn phòng 302.


Ngay khi Phong vừa khép cánh cửa gỗ mục nát của căn hộ ẩn náu, một tiếng rít cơ học nhỏ truyền qua sàn nhà. Phong áp sát xương ngón tay phải hoại tử xuống khung cửa gỗ.


Tần số 120Hz. Tiếng cánh quạt của một drone trinh sát mini đang quét nhiệt áp sát cửa sổ.


Mai phản xạ cực nhanh. Cô lách người sát vách tường, giơ khẩu súng lục mạ crôm lên. Cô không nổ súng bằng đạn thông thường để tránh tiếng ồn cơ học. Cánh tay cơ khí của cô khẽ rít lên, phóng ra một sợi cáp nano siêu mỏng từ đầu ngón tay, chính xác quấn chặt lấy cánh quạt của drone trinh sát ngoài cửa sổ và giật mạnh.


*Rắc!*


Con drone trinh sát mini bị giật đứt cánh quạt, rơi tự do xuống hố rác phía dưới tòa nhà mà không kịp phát đi tín hiệu cảnh báo về máy chủ trung tâm.


Mai thu hồi sợi cáp, thở phào nhẹ nhõm. Cô quay lại nhìn Phong, đôi môi mấp máy: "An toàn rồi. Tạm thời tụi nó chưa phát hiện ra."


Phong đổ gục xuống chiếc ghế sô pha cũ nát bám đầy bụi than trong phòng khách. Căn hộ hoàn toàn lạnh lẽo, vô trùng và trống rỗng, không hề có bất kỳ kết nối mạng hay thiết bị điện tử nào hoạt động. Đây là một vùng tối dữ liệu hoàn hảo.


Anh đưa bàn tay trái run rẩy lên quẹt dòng máu nơ-ron màu vàng úa đang chảy tràn từ thái dương trái xuống má. Cơn sốt hoại tử thần kinh vẫn đang âm ỉ cháy sau gáy anh, nhưng nhịp rung 432Hz từ chiếc nhẫn cưới đã giúp anh giữ vững sự tỉnh táo.


Phong gượng dậy, ánh mắt xám tro vô hồn của anh đảo quanh căn phòng khách tối tăm. Anh lết từng bước chân nặng nề đến bên chiếc bàn làm việc cũ bám đầy bụi ở góc phòng. Bàn tay phải hoại tử xúc giác của anh áp vào mặt bàn gỗ, không hề cảm nhận được hơi lạnh của gỗ mục, nhưng mắt anh đã bắt được một vật thể lạ nằm dưới lớp bụi dày.


Đó là một thiết bị quét võng mạc cầm tay đời cũ của tập đoàn Ngũ Hành, vỏ ngoài bằng thép đã bị rỉ sét và nứt góc.


Phong dùng tay trái lau sạch lớp bụi trên bề mặt kính quét. Bên trong khe cắm thẻ của thiết bị, có một bức ảnh quét võng mạc vật lý bằng giấy ép thủ công—thứ công nghệ analog cổ đại không thể bị xóa sạch bởi bất kỳ thuật toán số hóa nào.


Anh nheo mắt nhìn kỹ vào bức ảnh quét võng mạc dưới nhãn quan mù màu đơn sắc. Những đường vân mạch máu, những dải sợi thần kinh thị giác hiển thị rõ nét dưới dạng những đường vân xám đục độc nhất vô nhị.


Phong bàng hoàng nhận ra cấu trúc optic nerve (thần kinh thị giác) này.


Nó mang ký hiệu chữ K độc quyền ở góc dưới bức ảnh, cùng với dòng chữ viết tay bằng mực hóa chất đã phai màu:


"TRỊNH MINH SƠN - THIẾT KẾ KIẾN TRÚC APEX-CORE."


Đây chính là bức ảnh quét võng mạc nguyên bản của cha anh. Sâu bên dưới bức ảnh, Phong phát hiện một khe hở nhỏ giấu một mảnh giấy ghi chú vẽ tay sơ đồ mạch điện bảo mật của siêu máy chủ Karma-9, hé lộ một phần quá khứ gia tộc đã bị tập đoàn Ngũ Hành chôn vùi suốt mười lăm năm qua.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!