Nhạc nềnIrregular

Lãnh Thổ Thủy Tinh Lạnh Lẽo

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Sự im lặng không đơn thuần là sự vắng bóng của âm thanh. Đối với Phong, nó là một khoảng chân không khổng lồ, đặc quánh và nặng nề như hàng tấn bê tông đang đè sụp lên màng nhĩ. Sau tiếng nổ xé lòng của chiếc kính lọc quang phổ analog ở Cổng Trục Xuất, thế giới xung quanh anh đã hoàn toàn mất đi tiếng động. Không còn tiếng mưa axit gầm rú dội trên mái tôn khu ổ chuột, không còn tiếng rít chói tai của dòng điện cao áp từ các sới bạc, và cũng chẳng còn tiếng thở dốc dồn dập của Mai bên cạnh. Tất cả chỉ còn là một cuốn phim câm lạnh lẽo, đơn sắc và tàn nhẫn.


Dưới nhãn quan mù màu cấp 3 của Phong, Tầng Trung Lưu Thủy Tinh hiện ra như một mê cung lập thể cấu thành từ những khối xám xịt và trắng đục. Những tòa tháp chọc trời bằng kính trong suốt khổng lồ—thứ mà giới tài phiệt Ngũ Hành luôn tự hào ca tụng là thiên đường của ánh sáng—dưới mắt anh chỉ là những tấm bia mộ khổng lồ, vô cảm và lạnh ngắt. Ánh đèn neon rực rỡ lấp lánh phản chiếu trên sàn kính bóng loáng hóa thành những vệt sáng xám chói, nhức nhối, liên tục oanh tạc vào võng mạc đang kiệt quệ của anh.


Phong gục đầu vào một cột trụ bằng kính vô trùng ngay sát ga trung chuyển ga quá cảnh. Thùy chẩm của anh nhói lên từng cơn đau buốt như có hàng vạn cây kim thép chọc thẳng vào đại não. Vết bỏng nhiệt sâu ở thái dương trái—hậu quả từ vụ nổ thấu kính chân không của kính quang phổ—vẫn đang rỉ ra dòng dịch nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu đỏ tươi. Những mảnh thủy tinh vỡ vụn găm sâu vào da đầu, mỗi khi anh khẽ cử động cơ mặt, chúng lại cọ xát vào dây thần kinh chẩm, gửi đi những luồng điện giật nhức nhối khiến một nửa khuôn mặt bên phải của anh bị liệt nhẹ, xệ xuống cứng đờ vĩnh viễn.


Anh đưa bàn tay trái linh hoạt—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học—lên siết chặt lấy chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út sém thịt. Chiếc nhẫn khẽ rung nhẹ ở tần số 432Hz, truyền đi một luồng nhiệt lượng lành lạnh nhưng ấm áp tình nghĩa chạy dọc cánh tay. Vy. Anh không nghe thấy tiếng cô, anh thậm chí đã quên mất khuôn mặt thực sự của cô sau đợt bẻ khóa vượt ranh giới, nhưng chiếc nhẫn này là mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho anh không phát điên giữa cái lãnh thổ thủy tinh lạnh lẽo này.


Cánh tay phải của anh buông thõng im lìm, lạnh ngắt và tím đen dưới lớp băng gạc ố vàng. Nó đã hoại tử hoàn toàn xúc giác vĩnh viễn. Phong không còn cảm nhận được cái lạnh của sàn kính dưới chân, nhưng sâu trong xương quay cánh tay phải—thứ đã bị nhiễm độc chì nhẹ—anh bắt đầu cảm nhận được một luồng dao động cơ học mơ hồ.


Tần số 60Hz. Tiếng rung của hệ thống máy nén khí và điều hòa ga tàu dội qua sàn kính.


Đột ngột, nhịp rung động dưới sàn kính thay đổi. Nó chuyển sang một tần số dồn dập, nặng nề và mang tính nhịp điệu.


*Bịch. Bịch. Bịch.*


Tiếng bước chân bọc giáp Kevlar đen. Đặc vụ của Ngũ Hành.


Mai lập tức áp sát người vào Phong. Qua mắt trái cấy ghép kính quét sinh trắc học mạ bạc liên tục xoay tròn của cô, Phong nhìn thấy đôi môi cô chuyển động cực nhanh. Cô đang gào thét cảnh báo anh điều gì đó, gương mặt hiện rõ sự hoảng loạn, nhưng tai anh hoàn toàn câm lặng. Mai nắm chặt lấy bả vai trái rách sâu của anh, kéo mạnh anh lùi sâu vào bóng tối của một container rác thải nơ-ron bằng kim loại bọc chì sát vách ga.


Phong khẽ nghiêng đầu nhìn qua khe hở của container. Qua làn khói sương mù xám đục của vùng đệm ga quá cảnh, Đặc vụ Khải-04 xuất hiện. Gã chỉ huy bọc giáp đen bóng vung tay ra lệnh cho biệt đội quét an ninh Ngũ Hành phong tỏa toàn bộ các ngả đường dẫn vào khu trung chuyển thủy tinh. Những họng súng tiểu liên điện từ của chúng giương lên, phát ra những vệt laser định vị màu xám lạnh quét dọc ngang khắp sàn kính.


Phong cảm thấy đầu óc quay cuồng. Sự tổn thương màng nhĩ và thùy chẩm nghiêm trọng khiến anh mất đi khả năng giữ thăng bằng vật lý. Thế giới xám xịt xung quanh bắt đầu đảo lộn, đầu anh nặng trĩu như muốn đổ sập xuống sàn kính. Anh biết, nếu bước ra ngoài lúc này, súng máy tự động và lưới quét sinh học của Khải-04 sẽ cắt đôi cơ thể họ trong vòng một tích tắc.


Mai liếc nhìn Phong, nhận ra tình thế hiểm nghèo của đồng đội. Cô đưa khẩu súng lục mạ crôm đã hết đạn lên, nhưng không phải để bắn đặc vụ. Cô chính xác nhắm vào bóng đèn neon khổng lồ đang treo lơ lửng ngay phía trên đầu toán tuần tra.


*Flash!*


Một tia chớp sáng xám bùng lên. Bóng đèn neon bị bắn nát, kéo theo một vụ đoản mạch nhỏ làm toàn bộ hệ thống chiếu sáng của sảnh ga vụt tắt. Bóng tối đục ngầu lập tức bao trùm lấy khu trung chuyển.


"Đi!" Mai ra hiệu bằng cách giật mạnh vạt áo da của Phong.


Phong cắn chặt răng, dồn toàn bộ ý chí để chế ngự cơn chóng mặt thần kinh. Anh vận dụng kỹ năng Bước đi bóng ma (Ghost Walk), bước đi nhẹ nhàng, không gây ra bất kỳ tiếng động cơ học nào trên sàn kính trơn trượt. Anh áp sát người vào các bức tường kính bọc chì, di chuyển đồng bộ với nhịp rung động 60Hz của hệ thống máy nén khí ga tàu để che giấu dấu vết sinh học của mình trước các máy quét nhiệt.


Tuy nhiên, sự im lặng của thính giác đã phản bội anh. Phong cố gắng lắng nghe tiếng bước chân của đặc vụ từ phía sau để phán đoán khoảng cách, nhưng tai anh chỉ có tiếng rè rít nội bộ của cổng kết nối Cổ Chai đang bị hóa chất đông nơ-ron phong tỏa. Anh phán đoán sai hướng di chuyển, bước lệch một nhịp sang phía hành lang mở.


Ngay lập tức, một drone tuần tra tự động Vy-09 từ trên trần ga sà xuống. Camera quét nhiệt của nó xoay tròn, phát ra một dải sáng quét nhiệt màu xám nhạt đang quét sát sườn cơ thể của Mai. Chỉ cần dải sáng đó chạm vào vai cô, tọa độ vật lý của họ sẽ bị tải trực tiếp lên siêu máy chủ của Mãnh "Thuật Toán".


Trong khoảnh khắc sinh tử, Phong không thể nổ súng vì súng chích điện Lôi Thần đã cạn kiệt pin sinh học từ tập trước. Bằng tay trái linh hoạt, anh thọc nhanh vào túi áo khoác da sờn rách, lôi ra một cuộn đồng bọc chì chống nhiễu—thứ phế liệu analog mà anh luôn mang theo bên mình.


Phong vung mạnh tay trái, chính xác ném cuộn đồng bọc chì vào khe tản nhiệt hở của drone tuần tra.


*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*


Cuộn dây đồng chạm vào mạch điện cao áp bên trong drone, tạo ra một vụ đoản mạch vật lý cực mạnh. Những tia lửa điện màu xanh xám xẹt ra, làm tê liệt hoàn toàn cảm biến quang học của drone. Con robot tuần tra mất kiểm soát, loạng choạng rồi đâm sầm vào vách kính vỡ vụn.


Khải-04 và toán đặc vụ lập tức quay đầu súng về phía tiếng nổ điện. Những phát đạn điện từ xé toạc màn đêm, bắn nát bét chiếc drone hỏng và găm sạt sạt vào bức tường kính ngay sát gót chân Phong.


Phong và Mai lao đầu vào bên trong một container rác thải thủy tinh lớn nằm khuất sau lối thoát hiểm ga tàu. Họ nín thở, ngồi co quắp giữa những đống linh kiện điện tử hỏng hóc và mảnh kính vỡ lạnh ngắt. Phong áp chặt cánh tay phải hoại tử xúc giác vào lòng ngực, cố gắng giữ cho nhịp tim phẳng lặng bằng thiền analog.


Nhưng cuộc đào thoát của họ chưa thể kết thúc.


Qua khe hở hẹp của container rác, Mai đột ngột đóng băng toàn bộ cơ thể. Đôi mắt trái cấy ghép kính quét sinh trắc học mạ bạc của cô dại đi, phản chiếu một đốm sáng trắng nhọn hoắt—thứ mà dưới mắt Phong là điểm chỉ định của một thiết bị quét sinh trắc học tầm xa.


Thiết bị quét sinh trắc học tầm xa của biệt đội an ninh đang từ từ xoay góc, hướng thẳng về phía container rác nơi họ đang ẩn nấp. Luồng sóng quét nơ-ron bắt đầu rà soát từng centimet khối kim loại, sẵn sàng bóc trần dấu vết sinh học lậu của họ trong vòng vài giây nữa.


Phong nhìn chiếc nhẫn cưới dây đồng trên ngón tay trái đang rung lên điên cuồng ở tần số cảnh báo lỗi. Anh không còn đường lui. Anh buộc phải đưa ra một quyết định di chuyển mạo hiểm tối hậu trước khi máy quét khóa chặt mục tiêu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!