Nhạc nềnIrregular

Bẻ Khóa Ranh Giới Thủy Tinh

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bóng tối dưới lòng đất ga tàu điện ngầm quá cảnh không có ranh giới rõ rệt, chỉ có những mảng xám xịt của bê tông mục nát và những vệt đen đục của nước thải công nghiệp. Phong lết từng bước chân nặng nề dọc theo đường cống bảo trì, vai trái tựa hẳn vào người Mai để giữ thăng bằng. Cơn mưa axit ngoài kia dội xuống những nắp cống sắt phía trên đầu họ, tạo ra những rung động cơ học trầm đục truyền qua lớp gạch đá. Phong không nghe thấy tiếng mưa. Tai trái của anh đã hoàn toàn câm lặng vĩnh viễn sau ca phẫu thuật đông lạnh nơ-ron bằng hóa chất cực đoan của Bác sĩ Trí. Tai phải duy nhất còn hoạt động lúc này cũng chỉ bắt được những tiếng rè rít méo mó, nhỏ bé như tiếng ve sầu bị nghẹt dưới lớp bông dày. Thế giới âm thanh đối với anh đã bị bóp nghẹt đến năm mươi phần trăm, để lại một khoảng trống rỗng, u uất bên trong hộp sọ.


Dưới nhãn quan đơn sắc của chứng mù màu cấp 3, Phong nhìn Mai bước đi bên cạnh như một bóng ma màu xám nhạt sắc sảo. Chiếc sườn xám phản quang xẻ cao của cô bám đầy muội than và những vết cháy xém từ cuộc bạo loạn ở sòng bạc Đồng Nát. Mắt trái cấy ghép kính quét sinh trắc học mạ bạc của Mai liên tục xoay tròn trong bóng tối, phát ra những vệt sáng xám đục nhạt nhòa khi cô dò tìm các drone tuần tra tự động của tập đoàn Ngũ Hành. Bàn tay trái linh hoạt của Phong—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học—siết chặt lấy chiếc USB chứa mã vượt biên lậu mà anh đã giật được từ Hoàng "Đồng Chi". Ngón áp út của anh, nơi vết bỏng điện sém thịt quanh chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron vẫn đang âm ỉ cháy, khẽ giật nhẹ theo từng nhịp rung 432Hz. Vy vẫn đang ở ngoài kia, sâu trong mạng lưới của giới tài phiệt. Nỗi đau thể xác lúc này chỉ là chất xúc tác giữ cho ý chí của anh không bị đánh gục.


"Phong, chúng ta đang ở rất gần chốt chặn an ninh," giọng nói của Mai truyền qua chiếc máy thu phát vô tuyến tần số thấp kẹp sát màng nhĩ tai phải của anh. Âm thanh méo mó, rè rè như đi qua một bộ lọc kim loại rỉ sét. "Đặc vụ Khải-04 đã thiết lập vòng vây an ninh cuối cùng ngay sát Cổng Trục Xuất. Bọn chúng bọc giáp Kevlar đen, trang bị súng tiểu liên điện từ và thiết bị quét quang phổ tầm xa. Không thể đi đường thẳng."


Phong không đáp. Anh chỉ khẽ nghiêng đầu bên phải—phần cơ mặt bên phải của anh đã bị liệt nhẹ, cứng đờ và xệ xuống vĩnh viễn sau ca phẫu thuật hóa chất đông nơ-ron, khiến khóe miệng anh tạo thành một nụ cười méo mó, lạnh lùng đến đáng sợ. Anh dùng tay trái lôi mảnh bản đồ cống ngầm đẫm máu của Tèo "Điện" ra khỏi vạt áo da sờn rách, chỉ ngón tay vào một ngách nhỏ bọc chì nằm ngay phía sau container rác thải công nghiệp sát ranh giới. Đó là điểm mù duy nhất nằm ngoài tầm quét trực tiếp của súng máy tự động.


Họ lẩn khuất qua những làn khói hóa chất bốc lên từ các họng cống, di chuyển nhẹ nhàng như hai bóng ma dưới gầm cầu vượt rác thải. Trước mắt Phong, Cổng Trục Xuất hiện ra như một bức tường thép khổng lồ, biệt lập hoàn toàn khu ổ chuột Neon-Gloom xám xịt với đô thị lộng lẫy phía trên. Những rào chắn laser bảo mật quét dọc ngang khắp bề mặt cửa thép, phát ra những vệt sáng xám lạnh lùng dưới đôi mắt mù màu của anh. Hai khẩu súng máy tự động gá trên tháp canh liên tục xoay góc, tìm kiếm bất kỳ dấu vết sinh học nào vượt ranh giới.


Phong và Mai ẩn mình phía sau chiếc container bọc chì rỉ sét sát lối vào. Hơi nóng từ chiếc kính lọc quang phổ Analog cũ kỹ gá trên trán Phong tỏa ra nóng đỏ, hai bóng đèn chân không nhỏ bên gọng kính bốc khói nhẹ do dòng điện quá tải từ các tập trước vẫn chưa được giải phóng hoàn toàn. Vết bỏng nhiệt sâu ở thái dương trái của anh bám đầy những mảnh thấu kính vỡ găm sâu vào da đầu, rỉ ra dòng máu nơ-ron màu vàng úa nhớp nháp mỗi khi anh nheo mắt.


"Hùng, nghe thấy tao không?" Phong thì thầm vào bộ đàm bằng giọng nói khàn đặc, khô khốc.


"Tao nghe rõ, Phong!" Giọng Hùng "Cáp" vang lên từ đầu dây bên kia, chập chờn và đầy tiếng nhiễu sóng của bão ion. "Tao đang ở phòng máy ga tàu bỏ hoang. Giàn server analog dự phòng của tao chỉ còn hoạt động năm mươi phần trăm công suất, nhưng tao đã đồng bộ hóa xong chiếc USB chứa mã vượt biên lậu của mày với hệ thống định tuyến bóng ma. Tao sẽ cố gắng hack sập hoàn toàn nguồn điện của trạm gác để làm mù hệ thống laser."


Phong áp sát lòng bàn tay phải hoại tử xúc giác hoàn toàn vĩnh viễn xuống vách sắt của container bọc chì. Làn da tím đen của anh không cảm nhận được hơi lạnh của kim loại, nhưng cấu trúc xương quay bên trong—thứ đã bị nhiễm độc chì nhẹ sau những năm tháng bới rác—bắt đầu thu nhận những dao động từ trường 60Hz phát ra từ rào chắn laser của cổng an ninh. Anh cảm nhận được tần số dao động đang tăng dần lên, báo hiệu hệ thống đang nạp năng lượng cực hạn.


"Không được, Hùng!" Phong khàn giọng cảnh báo. "Hệ thống laser sử dụng nguồn điện dự phòng liên kết trực tiếp với máy chủ trung tâm của Ngũ Hành. Nếu mày hack sập nguồn chính, hệ thống dự phòng sẽ tự động kích hoạt trong vòng đúng một giây. Mày sẽ bị lộ tọa độ ngay lập tức."


Nhưng đã quá muộn. Từ đầu dây bên kia, tiếng gõ bàn phím cơ của Hùng rít lên điên cuồng, theo sau là một tiếng nổ điện nhỏ phát ra từ bộ đàm.


"Mẹ kiếp!" Hùng gào lên, giọng đầy hoảng loạn. "Nguồn điện dự phòng của tập đoàn lập tức kích hoạt trong một giây! Tường lửa của Mãnh 'Thuật Toán' đã chặn đứng tiến trình hack hệ thống của tao! Bọn đặc vụ đang bắt đầu cơ động định vị phòng máy của tao rồi! Tao buộc phải chuyển sang phương án làm nhiễu cục bộ bằng trạm phát sóng nhiễu analog!"


"Mày có bao nhiêu thời gian?" Mai hỏi nhanh, tay cô siết chặt khẩu súng lục mạ crôm đã hết đạn, sẵn sàng dùng báng súng để cận chiến.


"Mười giây!" Hùng "Cáp" hét lên qua bộ đàm. "Tao chỉ có thể làm mù hệ thống camera an ninh của trạm gác trong đúng mười giây ngắn ngủi bằng sóng nhiễu analog! Sau mười giây, hệ thống tự động của Ngũ Hành sẽ khởi động lại và súng máy tự động sẽ nổ súng tiêu diệt ngay lập tức! Phong, mày phải bẻ khóa rào chắn laser bằng tay trong khoảng thời gian đó!"


Phong hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới cơn đau rát của xuất huyết phế quản nhẹ. Anh liếc nhìn Mai. Đôi mắt xám tro vô hồn của anh chạm vào mắt trái cấy ghép kính quét sinh trắc học của cô. Không cần lời nói, họ đã hiểu rõ kế hoạch chiến thuật tối hậu.


*BÍP... BÍP... BÍP...*


Tiếng còi cảnh báo của trạm gác đột ngột chuyển sang dồn dập. Một luồng sóng điện từ cực mạnh phát ra từ trạm phát sóng nhiễu analog của Hùng "Cáp" dội thẳng vào khu vực ga tàu. Trên tháp canh, hệ thống camera giám sát của Ngũ Hành đột ngột giật mạnh, màn hình hiển thị những lằn sóng nhiễu hạt xám đục rồi hoàn toàn tối tăm.


"Mười giây bắt đầu!" Giọng Hùng gào lên trong câm lặng.


Ngay lập tức, Mai lướt ra khỏi container bọc chì. Cánh tay cơ khí của cô chuyển động với tốc độ kinh người, vung mạnh tay ném bộ bài mạ nano phản quang lên không trung. Những lá bài giấy mạ nano xoay tròn, tán xạ ánh đèn neon chập chờn của khu ổ chuột thành hàng vạn vệt sáng xám đục lấp lánh, tạo ra một màn sương bạc mù mịt che khuất hoàn toàn cảm biến chuyển động của tháp canh an ninh.


Phong lao ra khỏi bóng tối. Cánh tay phải hoại tử xúc giác hoàn toàn vĩnh viễn của anh vươn về phía trước, áp sát xương ngón tay phải xuống bề mặt kim loại lạnh ngắt của đầu đọc thẻ Cổng Trục Xuất. Anh không dùng mắt để nhìn đầu đọc thẻ—đôi mắt mù màu của anh chỉ nhìn thấy một khối xám xịt vô hồn. Anh dùng xương cánh tay phải để cảm nhận.


Một luồng dao động điện từ dư thừa từ rào chắn laser chạy dọc theo xương quay cánh tay phải, truyền thẳng lên thùy đỉnh của não bộ. Phong nhắm mắt lại, dồn toàn bộ sự tập trung vào thùy đỉnh để nhận diện tần số dao động.


Tần số 120Hz. Dòng từ trường của nam châm điện đang khóa chặt cửa cơ học.


Bằng tay trái linh hoạt, Phong rút chiếc thẻ công dân mạ bạc của Trịnh Thế Vinh—chiếc thẻ chứa dòng mã bảo mật màu cam mà anh đã thu hồi từ thùy trán chết não của Sơn "Sắt"—cắm mạnh vào khe đọc của cổng an ninh. Đồng thời, anh cắm chiếc USB chứa mã vượt biên lậu của Hoàng "Đồng Chi" vào cổng kết nối USB lậu ngụy trang dưới gầm đầu đọc thẻ.


"Năm giây!" Tiếng Mai hét lên qua bộ đàm, tiếng súng tiểu liên điện từ của đặc vụ bắt đầu nổ súng loạn xạ ngoài đường lớn, đạn găm sạt sạt vào thành container bọc chì sau lưng cô.


Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy Phong đột ngột nóng rực lên. Sự tương tác giữa mã vượt biên lậu trong USB và Mã bảo mật của Mãnh "Thuật Toán" trong thẻ công dân tạo ra một đợt quá tải dòng điện cực mạnh chạy thẳng vào hệ thống của ga tàu. Luồng điện phản hồi khổng lồ phóng ngược từ đầu đọc thẻ qua xương cánh tay phải của Phong, lao thẳng lên thái dương trái của anh.


*BÙM!*


Một tiếng nổ điện nhỏ phát ra ngay sát tai phải của Phong. Chiếc kính lọc quang phổ Analog cũ kỹ gá trên trán anh bị quá tải dòng điện hoàn toàn, hai bóng đèn chân không nổ tung thành hàng vạn mảnh thủy tinh vỡ vụn găm sâu vào thái dương trái của anh. Dòng điện cao áp thiêu rụi hoàn toàn các vi mạch analog còn sót lại, gây ra một vết bỏng nhiệt sâu, khét lẹt dọc theo đường chân tóc bên trái đầu anh.


Phong nghiến chặt răng, một nửa khuôn mặt bên phải bị liệt nhẹ cứng đờ không thể biểu cảm, nhưng đôi mắt xám tro còn lại của anh vẫn trợn trừng kiên định. Anh không buông tay. Xương ngón tay phải hoại tử của anh cảm nhận được tần số dao động của nam châm điện đột ngột sụt giảm xuống mức 0Hz.


"Hai giây!"


Cửa thép của Cổng Trục Xuất phát ra một tiếng rít cơ học khô khốc, lẫy khóa cơ học tự động mở ra một khe hở rộng vừa đủ một người chui qua.


"Đi!" Phong hét lên, dùng tay trái nắm chặt lấy cổ tay Mai, kéo mạnh cô lướt qua khe hở cửa thép ngay trước khi máy phát điện dự phòng của trạm gác khởi động lại.


*RẦM!*


Cửa thép khổng lồ tự động đóng sập lại phía sau họ, rào chắn laser bảo mật màu đỏ rực rỡ lập tức kích hoạt lại toàn bộ hệ thống phòng ngự tự động. Tiếng súng tiểu liên điện từ và tiếng còi hú của Đặc vụ Khải-04 hoàn toàn bị cô lập phía sau bức tường thép dày nửa mét.


Phong và Mai ngã nhào xuống nền kính trong suốt của ga trung chuyển Tầng Trung Lưu Thủy Tinh. Phong lồm cồm bò dậy, tựa lưng vào một cột trụ bằng kính vô trùng. Anh dùng tay trái quẹt đi dòng máu nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu tươi đang rỉ ra từ vết bỏng nhiệt sâu bám đầy mảnh kính vỡ ở thái dương trái. Chiếc kính lọc quang phổ Analog huyền thoại của Lão Kỳ đã hoàn toàn bị thiêu rụi, rơi rụng thành những mảnh đồng nát vô trị trên sàn kính bóng bẩy.


Phong nheo mắt nhìn lên phía trước.


Thế giới trước mắt anh đã hoàn toàn thay đổi. Không còn những đống rác thải điện tử ngập ngụa, không còn sương mù axit ăn mòn phổi và những container rỉ sét xơ xác của khu ổ chuột Neon-Gloom. Trước mắt anh là một thiên đường thủy tinh lộng lẫy nhưng lạnh lẽo tột cùng. Những tòa nhà chọc trời bằng kính trong suốt cao hàng trăm tầng vươn thẳng lên bầu trời, phản chiếu hàng vạn bảng quảng cáo hologram lấp lánh ánh đèn neon rực rỡ của giới tài phiệt. Những luồng giao thông tự động chạy dọc theo các làn đường kính lơ lửng trên không trung, tất cả hoạt động nhịp nhàng và chính xác như một bộ máy đồng hồ hoàn hảo.


Nhưng đối với Phong, một kẻ mù màu cấp 3, tất cả những ánh đèn neon lộng lẫy ấy chỉ là những dải sáng xám xịt, chói mắt và vô hồn phản chiếu trên các bề mặt kính lạnh ngắt. Thế giới trung lưu không có màu sắc, chỉ có sự đơn sắc tàn nhẫn của những thuật toán vô cảm.


Phong cố gắng lắng nghe âm thanh của thế giới mới này. Anh muốn nghe tiếng động cơ xe tự động, tiếng bước chân của dòng người tấp nập trên sàn kính, hay tiếng thở dốc của Mai bên cạnh.


Nhưng tai phải của anh—tai phải duy nhất còn nghe được năm mươi phần trăm âm thanh méo mó từ tập trước—lúc này hoàn toàn im lặng.


Không có một tiếng rè rít, không có một tần số âm thanh nhỏ nào lọt vào nhận thức của anh. Sự quá tải dòng điện từ vụ nổ kính lọc quang phổ đã hoàn toàn thiêu rụi các đầu dây thần kinh thính giác còn sót lại ở thùy chẩm.


Thính giác của Phong đã hoàn toàn chìm vào một khoảng không câm lặng tuyệt đối.


Mai đang đứng bên cạnh anh, đôi môi của cô chuyển động liên tục, gương mặt hiện rõ sự lo lắng và kinh hoàng khi cô nhìn thấy vết bỏng nhiệt sâu đang bốc khói trên thái dương trái của anh. Cô đang gào thét tên anh, nhưng Phong không thể bắt được bất kỳ một âm tiết nào. Thế giới xung quanh anh giờ đây chỉ là một cuốn phim câm lặng, đơn sắc xám xịt và lạnh lùng.


Phong khẽ nhếch khóe miệng bên phải bị liệt nhẹ cứng đờ của mình tạo thành một nụ cười méo mó đáng sợ. Anh đưa bàn tay trái đeo nhẫn cưới dây đồng nơ-ron lên chạm vào cổng thần kinh Cổ Chai sau gáy. Cổng kết nối đã nguội lạnh hoàn toàn dưới lớp hóa chất đông nơ-ron màu xám đục.


Trong túi áo khoác da sờn rách, chiếc Ổ cứng chứa mảnh ký ức #01 của Vy bỗng nhiên truyền đến một dải sóng định vị 432Hz nhấp nháy mạnh mẽ trực tiếp vào thùy trán của anh qua xương sọ. Dải sóng định vị vạch ra một đường thẳng tắp dẫn thẳng đến sòng bạc thuật toán AI của tầng trung lưu đang lơ lửng phía trên tháp thủy tinh.


Anh đã vượt qua ranh giới Slum-Net cũ kỹ. Anh đã bước chân lên Lãnh thổ Thủy tinh lạnh lẽo. Nhưng hành trình tiếp theo của anh sẽ phải bắt đầu trong sự câm lặng tuyệt đối và bóng tối đơn sắc của một kẻ không còn giác quan sinh học hoàn chỉnh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!