Nhạc nềnIrregular

Bóng Ma Trong Hẻm Tối

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Màn mưa axit trút xuống khu ổ chuột Neon-Gloom như một thứ dung dịch tẩy rửa độc hại, ăn mòn những mái tôn rỉ sét và bốc lên mùi lưu huỳnh nồng nặc. Phong đứng bất động ở bậc thềm đá hẹp của lối ra hầm ga tàu điện ngầm bỏ hoang. Phía sau anh, tiếng gầm rú hỗn loạn của sới bạc Luân "Chớp" vẫn vọng ra đều đặn, nhưng trước mặt anh lúc này, thực tại đã bị cô đặc lại thành một khối áp lực lạnh ngắt.


Phong siết chặt chiếc túi vải da sờn rách bằng tay trái. Bên trong là mười nghìn chip nơ-ron thô—toàn bộ số tiền cược anh vừa thắng được từ Luân "Chớp". Anh đã hoàn thành giao dịch chuyển khoản thanh toán nợ nần cho Bà Năm Huyết qua một thiết bị đầu cuối rỉ sét ngay góc hầm ga. Cứ ngỡ gánh nặng nợ nần đã tạm thời được gỡ bỏ, nhưng bóng đen khổng lồ đang đứng chắn lối ra hẻm Không Lối Thoát đã dập tắt hoàn toàn hy vọng đó.


Gã "Mặt Nạ Sắt" đứng đó, sừng sững như một cột mốc chết chóc giữa màn sương axit xám xịt. Chiếc mặt mạ sắt hàn kín của gã không hề có một kẽ hở sinh học nào, chỉ có hai khe mắt hẹp sáng lên ánh đỏ rực rỡ của cảm biến quét hồng ngoại quân sự thế hệ mới. Dưới mắt Phong—một kẻ mù màu cấp 3 chỉ nhìn thấy thế giới bằng hai màu đen trắng—hai khe mắt đỏ rực ấy hiện lên như hai đốm xám đục ngầu, sắc lạnh và tràn đầy sát khí.


*Vo... vo... vo...*


Tiếng rít tần số cao vang lên từ lưỡi dao rung đơn phân tử của gã sát thủ. Luồng năng lượng dao động cực mạnh khiến những giọt mưa axit chưa kịp chạm vào lưỡi dao đã hóa thành những làn khói trắng xóa. Gã không nói một lời. Băng Rác Thải không bao giờ thương lượng với những kẻ dám lột sạch quỹ đen của sới bạc vệ tinh dưới trướng chúng.


Phong lùi lại một bước, bả vai chạm vào vách container rỉ sét phía sau. Cánh tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác của anh buông thõng vô lực trong túi áo khoác da. Anh biết mình không thể cận chiến với một cỗ máy giết người được trang bị công nghệ sinh học quân sự thế hệ mới.


"Phong! Nghe thấy tao không? Chạy ngay!" Tiếng rít rè rè từ chiếc máy thu phát vô tuyến tần số thấp đeo sát tai phải Phong vang lên. Giọng của Hùng "Cáp" dồn dập, lẫn trong tiếng gõ bàn phím lạch cạch từ căn cứ ngầm. "Thằng chó đó là đao phủ của Sơn 'Sắt'! Cảm biến nhiệt trên mặt nạ của nó đã khóa chặt sinh trắc học của mày rồi! Đừng chạy đường thẳng!"


Gã Mặt Nạ Sắt lướt tới. Di chuyển của gã nhanh đến mức xé rách màn mưa axit thành những vệt nước bắn tung tóe. Lưỡi dao rung cao tần vung lên, chém dọc từ trên xuống.


Phong không kịp suy nghĩ, anh đổ người sang bên phải, lăn dài trên nền bê tông ướt sũng chất thải hóa học. Lưỡi dao rung sượt qua bả vai trái của anh, chém thẳng vào vách container rỉ sét. Tiếng kim loại bị cắt đứt ngọt lịm vang lên, vách thép dày hai phân bị xẻ đôi như một tờ giấy mỏng.


*Xẹt!*


Một cơn đau bỏng rát ập đến thùy đỉnh của Phong. Lưỡi dao rung chưa chạm trực tiếp vào da thịt, nhưng luồng năng lượng dao động cao tần đã tạo ra một vết xước sâu ở bả vai trái của anh. Vết bỏng nhiệt do axit và điện từ khiến Phong nghiến răng kèn kẹt, máu nơ-ron màu vàng úa rỉ ra, thấm đẫm lớp áo khoác da sờn rách.


"Hùng! Thiết bị định vị của nó nhạy quá! Tao không cắt đuôi được!" Phong khàn giọng hét vào bộ đàm, tay trái nhanh chóng vớ lấy một nắm mảnh pin thải gỉ sét nằm lăn lóc trong vũng nước mưa.


"Nó xài cảm biến hồng ngoại cấy trực tiếp vào võng mạc để truy vết thân nhiệt! Mày phải tạo ra nguồn nhiệt giả!" Hùng "Cáp" chỉ dẫn cực nhanh qua bộ đàm.


Phong áp sát lưng vào một góc khuất của đống container đổ nát. Bằng tay trái linh hoạt, anh ném mạnh những mảnh pin thải vào một bảng quảng cáo neon hỏng đang chập điện gần đó. Những viên pin lithium-ion cũ gặp dòng điện cao áp lập tức kích nổ, tạo ra những tiếng *bùm* nhỏ và những tia lửa hóa chất xanh lè bắn tung tóe.


Luồng nhiệt lượng và điện từ hỗn loạn đột ngột bùng phát làm rối loạn hoàn toàn thuật toán quét hồng ngoại của Gã Mặt Nạ Sắt. Khe mắt xám đục trên mặt nạ của gã nhấp nháy liên tục khi hệ thống cố gắng lọc nhiễu.


"Rẽ trái! Vào hẻm Không Lối Thoát!" Hùng "Cáp" thét lên. "Ở đó có một đường ống xả hơi nước áp suất cao của nhà máy lọc dầu cũ. Đó là vùng mù sóng quét an ninh!"


Phong gượng dậy, ôm chặt bả vai trái đang chảy máu, dùng hết sức lực chạy lao vào con hẻm tối tăm phía trước. Hẻm Không Lối Thoát hiện ra trước mắt anh như một cái miệng giếng sâu hoắm, không có một ánh đèn neon nào chiếu tới, hoàn toàn bị bao phủ bởi sương mù axit và bóng tối đục ngầu.


*Cộc! Cộc! Cộc!*


Tiếng bước chân nặng nề bọc thép của Gã Mặt Nạ Sắt lại vang lên từ phía sau. Gã đã lọc sạch nhiễu nhiệt và tiếp tục truy đuổi. Lần này, gã chuyển sang chế độ cảm biến sóng âm, định vị Phong qua tiếng bước chân và nhịp thở dồn dập.


"Phong! Nó đang đuổi sát nút! Di chuyển theo nhịp xả hơi nước!" Hùng "Cáp" chỉ đạo từ xa.


Phong ngước mắt nhìn lên. Qua thấu kính của Kính lọc quang phổ Analog, anh nhìn thấy những luồng hơi nước áp suất cao đang xịt ra từ các đường ống rỉ sét chạy dọc bờ tường hẻm. Mỗi lần hơi nước xịt ra, dòng điện rò rỉ từ các van xả lại hiển thị dưới dạng những dải quang phổ màu cam ấm áp nhấp nháy đều đặn.


*Xì... xì... xì...*


Phong chủ động điều hòa hơi thở, bước chân anh nện xuống nền đất trùng khớp với tiếng xả hơi nước của đường ống. Anh lướt đi như một bóng ma đơn sắc trong bóng tối, hòa lẫn vào tiếng ồn cơ học của khu ổ chuột.


Gã Mặt Nạ Sắt khựng lại giữa con hẻm tối. Khe mắt cảm biến của gã liên tục xoay tròn để tìm kiếm nguồn âm thanh, nhưng tiếng hơi nước xả áp suất cao đã hoàn toàn bão hòa hệ thống thính giác cơ khí của gã.


Tuy nhiên, gã sát thủ tàn bạo không dễ dàng bỏ cuộc. Gã vung lưỡi dao rung cao tần chém loạn xạ vào các container rác xung quanh hòng ép Phong phải lộ diện. Một container sắt khổng lồ bị chém đứt chân đế, đổ sập xuống ngay trước mặt Phong, chặn đứng lối thoát duy nhất của anh.


Phong bị dồn vào chân tường đổ nát của con hẻm cụt. Phía trước anh lúc này là một vũng nước hóa chất đen ngòm, liên tục sủi bọt do rò rỉ axit từ một máy phát điện hỏng gần đó.


Gã Mặt Nạ Sắt từ từ tiến lại gần. Lưỡi dao rung cao tần rít lên âm thanh vo vo ghê rợn, sẵn sàng dứt điểm con mồi.


"Không còn đường lui rồi, Hùng," Phong khẽ thì thầm, tay trái anh thọc sâu vào thắt lưng, chạm vào báng kim loại lạnh ngắt của khẩu Súng chích điện cao áp Lôi Thần.


"Đừng bắn trực tiếp vào nó! Áo giáp Kevlar của nó chống điện quân sự! Mày sẽ chết chắc!" Hùng "Cáp" hét lên trong tuyệt vọng.


Phong nhìn vũng nước hóa chất dưới chân sát thủ, rồi nhìn lên sợi dây cáp điện trần đang rò rỉ dòng điện màu cam ấm áp từ máy phát điện hỏng gá trên tường. Trực giác của một thần bài cho anh thấy một biến số hỗn loạn duy nhất.


Anh không chĩa súng vào gã sát thủ.


*Đoàng!*


Phong bóp cò khẩu súng chích điện Lôi Thần. Phát đạn điện 50.000 volt không bắn vào giáp ngực của gã Mặt Nạ Sắt, mà ghim thẳng vào sợi dây cáp điện trần rò rỉ trên tường và vũng nước hóa chất dưới chân gã.


*Uỳnh!*


Một vụ nổ xung điện khổng lồ xảy ra. Dòng điện cao áp từ máy phát điện hỏng bị kích hoạt quá tải, chạy dọc theo vũng nước hóa chất dẫn điện cực tốt, tạo ra một làn sóng điện từ (EMP) tự chế cực mạnh bùng phát ngay dưới chân Gã Mặt Nạ Sắt.


*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*


Toàn bộ hệ thống cảm biến sinh học và khớp cơ khí của gã sát thủ bị quá tải dòng điện nghiêm trọng. Khe mắt đỏ rực trên mặt nạ của gã nhấp nháy điên cuồng rồi tắt lịm, cánh tay cơ khí cầm lưỡi dao rung co giật mạnh, phát ra những tiếng nổ điện nhỏ chói tai. Gã Mặt Nạ Sắt gầm rú lên qua bộ lọc âm thanh bị méo tiếng, loạng choạng lùi lại vấp vào đống phế liệu đổ nát.


"Chui xuống đường cống ngầm ngay bên tay trái mày! Mau lên!" Giọng Hùng "Cáp" vang lên thúc giục.


Phong dùng hết sức lực còn lại, dùng tay trái cạy nắp cống ngầm rỉ sét bên cạnh và nhảy xuống bóng tối sâu thẳm phía dưới, biến mất hoàn toàn khỏi con hẻm Không Lối Thoát ngay trước khi gã sát thủ kịp khôi phục lại hệ thống.


***


Nửa tiếng sau, tại Toa tàu điện ngầm bỏ hoang nằm sâu dưới lòng đất.


Ánh sáng mờ nhạt từ những màn hình CRT cũ kỹ nhấp nháy chập chờn, hắt lên những cuộn băng từ đang quay rè rè đều đặn. Không khí ở đây ngập tràn mùi dầu máy, mùi đồng cháy và mùi ẩm mốc của những đường ray đã bị cô lập khỏi hệ thống thành phố từ hàng chục năm trước.


Phong nằm gục trên chiếc ghế đệm rách nát của toa tàu. Bả vai trái của anh đã được băng bó tạm thời bằng vải gạc bẩn thấm đẫm hóa chất đông nơ-ron giá rẻ để chặn đứng cơn bỏng nhiệt do axit. Gương mặt anh nhợt nhạt, mồ hôi lạnh chảy dài trên trán, nhưng đôi mắt xám tro vẫn giữ được sự điềm tĩnh đến đáng sợ.


Hùng "Cáp" đi tới đi lui trong toa tàu, tay cầm một lon nước tăng lực nơ-ron rẻ tiền, tóc tai bù xù xám xịt như một tổ quạ. Gã liên tục càu nhàu:


"Mày điên rồi, Phong! Mày suýt chút nữa là bị thằng chó đó xẻ đôi ra làm hai nửa rồi! Băng Rác Thải của Sơn 'Sắt' không phải là lũ tay ngang ở chợ đen đâu!"


"Nhưng tao đã thắng," Phong khàn giọng nói, tay trái khẽ vỗ nhẹ vào chiếc túi vải chứa mười nghìn chip nơ-ron thô đặt bên cạnh. "Tao đã có đủ tiền trả nợ cho Bà Năm Huyết. Tao đã tạm thời tự do."


"Tự do cái khỉ mốc!" Hùng "Cáp" đập mạnh lon nước xuống bàn máy chiếu, khuôn mặt gầy nhom của gã đỏ lên vì kích động. "Mày bẻ gãy sới của Luân 'Chớp', Sơn 'Sắt' sẽ không bao giờ để mày yên. Nhưng đó chưa phải là điều tồi tệ nhất."


Hùng quay lại phía bàn điều khiển, ngón tay gầy gò của gã gõ liên tục trên bàn phím cơ khí phát ra tiếng lạch cạch dồn dập. Một màn hình CRT lớn ở trung tâm đột ngột sáng lên, hiển thị sơ đồ lập thể 3D của một két sắt an ninh có khóa bảo mật nơ-ron phức tạp.


"Trong lúc mày đang chạy trốn, tao đã lén dùng băng thông lậu câu trộm từ tháp trung lưu để hack vào mạng nội bộ của sòng bạc Đồng Nát," Hùng "Cáp" hạ thấp giọng, đôi mắt đeo kính lúp điện tử của gã xoay tròn đầy nghiêm trọng. "Tao tìm thấy dấu vết sinh trắc học của Vy rồi, Phong."


Phong đột ngột ngồi thẳng dậy, bất chấp cơn đau nhói từ vết thương bả vai trái truyền lên tận đỉnh đầu. Đôi mắt xám tro của anh co thắt lại.


"Vy... cô ấy ở đâu?"


Hùng "Cáp" chỉ tay vào hình ảnh chiếc két sắt an ninh đang nhấp nháy trên màn hình.


"Mảnh ký ức đầu tiên của Vy—ổ cứng chứa mảnh ký ức #01 của cô ấy—không phải bị vứt bỏ ở bãi rác. Nó đang bị Sơn 'Sắt' trực tiếp thế chấp và khóa chặt trong két sắt phòng VIP 'Máu và Sắt' của sòng bạc Đồng Nát. Muốn lấy lại nó, mày không thể dùng bạo lực đột nhập. Mày phải bước vào sòng bạc của hắn, tham gia giải đấu và giành quyền thách đấu trực tiếp với Sơn 'Sắt' ngay tại bàn VIP."


Phong nhìn chằm chằm vào chiếc két sắt trên màn hình CRT nhấp nháy ánh sáng xám xịt. Chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út tay trái của anh bỗng nhiên truyền đến một luồng điện nhỏ ấm áp, như thể một lời kêu cứu thầm lặng từ linh hồn Vy đang bị giam cầm trong bóng tối số hóa.


Trận chiến thực sự giờ mới bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!