Mũi Tiêm Đông Lạnh Ý Thức
Bóng tối dưới đường cống ngầm ga tàu điện ngầm bỏ hoang không có màu sắc, không có âm thanh, chỉ có sự ẩm ướt lạnh lẽo và mùi hóa chất ăn mòn nồng nặc.
Đối với Trịnh Phong, thế giới lúc này đã hoàn toàn câm lặng. Di chứng tàn khốc từ dòng điện phản hồi vượt Ngưỡng 85 Decibel nhiễu nơ-ron ở ván bài trước đã phá hủy hoàn toàn màng nhĩ tai phải của anh, đẩy anh vào trạng thái điếc tạm thời. Tai trái vốn đã điếc vĩnh viễn từ lâu. Giờ đây, anh bước đi trong một khoảng không tĩnh lặng tuyệt đối, nơi ngay cả tiếng bước chân của chính mình hay tiếng thở dốc của đồng đội cũng không thể lọt vào nhận thức.
Dưới nhãn quan đơn sắc của chứng mù màu cấp 3, tất cả những gì Phong nhìn thấy chỉ là những dải xám xịt và đen đục. Anh cảm nhận được cơ thể mình đang bị kéo đi. Mai—nữ dealer lạnh lùng—đang khoác lấy vai trái của anh, cánh tay cơ khí của cô khẽ rung lên những nhịp cơ học đều đặn mà Phong chỉ có thể nhận biết qua sự chấn động truyền vào xương đòn. Ở phía bên kia, Hùng "Cáp" đang cùng gã gượng sức kéo theo Nghĩa "Sẹo"—người đang bị co giật liên hồi do dính đạn điện từ từ cuộc đột kích của Mười "Đầu Búa".
Phong lết từng bước chân nặng nề trên nền bê tông sũng nước axit. Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy anh nóng rực, tỏa ra một luồng nhiệt lượng kinh người. Anh có thể cảm nhận được dòng dịch nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu tươi đang rỉ ra liên tục, chảy tràn xuống cổ áo da sờn rách. Cơn sốt hoại tử thần kinh đang nung nấu thùy chẩm của anh, biến mọi suy nghĩ thành những mảnh vỡ pixel quay cuồng. Anh chỉ còn một mỏ neo duy nhất: bàn tay trái vẫn đang siết chặt chiếc USB chứa mã vượt biên lậu, và ngón áp út sém thịt đeo chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron đang khẽ rung lên ở tần số 432Hz.
Họ rẽ vào một ngách cống tối tăm, leo lên một cầu thang sắt rỉ sét và đẩy một cánh cửa sập ngụy trang dưới đống rác thải điện tử.
Trước mắt Phong, Phòng khám lậu của Trí hiện ra dưới ánh sáng xám đục của một bóng đèn neon chập chờn. Phòng khám này đã bị bỏ hoang sau cuộc đột kích trước đó của đặc vụ Ngũ Hành. Những chiếc tủ kính đựng thuốc bị đập vỡ vụn, các mảnh thủy tinh vỡ nằm rải rác trên sàn nhà bám đầy bụi than và vết cháy xém. Các thiết bị phẫu thuật rỉ sét nằm ngổn ngang, bốc lên mùi hóa chất tẩy rửa rẻ tiền và mùi rỉ sắt ngột ngạt.
Bác sĩ Trí đang đứng ở góc phòng, cố gắng thu gom những chai lọ hóa chất còn sót lại vào một chiếc vali da cũ. Cánh tay máy phẫu thuật đa năng rỉ sét của ông khẽ rít lên những tiếng cơ học khô khốc khi ông quay lại nhìn thấy nhóm Phong.
Phong không nghe thấy Trí nói gì, nhưng qua chuyển động của đôi môi nứt nẻ sau bộ râu quai nón bạc phơ và gương mặt biến dạng vì kinh hoàng của ông, anh biết tình hình đang cực kỳ tồi tệ. Hùng "Cáp" và Mai vội vàng đặt Nghĩa "Sẹo" nằm xuống một chiếc giường sắt rỉ sét gần đó, rồi đỡ Phong nằm lên chiếc bàn mổ trung tâm.
Phong đổ gục xuống mặt bàn sắt lạnh ngắt. Sự tiếp xúc giữa tấm lưng đẫm nước mưa axit và mặt kim loại lạnh buốt khiến anh co rúm người lại. Tai phải anh bắt đầu xuất huyết, những giọt máu đỏ tươi chảy tràn ra từ màng nhĩ bị rách, nóng hổi và nhớp nháp. Cơ mặt bên phải của anh bắt đầu co giật mạnh liên tục do các xung điện rò rỉ từ cổng Cổ Chai đang kích thích trực tiếp vào dây thần kinh số bảy.
Bác sĩ Trí lao tới, nhanh chóng đẩy một chiếc máy đo điện não đồ cũ kỹ bám đầy bụi về phía đầu Phong. Ông cắm các cực quét sinh trắc học vào thái dương trái của anh—nơi vết bỏng nhiệt sâu từ tập trước vẫn đang găm đầy những mảnh thấu kính vỡ.
Trên màn hình CRT nhỏ của máy đo điện não, những đường sóng nơ-ron của Phong hiện lên dưới mắt anh dưới dạng những đường dích dắc xám đục, dao động hỗn loạn rồi đột ngột sụt giảm xuống sát vạch phẳng lặng.
Đường sóng nơ-ron đang tiến gần đến mức tử vong.
Trí lập tức quay sang, giật phắt chiếc máy tản nhiệt nơ-ron cũ kỹ gá trên tường. Ông cố gắng đấu nối đường cáp của máy tản nhiệt vào cổng Cổ Chai của Phong để làm mát hệ thống thần kinh đang bị thiêu rụi. Ông flip công tắc nguồn lậu câu trộm từ đường tàu điện ngầm.
*XOẸT!*
Một tia lửa điện xanh lét bắn ra từ hộp cầu chì của phòng khám. Nguồn điện lậu quá yếu, không thể chịu nổi tải lượng của chiếc máy tản nhiệt cũ hỏng. Chiếc máy phát ra một tiếng *bụp* khô khốc, khói đen bốc lên nghi ngút từ cuộn dây đồng bị cháy khét. Cầu chì hoàn toàn bị chập cháy, dập tắt chút hy vọng hạ nhiệt bằng phương pháp vật lý.
Trí đập mạnh tay xuống bàn mổ, miệng chửi rủa một câu mà Phong không thể nghe thấy. Gương mặt ông hiện rõ sự tuyệt vọng. Ông quay sang chiếc tủ thuốc đổ nát, dùng cánh tay máy phẫu thuật gạt phăng đống đổ nát để tìm kiếm. Cuối cùng, ông lôi ra một chiếc hộp bọc chì nhỏ, bên trong chứa một ống tiêm áp lực bằng đồng thau và thủy tinh cũ kỹ—Kim tiêm đông nơ-ron khẩn cấp—và một lọ Hóa chất đông nơ-ron màu xanh lam nhạt.
Trí tiến lại gần Phong, giữ chặt lấy bả vai anh. Ông bắt đầu nói, đôi môi chuyển động chậm rãi và rõ ràng để Phong có thể đọc vị qua nhãn quan đơn sắc:
"Phong! Nghe cho rõ đây! Máy tản nhiệt đã hỏng. Tao buộc phải dùng hóa chất đông nơ-ron cực đoan để đóng băng vết hoại tử ở thùy chẩm của mày. Nhưng lượng hóa chất này quá mạnh, nó sẽ hủy hoại hoàn toàn các đầu dây thần kinh thính giác lân cận. Mày sẽ bị mất hoàn toàn thính giác tai trái vĩnh viễn! Và cơ mặt bên phải của mày sẽ bị liệt nhẹ! Mày có chấp nhận không?"
Phong nhìn thẳng vào mắt Trí. Đôi mắt xám tro của anh không một chút dao động, lạnh lùng và kiên định như một tảng băng trôi. Anh không cần suy nghĩ. Nếu không dùng hóa chất này, anh sẽ chết não trong vòng năm phút nữa, và ổ cứng chứa mảnh ký ức của Vy sẽ rơi vào tay tập đoàn Ngũ Hành. Anh thà trở thành một phế nhân câm lặng còn hơn để Vy bị giam cầm vĩnh viễn trong ngục tù số hóa.
Phong khẽ gật đầu, bàn tay trái vẫn siết chặt chiếc USB chứa mã vượt biên lậu như một lời khẳng định không hề lay chuyển.
Trí nhìn Mai và Hùng "Cáp". Ông ra hiệu cho họ giữ chặt Phong. Mai lướt tới, cánh tay cơ khí của cô đè nặng lên hai bả vai Phong, ghim chặt cơ thể anh xuống mặt bàn sắt lạnh ngắt để ngăn chặn các cơn co giật có thể làm gãy kim tiêm. Hùng "Cáp" giữ chặt hai chân anh, gương mặt gã hacker nhợt nhạt, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má bám đầy muội than.
Trí hút dòng hóa chất đông nơ-ron màu xanh lam nhạt vào trong ống tiêm áp lực đồng thau. Ông đặt đầu kim áp lực trực tiếp vào vùng động mạch cổ bên trái của Phong—nơi dòng máu nơ-ron đang chảy xiết dẫn thẳng lên thùy chẩm.
"Giữ chặt nó!" Trí hét lên thông qua khẩu hình.
Phong nhìn thấy cánh tay máy của Trí siết chặt, và rồi một cơn đau buốt nhói, lạnh lẽo tột cùng bùng nổ ở cổ anh.
*PHỤT!*
Tiếng rít của pit-tông áp lực cơ khí dội thẳng vào xương sọ Phong. Dòng hóa chất đông nơ-ron lạnh buốt như băng giá bắc cực được bơm trực tiếp vào động mạch cổ, lao thẳng lên não bộ anh.
Phong trợn ngược mắt. Toàn bộ cơ thể anh co giật mạnh mẽ, mạnh đến mức các khớp cơ khí trên cánh tay của Mai rít lên những tiếng ken két khô khốc để giữ anh không bị văng khỏi bàn mổ.
Trong nhận thức của Phong, một cơn bão tuyết xám xịt đột ngột tràn ngập thùy chẩm. Dòng hóa chất đi đến đâu, những tế bào não đang bị thiêu rụi bởi dòng điện quá tải lập tức bị đóng băng đến đó. Sự hoại tử bị chặn đứng một cách tàn bạo bằng phương pháp hóa học cực đoan. Nhưng cái giá phải trả là sự hủy diệt hoàn toàn. Phong cảm thấy hệ thần kinh thính giác ở tai trái của mình bị đóng băng, rã ra thành những mảnh vỡ vô tri. Khoảng không im lặng vốn đã tĩnh lặng giờ đây càng trở nên trống rỗng, một hố đen không âm thanh tuyệt đối bao trùm lấy nửa bên trái đầu anh.
Ý thức của Phong bắt đầu tuột dốc, chìm sâu vào một vực thẳm lạnh lẽo của sự hôn mê.
Giữa khoảng không vô tận của bóng tối và sự câm lặng, Phong thấy mình đang lơ lửng trong một vùng dữ liệu đứt gãy.
Trước mắt anh, một hình chiếu hologram mờ ảo, nhiễu hạt liên tục hiện ra. Đó là Vy—Vy của mảnh ký ức tĩnh #01 mà anh đã thu hồi được từ sòng bạc Đồng Nát. Cô mặc chiếc váy cưới chắp vá từ các mảnh vải phản quang dưới ánh đèn neon đỏ xám xịt của khu ổ chuột. Cô đang mỉm cười với anh, nụ cười dịu dàng nhưng u uất, lặp đi lặp lại một câu nói dang dở trong vô thức do dữ liệu nơ-ron bị phân mảnh nặng nề:
"Phong... anh phải... sống... chúng ta... sẽ..."
Phong cố gắng vươn bàn tay trái đeo nhẫn cưới dây đồng nơ-ron về phía cô. Chiếc nhẫn khẽ rung lên ở tần số 432Hz, phát ra một dải sóng ấm áp làm dịu đi sự lạnh giá của dòng hóa chất đông nơ-ron trong não anh. Tần số của Vy bao bọc lấy thùy trán của anh, giữ cho ngọn lửa nhân tính cuối cùng của anh không bị dòng mã độc và hóa chất cực đoan nuốt chửng. Vy không phải là một ảo ảnh chết; cô là mỏ neo sinh học duy nhất giữ cho anh không tự sát hay phát điên trong bóng tối này.
"Vy..." Phong gọi tên cô trong tâm tưởng, nhưng không có âm thanh nào phát ra.
Hình bóng Vy chập chờn rồi tan biến vào những dòng mã nguồn xám xịt, để lại Phong một mình giữa vực thẳm lạnh lẽo.
*Bực... bực... bực...*
Phong mở phắt đôi mắt xám tro vô hồn.
Ánh sáng neon của phòng khám lậu dội thẳng vào võng mạc mù màu của anh, nhạt nhòa và xám xịt. Phong hít một hơi thật sâu, lồng ngực phập phồng dữ dội dưới cơn đau rát của xuất huyết phế quản nhẹ. Cơn co giật đã dứt hoàn toàn. Cổng Cổ Chai sau gáy anh đã nguội lạnh, được bao phủ bởi một lớp hóa chất đông cứng màu xám đục.
Phong gượng dậy, ngồi thẳng trên chiếc bàn mổ sắt rỉ sét. Anh lắc mạnh đầu để rũ bỏ cơn mộng mị.
Thế giới xung quanh anh lúc này đã thay đổi một cách tàn nhẫn.
Tai trái của anh hoàn toàn im lặng—một khoảng không câm lặng tuyệt đối, không một tiếng rè rít, không một tần số âm thanh nào có thể lọt vào. Thính giác tai trái đã hoại tử hoàn toàn vĩnh viễn. Tai phải của anh, sau cơn chấn động nổ màng nhĩ từ tập trước, lúc này chỉ nghe được những âm thanh mờ nhạt, méo mó và nhỏ bé, như thể tất cả tiếng động của thế giới đều bị bọc trong một lớp bông dày dặn. Thế giới đã mất đi năm mươi phần trăm âm thanh.
Phong đưa tay phải lên sờ vào má phải của mình. Các cơ mặt bên phải hoàn toàn cứng đờ, không có cảm giác xúc giác, bị liệt nhẹ do tác dụng phụ của hóa chất đông nơ-ron. Khi anh cố gắng mím môi, khóe miệng bên phải của anh hơi xệ xuống, tạo thành một nụ cười méo mó, lạnh lùng và đáng sợ.
Bác sĩ Trí đang đứng bên cạnh, thở phào nhẹ nhõm, lau mồ hôi trên trán bằng cánh tay máy phẫu thuật. Hùng "Cáp" quỳ sụp dưới đất, ôm đầu khóc nức nở vì vui mừng khi thấy Phong tỉnh lại. Mai đứng tựa lưng vào vách sắt sát lối vào, khẩu súng lục mạ crôm dắt bên hông, đôi mắt quét sinh trắc học của cô khẽ xoay tròn, nhìn Phong với một sự kính trọng thầm lặng.
Phong không quan tâm đến những thương tích trên cơ thể mình. Anh đưa bàn tay trái linh hoạt lên trước mặt, mở lòng bàn tay ra.
Chiếc USB chứa mã vượt biên lậu vẫn nằm nguyên vẹn, được siết chặt đến mức các góc cạnh bằng kim loại của nó găm sâu vào lòng bàn tay anh, rỉ ra một vệt máu nơ-ron màu vàng úa.
Anh siết chặt chiếc USB một lần nữa. Đôi mắt xám tro vô hồn của anh hướng thẳng về phía Mai và Hùng "Cáp". Anh đưa tay lên, dùng các ký hiệu tay thô sơ mà họ thường dùng ở chợ đen, ra lệnh bằng một sự dứt khoát lạnh lùng:
"Chuẩn bị. Chúng ta vượt biên. Lên Cổng Trục Xuất."
Bên ngoài phòng khám ngầm, tiếng rít của gió bão ion và tiếng còi hú của xe tuần tra Ngũ Hành bắt đầu dội xuống qua các khe hở của nắp cống, báo hiệu Đặc vụ Khải-04 đang thiết lập vòng vây an ninh cuối cùng sát Cổng Trục Xuất. Thời gian của họ chỉ còn tính bằng phút.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!