Nhạc nềnIrregular

Mưa Lửa Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Thế giới của Trịnh Phong lúc này chỉ còn là một khoảng không câm lặng tuyệt đối.


Không có tiếng mưa axit gầm rú dội xuống mái tôn container. Không có tiếng rít của bão ion xé toạc bầu trời xám xịt của khu ổ chuột Neon-Gloom. Ngay cả tiếng thở dốc nặng nề của chính mình, Phong cũng không thể nghe thấy. Di chứng tàn khốc từ dòng điện phản hồi vượt Ngưỡng 85 Decibel nhiễu nơ-ron ở ván bài trước đã phá hủy hoàn toàn màng nhĩ tai phải của anh, đẩy anh vào trạng thái điếc hoàn toàn tạm thời. Tai trái vốn đã điếc vĩnh viễn từ lâu. Giờ đây, anh bị giam cầm trong một nhà tù của sự tĩnh lặng.


Nhưng bóng tối câm lặng ấy không hề yên bình. Nó rung lên.


Phong nằm gục trên nền sắt lạnh ngắt của container bọc chì, hai tai rỉ ra những vệt máu đỏ tươi, nóng hổi, bò dọc xuống cằm rồi hòa vào vũng nước axit nhớp nháp dưới sàn. Đôi mắt xám tro của một kẻ mù màu cấp 3 nhìn thế giới qua một lăng kính đơn sắc nhạt nhòa. Mọi thứ xung quanh anh—từ những bảng mạch chập chờn của giàn máy CRT cũ kỹ của Hùng "Cáp" cho đến những vệt sơn nano phản quang trên vách sắt—đều chỉ là những sắc độ xám xịt, xơ xác và lạnh lùng.


*Uỳnh... uỳnh... uỳnh...*


Những luồng rung động cơ học cực mạnh truyền từ nền sắt container chạy dọc theo xương cánh tay phải hoại tử lên thùy đỉnh của não bộ. Phong không nghe thấy tiếng gõ cửa, nhưng xương cốt anh đang gào thét. Có kẻ đang dùng một lực lượng vật lý khổng lồ để đập phá lối vào sào huyệt của họ.


Phong nỗ lực xoay người, áp lòng bàn tay phải hoại tử xúc giác xuống sàn. Làn da tím đen, mất cảm giác nóng lạnh đau đớn vĩnh viễn của anh không hề phản hồi, nhưng cấu trúc xương bên trong—thứ đã bị nhiễm độc chì nhẹ sau những năm tháng lăn lộn ở nghĩa địa chip—lại thu nhận chính xác tần số rung động.


Tần số 80Hz. Tiếng xích sắt va đập nặng nề.


Đó là Mười "Đầu Búa". Gã bảo kê khét tiếng dưới trướng Sơn "Sắt" đang dùng cây búa tạ xích sắt của hắn để nện nát cánh cửa container bọc chì.


Phong liếc mắt nhìn sang góc phòng. Trong nhãn quan đơn sắc, anh thấy Hùng "Cáp" đang điên cuồng ngắt các đầu cáp nơ-ron khỏi giàn server analog chắp vá. Gương mặt gã hacker lập dị méo mó vì hoảng loạn, khuôn miệng gã há hốc như đang gào thét điều gì đó với Phong, nhưng không một âm thanh nào lọt được vào nhận thức của anh. Ở phía đối diện, Mai—nữ dealer lạnh lùng—đang đứng tựa lưng vào vách sắt sát lối vào. Mái tóc ngắn nhuộm hồng neon của cô dưới mắt Phong chỉ là một vệt xám nhạt sắc sảo. Tay trái cô siết chặt khẩu súng lục mạ crôm, đôi mắt cấy ghép kính quét sinh trắc học liên tục xoay tròn để định vị mục tiêu qua những kẽ hở của cánh cửa sắt đang móp méo.


*RẦM!*


Cánh cửa sắt bọc chì dày dặn cuối cùng cũng bị bẻ gãy. Một vết rách khổng lồ ngoác ra ở giữa cửa. Cơn mưa axit từ bên ngoài lập tức xối xả tràn vào, mang theo những luồng khói hóa chất bốc lên nghi ngút khi tiếp xúc với những bo mạch nóng bỏng của phòng máy.


Giữa làn nước mưa xám xịt, bóng dáng khổng lồ của Mười "Đầu Búa" hiện ra. Gã mặc chiếc áo ba lỗ da bò sờn rách, để lộ hai cánh tay bọc đầy các thớ cơ thủy lực cấy ghép lậu đang phồng lên, rỉ ra những giọt dầu áp lực màu đen kịt. Tay hắn lăm lăm cây búa tạ xích sắt khổng lồ tích hợp bộ kích nổ xung lực. Phía sau hắn, hàng chục tay sai của Bà Năm "Huyết" bọc giáp thô sơ, tay cầm súng bắn lưới điện cao áp và dùi cui điện, đang tràn vào như một đàn sói đói.


Mai hành động ngay lập tức.


Trong thế giới câm lặng của Phong, họng súng của Mai lóe lên những vệt sáng xám đục liên tiếp. Đó là những tia lửa đầu nòng của khẩu súng lục mạ crôm. Hai tên tay sai cầm súng bắn lưới đi đầu tiên đổ gục xuống ngay lập tức, cơ thể chúng co giật mạnh khi những phát đạn găm chính xác vào khớp nối thần kinh ở cổ. Nhưng hỏa lực của Mai không thể cản bước Mười "Đầu Búa".


Hắn gầm lên—một tiếng gầm mà Phong chỉ cảm nhận được qua luồng khí áp suất mạnh thổi bay những mảnh rác điện tử dưới sàn. Mười vung mạnh cây búa tạ khổng lồ, sợi xích sắt rít lên một đường vòng cung chết chóc hướng thẳng vào đầu Mai.


Nghĩa "Sẹo" từ góc tối lao ra.


Gã bảo kê chợ đen dùng cánh tay trái cấy ghép sợi cơ nhân tạo nâng cao thanh xà beng cơ khí lên chặn đứng cú vung búa của Mười.


*KENG!*


Phong không nghe thấy tiếng va đập kim loại chói tai, nhưng luồng xung lực từ cú chạm trán cực mạnh ấy truyền qua không khí, đập thẳng vào lồng ngực anh làm anh hộc ra một ngụm máu vàng úa. Thanh xà beng của Nghĩa "Sẹo" bị uốn cong một góc bốn mươi lăm độ. Sức mạnh thủy lực của Mười "Đầu Búa" quá khủng khiếp. Nghĩa bị chấn động mạnh, lùi lại vài bước, bả vai trái cấy ghép cơ khí của anh rỉ ra những tia lửa điện nhỏ.


Phong biết mình phải gượng dậy. Nếu anh tiếp tục nằm đây, tất cả bọn họ sẽ chết.


Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy anh vẫn đang bốc khói đen, rỉ ra dòng dịch nơ-ron vàng úa nhớp nháp. Mỗi cử động nhỏ của cơ cổ đều gửi đi một luồng đau buốt nhói chạy thẳng vào thùy chẩm, khiến một nửa khuôn mặt bên phải của anh bị liệt nhẹ, cứng đờ. Ngón áp út tay trái—nơi vết bỏng điện sém thịt quanh chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron vẫn chưa lành—đau nhói lên từng nhịp theo nhịp tim sinh học.


Phong dùng bàn tay trái linh hoạt siết chặt lấy báng cầm lạnh ngắt của khẩu súng chích điện cao áp Lôi Thần giấu dưới vạt áo da sờn rách. Anh gượng dậy, lết từng bước chân nặng nề qua những vũng nước axit trơn trượt.


Nhãn quan mù màu cấp 3 của Phong tập trung vào Mười "Đầu Búa". Dù không có kính lọc quang phổ, nhưng kinh nghiệm đọc vị micro-expression phi ngôn ngữ của một cựu thần bài giúp anh nhận ra điểm yếu của đối thủ. Mười "Đầu Búa" đang dồn toàn bộ trọng tâm vào cánh tay phải để chuẩn bị cho cú bổ búa tiếp theo vào Nghĩa "Sẹo". Khớp bả vai phải của hắn—nơi các đường ống dẫn dầu thủy lực bọc chì kết nối với cơ thể sinh học—đang lộ ra một kẽ hở cơ khí nhỏ do áp lực vận hành quá tải.


Phong nâng súng chích điện Lôi Thần bằng tay trái. Cánh tay anh run rẩy dữ dội do kiệt sức, nhưng ánh mắt xám tro của anh vẫn lạnh lùng, tĩnh lặng như mặt nước hồ không gợn sóng.


Anh bóp cò.


*XOẸT!*


Một luồng xung điện cao áp 50.000 volt phóng ra từ hai đầu kim loại của khẩu súng Lôi Thần. Luồng điện hiện lên dưới mắt Phong như một vệt sáng xám đục nhạt nhòa, găm chính xác vào khớp bả vai phải của Mười "Đầu Búa".


Xung điện cao áp lập tức làm chập mạch hoàn toàn các sợi cơ thủy lực cấy ghép lậu của hắn. Dầu thủy lực màu đen kịt rò rỉ ra ngoài, sizzling dữ dội dưới cơn mưa axit. Cánh tay phải khổng lồ của Mười "Đầu Búa" lập tức mất lực, buông thõng vô dụng. Cây búa tạ khổng lồ rơi rầm xuống nền sắt container, kéo theo cả cơ thể đồ sộ của hắn ngã quỵ xuống vũng nước axit chập điện.


Nhưng nguy hiểm vẫn chưa qua.


Từ phía sau, Bà Năm "Huyết" bước tới. Mụ đàn bà mập mạp mặc chiếc sườn xám lụa đỏ rách nát—dưới mắt Phong chỉ là một màu xám đậm bẩn thỉu—nhếch mép cười độc địa. Mười ngón tay cơ khí của mụ đeo đầy nhẫn vàng giả đang múa máy liên tục trong không khí. Phía trước mụ, hai tên đặc vụ bọc giáp Ngũ Hành đang giương súng tiểu liên điện từ lên chặn cửa.


Phong hướng họng súng Lôi Thần về phía Bà Năm "Huyết" và bóp cò một lần nữa. Nhưng ngay khi dòng điện phóng ra, một tên đặc vụ đã kích hoạt chiếc khiên điện từ cầm tay quân sự. Luồng xung điện từ khẩu súng tự chế của Phong chạm vào màn chắn năng lượng vô hình liền bị triệt tiêu hoàn toàn, rã ra thành những tia lửa điện nhỏ vô hại.


Khẩu súng chích điện Lôi Thần phát ra một tiếng *tạch* nhỏ rồi im lìm. Nó đã cạn kiệt hoàn toàn dung lượng pin sinh học thô cuối cùng.


"Chạy!"


Phong không nghe thấy tiếng Mai hét, nhưng anh thấy cô nắm chặt lấy cổ áo anh và kéo mạnh về phía cửa thoát hiểm phía sau container—lối dẫn thẳng xuống đường ống thoát nước ngầm ga tàu điện ngầm bỏ hoang theo sơ đồ trong Nhật ký kỹ thuật của Kỹ sư Lâm.


Hùng "Cáp" đang điên cuồng đẩy chiếc xe đẩy hàng cơ khí khổng lồ bọc chì, bên trên chứa năm mươi phần trăm thiết bị server analog dự phòng của gã. Đó là toàn bộ tài sản, là huyết mạch dữ liệu giúp họ kết nối với mạng Slum-Net để tìm kiếm Vy. Nghĩa "Sẹo" ôm lấy cánh tay trái đang bốc khói, lết đi bên cạnh Phong.


Họ lao ra khỏi container, bước vào cơn mưa mưa axit xối xả của Chợ Đen Đồng Nát. Cơn mưa axit ăn mòn rách bạt container, dội thẳng vào vết thương trên bả vai trái của Phong, mang theo một cơn đau rát bỏng như lửa đốt. Cổng thần kinh Cổ Chai sau gáy anh gặp nước mưa axit bắt đầu chập mạch nhẹ, phát ra những tia lửa điện nhỏ làm da đầu anh bỏng rát vĩnh viễn.


*PẰNG! PẰNG! PẰNG!*


Những phát đạn điện từ từ toán tay sai của Bà Năm "Huyết" đuổi theo sát sườn. Những luồng xung lực xé toạc màn mưa, găm vào những đống rác thải điện tử xung quanh tạo ra những vụ nổ nhỏ xẹt lửa xanh đỏ chói mắt.


Đột ngột, một phát đạn điện từ găm thẳng vào bả vai trái của Nghĩa "Sẹo".


*Xoẹt!*


Xung điện từ trường cực mạnh làm chập mạch hoàn toàn cánh tay cơ khí trái của Nghĩa. Gã bảo kê khổng lồ đổ gục xuống nền bê tông sũng nước axit, thanh xà beng cơ khí rơi tuột khỏi tay. Nghĩa co giật mạnh, miệng sùi bọt mép do dòng điện chạy thẳng vào hệ thần kinh trung ương.


"Nghĩa!" Hùng "Cáp" hét lên, gã buông một tay khỏi chiếc xe đẩy để cố gắng kéo Nghĩa dậy, nhưng chiếc xe đẩy quá nặng bắt đầu trượt bánh trên nền đất trơn trượt của chợ đen.


Phía sau, toán tay sai của Bà Năm "Huyết" đang lao tới, chỉ còn cách họ chưa đầy mười mét. Những họng súng điện từ của chúng đã bắt đầu nạp đạn, phát ra luồng từ trường lạnh lẽo quét qua lồng ngực Phong.


Tình thế ngàn cân treo sợi tóc.


Nếu dừng lại để đẩy chiếc xe server của Hùng, họ sẽ không thể kịp kéo theo Nghĩa "Sẹo" đang bị tê liệt hoàn toàn. Nhưng nếu bỏ chiếc xe lại, họ sẽ mất đi toàn bộ hạ tầng kỹ thuật để bẻ khóa mạng Deep-Net ở các cấp độ tiếp theo. Hùng "Cáp" nhìn chiếc xe đẩy với ánh mắt đầy dằn vặt, nước mắt gã hòa cùng nước mưa axit chảy ròng ròng trên khuôn mặt bám đầy muội than.


Phong nhìn chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron trên ngón tay trái của mình. Chiếc nhẫn đang rung lên nhè nhẹ, như thể nhắc nhở anh về lời hứa giải cứu Vy. Nhưng anh cũng nhìn thấy máu của Tèo "Điện" đã khô trên mảnh bản đồ cống ngầm trong túi áo khoác. Anh không thể để thêm một đồng minh nào phải hy sinh vì sự cố chấp của mình.


Sự dứt khoát lạnh lùng bùng cháy trong đôi mắt xám tro của Phong.


Anh dùng bàn tay trái linh hoạt, nắm lấy cổ áo Hùng "Cáp" và giật mạnh về phía Nghĩa "Sẹo". Anh không thể nói, nhưng ánh mắt xám lạnh của anh truyền đi một mệnh lệnh tàn nhẫn và dứt khoát:


*Bỏ chiếc xe lại! Cứu người!*


Hùng "Cáp" nghiến răng đến bật máu, gã buông hoàn toàn chiếc xe đẩy hàng. Phong và Hùng phối hợp dùng hết sức lực còn lại, mỗi người khoác một bên vai của Nghĩa "Sẹo", kéo lê thân hình đồ sộ của gã bảo kê lao thẳng xuống nắp cống bảo trì tối tăm ngay sát mép cầu vượt.


Ngay khi họ vừa tụt xuống đường cống ngầm, một phát đạn điện từ lạc của đặc vụ Ngũ Hành đã găm thẳng vào bộ nguồn pin sinh học của chiếc xe đẩy hàng chứa server.


*UỲNH!*


Một vụ nổ đoản mạch khổng lồ xảy ra ngay phía trên đầu họ. Luồng mưa lửa từ những mảnh server analog bị thiêu rụi và những tia lửa điện xanh đỏ bắn ra tung tóe, nhuộm sáng một góc Chợ Đen Đồng Nát dưới cơn mưa axit tầm tã. Toàn bộ thiết bị bẻ khóa cốt lõi của Hùng "Cáp" đã hóa thành tro bụi.


Phong, Hùng và Mai kéo theo Nghĩa "Sẹo" chìm sâu vào bóng tối tĩnh lặng của đường cống ngầm thoát nước. Thế giới của Phong lúc này hoàn toàn không có âm thanh, chỉ có hơi ấm lành lạnh từ chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron đang khẽ rung lên trên ngón tay trái sém thịt của anh.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!