Dòng Điện Đảo Cực
Luồng xung điện màu đỏ rực rỡ bắt đầu tích tụ trên trần phòng VIP ảo, sẵn sàng phóng thẳng xuống thùy chẩm của Phong. Trong nhãn quan mù màu cấp 3 của anh, dải năng lượng ấy không mang sắc đỏ chết chóc của cảnh báo tập đoàn, mà hiện lên dưới dạng một đám mây xám xịt, đậm đặc và nặng nề, cuộn xoáy như một cơn bão ion sắp sửa xé toạc bầu trời xơ xác của khu ổ chuột Neon-Gloom. Thế giới ảo Slum-Net chập chờn, những hạt pixel lỗi thời bao quanh bàn đấu rã ra liên tục, rơi rụng xuống khoảng không vô tận bên dưới sàn kính đục.
Ở thế giới thực, sâu dưới đường cống ngầm ẩm ướt và hôi thối, cơ thể vật lý của Phong đang gánh chịu một sự tàn phá tàn khốc. Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai bằng đồng thau gá sau gáy anh đang quá nhiệt nghiêm trọng. Tiếng rít *xèo xèo* nhỏ của dòng dịch sinh học nơ-ron màu vàng úa bị nung nóng bốc lên, quyện với mùi khét lẹt của da đầu bị bỏng nhiệt. Tai trái của anh hoàn toàn im lặng—một khoảng trống câm lặng tuyệt đối sau ván cược tước đi thính giác trước đó. Giờ đây, tai phải duy nhất còn nghe được cũng đang phải chịu đựng tiếng rè rít liên tục như tiếng ve sầu mùa hạ bị điện giật, âm lượng tăng dần theo từng mili-giây khi Lâm "Cáp" từ phòng điều khiển sòng sới ngầm liên tục đẩy công suất oanh tạc.
Hoàng "Đồng Chi" ngồi đối diện Phong trong không gian ảo, sừng sững như một pho tượng rỉ sét. Miếng đồng lớn bọc chặt lấy thùy thái dương bên phải của hắn khẽ rung lên, truyền những xung động cơ học đều đặn xuống các sợi cáp chạy dọc theo cổ. Đôi mắt bọc đồng vô hồn của hắn không hề chớp, phản chiếu luồng ánh sáng xám xịt từ màn hình ảo.
"Xác suất chiến thắng của mày chỉ còn không phẩy hai phần trăm, Trịnh Phong," Hoàng "Đồng Chi" cất giọng vô cảm, nhưng trong âm thanh cơ khí ấy nhen nhóm một sự tự phụ tột độ của kẻ chiến thắng. "Chip quân sự của tao đã tính toán xong mọi biến số. Nước đi tự hủy kia của mày là một lỗi logic không thể cứu vãn. Đầu hàng đi, cược đi thính giác tai phải của mày, tao sẽ bảo Lâm 'Cáp' ngắt nguồn oanh tạc. Bằng không, mày sẽ chết não ngay tại cái ghế sắt này trước khi kịp nhìn thấy lá bài cuối cùng."
Hắn hoàn toàn sập bẫy. Sự tự hủy giả tạo—chiêu bài Sacrifice Gambit mà Phong chủ động tung ra—đã kéo gã bài thủ cơ khí kiêu ngạo vào ván cược tất tay quyết định. Hoàng đã dồn toàn bộ điểm cược tích lũy và chiếc USB ảo chứa mã vượt biên lậu xuống giữa bàn đấu. Hắn tin vào thuật toán đếm bài quân sự của mình, tin rằng Phong đã kiệt quệ nơ-ron và chấp nhận đầu hàng.
Nhưng Phong không đầu hàng. Anh chưa bao giờ có ý định đầu hàng.
Phong nhìn xuống bàn tay phải của mình trên bàn đấu ảo. Nó nhạt nhòa, chập chờn như một hình chiếu hologram sắp sập nguồn. Ở thế giới thực, cánh tay phải hoại tử xúc giác hoàn toàn vĩnh viễn của anh đang đặt im lìm trên mặt bàn gỗ bọc chì lạnh ngắt, vô lực và vô cảm như một khúc gỗ chết. Anh không cảm nhận được gì từ bàn tay đó—không nóng, không lạnh, không đau đớn vật lý. Nhưng xương ngón tay phải của anh, cấu trúc canxi đã bị nhiễm độc chì nhẹ sau những năm tháng lăn lộn ở bãi rác, lại đang trở thành một bộ thu phát tần số nhạy bén đến kỳ lạ.
*Cộc... cộc... cộc...*
Sâu trong xương cánh tay phải, Phong cảm nhận được một luồng rung động điện từ cực nhỏ. Đó là tần số 120Hz—chu kỳ dao động đặc trưng của hệ thống nam châm điện gian lận mà Hoàng "Đồng Chi" vừa âm thầm kích hoạt dưới bàn đấu ảo hòng thay đổi mặt số quân bài của Phong. Hoàng muốn tráo quân bài át quyết định của Phong thành một quân bài rác để dứt điểm ván đấu.
"Hùng... nghe thấy tao không?" Phong cố gắng truyền âm thanh cực nhỏ qua bộ đàm vô tuyến tần số thấp kẹp sát màng nhĩ tai phải. "Nó đang... dùng từ trường... gầm bàn..."
"Mẹ kiếp, Phong!" Giọng Hùng "Cáp" rè rè vang lên, đầy vẻ hoảng loạn từ phòng máy toa tàu bỏ hoang. "Tao đang bị tường lửa của Lâm 'Cáp' bóp nghẹt băng thông! Thiết bị phát sóng nhiễu của tao bị hỏng mạch thấu kính từ tập trước rồi, không thể phát sóng nhiễu tầm xa để cứu mày được nữa! Mày phải tự giải quyết thôi! Cổng Cổ Chai của mày đang chạm ngưỡng tám mươi decibel rồi, vượt quá Ngưỡng 85 Decibel nhiễu nơ-ron là não mày sẽ bị nướng chín vĩnh viễn đấy!"
Phong nín thở. Dưới nhãn quan mù màu xám xịt, anh không thể nhìn thấy dòng điện rò rỉ dưới dạng quang phổ màu cam vì chiếc kính lọc quang phổ trên trán đã bị hỏng hoàn toàn bóng chân không. Anh chỉ còn một vũ khí duy nhất: trực giác hỗn loạn của một con người và những rung động cơ học truyền qua xương cánh tay phải hoại tử.
Phong nhắm mắt lại. Trong bóng tối đơn sắc của tâm trí, anh tập trung toàn bộ nhận thức vào thùy đỉnh của não bộ. Luồng rung động 120Hz chạy dọc xương cánh tay phải hiển thị rõ nét vị trí của cuộn dây từ trường gian lận. Nó nằm ngay dưới đinh ốc kim loại liên kết thứ tư, sát mép gầm bàn đấu vật lý ở thế giới thực.
Để đảo ngược cực từ tính của nam châm điện kia, Phong cần một dòng điện đối nghịch.
Anh đưa bàn tay trái—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học—xuống gầm bàn đấu thực tế dưới đường cống ngầm. Ngón áp út tay trái của anh đang đeo chiếc Nhẫn cưới dây đồng nơ-ron. Chiếc nhẫn bện bằng sợi dây đồng cũ kỹ, mang tần số sinh học tương thích 98% với Vy, lúc này đang rung lên nhè nhẹ ở tần số 432Hz. Dòng sóng nơ-ron màu tím nhạt của Vy từ chiếc ổ cứng gá bên hông chạy qua nhẫn cưới, tỏa ra một luồng điện nhỏ ấm áp sém vào vết bỏng sứt da trên ngón tay Phong, gây ra một cơn đau buốt nhói nhưng tỉnh táo.
Phong chủ động điều hòa nhịp thở nơ-ron, giảm nhịp tim xuống mức tối thiểu để ổn định dòng điện sinh học chạy dọc cánh tay trái. Anh biết, pin sinh học thô đeo gá sau gáy chỉ còn đúng năm mươi phần trăm điện lượng. Việc phóng dòng điện này qua nhẫn đồng để tạo ra đợt đoản mạch là một quyết định cực kỳ mạo hiểm. Nếu thất bại, dòng điện phản hồi sẽ chạy ngược vào cổng Cổ Chai và thiêu rụi hoàn toàn thùy chẩm của anh ngay lập tức.
Nhưng anh không có lựa chọn khác.
"Vy... xin lỗi vì đã bắt em phải gánh chịu điều này cùng anh," Phong thì thầm trong lòng.
Phong chính xác chạm chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron trên ngón áp út tay trái vào chiếc đinh ốc kim loại liên kết dưới gầm bàn đấu vật lý.
*Xoẹt!*
Một vệt lửa điện màu xanh lam nhỏ xẹt ra từ chiếc nhẫn đồng, rít lên một tiếng *xoẹt* khô khốc trong bóng tối của đường cống ngầm. Dòng điện từ pin sinh học chạy qua nhẫn, truyền thẳng vào cấu trúc kim loại của bàn đấu, lao trực tiếp vào cuộn dây nam châm điện của Hoàng "Đồng Chi" đang hoạt động dưới gầm bàn.
Đợt đoản mạch xảy ra trong tích tắc.
Trong không gian ảo của Slum-Net, hệ thống từ trường 120Hz của Hoàng "Đồng Chi" đột ngột bị đảo ngược cực từ tính. Quân bài lõi chì của Hoàng—vốn dĩ được lập trình để hút quân át của Phong sang ô thua cuộc—bị lực từ trường đảo cực đẩy mạnh, lệch hoàn toàn sang ô thua cuộc của chính Hoàng.
*Bíp... Bíp... Bíp...*
Tiếng còi cảnh báo của hệ thống sới ảo đột ngột vang lên chói tai. Trên màn hình lập thể ảo, bộ bài của Phong phát ra những vệt sáng xám đục nhạt nhòa, chính thức được hệ thống ghi nhận là kết quả chiến thắng tuyệt đối.
"Giao thức xác nhận: Trịnh Phong thắng cuộc."
Hoàng "Đồng Chi" trợn tròn đôi mắt bọc đồng vô hồn. Miếng đồng trên thùy thái dương của hắn nhấp nháy liên tục với tần số cao, phát ra những tiếng rè rè hỗn loạn. Thuật toán đếm bài quân sự của hắn hoàn toàn sụp đổ trước một nước đi phi logic và đòn phản công đảo cực từ tính thủ công của Phong.
"Không... Thể... Nào..." Hoàng "Đồng Chi" lắp bắp, giọng nói cơ khí bị méo mó nghiêm trọng. "Thuật toán... không dự báo... biến số này..."
Nhưng Phong không còn thời gian để thưởng thức chiến thắng.
Ngay khi hệ thống ảo báo Phong thắng cuộc, dòng điện phản hồi cực mạnh từ vụ đoản mạch dưới gầm bàn đấu vật lý đã chạy ngược dọc theo chiếc nhẫn đồng, lao thẳng vào cổng kết nối Cổ Chai sau gáy Phong. Luồng xung điện quá tải nơ-ron vượt ngưỡng chịu đựng thần kinh của anh, đẩy cường độ tiếng ồn thần kinh vượt quá Ngưỡng 85 Decibel nhiễu nơ-ron.
*Uỳnh!*
Một tiếng nổ điện nhỏ xảy ra ngay tại cổng kết nối sau gáy Phong ngoài đời thực. Phong quỳ sụp xuống nền bê tông sũng nước axit, hai thái dương nổi đầy gân xanh giật mạnh liên hồi. Một cơn đau dữ dội, tàn khốc chưa từng có lao thẳng vào não bộ anh, cảm giác như có hàng vạn chiếc kim nung đỏ đang đâm xuyên qua thùy chẩm.
Tai phải duy nhất còn nghe được của Phong đột ngột vang lên một tiếng *xoảng* chói tai, tựa như tiếng một tấm kính vỡ vụn dưới áp lực cực hạn. Thế giới xung quanh anh đột ngột chìm vào một sự tĩnh lặng tuyệt đối, câm lặng và lạnh lẽo. Thính giác tai phải hoàn toàn mất khả năng nghe tạm thời.
Phong gục đầu xuống sàn bê tông, máu đỏ tươi bắt đầu rỉ ra liên tục từ cả hai bên tai, hòa cùng dòng dịch nơ-ron màu vàng úa chảy tràn xuống cổ áo da sờn rách. Anh đã điếc hoàn toàn cả hai tai. Thế giới của anh giờ đây không chỉ mất đi màu sắc, mà còn mất đi toàn bộ âm thanh.
Trong bóng tối câm lặng của nhận thức đang mờ dần, bàn tay trái run rẩy của Phong vẫn siết chặt lấy chiếc USB chứa mã vượt biên lậu vừa được hệ thống sới ảo nhả ra vật lý bên cạnh bàn đấu. Anh đã giành được chiếc chìa khóa để tiến lên tầng trung lưu. Nhưng ý thức của anh đang rơi vào trạng thái suy kiệt cận kề chết não, chập chờn giữa thực và ảo.
*Rầm!*
Từ phía đầu hẻm cống ngầm, tiếng bước chân nặng nề và ánh sáng đèn pin quét dọc ngang bắt đầu xuất hiện. Bà Năm "Huyết" và Mười "Đầu Búa" đã phát hiện ra vị trí phòng máy lậu của Hùng, đang kéo quân bao vây căn cứ bọc chì hòng bắt sống Phong.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!