Nhạc nềnIrregular

Nước Đi Phi Logic

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Bản sao kỹ thuật số của ba quân Tám—bộ Sáp Tám màu xám đục—lơ lửng trên mặt bàn ảo bọc chì của Đấu trường "Vòng Lặp Vô Vọng". Những hạt pixel lỗi thời bao quanh quân bài liên tục rơi rụng như tàn tro dưới cơn mưa dữ liệu của mạng Slum-Net.


Hoàng "Đồng Chi" ngồi đối diện Phong, sừng sững như một pho tượng rỉ sét. Miếng đồng lớn bọc chặt lấy thùy thái dương bên phải của hắn khẽ rung lên, truyền những xung động cơ học đều đặn xuống các sợi cáp chạy dọc theo cổ. Đôi mắt bọc đồng vô hồn của hắn không hề chớp, phản chiếu luồng ánh sáng xám xịt từ màn hình ảo. Ở thế giới này, dưới nhãn quan mù màu cấp 3 của Phong, mọi thứ chỉ tồn tại dưới hai sắc độ đen trắng và xám tro. Bản thân sới bài lậu Slum-Net cũng chỉ là một nghĩa địa dữ liệu chắp vá, nơi những linh hồn nghèo khổ bị vắt kiệt nơ-ron để làm pin sinh học cho giới tài phiệt tầng trên.


"Trịnh Phong," giọng nói của Hoàng vang lên, khô khốc và đều đặn như tiếng máy gõ nhịp. "Chip tính toán quân sự của tao đã phân tích xong thùy chẩm của mày. Tốc độ suy kiệt nơ-ron của mày là hai mươi phần trăm mỗi phút. Xác suất mày thắng ván bài này chỉ còn đúng không phẩy hai phần trăm. Mọi nước đi của mày đã được tính toán trước hàng tỷ biến số. Đầu hàng đi, cược đi thính giác tai phải của mày, tao sẽ cho mày một lối thoát danh dự."


Phong không đáp. Cơn đau buốt nhói từ cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy đang truyền thẳng vào não bộ anh. Ở thế giới thực dưới đường cống ngầm ẩm ướt, cơ thể vật lý của Phong đang gánh chịu sự tàn phá tàn khốc. Cổng kết nối bằng đồng thau không có bộ lọc bảo vệ đang quá nhiệt nghiêm trọng, bốc khói đen và rỉ ra dòng dịch nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu tươi. Tai trái của anh đã hoàn toàn điếc vĩnh viễn sau ván cược trước, chỉ còn tai phải duy nhất đang phải chịu đựng tiếng rè rít liên tục như tiếng ve sầu mùa hạ bị điện giật.


Phong khẽ nghiêng đầu, cố gắng vận dụng kỹ năng nghe tiếng rít nơ-ron từ thùy thái dương của Hoàng để đoán định quân bài ẩn cuối cùng của đối thủ. Anh nín thở, tập trung toàn bộ thính giác yếu ớt còn lại vào dòng điện rò rỉ phát ra từ miếng đồng của Hoàng.


Nhưng vô ích.


Tiếng oanh tạc tần số lậu từ hệ thống máy chủ sòng sới ảo quá lớn. Những dải âm thanh rè rít của hàng vạn linh hồn bị giam cầm trong vòng lặp ác mộng gầm rú liên tục trong không gian ảo, giống như một bức tường âm thanh khổng lồ đè bẹp mọi nỗ lực cảm nhận của Phong. Tai phải anh nhói đau, rỉ ra một vệt máu đỏ tươi ngoài đời thực. Kỹ năng lắng nghe hoàn toàn thất bại.


"Mày đang cố nghe tiếng rít từ chip của tao sao?" Hoàng "Đồng Chi" nhếch mép, nụ cười của hắn cứng đờ và méo mó do các cơ mặt đã bị phẫu thuật cắt bỏ dây thần kinh biểu cảm. "Chip quân sự của tao có lớp bọc chì chống nhiễu tuyệt đối. Mày chỉ là một kẻ tàn phế giác quan đang giãy giụa vô vọng."


Phong nhìn xuống bàn tay phải của mình trên bàn đấu ảo. Nó nhạt nhòa, chập chờn như một hình chiếu hologram sắp sập nguồn. Ở thế giới thực, cánh tay phải hoại tử xúc giác hoàn toàn của anh đang đặt im lìm trên nền bê tông lạnh ngắt, vô lực và lạnh lẽo như một khúc gỗ chết. Anh không cảm nhận được gì từ bàn tay đó. Mọi hy vọng của anh lúc này đều dồn vào bàn tay trái—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học, nơi ngón áp út đang đeo chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron.


Chiếc nhẫn đột ngột truyền đến một luồng điện nhỏ ấm áp, sém vào vết bỏng sứt da trên ngón tay Phong. Đó là tần số cộng hưởng 432Hz quen thuộc. Vy. Vy vẫn đang ở đó, sâu trong lõi siêu máy chủ của tập đoàn Ngũ Hành, gửi đi những tín hiệu cứu mạng thầm lặng qua sợi dây liên kết sinh học duy nhất còn sót lại.


Phong đưa bàn tay trái run rẩy xuống vạt áo khoác da sờn rách ở thế giới thực, chạm ngón tay đeo nhẫn cưới trực tiếp vào vỏ kim loại của chiếc Ổ cứng chứa mảnh ký ức #01 của Vy gá bên hông.


*Xoẹt!*


Tiến trình Đồng bộ hóa sóng nơ-ron 15% lập tức được kích hoạt.


Trong không gian ảo của Slum-Net, một luồng sáng màu tím nhạt rực rỡ đột ngột bùng lên từ chiếc nhẫn cưới trên tay Phong. Luồng sáng ấy không phải là ánh sáng neon giả tạo của sòng bạc, mà là dải tần số sinh học thuần khiết nhất của Vy. Sóng nơ-ron màu tím nhạt chạy dọc theo các sợi cáp kết nối chắp vá sau gáy Phong, tràn vào thùy chẩm và thùy trán của anh.


Cơn đau buốt từ cổng Cổ Chai đột ngột dịu đi. Những cơn co giật cơ mặt bên phải của Phong dừng lại, gương mặt anh trở nên điềm tĩnh đáng sợ dưới dải sáng tím ấm áp. Vy đang chia sẻ gánh nặng thần kinh với anh, dùng chính năng lượng linh hồn phân mảnh của mình để bảo vệ não bộ của chồng khỏi bị thiêu rụi bởi dòng điện rác.


Nhưng cái giá phải trả là vô cùng tàn khốc.


Để duy trì sự đồng bộ hóa ngược này, hệ thần kinh của Phong phải chủ động giải phóng bộ nhớ tạm thời. Một vùng ký ức cá nhân của anh bắt đầu bị rã ra thành các hạt pixel xám xịt và biến mất vĩnh viễn vào hư vô. Phong cảm thấy lồng ngực mình thắt lại khi một phần ký ức thời thơ ấu của anh ở khu ổ chuột Neon-Gloom bị xóa sạch. Anh quên mất mùi vị của những chiếc bánh mì tổng hợp rẻ tiền mà cha anh từng mua cho mỗi buổi chiều mưa axit, quên mất khuôn mặt của đứa bạn thân thời nhặt rác ở bãi phế liệu. Năm phần trăm ký ức cuộc đời anh đã tan biến để đổi lấy vài phút tỉnh táo cuối cùng trên bàn đấu ảo.


"Vy..." Phong thì thầm trong đầu, đôi mắt xám tro lóe lên ánh tím lạnh lùng. Anh nhìn thẳng vào Hoàng "Đồng Chi".


Sự đồng bộ hóa với Vy giúp Phong nhìn thấu cấu trúc thuật toán của sới bài ảo. Anh nhận ra chip tính toán quân sự của Hoàng vận hành dựa trên một logic hoàn hảo: nó luôn giả định đối thủ sẽ đưa ra quyết định tối ưu nhất để bảo toàn điểm số và giác quan. Đối với một cỗ máy, mọi hành vi tự hủy hoại đều là một lỗi hệ thống không thể xảy ra.


Phong nhếch mép cười lạnh. Anh sẽ đưa vào hệ thống của Hoàng một biến số vô cực nằm ngoài mọi mô hình dự đoán.


Phong dùng tay trái cầm quân bài ảo cuối cùng lên, không hề suy nghĩ, anh ném mạnh nó xuống mặt bàn đấu bọc chì.


Đó là một Nước đi tự hủy (Sacrifice Gambit) hoàn toàn điên rồ. Phong chủ động để lộ một quân bài xấu—quân Ba xám xịt—khiến toàn bộ liên kết bộ bài của anh bị đứt gãy, điểm số tụt xuống mức tối thiểu. Nước đi này đồng nghĩa với việc anh tự đặt mình vào thế thua cuộc chắc chắn trong vòng một lượt bài tiếp theo.


Trên màn hình quét sinh trắc học của Hoàng "Đồng Chi", biểu đồ sóng não và nhịp tim của Phong đột ngột phẳng lặng một cách kỳ lạ. Dải sóng tím của Vy đã bao bọc lấy nhịp sinh học của Phong, đánh lừa hoàn toàn máy quét nói dối của Hoàng, khiến nó ghi nhận rằng Phong đã hoàn toàn buông xuôi, kiệt quệ nơ-ron và không còn khả năng kháng cự.


Miếng đồng trên thùy thái dương của Hoàng "Đồng Chi" lập tức nhấp nháy liên tục với tần số cao. Đôi mắt đồng vô hồn của hắn lóe lên những dòng mã lệnh phân tích lỗi. Thuật toán của hắn đang cố gắng xử lý nước đi phi logic của Phong, nhưng mọi kết quả phân tích đều trả về một kết luận duy nhất: Trịnh Phong đã đầu hàng do suy kiệt thần kinh.


"Thuật toán phân tích: Đối thủ đã kiệt quệ nơ-ron. Xác suất chiến thắng của hệ thống: Một trăm phần trăm," Hoàng "Đồng Chi" cất giọng vô cảm, nhưng trong mắt hắn đã nhen nhóm một sự tự phụ tột độ của kẻ chiến thắng.


Hắn đứng dậy, vung cánh tay bọc cáp đồng của mình, dồn toàn bộ điểm cược tích lũy của sới bài và một chiếc USB ảo chứa mã vượt biên lậu xuống giữa bàn đấu ảo.


"Tao đặt cược tất cả," Hoàng "Đồng Chi" tuyên bố, đôi mắt đồng sáng rực lên đầy ngạo nghễ. "Mã vượt biên lậu của tao đổi lấy thính giác tai phải của mày. Kết thúc ván bài này đi, Trịnh Phong! Mày đã thua hoàn toàn dưới tay thuật toán của tao!"


Hắn hoàn toàn sập bẫy tâm lý. Sự tự hủy giả tạo của Phong đã kéo gã bài thủ cơ khí kiêu ngạo vào ván cược tất tay quyết định.


Nhưng ngay khi Hoàng vừa dồn hết tài nguyên vào bàn đấu, một tiếng rít tần số cao cực kỳ chói tai đột ngột vang lên từ sâu trong hệ thống mạng Slum-Net.


Tại phòng điều khiển sòng sới ngầm ngoài đời thực, Lâm "Cáp"—kỹ sư trưởng của sòng bạc Đồng Nát—đang nhìn chằm chằm vào màn hình giám sát. Đôi mắt gã trợn trừng khi phát hiện ra một luồng dữ liệu ngoại lai mang tần số sinh học 432Hz đang can thiệp trực tiếp vào Đấu trường Vòng Lặp Vô Vọng từ chiếc ổ cứng của Vy gá bên hông Phong.


"Có kẻ xâm nhập dữ liệu lậu!" Lâm "Cáp" nghiến răng, ngón tay gầy gò bọc nhẫn đồng đập mạnh xuống bàn điều khiển máy chủ. "Kích hoạt hệ thống oanh tạc tần số cao! Đốt cháy cổng thần kinh của nó ngay lập tức!"


Một luồng xung điện màu đỏ rực rỡ bắt đầu tích tụ trên trần phòng VIP ảo, sẵn sàng phóng thẳng xuống thùy chẩm của Phong.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!