Đấu Trường Linh Hồn Phế Thải
Cơn mưa axit xối xả dội xuống Chợ Đen Đồng Nát, gột rửa những vết rỉ sét trên các container phế liệu nhưng lại làm bốc lên một mùi ozone và nhựa cháy nồng nặc. Dưới nhãn quan mù màu cấp 3 của Trịnh Phong, thế giới lúc này chỉ là một thước phim âm bản xám xịt. Những họng súng tiểu liên điện từ của toán đặc vụ bọc giáp Ngũ Hành đang giương lên, phát ra những luồng từ trường lạnh lẽo quét qua lồng ngực anh, hiển thị thành những vệt sáng xám nhạt chói mắt.
Bà Năm "Huyết" đứng phía sau, mười ngón tay bọc nhẫn vàng giả cơ khí gõ lách cách vào nhau, nụ cười tàn bạo ẩn hiện dưới lớp phấn dày cộp. "Bắt sống nó cho tao!"
"Phong, cúi xuống!" Giọng Mai rè rè vang lên bên tai phải duy nhất còn nghe được của Phong.
Không đợi anh phản ứng, Mai vung mạnh cánh tay cơ khí trái. Bộ bài mạ nano phản quang trong tay cô được phóng ra với tốc độ cực nhanh, bẻ cong các luồng ánh sáng neon nghèo nàn dưới gầm cầu vượt. Dưới mắt Phong, những lá bài tạo thành một màn sương bạc lấp lánh, làm mù tạm thời cảm biến quang học của toán đặc vụ Ngũ Hành. Những phát đạn điện từ bắn ra loạn xạ, xé toạc màn mưa axit nhưng chỉ găm vào những khoảng không vô định.
Phong nghiến răng chịu đựng cơn đau buốt nhói từ ngón áp út tay trái—nơi vết bỏng điện sém thịt quanh chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron vẫn đang rỉ máu nơ-ron màu vàng úa. Tay trái anh siết chặt túi chứa mười viên Pin sinh học thô vừa thắng được từ Mười "Đầu Búa". Anh thọc tay vào vạt áo da sờn rách, lôi cuốn Nhật ký kỹ thuật của Kỹ sư Lâm ra. Đầu óc Phong hoạt động với tốc độ tối đa, tái hiện lại sơ đồ đường cống ngầm ga tàu điện ngầm bỏ hoang mà anh đã ghi nhớ.
"Lối này!" Phong khàn giọng, dùng tay trái kéo mạnh bả vai Mai, lách người qua một khe hẹp giữa hai container rỉ sét bọc chì, nhảy thẳng xuống một nắp cống bảo trì tối tăm ngay sát mép cầu vượt.
Họ rơi xuống đường cống ngầm ẩm ướt, mùi bùn đất hóa chất xộc thẳng vào mũi. Tiếng súng điện từ và tiếng gào thét của Bà Năm Huyết mờ nhạt dần phía sau tai phải của Phong, còn tai trái của anh vẫn là một khoảng lặng chết chóc. Phong quỵ xuống bên bờ tường bê tông ẩm ướt, lồng ngực phập phồng thở dốc. Cánh tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác của anh buông thõng vô lực, xám ngắt và lạnh ngắt như một khúc gỗ chết.
"Cổng thần kinh của mày sắp sập nguồn rồi," Mai nói, mắt trái cấy ghép kính quét sinh trắc học mạ bạc của cô xoay tròn liên tục trong bóng tối để cảnh giới lối vào cống. "Sạc pin ngay đi, Phong. Tao sẽ canh gác."
Phong run rẩy mở túi da, lấy ra mười viên Pin sinh học thô. Anh dùng tay trái khéo léo cắm từng thỏi pin hóa học tự chế vào bộ nguồn gá bên hông, kết nối trực tiếp với Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy.
*Xoẹt! Xoẹt!*
Một luồng điện thô bạo, không qua bộ lọc số hóa phóng thẳng vào thùy chẩm của Phong. Da đầu anh bỏng rát, mùi tóc cháy khét nhẹ bốc lên. Phong siết chặt nắm tay trái, chiếc nhẫn đồng nơ-ron găm sâu vào vết bỏng sém thịt trên ngón tay khiến anh tỉnh táo giữa cơn đau đớn tột độ. Dòng năng lượng sinh học thô ráp bắt đầu chảy vào các tế bào thần kinh đang kiệt quệ, tạm thời chặn đứng cơn sốt hoại tử đang nung nấu trong não bộ anh.
*Rè... Rè...*
Tiếng rè rè quen thuộc vang lên từ chiếc Máy thu phát vô tuyến tần số thấp kẹp sát màng nhĩ tai phải. Giọng nói của Hùng "Cáp" chập chờn truyền đến: "Phong... nghe thấy tao không? Bọn đặc vụ đang quét nhiệt toàn bộ khu vực Chợ Đen. Mày không thể dùng thẻ công dân của Vinh để vượt biên nữa, Mãnh 'Thuật Toán' đã khóa chặt Cổng Trục Xuất rồi. Để lên tầng trung lưu, mày cần một 'mã vượt biên lậu' không để lại dấu vết số."
"Tìm nó ở đâu?" Phong thì thầm, giọng khàn đặc.
"Đấu trường 'Vòng Lặp Vô Vọng' trên Slum-Net," Hùng "Cáp" đáp, giọng nói mang theo sự lo lắng rõ rệt. "Đó là một sới bài ảo lậu khét tiếng dành cho các ý thức bị giam cầm. Đối thủ của mày là Hoàng 'Đồng Chi'—một bài thủ cơ khí sở hữu chip tính toán xác suất quân sự cấy trong thùy thái dương. Hắn đang giữ cái mã vượt biên đó. Trận đấu vận hành dưới Giao thức Slum-Net lậu và Luật cược giác quan. Nếu thua, mày sẽ mất đi thính giác tai phải duy nhất còn lại."
Phong nhìn xuống cánh tay phải hoại tử của mình, rồi nhìn chiếc nhẫn cưới dây đồng trên tay trái. Vy đang ở tầng trên, linh hồn cô đang bị giam cầm trong siêu máy chủ của tập đoàn Ngũ Hành. Mỗi giây phút trôi qua là một phần nhân tính của cô bị đồng hóa. Anh không còn đường lui.
"Kết nối tao vào," Phong lạnh lùng ra lệnh.
"Được rồi. Hãy cắm cáp truyền dẫn trực tiếp vào cổng Cổ Chai sau gáy mày. Tao sẽ chạy phần mềm định tuyến bóng ma để che giấu đường truyền," Hùng "Cáp" dặn dò.
Phong nhấc sợi cáp đồng thau bọc chì từ thiết bị đầu cuối lậu gá trên vách cống, cắm mạnh vào cổng Cổ Chai sau gáy.
Thế giới vật lý xám xịt biến mất.
Ý thức của Phong bị kéo tuột vào không gian ảo của Slum-Net. Đấu trường "Vòng Lặp Vô Vọng" hiện ra trước mắt anh không phải là một thiên đường số lộng lẫy, mà là một đống đổ nát kỹ thuật số khổng lồ. Những dòng mã nguồn lỗi thời rơi xuống như những hạt mưa xám đục, những bảng hiệu quảng cáo hỏng hóc nhấp nháy liên tục tạo thành những mảng sáng tối hỗn loạn dưới đôi mắt mù màu của anh. Tiếng rít nơ-ron tần số cao từ hàng vạn ý thức bị giam cầm vang lên chói tai, tạo thành một áp lực tinh thần khủng khiếp đè nặng lên thùy trán của Phong.
Phía đối diện bàn đấu ảo bọc chì, đối thủ của anh đã đợi sẵn.
Đó là Hoàng "Đồng Chi". Hắn xuất hiện dưới dạng một thực thể số có ngoại hình của một gã đàn ông trung niên lạnh lùng. Điểm nổi bật nhất trên cơ thể hắn là một miếng đồng lớn bọc chặt lấy thùy thái dương bên phải, nối liền với những sợi cáp chạy dọc xuống cổ. Đôi mắt của hắn không hề có đồng tử, chỉ sáng lên một ánh đồng vô hồn, lạnh lẽo.
"Trịnh Phong," Hoàng "Đồng Chi" cất giọng, âm thanh vang lên như tiếng kim loại va chạm trực tiếp vào não bộ Phong. "Một kẻ tàn phế giác quan từ khu ổ chuột mà cũng dám bước vào đây sao? Luật chơi rất đơn giản: Luật cược giác quan. Tao cược mã vượt biên lậu, mày cược thính giác tai phải duy nhất còn lại của mày. Giao thức Slum-Net lậu đã được kích hoạt. Không có đường lui."
Hoàng "Đồng Chi" từ từ đưa tay phải ra, kết nối một sợi cáp đồng trực tiếp từ thùy thái dương của hắn vào bàn đấu ảo. Ngay lập tức, đôi mắt đồng vô hồn của hắn sáng rực lên ánh đồng lạnh lùng.
Hắn bắt đầu chia bài.
Tốc độ chia bài của Hoàng "Đồng Chi" nhanh đến mức kinh hoàng—chỉ đúng 0.1 giây cho mỗi lá bài. Những lá bài ảo lướt đi trong không gian, tạo thành những vệt sáng xám đục nhạt nhòa. Chip tính toán xác suất quân sự thế hệ cũ cấy trong não hắn đang hoạt động hết công suất, liên tục phân tích và đếm bài với sự chính xác tuyệt đối.
Phong tập trung đôi mắt xám tro của mình vào khuôn mặt của Hoàng "Đồng Chi", cố gắng vận dụng kỹ năng Đọc vị co thắt cơ mặt để tìm kiếm một sơ hở tâm lý. Nhưng Phong bàng hoàng nhận ra: khuôn mặt của Hoàng hoàn toàn cứng đờ, không hề có một sự co thắt cơ học hay biểu cảm nào. Miếng đồng cấy ghép ở thùy thái dương đã làm tê liệt hoàn toàn các dây thần kinh biểu cảm cơ mặt của hắn. Hắn chơi bài như một cỗ máy vô cảm thực sự.
"Vô ích thôi," Hoàng "Đồng Chi" nói lạnh lùng, các ngón tay gõ nhịp đều đặn xuống bàn đấu ảo. "Mọi tính toán của tao đều dựa trên logic xác suất hoàn hảo. Mày không thể đọc vị được một cỗ máy."
Cơn đau từ cổng kết nối Cổ Chai sau gáy Phong bắt đầu bùng lên dữ dội. Thiết bị chắp vá không có bộ lọc bảo vệ đang bị rò rỉ điện nhẹ, nung nóng da đầu anh và truyền thẳng những xung điện rác vào thùy chẩm. Thị giác mù màu của anh bắt đầu bị nhòe đi, những hạt pixel xám xịt quay cuồng trước mắt. Nhịp tim của Phong tăng vọt lên mức nguy hiểm, thùy chẩm nóng ran như thể sắp phát nổ do áp lực quá tải nơ-ron.
Hoàng "Đồng Chi" lật hai lá bài đầu tiên của hắn, hiển thị điểm số Sáp Tám nhiễm từ—một điểm số gần như tuyệt đối trong sới bài ảo này. Hắn nhìn Phong bằng đôi mắt đồng vô cảm, biết rõ các quân bài Phong đang nắm giữ qua thuật toán đếm bài chính xác tuyệt đối của mình.
Hoàng "Đồng Chi" nhếch mép cười lạnh, tuyên bố rằng mọi nước đi của Phong đã được chip tính toán dự đoán chính xác đến 99.8% từ trước khi ván bài bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!