Nhạc nềnIrregular

Canh Bạc Chợ Đen

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit trút xuống gầm cầu vượt rỉ sét của Chợ Đen Đồng Nát như một thứ dung dịch tẩy rửa nồng nặc mùi lưu huỳnh và amoniac. Dưới nhãn quan mù màu cấp 3 của Trịnh Phong, cả khu chợ tự phát này hiện lên như một thước phim âm bản xám xịt, nhòe nhoẹt những hạt pixel cơ khí. Những bảng hiệu quảng cáo hologram khổng lồ chiếu từ thượng tầng thành phố dội xuống gầm cầu chỉ còn là những quầng sáng xám đục, chập chờn và vô nghĩa. Phong lết từng bước chân nặng nề, chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da sờn rách kéo sụp xuống để che đi khuôn mặt đang co giật nhẹ.


Cánh tay phải của Phong hoàn toàn hoại tử xúc giác, buông thõng im lìm bên hông như một khúc gỗ chết vĩnh viễn, làn da tím đen xơ xác dưới lớp băng gạc ố vàng. Anh không còn cảm giác đau đớn hay nóng lạnh ở bàn tay đó nữa, nhưng sâu trong xương quay và xương trụ, một cơn đau buốt nhói âm ỉ do nhiễm độc chì nhẹ và bỏng nhiệt dọc xương quay vẫn liên tục nung nấu thùy đỉnh của não bộ. Ngay sát thái dương trái, vết bỏng nhiệt sâu do chiếc kính lọc quang phổ Analog phát nổ ở tập trước vẫn đang găm đầy những mảnh thấu kính thủy tinh vỡ vụn vào da đầu. Mỗi khi anh cử động cơ mặt, những mảnh vỡ lại cọ xát vào dây thần kinh chẩm, gửi đi những luồng đau buốt nhói chạy thẳng vào não bộ, khiến một nửa khuôn mặt bên phải của anh bị liệt nhẹ, cứng đờ và giật mạnh liên tục.


Mai đi sát bên cạnh anh, mái tóc ngắn nhuộm hồng neon của cô dưới mắt Phong chỉ là một vệt xám nhạt sắc sảo. Cánh tay cơ khí trái của cô khẽ rít lên một tiếng cơ học nhỏ khi cô đặt tay lên bả vai trái rách sâu của anh để giữ thăng bằng.


"Phong, mày có nghe thấy tao nói gì không?" Giọng Mai rè rè đi qua bộ lọc âm thanh cũ kỹ, chỉ truyền vào tai phải duy nhất còn nghe được của Phong. Tai trái của anh đã hoàn toàn im lặng, một khoảng trống không âm thanh tuyệt đối sau di chứng tàn khốc của ván cược trước.


Phong khẽ gật đầu, tay trái run rẩy đưa vào vạt áo da siết chặt cuốn Nhật ký kỹ thuật của Kỹ sư Lâm. Cuốn sổ sờn cũ bám đầy bụi bẩn là manh mối duy nhất dẫn họ đến sới bài ngầm của Mười "Đầu Búa" dưới gầm cầu vượt này. Họ cần Pin sinh học thô. Nguồn năng lượng sinh học trong cơ thể Phong đang cạn kiệt nghiêm trọng, và nếu không có pin sạc khẩn cấp cho cổng thần kinh Cổ Chai sau gáy, thùy chẩm của anh sẽ bị hoại tử hoàn toàn trong vòng vài giờ tới.


Chợ Đen Đồng Nát ngập ngụa trong tiếng rè rè của những máy phát điện diesel lậu và mùi khét của nhựa cháy. Những thương nhân nhỏ gầy gò nằm co quắp trên những chiếc hòm sắt, bán những linh kiện cơ khí rỉ sét và những thỏi pin hóa học tự chế. Khi họ tiến sâu vào gầm cầu, đám đông đột ngột dạt ra.


Trước mặt Phong là một chiếc bàn gỗ bọc chì lớn, ẩm ướt dưới những giọt nước mưa axit dột xuống từ kẽ nứt bê tông của cầu vượt. Ngồi phía sau bàn là một gã đàn ông khổng lồ, đầu cạo trọc xăm hình búa đóng đinh, mặc chiếc áo ba lỗ da bò bẩn thỉu. Hai cánh tay của hắn bọc đầy những sợi cơ thủy lực cũ, phát ra tiếng rít xì xì khô khốc của dầu áp lực. Hắn chính là Mười "Đầu Búa"—kẻ kiểm soát nguồn cung cấp pin sinh học thô của chợ đen dưới trướng Sơn "Sắt".


"Trịnh Phong," Mười "Đầu Búa" cất giọng ồm ồm, đôi mắt hí xảo quyệt quét qua vết sẹo hoại tử sau gáy Phong. "Mày nghĩ mày trốn được khỏi nghĩa địa rác của Sơn 'Sắt' là có thể đến đây cướp pin của tao sao? Thằng Vinh đã báo cho tao biết mày đang gom pin để kích hoạt cổng vượt biên lậu. Ở cái chợ đen này, không có tiền nơ-ron thô thì đừng hòng mang đi một viên pin nào."


Hắn vung cánh tay cơ khí, nhấc cây búa tạ xích sắt khổng lồ nện mạnh xuống mặt bàn gỗ bọc chì. Tiếng *rầm* nặng nề vang lên, làm bắn tung tóe những giọt nước axit và khiến mặt bàn gỗ nứt toác một đường dài.


"Tao cho mày một cơ hội," Mười "Đầu Búa" nhếch mép cười, để lộ hàm răng bọc đồng rỉ sét. "Đặt cược với tao một ván xúc xắc nhanh. Mày thắng, tao cho mày mười viên Pin sinh học thô để cứu cái cổng thần kinh sắp nổ của mày. Mày thua, tao sẽ dùng búa tạ này đập nát cái tay trái duy nhất còn lành lặn của mày, rồi lột sạch chip nơ-ron thô gá sau gáy mày dâng cho Ngũ Hành."


Mai bước lên định rút súng, nhưng Phong giơ bàn tay trái ngăn cô lại. Đôi mắt xám tro vô hồn của anh nhìn thẳng vào ba viên xúc xắc lõi chì nằm trong chiếc bát rỉ sét trên bàn. Anh không còn lựa chọn nào khác.


Phong lết tới chiếc ghế sắt đối diện, cố gắng đưa tay phải hoại tử ra để cầm lấy chiếc bát xúc xắc. Nhưng ngay khi các ngón tay phải chạm vào thành bát, anh nhận ra thảm cảnh vật lý của mình: các ngón tay phải hoàn toàn không có phản hồi lực, vô lực và lạnh ngắt như đá, không thể thực hiện bất kỳ thao tác cầm nắm hay xáo bài vật lý nào. Cold dread—nỗi sợ hãi lạnh lẽo của sự tàn phế thể xác chạy dọc sống lưng Phong. Anh buộc phải rụt tay phải lại, đút sâu vào túi áo khoác da, và dùng bàn tay trái duy nhất còn cảm giác sinh học để cầm lấy chiếc bát xúc xắc rỉ sét.


"Lắc đi, thần bài hết thời!" Mười "Đầu Búa" cười rộ lên đầy khinh bỉ.


Phong nhắm mắt lại. Thính giác tai phải của anh liên tục vang lên những tiếng rè rít tần số cao của cổng Cổ Chai đang quá nhiệt, khiến anh không thể nghe thấy tiếng xúc xắc rơi bằng tai thông thường. Anh phải dựa vào những giác quan chắp vá còn lại.


Phong áp lòng bàn tay phải hoại tử của mình xuống mặt bàn gỗ bọc chì ẩm ướt.


Mười "Đầu Búa" bắt đầu lắc bát xúc xắc của hắn. Phong tập trung ánh mắt mù màu của mình vào khuôn mặt khổng lồ của đối thủ. Sử dụng kỹ năng Đọc vị co thắt cơ mặt, Phong quan sát từng chuyển động cơ học cực nhỏ dưới lớp da trọc của Mười. Anh nhận ra gò má trái của Mười khẽ giật nhẹ hai nhịp liên tiếp, và cơ vai trái của hắn gồng lên một cách bất thường mỗi khi hắn chuẩn bị đặt chiếc bát xuống bàn.


*Đó là ám hiệu kích hoạt.*


Phong áp sát xương ngón tay phải hoại tử xuống mặt bàn gỗ. Thông qua kỹ năng Cảm nhận dao động điện từ qua xương, Phong cảm nhận được một luồng rung động cơ học tần số 120Hz chạy dọc từ đinh ốc kim loại của bàn đấu, truyền qua xương quay cánh tay phải thẳng lên thùy đỉnh của não bộ. Cơn đau từ vết bỏng nhiệt dọc xương quay bùng lên nhói buốt, nhưng nó giúp anh định vị chính xác dòng từ trường phát ra từ đôi găng tay da bò của Mười.


*Hắn đang kích hoạt nam châm điện trong găng tay để đảo cực mặt xúc xắc lõi chì dưới bàn.*


Mười "Đầu Búa" đặt mạnh chiếc bát xuống bàn, nhếch mép cười tự tin: "Tao cược cửa Chẵn. Toàn bộ mười viên pin sinh học thô nằm ở đây. Lật đi!"


Nếu chơi theo logic thông thường của một cỗ máy đếm bài, Phong sẽ phải chọn cửa Lẻ để đối phó với dòng từ trường hiện tại. Nhưng Phong biết, hệ thống nam châm của Mười có một rơ-le trễ cơ học khoảng 0.5 giây sau khi hắn gồng cơ vai trái.


Vận dụng Trực giác hỗn loạn Cấp 1, Phong quyết định đưa ra một nước đi hoàn toàn phi logic nằm ngoài mọi mô hình dự đoán của Mười. Anh không chọn Lẻ. Anh chạm chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út tay trái trực tiếp vào đinh ốc kim loại dưới bàn đấu.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Dòng điện sinh học nhỏ từ nhẫn cưới truyền qua bàn, tạo ra một đợt đoản mạch đột ngột làm đảo ngược cực từ tính của nam châm găng tay ngay trong tích tắc cuối cùng trước khi bát mở.


"Tao cược cửa Chẵn, nhưng đặt toàn bộ điểm cược vào mặt Tam Lục," Phong khàn giọng nói, đưa ra một nước đi tự hủy giả tạo để dụ Mười dồn hết pin vào bàn cược.


Mười "Đầu Búa" tin rằng Phong đã phát điên vì hoại tử não. Hắn dồn toàn bộ mười viên pin sinh học thô lên bàn: "Mở!"


Chiếc bát gỗ được nhấc lên. Ba viên xúc xắc lõi chì hiển thị rõ nét dưới mắt Phong: Ba mặt Sáu xám xịt. Cửa Chẵn, mặt Tam Lục tuyệt đối.


"Cái gì? Không thể nào!" Mười "Đầu Búa" trợn tròn mắt, gầm lên một tiếng kinh hoàng khi nhìn thấy kết quả phi logic bẻ gãy hoàn toàn hệ thống nam châm điện của hắn.


Nhưng ngay trong khoảnh khắc chiến thắng, dòng điện rò rỉ cực mạnh từ vụ đoản mạch của nam châm điện truyền qua chiếc nhẫn đồng, phóng thẳng vào ngón áp út tay trái của Phong. Một tiếng *xoẹt* chói tai vang lên, Phong rít lên qua kẽ răng khi ngón tay áp út trái bị bỏng điện nhẹ, da thịt cháy sém đỏ lòm quanh chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron. Cơn đau thần kinh giật mạnh làm cơ mặt bên phải của anh co rúm lại, liệt cứng đờ.


Phong dùng tay trái run rẩy vớ lấy mười viên Pin sinh học thô bỏ vào túi áo khoác da. Nhưng trước khi anh và Mai kịp lùi bước ra khỏi gầm cầu vượt, một giọng cười lanh lảnh, khàn đặc đầy sát khí vang lên từ phía sau đám đông con bạc.


"Thắng được Mười Đầu Búa thì đã sao, Trịnh Phong?"


Đám đông dạt ra lộ ra một người phụ nữ mập mạp, khuôn mặt trát phấn dày cộp xám xịt dưới mắt Phong, mặc chiếc áo sườn xám lụa đỏ rách nát và mười ngón tay bọc đầy những chiếc nhẫn vàng giả cơ khí. Đó chính là Bà Năm "Huyết"—mụ chủ nợ cho vay nặng lãi nơ-ron khét tiếng của khu ổ chuột.


Phía sau mụ, một toán tay sai bọc giáp an ninh của tập đoàn Ngũ Hành đồng loạt bước ra từ màn mưa axit, những họng súng tiểu liên điện từ đen ngóm khóa chặt vào Phong.


"Mãnh 'Thuật Toán' đã phát lệnh truy nã đỏ," Bà Năm "Huyết" nhếch mép cười tàn bạo, chỉ ngón tay cơ khí về phía Phong. "Mày là kẻ khủng bố nơ-ron đã phá hủy sòng bạc Đồng Nát. Bắt sống nó cho tao!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!