Nhạc nềnIrregular

Mật Mã Của Người Đã Khuất

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit ngoài kia vẫn trút xuống Nghĩa địa chip nơ-ron như một bản nhạc hành xác vô tận, nhưng bên trong Phòng thí nghiệm sinh học bỏ hoang dưới lòng đất này, thế giới chỉ còn lại một sự tĩnh lặng lạnh lẽo, vô trùng. Không khí nồng nặc mùi ozone cũ kỹ, nhựa cháy đóng băng và một lớp bụi thời gian dày cộp bám trên mọi bề mặt máy móc.


Trịnh Phong đứng chết lặng trước bục máy chủ khổng lồ đặt ở trung tâm gian phòng. Đôi mắt xám tro vô hồn của anh—hậu quả của chứng mù màu cấp ba—đang dán chặt vào những đường chạy dây đồng analog được hàn thủ công tỉ mỉ trên bảng mạch điều khiển. Dưới nhãn quan đơn sắc của Phong, cả căn phòng hiện lên như một bức tranh được vẽ bằng những sắc độ xám xịt, xơ xác và lạnh lùng. Nhưng cấu trúc mạch điện kia thì không thể nhầm lẫn được. Những rơ-le điện bóng chân không cổ đại xếp theo hình ngôi sao, ký hiệu nối đất hình tam giác ngược độc quyền... Đó chính là chữ ký thiết kế của cha anh, Trịnh Minh Sơn.


Phong đưa ngón tay trái run rẩy chạm vào vết hàn mạch bám bụi, cảm nhận hơi lạnh từ di sản của người cha quá cố truyền qua đầu ngón tay. Chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út tay trái khẽ rung nhẹ ở tần số 432Hz, truyền đi một luồng điện nhỏ ấm áp chạy dọc cánh tay, như một mỏ neo duy nhất giữ cho ý thức anh không bị sụp đổ trước cơn sốt hoại tử đang nung nấu trong thùy chẩm.


Cánh tay phải của Phong hoàn toàn hoại tử xúc giác, buông thõng im lìm bên hông như một khúc gỗ chết vĩnh viễn, làn da tím đen xơ xác dưới lớp băng gạc ố vàng. Anh không còn cảm giác đau đớn hay nóng lạnh ở bàn tay đó nữa, nhưng bả vai trái rách sâu do vết chém của lưỡi dao rung từ các cuộc đụng độ trước vẫn đang âm ỉ cháy, rỉ ra dòng máu nơ-ron màu vàng úa nhớp nháp. Ngay sát thái dương trái, vết bỏng nhiệt sâu do chiếc kính lọc quang phổ Analog phát nổ vẫn đang găm đầy những mảnh thấu kính thủy tinh vỡ vụn vào da đầu. Mỗi khi anh cử động cơ mặt, những mảnh vỡ lại cọ xát vào dây thần kinh chẩm, gửi đi những luồng đau buốt nhói chạy thẳng vào não bộ.


Mai đứng ngay bên cạnh anh, mái tóc ngắn nhuộm hồng neon của cô hiện lên dưới mắt Phong như một vệt xám nhạt sắc sảo. Cánh tay cơ khí của cô khẽ rít lên một tiếng cơ học nhỏ khi cô đặt tay lên vai anh để giữ thăng bằng.


"Phong... mày ổn không?" Giọng Mai rè rè đi qua bộ lọc âm thanh cũ kỹ, truyền vào tai phải duy nhất còn nghe được của Phong. Tai trái của anh đã hoàn toàn im lặng, một khoảng trống không âm thanh tuyệt đối.


Phong không kịp trả lời. Đột ngột, bên trong bục máy chủ khổng lồ vang lên một tiếng *clack* khô khốc của rơ-le cơ học cổ đại. Hệ thống đèn khẩn cấp cũ kỹ trên trần nhà nhấp nháy liên hồi, chuyển sang tông màu xám đục ngầu đầy đe dọa trong mắt Phong.


*Xì... xì... xì...*


Tiếng rít chói tai vang lên từ hệ thống đường ống rỉ sét chạy dọc trần nhà. Một làn khói màu xám nhạt, nồng nặc mùi clo và lưu huỳnh bắt đầu rò rỉ ra ngoài.


"Mẹ kiếp! Hệ thống tự hủy bằng khí độc hóa học!" Mai hét lên, mắt trái cấy ghép kính quét sinh trắc học mạ bạc của cô xoay tròn liên tục để phân tích thành phần không khí. "Phong, chúng ta chạm vào mạch bảo vệ cổ đại của cha mày rồi! Khí clo đang rò rỉ, hệ thống lọc khí thô sơ của chúng ta không chịu nổi quá ba phút đâu!"


*Xoẹt... Rè...*


Tiếng nhiễu sóng vô tuyến từ chiếc máy thu phát kẹp bên tai phải của Phong đột ngột vang lên. Giọng nói dồn dập của Hùng "Cáp" từ phòng máy lậu chập chờn truyền đến: "Phong! Máy quét mạng ngầm của tao báo hệ thống máy chủ cổ đại đó đang tự khởi động giao thức tự hủy vật lý! Để tao gửi mã bẻ khóa số hóa qua hệ thống định tuyến lậu của tao!"


Hùng "Cáp" điên cuồng gõ phím từ xa, cố gắng truyền các gói dữ liệu bẻ khóa số hóa thế hệ mới vào hệ thống máy chủ cổ đại. Tuy nhiên, trên bảng mạch của bục máy chủ, những bóng đèn chân không bắt đầu phát sáng ấm áp, tạo ra một bức tường lửa analog (tường lửa bóng chân không) chặn đứng hoàn toàn mọi nỗ lực xâm nhập số hóa.


"Mẹ kiếp!" Hùng "Cáp" gào lên qua bộ đàm. "Thuật toán số hóa của tao hoàn toàn không tương thích với cấu trúc bóng chân không cổ đại này! Hệ thống của cha mày chạy bằng dòng điện thô và rơ-le cơ học, nó không có giao thức nhận diện mã hóa số! Nó đang chặn đứng tao!"


Khí clo rò rỉ ngày càng nhiều, làm nhòe đi tầm nhìn vốn đã đơn sắc của Phong. Phổi anh nóng ran, một cơn ho khan kịch liệt bùng phát khiến anh phải gập người xuống. Dịch nơ-ron vàng rỉ ra qua kẽ môi. Các cơ mặt bên phải của anh bắt đầu co giật liên tục do tác động của khí độc kích thích vào dây thần kinh đang bị tổn thương.


Trong giây phút sinh tử, Phong biết mình không thể dựa vào công nghệ số hóa của Hùng. Anh phải dùng chính tư duy analog của cha mình để bẻ khóa.


Phong nheo mắt nhìn qua chiếc kính lọc quang phổ Analog đã hỏng hoàn toàn thấu kính và bóng chân không. Mặc dù không còn khả năng lọc quang phổ ánh sáng, nhưng phần khung đồng bọc chì của kính vẫn đóng vai trò như một thấu kính hội tụ thô sơ. Phong áp sát xương ngón tay phải hoại tử của mình xuống lớp vỏ thép bọc chì của bục máy chủ.


*Oong...*


Một luồng dao động điện từ cực mạnh chạy dọc từ tấm thép rỉ sét, truyền thẳng qua lớp da chết tím tái của bàn tay phải, lao trực tiếp vào xương quay và xương trụ của anh.


Cơn đau thần kinh bùng lên kịch liệt trong tủy xương cánh tay phải, dội thẳng vào thùy đỉnh của não bộ. Phong nghiến chặt răng đến mức bật máu nơ-ron vàng, nhưng ý thức anh bỗng trở nên sáng tỏ lạ thường. Nhờ kỹ năng Cảm nhận dao động điện từ qua xương cấp độ 1, Phong có thể "nhìn" thấy đường đi của dòng điện thô chạy qua các bóng đèn chân không dưới dạng những nhịp rung tần số 50Hz trong đầu.


"Có một rơ-le chính bị kẹt... dòng điện bảo vệ đang bị nghẽn ở bóng chân không số ba..." Phong khàn giọng nói, tay trái run rẩy chỉ vào bảng mạch.


"Tao phải làm gì?" Mai hỏi, tay cô đã đặt lên báng súng lục hết đạn, sẵn sàng dùng bạo lực cơ học.


"Không được đập phá! Nếu rơ-le bị gãy, khí độc sẽ xả toàn bộ công suất!" Phong thở dốc, mặt anh co giật mạnh hơn. "Tao cần chuyển hướng dòng điện thô để đánh lừa mạch bảo vệ."


Phong dùng tay trái linh hoạt nhặt lấy một sợi cáp đồng bọc chì chống nhiễu bị đứt nằm dưới đất. Anh dùng răng cắn chặt một đầu dây, tay trái nhanh nhẹn tước bỏ lớp vỏ nhựa bảo vệ, lộ ra lõi đồng đỏ rực dưới nhãn quan xám xịt.


Sử dụng tay trái—bàn tay duy nhất còn cảm giác—Phong luồn sợi dây đồng qua các khe hở của bảng mạch, đấu nối trực tiếp rơ-le điện analog bọc chì để chuyển hướng dòng điện từ bóng chân không số ba sang cổng thoát vật lý bằng đồng thau ở góc mạch.


Tuy nhiên, dòng điện thô quá lớn khiến sợi dây đồng nóng đỏ lên, tỏa ra hơi nóng thiêu rụi da ngón tay trái của anh. Phong không buông tay. Anh biết cha mình luôn thiết kế một cổng thoát an toàn bằng đồng thau trong mọi hệ thống analog phòng hờ trường hợp khẩn cấp.


Để kích hoạt cổng thoát này, cần một dòng điện kích thích mang tần số sinh học tương thích.


Phong áp chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út tay trái trực tiếp vào cổng thoát đồng thau. Chiếc nhẫn cưới phát ra tần số 432Hz cộng hưởng hoàn hảo với cấu trúc nơ-ron ẩn trong mạch.


*Xoẹt! Xoẹt!*


Hàng loạt tia lửa điện xanh nhỏ xẹt ra từ chiếc nhẫn đồng, làm đoản mạch hoàn toàn hệ thống bảo vệ cổ đại.


*Cạch! Clack!*


Tiếng rít của khí clo đột ngột dừng lại. Hệ thống quạt thông gió cũ kỹ của phòng thí nghiệm tự động kích hoạt, hút sạch làn khói độc hại ra ngoài. Hệ thống đèn khẩn cấp ngừng nhấp nháy, trở lại trạng thái tĩnh lặng.


Phong quỳ sụp xuống đất, thở hổn hển, lồng ngực phập phồng dữ dội. Cơn co giật cơ mặt bên phải xuất hiện với tần suất cao hơn, khiến một nửa khuôn mặt anh trở nên cứng đờ vô cảm.


"Phong! Mày bẻ khóa được rồi!" Mai đỡ lấy anh, giọng cô nhẹ đi một chút.


Bục máy chủ khổng lồ từ từ trượt sang một bên, lộ ra một ngăn chứa bí mật bọc chì chống quét nhiệt bên dưới đáy máy. Bên trong ngăn chứa là một cuốn sổ tay bằng giấy sờn cũ bám đầy bụi—Nhật ký kỹ thuật của Kỹ sư Lâm, và một đầu đọc thẻ cổ đại tích hợp khe cắm chip nhớ.


Phong gượng dậy, tay trái run rẩy lấy cuốn nhật ký kỹ thuật ra ngoài. Đồng thời, anh phát hiện bên trong khe cắm đầu đọc có sẵn một chip nhớ siêu nhỏ bọc chì—đó chính là Chip nhớ ẩn trong kính quang phổ của Lão Kỳ mà ông đã âm thầm để lại từ 15 năm trước.


Phong cắm chip nhớ vào cổng kết nối analog của màn hình CRT cũ kỹ đặt trên bàn thí nghiệm gần đó. Màn hình CRT giật mạnh, phát ra những lằn sóng nhiễu điện từ màu xám đục trước khi hiển thị một hình chiếu hologram mờ ảo, nhiễu hạt liên tục của cha anh, Trịnh Minh Sơn.


Giọng nói trầm ấm nhưng đầy dằn vặt của người cha quá cố vang lên từ chiếc loa rỉ sét, dội thẳng vào tai phải của Phong:


*"Gửi con trai của cha, Trịnh Phong... Nếu con đọc được những dòng này, nghĩa là cha đã không còn sống, và thành phố này đã hoàn toàn bị số hóa bởi lòng tham của tập đoàn Ngũ Hành..."*


Phong nín thở, bàn tay trái siết chặt chiếc nhẫn cưới dây đồng.


Hologram của Trịnh Minh Sơn tiếp tục trình chiếu các sơ đồ thuật toán phức tạp của dự án Karma-9 đời đầu:


*"Dự án Karma-9 thực chất không phải là thiên đường bất tử số hóa như Lâm Thế Khải quảng cáo. Nó là một cái lò mổ linh hồn khổng lồ... Hệ thống cần năng lượng nơ-ron thô từ hàng triệu bộ não người nghèo để duy trì sự hoạt động vĩnh cửu cho giới siêu giàu ở tháp Elysium. Và Vy... Vy của con... cô ấy sở hữu một mã gen sinh học đặc biệt (Bản chất của Vy). Mã gen nơ-ron của cô ấy là chiếc chìa khóa sinh học duy nhất tương thích hoàn hảo để làm vật chủ vận hành lõi siêu máy chủ Karma-9 mà cha đã vô tình cài đặt ẩn trước khi bị truy sát..."*


Chân tướng bàng hoàng được phơi bày trước mắt Phong. Vy bị bắt cóc không phải vì nợ nần ngẫu nhiên của sòng bạc rác. Cô chính là chiếc chìa khóa sống mà Lâm Thế Khải thèm khát để khởi động siêu AI bạo chúa.


*"Cha đã cài đặt một đoạn mã nhân tính ẩn sâu trong lõi Karma-9 để ngăn chặn sự đồng hóa hoàn toàn... Con phải tìm lại Vy... cứu cô ấy trước khi linh hồn cô ấy bị siêu máy chủ ăn mòn hoàn toàn..."*


Hologram của người cha chập chờn rồi vụt tắt hoàn toàn.


*Uỳnh! Crack!*


Dòng điện quá tải từ vụ đoản mạch trước đó bất ngờ bùng phát, làm chập cháy toàn bộ hệ thống máy chủ cổ đại của phòng thí nghiệm. Những tiếng nổ nhỏ xẹt ra, khói đen bốc lên nghi ngút, phá hủy hoàn toàn đầu đọc dữ liệu và cắt đứt vĩnh viễn liên lạc vô tuyến của Phong với Hùng "Cáp".


"Phong! Tín hiệu của Hùng bị ngắt rồi!" Mai cảnh báo, cô chỉ tay vào màn hình CRT đang tắt ngúm.


Phong đứng yên trong bóng tối xám xịt của phòng thí nghiệm. Anh mở cuốn Nhật ký kỹ thuật của Kỹ sư Lâm ra. Trang cuối cùng của cuốn nhật ký bằng giấy sờn cũ ghi lại một dòng thông tin tình báo khẩn cấp được viết bằng mực đỏ đã phai màu:


*"Trịnh Thế Vinh—kẻ phản bội gia tộc—đang phối hợp với Mười 'Đầu Búa' và mụ chủ nợ Bà Năm 'Huyết' để thu gom toàn bộ nguồn Pin sinh học thô ở Chợ Đen Đồng Nát nhằm dâng nộp cho tập đoàn Ngũ Hành, chuẩn bị cho đợt nâng cấp Karma-9 tiếp theo..."*


Không có pin sinh học thô, Phong không thể sạc năng lượng cho các thiết bị analog, và cơ thể anh sẽ bị hoại tử nơ-ron tàn phá hoàn toàn trong vòng vài giờ tới.


Phong siết chặt cuốn nhật ký trong tay trái, đôi mắt xám tro vô hồn ánh lên một quyết tâm lạnh lùng như tro tàn.


Mục tiêu tiếp theo đã rõ ràng: Chợ Đen Đồng Nát. Anh phải đối đầu với Mười "Đầu Búa" để giành lại nguồn sống cuối cùng.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!