Nhạc nềnIrregular

Giác Quan Của Xương

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit trút xuống thung lũng Nghĩa địa chip nơ-ron như một bản nhạc hành xác vô tận. Dưới đáy vực sâu tăm tối này, sương mù hóa chất lưu huỳnh đặc quánh, lờ lững trôi giữa những núi phế thải rỉ sét khổng lồ. Mùi axit ăn mòn, mùi silicon cháy và mùi hôi thối của những xác người máy sinh học bị vứt bỏ xộc thẳng vào phế quản, bỏng rát.


Trịnh Phong nằm gục trên nền đất nhớp nháp bám đầy dầu máy thải. Phổi anh nóng ran như có lửa đốt, mỗi nhịp thở là một cơn ho kịch liệt chực chờ bùng phát. Anh phải dùng bàn tay trái linh hoạt—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học—bịt chặt lấy miệng để ngăn tiếng ho khàn đặc không thoát ra ngoài. Dịch nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu đỏ tươi lợn cợn vị kim loại rỉ ra qua kẽ ngón tay, tanh nồng.


"Phong... ráng nhịn..." Giọng Mai rè rè phát ra sát bên tai phải của anh.


Tai trái của Phong hoàn toàn im lặng, một khoảng trống không âm thanh tuyệt đối sau di chứng tàn khốc của ván cược trước. Tai phải duy nhất còn nghe được của anh lúc này cũng bị lấp đầy bởi tiếng rè rít liên tục của cổng kết nối thần kinh Cổ Chai sau gáy đang bị quá nhiệt.


Phong nheo đôi mắt xám tro vô hồn nhìn lên đỉnh dốc. Chứng mù màu cấp ba biến cả nghĩa địa khổng lồ này thành một bức tranh đơn sắc xám xịt, xơ xác. Ngay sát thái dương trái của anh, vết bỏng nhiệt sâu do chiếc kính lọc quang bổ Analog phát nổ từ tập trước vẫn đang rỉ máu. Những mảnh thấu kính thủy tinh vỡ vụn găm sâu vào da đầu, mỗi khi anh cử động cơ mặt, những mảnh vỡ lại cọ xát vào dây thần kinh chẩm, gửi đi những luồng đau buốt nhói chạy thẳng vào não bộ.


*Cộc... Cộc... Cộc...*


Tiếng bước chân kim loại nặng nề nện xuống nền đá rỉ sét từ phía trên dốc. Đặc vụ Vy-09—con chó săn cơ khí bốn chân của tập đoàn Ngũ Hành—đang từ từ hạ thấp trọng tâm, bò xuống lòng thung lũng. Đầu của nó tích hợp camera quét đa hướng liên tục xoay góc ba trăm sáu mươi độ, phát ra những dải sáng quét laser hồng ngoại màu xám đục trong nhãn quan đơn sắc của Phong.


*Vút... Vút...*


Hàng loạt drone săn mồi mini được Vy-09 phóng ra từ khoang lưng, bay lượn sát sườn các đống đổ nát như những con ruồi sắt khổng lồ. Tiếng cánh quạt cơ khí của chúng rè rè rít lên sát bên tai Phong, luồng gió lạnh buốt thổi bay những sợi tóc đẫm mưa axit trên trán anh.


Phong đưa tay trái xuống thắt lưng, ngón tay chạm vào báng cầm lạnh ngắt của khẩu súng chích điện cao áp Lôi Thần. Anh định rút súng để dứt điểm con drone đang bay sát sườn.


*Xoẹt... Rè...*


Tiếng nhiễu sóng vô tuyến từ chiếc máy thu phát kẹp bên tai phải đột ngột vang lên. Giọng nói thì thầm nhưng dồn dập của Hùng "Cáp" từ phòng máy lậu chập chờn truyền đến: "Phong... đừng động vào súng điện... Pin của mày cạn rồi... Tiếng nổ điện từ Lôi Thần lúc này sẽ phát tán dải sóng analog... Biệt đội bọc giáp của Khải-04 đang ở ngay trên miệng hố... Chúng nó sẽ định vị được mày trong vòng một mili-giây..."


Phong buông tay khỏi báng súng. Anh nghiến chặt răng, cố chịu đựng cơn đau buốt từ thái dương trái. Anh nhắm mắt lại, chủ động vận dụng kỹ thuật Kiểm soát nhịp thở nơ-ron. Anh điều hòa lượng máu chảy, giảm nhịp thở xuống mức tối thiểu để hạ thân nhiệt cơ thể sinh học trùng khớp với nhiệt độ lạnh ngắt của những đống sắt rỉ xung quanh. Đây là cách duy nhất để qua mặt cảm biến nhiệt hồng ngoại của Vy-09.


Nhưng Vy-09 là một cỗ máy săn mồi hoàn hảo. Khi cảm biến nhiệt bị mất dấu vết, nó lập tức chuyển sang chế độ quét sóng âm và dao động điện từ tầm ngắn.


Phong nằm bất động dưới đống xác rác thải nơ-ron. Anh cần phải biết con quái vật cơ khí kia đang ở vị trí nào để tìm đường tránh né. Nhưng đôi mắt mù màu của anh không thể nhìn thấu làn sương mù hóa chất dày đặc, chiếc kính lọc quang phổ trên trán đã hoàn toàn bị phá hủy, và thính giác tai trái đã chết vĩnh viễn. Anh hoàn toàn bị cô lập trong bóng tối nhận thức.


Chính lúc này, cánh tay phải hoại tử xúc giác của Phong đang buông thõng im lìm sát bên vách container rỉ sét bọc chì của một thùng hàng phế thải. Làn da cánh tay tím đen, lạnh ngắt và mất hoàn toàn cảm giác nóng lạnh, đau đớn vật lý vĩnh viễn.


Phong run rẩy dịch chuyển bả vai, áp lòng bàn tay phải hoại tử xuống tấm thép container.


*Oong...*


Một luồng dao động điện từ cực nhỏ chạy từ tấm thép, truyền thẳng qua lớp da chết tím tái, lao trực tiếp vào xương ngón tay phải của anh.


Phong rùng mình. Đó không phải là cảm giác xúc giác thông thường. Đó là một luồng xung lực điện cơ chạy dọc theo xương quay và xương trụ của cánh tay phải, đi qua xương bả vai, dội thẳng vào thùy đỉnh của não bộ.


Cơn đau thần kinh bùng lên kịch liệt. Nó buốt nhói và tê dại như thể có hàng vạn chiếc kim kim loại đang châm chọc trực tiếp vào tủy xương của anh. Mồ hôi lạnh vã ra trên trán Phong, hòa cùng nước mưa axit cay xè. Răng anh nghiến chặt đến mức rỉ máu nơ-ron màu vàng úa qua kẽ môi. Nhưng anh không buông tay. Anh tập trung toàn bộ ý thức vào thùy đỉnh, ép bộ não phải thích nghi với luồng dữ liệu thô sơ này.


Kỹ năng Cảm nhận dao động điện từ qua xương chính thức đột phá.


Trong tâm trí đơn sắc của Phong, thế giới bóng tối xung quanh đột ngột được tái cấu trúc dưới dạng những đường cong tần số dao động. Tấm thép container bọc chì đóng vai trò như một bộ khuếch đại analog tự nhiên.


*Rầm... Rầm...*


Cứ mỗi nhịp Vy-09 bước đi trên nền sắt rỉ cách đó mười mét, xương cánh tay phải của Phong lại rung lên theo tần số 60Hz đặc trưng của khớp cơ khí thủy lực quân sự Ngũ Hành. Phong có thể "nghe" thấy tiếng rít từ tính rò rỉ từ mạch điều khiển trung tâm của con robot, hiển thị rõ nét hướng di chuyển, khoảng cách và cả góc quay của camera đầu nó trong thùy đỉnh của mình.


"Nó đang quay đầu về phía bên trái... cách chúng ta tám mét..." Phong khàn giọng truyền âm qua tai phải của Mai. Giọng anh run rẩy vì cơn đau tủy xương hành hạ.


Mai kinh ngạc nhìn Phong. Cô không hiểu làm cách nào một kẻ điếc một bên tai, mù màu và đang bị hoại tử lại có thể định vị chính xác con chó săn cơ khí trong làn sương mù dày đặc này. Nhưng cô tuyệt đối tin tưởng anh.


"Chu kỳ quét của camera đầu Vy-09 là ba giây," Phong tiếp tục phân tích, xương tay phải của anh liên tục nhận được những nhịp rung gián đoạn từ sóng quét hồng ngoại. "Nhưng khi nó chuyển hướng quét từ trái sang phải, hệ thống servo thủy lực ở cổ của nó có một độ trễ cơ học đúng 0.8 giây để tái đồng bộ hóa dữ liệu. Đó là điểm mù thuật toán quét của nó."


Phong áp sát xương ngón tay phải hoại tử xuống tấm thép, cảm nhận tần số rung động đang tăng dần. Con robot Vy-09 đã bước đến sát sườn đống rác nơi họ ẩn nấp. Luồng laser quét hồng ngoại màu xám đục chỉ còn cách gấu áo da của Phong chưa đầy mười xăng-ti-mét.


Ba. Hai. Một.


"Đi!" Phong thì thầm.


Ngay trong khoảnh khắc 0.8 giây độ trễ cơ học của Vy-09, Phong dùng bàn tay trái khỏe mạnh nắm chặt lấy cổ tay Mai, kéo mạnh cô lách qua khe hở hẹp giữa hai container rỉ sét. Họ di chuyển hoàn toàn im lặng, đồng bộ hoàn hảo với nhịp rung của máy nén rác thải tự động gần đó để triệt tiêu mọi dao động âm thanh vật lý.


Tia laser hồng ngoại quét sượt qua khoảng trống nơi họ vừa nằm gục một tích tắc trước đó. Con Vy-09 dừng lại, đầu xoay điên cuồng nhưng cảm biến của nó hoàn toàn không ghi nhận được bất kỳ dao động nhiệt hay âm thanh nào. Nó phát ra một tiếng rít cơ khí thất vọng rồi lầm lũi bước đi hướng khác.


Phong đổ gục xuống sau vách container mới, toàn thân run rẩy dữ dội. Cánh tay phải hoại tử của anh co giật liên tục do dòng điện rò rỉ từ tấm thép kích thích trực tiếp vào xương sọ. Làn da đầu ngón tay phải bám đầy một lớp muội chì xám xịt do tiếp xúc với kim loại rỉ sét trong trạng thái hoại tử ngoại biên—di chứng của sự nhiễm độc chì nhẹ.


"Phong! Mày ổn không?" Mai đỡ lấy anh, khuôn mặt dealer lạnh lùng thường ngày giờ đây tràn ngập sự lo lắng. Cô thò tay vào túi sườn xám, nhưng lọ hóa chất đông nơ-ron dự phòng đã cạn sạch.


Phong không thể trả lời. Phổi anh nghẹt thở, và ý thức anh bắt đầu chập chờn trôi về vùng hư vô xám xịt. Cơn sốt hoại tử nơ-ron sau gáy đang bùng lên dữ dội, đe dọa thiêu rụi hoàn toàn thùy chẩm của anh trong vòng vài phút nữa nếu không có thuốc ức chế khẩn cấp.


Đúng lúc đó, từ trong làn sương mù hóa chất đặc quánh, một tiếng lạch cách cơ học quen thuộc vang lên.


Một bóng người còng rạp, gầy gò xuất hiện. Ông già đeo chiếc mặt nạ lọc độc tự chế bằng vỏ lon coca bọc chì, tay kéo theo chiếc xe tự chế chở đầy rác thải điện tử phát ra những tiếng kêu lách cách chói tai.


Đó là Ông Năm "Đồng Nát".


Ông Năm dừng xe sát bên họ, đôi mắt già nua nheo lại dưới lớp kính bảo hộ bám đầy bụi than. Ông không nói một lời, chỉ nhanh nhẹn phủ một tấm bạt bọc chì cách nhiệt khổng lồ từ chiếc xe kéo lên người Phong và Mai, che giấu hoàn toàn nguồn nhiệt cơ thể của họ trước các drone trinh sát đang bay lượn trên cao.


"Đi theo tôi... lẹ lên... bọn đặc vụ đang phong tỏa đường cống chính rồi..." Ông Năm thì thầm bằng giọng khàn đặc qua bộ lọc khí.


Ông Năm dẫn họ luồn lách qua những lối đi bí mật giữa lòng Nghĩa địa chip nơ-ron—những con đường chỉ có những kẻ nhặt rác đáy xã hội mới biết đến. Cuối cùng, ông dừng lại trước một cánh cửa thép dày bọc chì, bám đầy rỉ sét và muội than, nằm sâu dưới chân một tháp rác khổng lồ.


Pong dùng chút sức lực cuối cùng gượng dậy. Anh áp bàn tay trái vào tay nắm cơ khí của cánh cửa. Cánh cửa rít lên một tiếng nặng nề rồi mở ra, dẫn họ xuống một lối đi tối tăm dốc xuống lòng đất sâu.


Họ bước vào bên trong. Cánh cửa thép đóng sập lại phía sau, cách ly hoàn toàn tiếng mưa axit và sương mù độc hại bên ngoài. Không khí ở đây lạnh lẽo, vô trùng nhưng phảng phất mùi ozone cũ kỹ và nhựa cháy đóng băng từ nhiều thập kỷ trước.


Đây là Phòng thí nghiệm sinh học bỏ hoang—bí cảnh cổ xưa nằm sâu dưới lòng đất nghĩa địa.


Phong lết từng bước chân nặng nề vào gian phòng trung tâm. Ánh sáng xanh nhạt từ những bảng đèn khẩn cấp cũ kỹ chiếu lên những dãy bàn thí nghiệm bám đầy bụi than và những ống nuôi cấy nơ-ron đã vỡ vụn từ lâu. Anh loạng choạng, dựa bả vai trái rách sâu vào một bục máy chủ khổng lồ đặt giữa phòng.


Để giữ thăng bằng, Phong đưa bàn tay trái lau sạch lớp bụi than dày cộp bám trên bề mặt của một bảng mạch điều khiển lớn lộ ra ngoài vỏ máy.


Khi lớp bụi than bị gạt đi, dưới ánh sáng khẩn cấp xám xịt của đôi mắt mù màu, Phong bàng hoàng đứng chết lặng.


Những đường chạy dây đồng analog được hàn thủ công tỉ mỉ, các rơ-le điện bóng chân không cổ đại xếp theo hình ngôi sao, và đặc biệt là ký hiệu nối đất hình tam giác ngược độc quyền... Tất cả cấu trúc thiết kế của bảng mạch này mang một quy luật hình học độc nhất vô nhị.


Phong run rẩy lùi lại một bước, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.


Đó là nét vẽ, là phong cách hàn mạch độc quyền của Trịnh Minh Sơn—cha ruột của anh. Những bảng mạch bám đầy bụi than tại phòng thí nghiệm bỏ hoang này mang cấu trúc thiết kế giống hệt với những bản vẽ kỹ thuật analog cũ kỹ mà cha anh từng vẽ tay trên những trang giấy sờn rách khi Phong còn là một đứa trẻ ở khu ổ chuột.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!