Tiếng Rung Khớp Cổ Tay
Mùi của Sới Xúc Xắc Luân "Chớp" là một sự pha trộn nồng nặc giữa cồn công nghiệp rẻ tiền, dầu bôi trơn rò rỉ từ những khớp cơ khí rỉ sét, và thứ mồ hôi lạnh của những kẻ sắp sửa mất đi thùy thái dương của mình.
Phong khẽ đẩy cánh cửa sập bằng sắt đục của hầm ga tàu điện ngầm bỏ hoang. Tiếng bản lề rít lên một âm thanh chói tai, nhanh chóng bị nuốt chửng bởi tiếng gầm rú chập chờn của máy phát điện diesel đặt ở góc tối và tiếng gào thét hỗn loạn của đám con bạc nghèo khổ vây quanh chiếc bàn gỗ bọc chì ở trung tâm.
Thế giới trước mắt Phong vẫn là một bức tranh đơn sắc xám xịt. Chứng mù màu cấp 3 khiến anh nhìn mọi thứ dưới những sắc độ khác nhau của màu xám và trắng đục. Những dải đèn neon quảng cáo lậu giăng trên trần hầm ga, vốn dĩ là những luồng sáng xanh đỏ rực rỡ dưới mắt người thường, thì đối với Phong chỉ là những vệt sáng xám xịt chói mắt, liên tục nhấp nháy một cách vô nghĩa. Nhưng ngay trên gương mặt anh, chiếc Kính lọc quang phổ Analog cũ kỹ đang hoạt động âm thầm. Hai bóng đèn chân không nhỏ gá bên gọng kính tỏa ra một luồng nhiệt ấm áp, làm bỏng rát nhẹ vùng da quanh mắt phải của anh, nhưng bù lại, nó lọc sạch những luồng sáng nhiễu số hóa, chỉ để lại những dòng điện analog màu cam ấm áp đang rò rỉ từ các thiết bị cấy ghép xung quanh.
Phong bước vào trong, kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da sờn rách để che đi Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy. Cánh tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác của anh buông thõng, đút sâu vào túi áo khoác như một khúc gỗ chết vô lực. Anh chỉ còn tay trái linh hoạt, ngón áp út vẫn đeo chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron—mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho anh không phát điên giữa cái lò mổ linh hồn thô sơ này.
"Ai đây? Nhìn quen thế này?"
Một giọng nói lanh lảnh, mang theo tiếng rít kim loại vang lên từ phía bàn đấu. Đám đông tự động dạt ra. Ở trung tâm chiếc bàn gỗ bọc chì là Luân "Chớp". Hắn là một gã thanh niên gầy nhom, mặc chiếc áo khoác phản quang rách nhãn hiệu. Cánh tay phải của hắn, từ cùi chỏ trở xuống, đã được thay thế bằng một khớp cơ khí tốc độ cao mạ crôm bóng loáng, liên tục phát ra những tiếng *tách tách* nhỏ của bánh răng khi các ngón tay kim loại của hắn gõ xuống bàn. Đôi mắt hắn cấy ghép kính áp tròng màu đỏ rực—đối với Phong, nó chỉ là hai đốm xám đục ngầu đầy sát khí.
"Trịnh Phong? Thần bài bóng ma của Slum-Net mười năm trước đây sao?" Luân "Chớp" nhếch mép cười, để lộ hàm răng bọc crôm xám xịt. "Nghe nói mày đang trốn nợ Bà Năm Huyết ráo riết cơ mà? Sao lại vác cái xác tàn này đến sới của tao?"
Phong không trả lời. Ánh mắt xám tro của anh lạnh lùng quét qua chiếc bàn đấu. Qua thấu kính của kính lọc quang phổ, anh nhìn thấy một luồng điện màu cam ấm áp đang chạy dọc dưới gầm bàn gỗ bọc chì, tụ lại thành một cuộn cảm từ trường khổng lồ ẩn giấu ngay phía dưới chiếc bát lắc xúc xắc. Luân "Chớp" tự tin vào công nghệ gian lận từ tính bọc chì của hắn, tin rằng không một ai ở khu ổ chuột này có thể nhìn thấy dải từ trường được che giấu tinh vi kia. Nhưng dưới mắt Phong, dải từ trường màu cam ấy đang tỏa ra những xung lực rõ ràng như những sợi tơ sáng chói.
Phong bước đến cạnh bàn, tay trái dứt khoát rút ra một chiếc túi vải nhỏ chứa những đồng chip nơ-ron thô sứt mẻ—tất cả số tiền cược ít ỏi mà anh tích lũy được từ xưởng phế liệu của Lão Kỳ. Anh thảy chiếc túi lên bàn đấu, tiếng chip va chạm cơ học vang lên khô khốc.
"Một ván tất tay. Tao cược mười nghìn chip nơ-ron thô này vào cửa Xỉu."
Đám đông xung quanh xầm xì kinh ngạc. Mười nghìn chip nơ-ron thô là số tiền đủ để duy trì sự sống cho một gia đình ổ chuột trong nửa năm, và cũng là số nợ Phong phải thanh toán cho Bà Năm Huyết trước khi bình minh lên.
Luân "Chớp" nheo mắt nhìn Phong, chiếc kính áp tròng màu đỏ của hắn nhấp nháy liên tục để quét sinh trắc học nhịp tim của Phong. Hắn muốn tìm kiếm sự sợ hãi, sự do dự hay một chút run rẩy từ gã thần bài hết thời này. Nhưng Phong đứng im lặng như một bức tượng đá xám. Kỹ năng kiểm soát nhịp thở nơ-ron giúp Phong giữ nhịp tim phẳng lặng ở mức bốn mươi lăm nhịp mỗi phút, hoàn toàn đánh lừa hệ thống quét sinh lý của đối thủ.
"Được! Khách sáo làm gì. Có tiền thì chơi!" Luân "Chớp" cười lớn, tay phải cơ khí của hắn chộp lấy chiếc bát xúc xắc bọc chì.
*Rầm!*
Luân bắt đầu lắc. Khớp cổ tay cơ khí mạ crôm của hắn xoay tròn với một tốc độ chóng mặt, tạo ra một vệt mờ kim loại và tiếng rít gió chói tai. Tiếng xúc xắc va đập vào thành bát bọc chì dồn dập, tạo ra một áp lực âm thanh cực lớn đè nặng lên màng nhĩ của Phong. Tiếng ồn từ máy phát điện diesel và tiếng la hét của đám đông xung quanh quá lớn, khiến thính giác của Phong hoàn toàn bất lực trong việc nghe tiếng xúc xắc rơi để đoán điểm số. Anh buộc phải dựa hoàn toàn vào thị giác của kính lọc và kỹ năng đọc vị biểu cảm.
Phong tập trung ánh mắt mù màu vào khuôn mặt của Luân "Chớp". *Đọc vị co thắt cơ mặt*. Khuôn mặt Luân phần lớn vẫn là da thịt sinh học. Phong quan sát thấy cơ gò má trái của Luân co giật nhẹ, và khóe mắt trái của hắn chớp liên tục hai lần. Đó không phải là một biểu cảm tự nhiên, mà là một phản xạ sinh học vô thức mỗi khi thùy trán của Luân phát ra xung điện để kích hoạt bộ điều khiển nam châm điện cấy trong khớp cổ tay cơ khí của hắn.
Ngay khoảnh khắc đó, qua thấu kính của Kính lọc quang phổ Analog, Phong nhìn thấy luồng điện màu cam dưới gầm bàn bùng sáng lên. Cuộn cảm từ trường ẩn giấu được kích hoạt, phát ra một dải từ trường mạnh mẽ hướng thẳng vào đáy chiếc bát xúc xắc. Những viên xúc xắc bên trong có lõi chì nhiễm từ lập tức bị hút chặt, xoay chuyển mặt số theo ý muốn của Luân.
Luân "Chớp" định thiết lập một cú "Tài" (High) để ăn trọn số tiền cược của Phong. Nhưng ngay trong tích tắc cuối cùng trước khi đặt chiếc bát xuống mặt bàn, khớp cổ tay cơ khí của Luân phát ra một tiếng *tạch* nhỏ—một micro-vibration (rung động siêu việt) được lập trình sẵn để thay đổi mặt số một lần nữa nhằm đề phòng những bài thủ có khả năng đếm nhịp xúc xắc rơi.
Nhờ kính lọc quang phổ, Phong nhìn thấy dải từ trường màu cam đột ngột thay đổi hình dạng, từ cấu trúc hình sin chuyển sang cấu trúc xoắn ốc đối xứng. Qua tần số nhấp nháy của bóng đèn chân không trên kính lọc, Phong nhận diện chính xác các đỉnh sóng từ trường đang khóa ba viên xúc xắc vào các mặt: Nhất, Nhị, Tam.
Đó là cửa Xỉu.
Nhưng biểu cảm trên khuôn mặt của Luân "Chớp" lại đột ngột giãn ra. Khóe môi hắn nhếch lên một nụ cười ngạo nghễ, đầy tự tin. Hắn cố tình để lộ sự đắc thắng qua ánh mắt quét sinh học, muốn tạo ra một ảo ảnh tâm lý rằng hắn đã xoay chuyển mặt số thành công sang cửa Tài để ép Phong phải hoảng sợ rút cược hoặc đổi cửa ở giây cuối cùng.
"Sao hả, Trịnh Phong? Đổi ý vẫn còn kịp đấy," Luân "Chớp" khêu khích, bàn tay cơ khí của hắn vẫn đè chặt trên nắp bát xúc xắc.
Phong nhìn thẳng vào đôi mắt xám đục của Luân. Kỹ năng Đọc vị co thắt cơ mặt của anh nhận thấy một vệt co thắt cực nhỏ ở khóe miệng Luân—đó là biểu cảm lo sợ bị lật tẩy giả tạo mà Luân cố tình tạo ra để bẫy anh. Luân tin chắc rằng Phong sẽ nghĩ hắn đang bluff (lừa bài) và sẽ giữ nguyên cửa Xỉu, trong khi thực tế Luân muốn Phong nghĩ ngược lại.
Một trò chơi tâm lý lặp kép. Nhưng Luân đã sai lầm khi tin tưởng tuyệt đối vào công nghệ từ tính bọc chì của mình.
Phong không hề do dự. Anh đưa bàn tay trái đeo chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron lên, nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay sát vào mép kim loại rỉ sét của bàn đấu bọc chì. Chiếc nhẫn đồng thô sơ, vốn mang tần số sinh học tương thích 98% với sóng não của Vy và được kết nối gián tiếp với nguồn điện từ Cổng thần kinh Cổ Chai của Phong, bắt đầu dẫn truyền một dòng điện sinh học cực nhỏ chạy vào khung sắt của bàn đấu.
Dòng điện analog thô sơ, không qua bất kỳ bộ lọc số hóa nào, chạy thẳng vào cuộn cảm từ trường dưới gầm bàn. Nó không đủ mạnh để phá hủy cuộn cảm, nhưng nó tạo ra một dải nhiễu tần số thấp cực kỳ tinh vi, bẻ cong các đường sức từ của nam châm điện ngay trong tích tắc cuối cùng.
Luân "Chớp" cảm thấy khớp cổ tay cơ khí của mình đột ngột giật mạnh một cái. Một luồng điện phản hồi nhỏ chạy ngược lên thùy thái dương của hắn, khiến mắt trái của hắn nhấp nháy đỏ liên tục.
Hắn kinh hoàng nhận ra mình đã mất kiểm soát đối với cuộn cảm từ trường dưới bàn.
"Mở bát đi," Phong khàn giọng nói, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng.
Luân "Chớp" nghiến răng, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng dọc theo gò má rỉ sét. Hắn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc nhấc chiếc bát bọc chì lên trước sự chứng kiến của hàng chục con mắt háo hức.
Ba viên xúc xắc lõi chì nằm im lặng trên mặt bàn gỗ bọc chì.
"Nhất... Nhị... Tam... Xỉu! Sáu điểm Xỉu!"
Đám đông con bạc nghèo khổ xung quanh ồ lên một tiếng kinh ngạc tột độ. Một vài kẻ bắt đầu gào thét ăn mừng, trong khi những kẻ khác nhìn Luân "Chớp" với ánh mắt nghi ngờ.
Luân "Chớp" đứng chết trân tại chỗ. Khớp cổ tay cơ khí mạ crôm của hắn liên tục phát ra những tiếng *tạch tách* hỗn loạn, và một làn khói xám nhỏ mang mùi nhựa cháy khét lẹt bắt đầu rò rỉ ra từ các khe hở kim loại. Cuộn cảm từ trường dưới bàn đấu bị đoản mạch do dòng điện analog của Phong, phản phệ ngược lại làm cháy sạch các mạch bán dẫn không được bọc chì bảo vệ trong cổ tay giả của Luân.
"Mày... mày đã làm gì?" Luân "Chớp" lầm bầm, đôi mắt cấy ghép của hắn nhấp nháy điên cuồng, khuôn mặt xám xịt vì giận dữ và bẽ bàng.
Phong điềm tĩnh dùng tay trái thu gom toàn bộ số chip nơ-ron thô thắng cược trên bàn đấu, đút ngược vào chiếc túi vải da sờn rách. Anh không hề liếc nhìn Luân lấy một lần, chỉ lạnh lùng quay lưng bước đi về phía lối ra tối tăm của hầm ga.
Chiến thắng vang dội của Phong đã bẻ gãy hoàn toàn sự tự tin kỹ thuật của Luân "Chớp" và lột sạch quỹ đen của sới bạc lậu này. Nhưng Phong biết, tiếng vang của ván bài này sẽ không dừng lại ở đây.
Khi Phong vừa bước đến bậc thềm rêu phong dẫn ra con đường mưa axit bên ngoài, anh bỗng cảm thấy một luồng sát khí lạnh buốt bao trùm không gian xung quanh. Qua thấu kính của chiếc kính lọc quang phổ, anh nhìn thấy một bóng đen khổng lồ đang đứng chắn ngay lối ra duy nhất của hầm ga.
Bóng người đó mặc một chiếc áo măng tô đen dài trùm kín đầu. Khuôn mặt gã hoàn toàn được che giấu sau một chiếc mặt nạ sắt hàn kín, rỉ sét, chỉ để lộ một khe mắt hẹp đang sáng lên một ánh đỏ rực rỡ của cảm biến sinh học quân sự thế hệ mới. Gã đứng im lặng như một cỗ máy săn mồi trong bóng tối, tay phải gã đang đặt trên chuôi của một lưỡi dao rung cao tần phát ra những tiếng vo vo ghê rợn.
Gã "Mặt Nạ Sắt"—sát thủ săn nợ tàn tẫn nhất của Băng Rác Thải.
Sát khí từ khe mắt đỏ rực của chiếc mặt nạ sắt như một dòng điện lạnh buốt chạy dọc sống lưng Phong, báo hiệu rằng danh tiếng của gã thần bài hết thời đã chạm đến tai những kẻ săn mồi tàn nhẫn nhất.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!