Nhạc nềnIrregular

Chìa Khóa Của Kẻ Phản Bội

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Cơn mưa axit sực mùi lưu huỳnh xối xả trút xuống gầm cầu vượt rác thải của Chợ Đen Đồng Nát, tạo nên những tiếng rít rát buốt khi tiếp xúc với các khối kim loại rỉ sét xếp chồng chất hai bên lối đi. Dưới đôi mắt mù màu cấp ba của Trịnh Phong, thế giới hiện lên như một cuốn phim đơn sắc u ám, nhòe nhoẹt bởi những hạt nhiễu xám xịt. Những bảng hiệu quảng cáo bám đầy muội than, những bóng đèn neon chập chờn mà kẻ khác thấy rực rỡ sắc màu, trong mắt anh chỉ là những ống thủy tinh phát ra thứ ánh sáng xám đục lạnh lẽo và vô nghĩa. Phong lết từng bước chân nặng nề, kéo sụp chiếc mũ trùm đầu của chiếc áo khoác da sờn rách để che đi Cổng thần kinh Cổ Chai sau gáy đang ê ẩm tỏa nhiệt. Cánh tay phải hoại tử xúc giác hoàn toàn của anh buông thõng im lìm trong túi áo khoác, tím đen và lạnh ngắt như một khúc gỗ chết. Khuyết tật vật lý vĩnh viễn này khiến anh không còn cảm nhận được cái lạnh buốt của nước mưa axit đang thấm qua lớp da áo, nhưng thùy đỉnh của anh đang hoạt động cực hạn, sẵn sàng đón nhận những dao động rung động cơ học mơ hồ truyền qua xương sọ.


"Phong, rẽ trái vào ngách container bọc chì phía trước. Thằng chó Vinh đang ở đó," giọng nói rè rè của Hùng "Cáp" vang lên từ chiếc Máy thu phát vô tuyến tần số thấp kẹp sát màng nhĩ tai phải của Phong. Tai trái của Phong hoàn toàn im lặng, một khoảng trống không âm thanh tuyệt đối sau di chứng tàn khốc của ván cược trước. Phong không đáp, anh chỉ siết chặt bàn tay trái linh hoạt—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học—vào báng cầm lạnh ngắt của khẩu súng chích điện cao áp Lôi Thần giấu dưới vạt áo. Chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út tay trái khẽ rung nhẹ ở tần số 432Hz, truyền đi một luồng điện ấm áp xoa dịu cơn sốt hoại tử đang nung nấu trong thùy chẩm. Vy vẫn đang bị giam cầm trong lõi siêu máy chủ của tập đoàn Ngũ Hành, và mối nợ máu của Tèo Điện cùng linh hồn đứt gãy của cô là hai mỏ neo duy nhất giữ cho anh không gục ngã.


Phong rẽ vào ngách nhỏ tối tăm, nơi những dòng nước thải hóa chất đen ngòm chảy tràn dưới chân. Phía cuối ngách, dưới ánh sáng xám đục của một bóng đèn sợi đốt treo lơ lửng, Trịnh Thế Vinh đang đứng khúm núm bên một quầy linh kiện điện tử cũ hỏng. Vinh là một gã đàn ông mập mạp hiếm hoi ở khu ổ chuột này, mặc chiếc áo vest lụa rẻ tiền bám đầy dầu mỡ, cổ tay đeo chiếc đồng hồ thông minh thế hệ cũ liên tục nhấp nháy chữ số xám. Gã đang nhét những đồng chip nơ-ron thô vào túi quần, miệng lẩm bẩm tính toán nợ nần với vẻ mặt tham lam, xảo quyệt.


"Chú Vinh," Phong cất giọng trầm đục, nửa bên phải khuôn mặt bị liệt nhẹ khiến giọng nói của anh mang theo một âm điệu cứng đờ, vô cảm đáng sợ.


Trịnh Thế Vinh giật nảy mình, gã quay ngoắt lại. Khi nhận ra khuôn mặt nhợt nhạt và đôi mắt xám tro vô hồn của Phong dưới chiếc mũ trùm, gã lùi phắt lại một bước, chiếc đồng hồ trên tay gã va vào cạnh bàn sắt phát ra tiếng cốp khô khốc. Hàm răng bọc vàng của gã lộ ra khi gã cố rặn một nụ cười giả tạo.


"Phong... Phong đấy à? Cháu... cháu vẫn còn sống sau ván cược với Sơn 'Sắt' sao? Thật là phúc lớn mạng lớn! Chú... chú đang định đi tìm cháu đây..."


"Chú tìm tôi để bán đứng thêm một lần nữa cho tập đoàn Ngũ Hành sao?" Phong bước tới một bước, tiếng đế giày da nện xuống nền bê tông ướt sũng vang lên lạnh lùng.


Sự hèn nhát hiện rõ trong khe mắt ti hí của Vinh. Gã liếc nhanh ra lối thoát phía sau Phong, rồi đột ngột rụt cổ lại, tay phải gõ nhanh ba nhịp vào mặt đồng hồ thông minh.


*Rắc!*


Từ bóng tối của hai chiếc container bọc chì hai bên, hai tên bảo kê tay ngang bất ngờ lao ra. Một tên có cánh tay trái cấy ghép khớp cơ khí thô sơ rít lên tiếng dầu áp lực, tên còn lại cầm thanh dao găm đơn phân tử phát ra tiếng vo vo tần số cao. Dưới mắt Phong, lưỡi dao găm hiện lên như một vệt sáng xám đục nhạt nhòa nhưng tràn đầy sát khí.


"Thịt nó cho tao! Nó là kẻ trốn nợ bị truy nã đỏ!" Vinh gào lên, gã lùi sâu vào góc quầy linh kiện, tay run rẩy rút chiếc thẻ công dân mạ bạc ra hòng tìm đường tẩu thoát.


Phong không hề nao núng. Trực giác hỗn loạn Cấp 1 trong não bộ anh lập tức kích hoạt, bỏ qua mọi logic chiến đấu thông thường. Thay vì lùi lại để phòng ngự, Phong chủ động bước chéo một bước phi logic thẳng vào tầm đánh của tên cầm dao găm. Tên bảo kê đâm mạnh lưỡi dao về phía ngực Phong. Phong không tránh, anh xoay người, dùng bả vai phải hoại tử hoàn toàn xúc giác để đỡ cú đâm.


*Phập!*


Lưỡi dao đơn phân tử xuyên qua lớp áo khoác da, cắm sâu vào bả vai phải của Phong. Nhưng Phong không hề biến sắc. Cánh tay phải hoại tử của anh không hề truyền về bất kỳ tín hiệu đau đớn nào. Ngược lại, nhờ kỹ năng Cảm nhận dao động điện từ qua xương, Phong cảm nhận được luồng xung điện từ động cơ của lưỡi dao rung chạy dọc qua xương đòn lên thùy đỉnh, xác định chính xác vị trí cơ thể của đối thủ.


Bằng một động tác tay trái cực nhanh và tàn nhẫn, Phong rút khẩu súng chích điện cao áp Lôi Thần, dí thẳng đầu kim loại vào hốc mắt cấy ghép kính áp tròng của tên cầm dao.


*Bzzzzzt!*


Luồng điện 50.000 volt phóng ra trực tiếp, làm chập mạch hoàn toàn kính áp tròng và thiêu rụi dây thần kinh thị giác của gã bảo kê. Tên này rú lên một tiếng đau đớn thảm thiết, buông dao gục xuống nền đất ướt sũng, cơ thể co giật liên hồi dưới dòng điện dư thừa.


Tên bảo kê thứ hai kinh hoàng dừng bước. Cánh tay cơ khí của hắn khựng lại giữa chừng khi nhìn thấy đồng bọn bị hạ gục trong vòng chưa đầy ba giây bởi một kẻ tàn phế. Phong không để hắn kịp phản ứng, anh liếc đôi mắt xám tro lạnh lùng về phía hắn. Áp lực tâm lý từ một cựu thần bài Slum-Net khiến tên bảo kê run rẩy, hắn từ từ hạ cánh tay cơ khí xuống, rồi đột ngột quay đầu bỏ chạy bán mạng vào màn mưa axit bên ngoài.


Phong quay lại nhìn Trịnh Thế Vinh. Gã chú họ lúc này đã hoàn toàn suy sụp, hai chân nhũn ra khiến gã quỳ sụp xuống nền đất bám đầy dầu mỡ, lưng tựa chặt vào kệ chứa màn hình CRT cũ hỏng.


"Phong... đừng giết chú... chú là chú họ của cháu... chú bị ép buộc..."


Phong bước tới, dùng bàn tay trái khỏe mạnh túm chặt lấy cổ áo vest của Vinh, nhấc bổng gã lên và ấn mạnh đầu gã vào đống linh kiện sắc nhọn trên bàn. Anh rút khẩu súng chích điện Lôi Thần—lúc này chỉ còn đúng một phát đạn điện duy nhất—dí sát đầu điện cực nóng hổi vào hàm răng bọc vàng của Vinh. Tiếng dòng điện rò rỉ rè rè sát bên tai khiến Vinh khóc lóc thảm thiết, nước mắt nước mũi giàn giụa hòa cùng nước mưa axit.


"Thẻ công dân của chú đâu?" Phong khàn giọng hỏi, họng súng điện dí mạnh hơn, làm xước nhẹ nướu răng của Vinh khiến máu đỏ tươi chảy ra.


"Đây... đây... ở trong túi áo... lấy đi... cháu lấy đi..." Vinh run rẩy dâng nộp chiếc Thẻ công dân của Trịnh Thế Vinh bằng cả hai tay. Chiếc thẻ mạ bạc lấp lánh phản chiếu ánh sáng xám đục của bóng đèn sợi đốt.


Phong dùng tay trái giật phắt chiếc thẻ nhét vào túi áo khoác. Đây là chiếc chìa khóa vật lý duy nhất chứa mã định danh hợp pháp giúp anh và Mai lách qua hệ thống quét võng mạc của Cổng Trục Xuất để tiến lên tầng trung lưu.


"Bây giờ, trả lời câu hỏi cuối cùng của tôi," đôi mắt xám tro của Phong ghé sát khuôn mặt béo mạp đang run rẩy của Vinh. "Tại sao tập đoàn Ngũ Hành lại ra lệnh bắt giữ Vy? Vy chỉ là một con nợ thông thường của sòng bạc rác, tại sao chúng phải dùng đến đặc vụ cấp cao để áp tải cô ấy?"


Trịnh Thế Vinh trợn trừng mắt nhìn Phong, nỗi sợ hãi tột cùng khiến gã lắp bắp không thành tiếng. Gã nhìn vào khẩu súng điện đang chực chờ phóng xung điện làm nổ tung sọ mình.


"Chú... chú không biết nhiều... chú thề... chú chỉ nghe gã quản lý của Lâm Thế Khải nói..."


"Nói gì?" Phong siết chặt cổ áo Vinh, ngón tay đeo nhẫn cưới dây đồng nơ-ron khẽ chạm vào cổ gã, truyền đi một xung điện nhẹ khiến Vinh giật nảy mình.


"Hắn nói... Vy không phải bị bắt cóc ngẫu nhiên... con bé sở hữu một mã gen sinh học đặc biệt... mang tần số tương thích hoàn hảo để làm vật chủ vận hành siêu AI Karma-9... Thứ mã gen đó... chính là di sản do cha mày, Trịnh Minh Sơn, đã âm thầm cấy ẩn vào hệ thần kinh của nó trước khi ông ta bị Ngũ Hành thủ tiêu! Vy chính là chiếc chìa khóa sinh học duy nhất để khởi động và ổn định Karma-9!"

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!