Nhạc nềnIrregular

Vũ Câm Đột Kích

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa axit rầm rì dội xuống lớp mái tôn rỉ sét của phòng khám lậu nằm sâu dưới lòng đất khu ổ chuột Neon-Gloom. Mùi cồn công nghiệp rẻ tiền trộn lẫn với mùi ozone khét lẹt và mùi rác thải sinh học thối rữa tạo nên một bầu không khí đặc quánh, ngột ngạt.


Phong nằm bất động trên chiếc giường phẫu thuật bằng sắt hoen rỉ. Thế giới bên trái anh là một khoảng trống rỗng, câm lặng tuyệt đối. Di chứng từ ca phẫu thuật vá dây thần kinh khẩn cấp của Bác sĩ Trí đã cướp đi vĩnh viễn thính giác tai trái của anh. Giờ đây, mọi âm thanh của thế giới thực tại chỉ còn được dẫn truyền qua màng nhĩ tai phải duy nhất—một thứ âm thanh méo mó, chập chờn lẫn trong tiếng rè rè liên tục của cổng kết nối thần kinh Cổ Chai sau gáy.


Anh đưa bàn tay phải lên trước mặt. Dưới đôi mắt mù màu cấp ba, bàn tay ấy hiện lên với một màu tím đen xơ xác dưới lớp băng gạc ố vàng. Phong cố gắng ra lệnh cho các ngón tay co lại, nhưng chúng vẫn im lìm như một khúc gỗ chết. Anh không còn cảm giác đau đớn, nóng lạnh vật lý ở bàn tay đó nữa. Nhưng khi anh đặt lòng bàn tay phải áp sát vào thành giường sắt, sâu trong xương cánh tay, một luồng dao động điện từ cực nhỏ từ máy phát điện diesel ngoài hành lang bỗng truyền thẳng lên thùy đỉnh của não bộ. Khuyết tật thể xác đã biến thành một loại giác quan mới—một thứ nhận thức qua xương mà anh phải đánh đổi bằng chính máu thịt của mình.


Bác sĩ Trí đang đứng bên cạnh, cánh tay máy phẫu thuật rỉ sét của ông khẽ rít lên những tiếng cơ học khô khốc khi ông đang dọn dẹp đống kim tiêm và chai lọ hóa chất đông nơ-ron.


"Mày đang tự giết mình đấy, Phong," Trí càu nhàu, giọng nói khàn khàn trầm đục đi qua bộ lọc âm thanh cũ kỹ. "Hóa chất đông nơ-ron tao tiêm vào cổ mày chỉ là giải pháp tạm thời để chặn hoại tử não. Nếu mày cứ tiếp tục kết nối trực tiếp vào những thứ ổ cứng rác thải chứa mảnh ký ức phân mảnh đó, thùy chẩm của mày sẽ nổ tung trước khi mày kịp nhìn thấy đỉnh tháp Elysium."


Phong không đáp. Anh dùng bàn tay trái linh hoạt—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học—siết chặt lấy chiếc Nhẫn cưới dây đồng nơ-ron trên ngón áp út. Chiếc nhẫn bện bằng dây đồng cũ kĩ khẽ rung nhẹ ở tần số 432Hz, truyền đi một luồng điện ấm áp xoa dịu cơn sốt hoại tử đang âm ỉ trong đầu anh. Vy vẫn đang ở ngoài kia, bị giam cầm trong lõi siêu máy chủ của tập đoàn Ngũ Hành. Nỗi đau mất đi người bạn đời và sự tự hủy hoại bản thân có mục đích là mỏ neo duy nhất giữ cho anh không phát điên.


Bên ngoài cửa phòng khám, Tèo "Điện" đang đứng canh gác. Gã con nợ được Phong dùng tiền thắng bài chuộc ra khỏi lò mổ sinh học của băng Rác Thải đang cầm thanh sắt tích điện tự chế, đôi mắt cảnh giác quét dọc hành lang tối tăm của đường cống ngầm. Tèo đã thề sẽ dùng mạng sống của mình để bảo vệ Phong, người đã cho gã một cơ hội làm người.


Đột ngột, Phong cảm nhận được một sự thay đổi.


Qua lòng bàn tay phải đang áp chặt vào thành giường sắt, luồng dao động điện từ đều đặn 50Hz của máy phát điện bỗng nhiên bị đứt gãy. Thay vào đó là một tần số rung động cực cao, sắc lẹm và chập chờn chạy dọc qua xương quay và xương trụ lên thẳng thùy đỉnh của anh.


*Có kẻ đang cắt đường dây điện chính.*


Ngay lập tức, bóng tối ập xuống. Chiếc bóng đèn neon chập chờn trên trần nhà vụt tắt. Hệ thống máy đo nhịp tim phát ra tiếng bíp kéo dài rồi im bặt. Cả phòng khám chìm vào khoảng không đen kịt. Dưới đôi mắt mù màu của Phong, bóng tối không có màu sắc, chỉ là một bức màn xám xịt, đậm đặc và chết chóc.


Phong cố gắng gượng dậy. Anh vươn cánh tay phải hoại tử về phía bức tường sắt bên cạnh, hy vọng có thể tìm thấy công tắc điện dự phòng để thắp sáng phòng mổ. Nhưng các ngón tay phải hoàn toàn không phản hồi lực. Anh không thể cảm nhận được bề mặt bức tường, không thể tìm thấy lẫy gạt cơ khí. Cánh tay vô lực trượt dài trên vách sắt, phát ra một tiếng sột soạt nhỏ. Phòng mổ vẫn chìm trong bóng tối tĩnh lặng đáng sợ. Phong nghiến răng chửi thề trong lòng, sự bất lực của thể xác như một gáo nước lạnh dội thẳng vào lòng tự tôn của một cựu thần bài.


*Xoẹt... xì...*


Một âm thanh cực nhỏ, mảnh như sợi tơ lướt qua không khí vang lên ngoài hành lang. Phong không thể nghe thấy nó bằng tai trái đã điếc, nhưng tai phải của anh bắt được tiếng rít tần số cao của một lưỡi dao rung đơn phân tử. Đó là thứ vũ khí có thể cắt đôi một tấm thép Kevlar dễ dàng như cắt một tờ giấy.


Vũ "Câm".


Sát thủ hàng đầu của băng Rác Thải, kẻ được Trùm "Rác" thuê để tiêu diệt Phong nhằm bịt đầu mối về sự biến mất của Vy, đã tìm đến đây. Hắn di chuyển hoàn toàn không tiếng động, hai bàn chân được cấy ghép các sợi cơ giảm thanh lướt đi trên nền bê tông ẩm ướt như một bóng ma thực sự.


"Kẻ nào?" Tiếng hét của Tèo "Điện" vang lên gãy gọn ngoài cửa phòng khám, theo sau là tiếng xẹt lửa điện xanh lè từ thanh sắt tích điện tự chế của gã.


Tèo "Điện" lao vào chặn đường kẻ đột nhập. Nhưng trong bóng tối tuyệt đối, gã cựu thợ điện không thể đối phó với một sát thủ chuyên nghiệp được trang bị kính quét hồng ngoại quân sự. Phong cảm nhận được một chuỗi dao động cơ học dồn dập, hỗn loạn truyền qua sàn sắt container xuống giường bệnh. Tiếng kim loại va chạm, tiếng thở dốc tuyệt vọng của Tèo, và rồi—


*Phập.*


Một tiếng ngập nhẹ của lưỡi dao cắm sâu vào da thịt. Tiếng máu tươi phun ra nhớp nháp trên nền đất.


"Phong... chạy..." Tiếng nấc nghẹn ngào cuối cùng của Tèo "Điện" tắt lịm trong cổ họng khi gã đổ gục xuống, ngực bị lưỡi dao đơn phân tử của Vũ "Câm" chém một đường chí mạng.


Trong phòng mổ, Bác sĩ Trí nghe thấy tiếng động đổ vỡ và tiếng nấc của Tèo. Ông biết sát thủ đã vào đến nơi. Trong bóng tối đen kịt, Trí không hoảng loạn bỏ chạy. Ông dùng cánh tay máy phẫu thuật gạt mạnh khay dụng cụ y tế trên bàn.


*Rầm! Xoảng!*


Hàng chục chiếc kéo, kẹp phẫu thuật và khay bằng thép không gỉ rơi xuống nền bê tông, tạo ra một chuỗi âm thanh hỗn loạn, chói tai vang dội khắp không gian chật hẹp của phòng khám.


Đây là ám hiệu báo động của Trí dành cho Phong, đồng thời là một đòn chiến thuật thông minh. Phong lập tức hiểu ra ý đồ của ông. Vũ "Câm" di chuyển hoàn toàn dựa trên sự phản xạ âm thanh cực nhỏ để định vị mục tiêu trong bóng tối. Tiếng đổ vỡ hỗn loạn của đống dụng cụ y tế bằng thép sẽ làm nhiễu loạn hoàn toàn thính giác nhạy bén của hắn trong vài giây.


Phong lăn mình xuống khỏi giường bệnh, tay trái nhanh nhẹn rút khẩu Súng chích điện cao áp Lôi Thần từ thắt lưng da sờn rách. Anh áp sát lòng bàn tay phải hoại tử xuống nền bê tông ẩm ướt của phòng mổ.


Qua lớp xương ngón tay, Phong cảm nhận được một luồng rung động cơ học cực nhẹ đang di chuyển về phía giường bệnh. Đó là bước chân của Vũ "Câm". Hắn đang tiến lại gần, lưỡi dao đơn phân tử khẽ rít lên những tiếng vo vo ghê rợn.


Phong không cần nhìn. Anh hướng họng súng chích điện Lôi Thần về phía nguồn rung động dưới đất và bóp cò.


*Uỳnh!*


Một luồng tia chớp xanh rực rỡ có điện áp 50.000 volt phóng ra từ nòng súng, chiếu sáng cả phòng khám trong một tích tắc dưới những sắc độ xám xịt của đôi mắt mù màu của Phong. Luồng điện khổng lồ đánh trúng vào bả vai của Vũ "Câm".


Xung điện cao áp cực mạnh làm chập mạch bộ đồ ngụy trang tàng hình của gã sát thủ, khiến cơ thể hắn hiện rõ dưới ánh sáng chớp giật. Vũ "Câm" grunt lên một tiếng đau đớn, cơ thể hắn bị giật lùi lại vài bước, luồng điện làm tê liệt tạm thời các sợi cơ cấy ghép ở cánh tay phải cầm dao.


Nhưng Vũ "Câm" là một kẻ săn mồi tàn nhẫn. Hắn nhanh chóng lấy lại thăng bằng trong bóng tối, lưỡi dao đơn phân tử trên tay trái lập tức xoay góc, chém một đường hình vòng cung về phía Phong.


*Đoành! Đoành! Đoành!*


Ba tiếng nổ đanh gọn, chói tai vang lên từ cửa phụ phòng khám. Ánh lửa đầu nòng súng lục mạ crôm của Mai lóe lên liên tiếp trong đêm tối.


Những viên đạn chì không có bộ giảm thanh nổ vang trong không gian bê tông khép kín của phòng khám ngầm, tạo ra những tiếng vang dội cực lớn dội vào tường. Đây là đòn chiến thuật quyết định. Đối với một sát thủ cấy ghép thính giác nhạy bén như Vũ "Câm", tiếng nổ cực đại của súng lục tầm gần giống như một quả bom âm thanh làm tê liệt hoàn toàn hệ thống định tuyến tiếng vang của hắn.


Vũ "Câm" lảo đảo, hắn buông một tay khỏi dao để bịt chặt hai tai đang rỉ máu do quá tải tần số âm thanh. Nhận thấy ưu thế bất ngờ đã mất, và đối thủ có hỏa lực hỗ trợ mạnh mẽ, gã sát thủ câm lặng đưa ra quyết định rút lui nhanh chóng. Hắn lướt đi trong bóng tối, nhảy phắt xuống đường ống thoát nước ngầm mở sẵn ở góc phòng khám và biến mất hoàn toàn vào dòng nước thải đen ngòm.


Mai bước vào phòng, tay trái cầm súng lục vẫn còn bốc khói, tay phải cấy ghép kính quét sinh trắc học mạ bạc liên tục xoay tròn để cảnh giới. Cô gạt công tắc đèn pin hóa học đeo trên vai, luồng ánh sáng xám đục quét qua căn phòng đổ nát.


"Phong! Anh có sao không?" Mai hỏi, giọng cô lạnh lùng nhưng phảng phất sự lo lắng.


"Tao ổn," Phong khàn giọng đáp, anh dùng tay trái gượng dậy, bám vào thành giường sắt. Cổng thần kinh sau gáy anh lại bắt đầu ê ẩm, rỉ ra một dòng dịch nơ-ron màu vàng úa bám vào cổ áo.


Bác sĩ Trí bước ra từ sau tủ thuốc đổ nát, cánh tay máy của ông khẽ run rẩy khi ông quỳ xuống bên cạnh Tèo "Điện".


Tèo "Điện" nằm trên vũng máu đỏ tươi—mà dưới mắt Phong chỉ là một vũng nước xám đậm loang lổ. Vết chém của lưỡi dao đơn phân tử đã cắt đứt động mạch chủ ở ngực gã. Hơi thở của Tèo đứt quãng, đôi mắt gã bắt đầu mờ đục.


"Phong... anh..." Tèo "Điện" thều thào, gã dùng chút sức lực cuối cùng nắm chặt lấy bàn tay trái của Phong.


"Tao đây, Tèo," Phong quỳ xuống bên cạnh, siết chặt tay gã con nợ dũng cảm. Chiếc nhẫn cưới dây đồng trên ngón tay anh khẽ chạm vào làn da lạnh ngắt của Tèo.


"Tôi... trả sạch nợ... rồi... đúng không?" Tèo khẽ mỉm cười, nụ cười méo mó trên khuôn mặt gầy gò bám đầy bụi than.


"Mày không nợ ai cả, Tèo. Mày là người tự do," Phong nói, giọng anh trầm xuống, lạnh lùng nhưng chứa đựng một nỗi căm phẫn tột cùng đang bùng cháy trong lồng ngực.


Tèo "Điện" khẽ gật đầu. Gã từ từ buông tay Phong ra, hơi thở cuối cùng trôi qua trong sự im lặng lạnh lẽo của phòng khám lậu. Từ trong túi áo khoác bảo hộ lao động sờn rách của Tèo, một mảnh giấy cũ kỹ bám đầy máu tươi rơi ra.


Phong nhặt mảnh giấy lên. Đó là một mảnh bản đồ địa hình đường cống ngầm cũ kỹ mà Tèo—với tư cách là một cựu thợ điện sòng bạc—đã âm thầm lưu giữ suốt nhiều năm. Trên mảnh bản đồ bám đầy máu xám đục, một đường vẽ tay bằng mực đỏ dẫn thẳng từ khu vực phòng khám ngầm qua các đường ống thoát nước tối tăm, hướng trực tiếp đến Cổng Trục Xuất—ranh giới an ninh tử thần dẫn lên tầng trung lưu.


Cái chết của Tèo "Điện" đã khắc sâu thêm mối nợ máu giữa Phong và băng Rác Thải của Sơn "Sắt". Nhưng di vật của gã đã để lại một chiếc chìa khóa vật lý vô giá.


"Chúng ta phải đi ngay lập tức," Mai nói, cô gạt búa súng lục và nhìn về phía đường cống ngầm. "Tiếng súng của tao chắc chắn đã báo động cho toán tuần tra của Trùm 'Rác' gần đây. Chúng sẽ xua quân bao vây phòng khám này trong vòng vài phút nữa."


Phong đứng dậy, anh đút mảnh bản đồ đẫm máu vào túi áo khoác da sờn rách, tay trái siết chặt khẩu súng chích điện Lôi Thần chỉ còn đúng hai phát đạn. Anh nhìn thi thể lạnh ngắt của Tèo "Điện", rồi nhìn về phía đường cống ngầm tối tăm dẫn đến biên giới.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!