Nhạc nềnIrregular

Mảnh Ký Ức Đứt Gãy

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Tiếng mưa axit rơi trên mái tôn của chiếc container rỉ sét vang lên những nhịp điệu rền rĩ, nặng nề, giống như một bản nhạc đám ma kéo dài vô tận của khu ổ chuột Neon-Gloom. Bên ngoài, những luồng sét ion xẹt qua bầu trời xám xịt, chiếu sáng những đống rác thải điện tử khổng lồ chất cao như núi. Nhưng bên trong không gian chật hẹp bọc chì này, mọi thứ đều chìm vào một sự tĩnh lặng đến ngột ngạt.


Phong ngồi tựa lưng vào vách sắt lạnh ngắt của container. Thế giới bên trái anh hoàn toàn câm lặng. Di chứng từ ca phẫu thuật vá dây thần kinh khẩn cấp của Bác sĩ Trí đã cướp đi vĩnh viễn thính giác tai trái của anh. Giờ đây, chỉ còn tai phải nhận được những tiếng rè rè cơ học mờ nhạt từ giàn máy chủ analog tự chế của Hùng "Cáp".


Anh từ từ đưa bàn tay phải lên trước mặt. Dưới đôi mắt mù màu cấp ba chỉ nhìn thấy hai màu đen trắng và các sắc độ xám, bàn tay phải của anh—vốn đã hoại tử xúc giác hoàn toàn—hiện lên với một màu tím đen xơ xác dưới lớp băng gạc ố vàng. Anh cố gắng ra lệnh cho các ngón tay co lại, nhưng chúng vẫn im lìm như một khúc gỗ chết. Phong không còn cảm giác đau đớn vật lý ở bàn tay đó nữa, nhưng sâu trong xương cánh tay, anh vẫn cảm nhận được một luồng từ trường dao động nhẹ từ máy phát điện diesel bên ngoài truyền qua vách container. Khuyết tật đã biến thành một loại giác quan mới, một thứ nhận thức qua xương mà anh phải đánh đổi bằng chính máu thịt của mình.


"Phong! Chuẩn bị xong rồi!"


Tiếng hét của Hùng "Cáp" vang lên từ phía góc container, kéo Phong ra khỏi dòng suy nghĩ u tối. Gã hacker lập dị đang quỳ rạp dưới đất, mười ngón tay bám đầy dầu mỡ gõ liên hồi lên chiếc bàn phím cơ cũ kỹ. Đôi mắt đeo kính lúp điện tử của gã xoay tròn liên tục, phản chiếu ánh sáng xám đục từ chiếc màn hình CRT cổ đại.


Trước mặt Hùng là chiếc Ổ cứng chứa mảnh ký ức #01 của Vy—chiếc hộp sắt từ tính cổ đại mà Phong đã phải đánh đổi cả xúc giác tay phải để giành lại từ tay Sơn "Sắt". Hùng đã cẩn thận đấu nối chiếc ổ cứng này với giàn máy chủ analog bằng những sợi cáp đồng bọc chì chống nhiễu dày cộp, luồn lách qua các khe máy tỏa nhiệt nóng hầm hập.


"Tao đã thiết lập xong hệ thống định tuyến bóng ma qua Vùng Nhiễu Tần Số Thấp này," Hùng "Cáp" khàn giọng nói, tay gạt một công tắc cơ khí lớn trên bộ nguồn. "Mây ion hóa của bãi rác sẽ che giấu chúng ta khỏi các đợt quét tầm xa của đặc vụ Ngũ Hành. Nhưng cái ổ cứng này... mẹ kiếp, cấu trúc bảo mật của nó là một cơn ác mộng. Cha của mày đã thiết kế nó bằng một giao thức analog cổ đại cực kỳ phức tạp."


Phong gượng dậy, lết từng bước chân nặng nề đến bên bàn máy. Cổng thần kinh Cổ Chai sau gáy anh, dù đã được Trí vá víu bằng hóa chất đông nơ-ron, vẫn truyền đến những cơn nhói buốt lạnh lẽo dọc sống lưng mỗi khi anh cử động mạnh.


"Mày có giải mã được không?" Phong khàn giọng hỏi, cơ mặt bên phải hơi co giật nhẹ do di chứng liệt cơ mặt.


"Nếu tao dùng các thuật toán số hóa thông thường để bẻ khóa, hệ thống bảo mật ẩn của ổ cứng sẽ lập tức kích hoạt giao thức tự hủy," Hùng "Cáp" lắc đầu, mồ hôi nhễ nhại chảy dọc hai bên thái dương. "Nó phát hiện ra bất kỳ dòng lệnh ngoại lai nào không trùng khớp với tần số sinh học của Vy. Nhìn đi, màn hình đang báo động đỏ... à không, báo động nguy hiểm cấp độ một rồi!"


Trên màn hình CRT, những dòng lệnh xám đục nhấp nháy liên tục, kèm theo tiếng tít tít cơ học dồn dập. Giao thức tự hủy đang đếm ngược. Nếu ổ cứng bị xóa sạch, 20% mảnh ký ức nguyên bản của Vy—mỏ neo linh hồn duy nhất của cô—vĩnh viễn biến mất vào hư vô.


"Tao phải kết nối trực tiếp," Phong quyết định, giọng nói lạnh lùng không một chút do dự.


"Mày điên à?" Hùng "Cáp" giật nảy mình, quay phắt lại nắm lấy vai Phong. "Cổng thần kinh của mày vừa mới bị cháy mạch hôm qua! Nếu mày cắm trực tiếp vào cái ổ cứng đang trong trạng thái xung đột này, dòng điện phản hồi từ tính có thể làm nổ tung thùy chẩm của mày ngay lập tức!"


"Không còn thời gian nữa," Phong gạt cánh tay của Hùng ra bằng tay trái. "Tao có nhẫn cưới của cô ấy. Tần số của nó tương thích với sóng não của Vy."


Phong từ từ đưa bàn tay trái lên, chạm chiếc Nhẫn cưới dây đồng nơ-ron trên ngón áp út vào vỏ kim loại của chiếc ổ cứng. Chiếc nhẫn bện bằng dây đồng cũ lập tức nhận được dòng điện rò rỉ từ tính, truyền đi một nhịp rung nhẹ nhàng ở tần số 432Hz chạy dọc cánh tay trái của anh.


Phong nhắm mắt lại, điều hòa nhịp thở sâu bằng kỹ thuật thiền analog mà Sư phụ Triệu từng dạy. Anh hướng toàn bộ sự tập trung của thùy đỉnh não bộ xuống chiếc nhẫn đồng.


"Hùng, cắm cáp bọc chì vào sau gáy tao. Ngay lập tức!" Phong ra lệnh.


Hùng "Cáp" nghiến răng chửi thề một tiếng, nhưng gã biết không thể cản được Phong. Gã cầm đầu cáp đồng bọc chì dày cộp, chính xác cắm mạnh vào cổng thần kinh Cổ Chai sau gáy Phong.


*Uỳnh!*


Một luồng xung điện khổng lồ phóng thẳng vào thùy chẩm của Phong. Thế giới xám xịt trước mắt anh đột ngột vỡ vụn thành hàng vạn vệt sáng trắng xóa. Cơn đau buốt nhói tột độ xé toạc nhận thức của anh, khiến cơ mặt Phong co giật mạnh, máu nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu đỏ tươi rỉ ra từ vết thương chưa lành ở bả vai trái.


"Phong! Giữ vững sóng não! Đồng bộ hóa đang ở mức năm phần trăm... mười phần trăm!" Tiếng Hùng "Cáp" vang lên mờ nhạt qua tai phải duy nhất của anh, giống như tiếng vọng từ dưới đáy giếng sâu.


Phong nghiến chặt răng đến mức bật máu môi. Trong bóng tối nhận thức đang bị tàn phá bởi các luồng rác dữ liệu, anh tập trung ý thức vào nhịp rung 432Hz của chiếc nhẫn cưới dây đồng. Anh kêu gọi hình bóng của Vy, để dòng điện sinh học của mình hòa vào dòng dữ liệu từ tính của ổ cứng.


"Đồng bộ hóa sóng nơ-ron 15%!" Hùng "Cáp" hét lên đầy phấn khích. "Sóng não của mày đã khóa chặt tần số của Vy! Giao thức tự hủy đã dừng lại!"


Ngay lập tức, cơn đau buốt nhói dịu đi, thay vào đó là một luồng năng lượng ấm áp, lành lạnh chạy khắp hệ thần kinh trung ương của Phong.


Trước mắt Phong, giữa không gian tối tăm của container bọc chì, một luồng sáng màu xám đục nhạt nhòa bắt đầu tích tụ trên mặt bàn máy chủ. Luồng sáng xoay tròn, ngưng tụ lại thành một hình chiếu hologram 3D mờ ảo, nhiễu hạt liên tục.


Đó là Vy.


Khuôn mặt cô hiện lên chập chờn với những vệt sọc quét ngang của công nghệ analog cũ. Cô mặc chiếc váy cưới chắp vá từ các mảnh vải phản quang—hình ảnh duy nhất còn sót lại trong 20% mảnh ký ức bị hư hại này. Vy không nhìn Phong, đôi mắt cô trống rỗng, hướng về một khoảng không vô định, khóe môi nở một nụ cười u uất, buồn bã.


"Phong..."


Giọng nói của cô vang lên qua loa máy chủ, đứt quãng và nghẹn ngào, lẫn trong tiếng rè rè của nhiễu điện từ. "Nếu anh... nghe thấy đoạn băng này... thì em đã... không còn là em nữa..."


"Vy!" Phong vươn bàn tay trái ra, cố gắng chạm vào hình chiếu của vợ, nhưng ngón tay anh chỉ xuyên qua luồng ánh sáng nhiễu hạt vô tri. Bàn tay phải hoại tử của anh buông thõng bên hông, khẽ run lên khi xương ngón tay cảm nhận được luồng từ trường phát ra từ hologram của cô.


"Họ không... bắt em vì... nợ nần..." Hình chiếu của Vy chập chờn dữ dội, cơ thể cô bị bóp méo thành những hạt pixel xám xịt trong chốc lát trước khi định hình lại. "Bản chất của em... mã gen nơ-ron của em... là chiếc chìa khóa duy nhất... để khởi động Karma-9... Họ đang biến em... thành vật chủ sinh học... giam cầm em trong... lõi siêu máy chủ..."


Chân tướng phơi bày như một tia sét đánh thẳng vào tâm trí Phong. Vy bị bắt cóc không phải vì khoản nợ nần ngẫu nhiên của cha cô, mà vì cô sở hữu mã gen sinh học đặc biệt tương thích hoàn hảo để vận hành siêu AI tối cao của tập đoàn Ngũ Hành.


"Vy! Em đang ở đâu?" Phong khàn giọng gào lên, bất chấp cơn đau đầu búa bổ đang hành hạ thùy trán.


"Em... lạnh lắm..." Hình chiếu của Vy bắt đầu nhạt dần, ánh sáng màu xám đục nhấp nháy liên tục. "Tần số... 432Hz... tìm em... ở..."


Từ ngực của hologram Vy, một dải sóng định vị lập thể đột ngột phóng ra, hiển thị dưới dạng một biểu đồ sóng hình sin màu cam ấm áp qua kính lọc quang phổ của Phong. Dải sóng này vạch ra một đường thẳng đứng, xuyên qua các tầng mây ô nhiễm của khu ổ chuột, hướng thẳng về phía Thượng tầng Tháp Elysium lơ lửng trên không trung.


"Elysium..." Phong thì thầm, ánh mắt xám tro của anh khóa chặt vào dải sóng định vị. Đó chính là nơi Vy đang bị giam giữ, nằm sâu trong siêu máy chủ đặt tại đỉnh tháp cao nhất thành phố.


*Xẹt!*


Một đợt xung điện mạnh đột ngột quét qua ổ cứng, khiến hình chiếu của Vy giật mạnh rồi biến mất hoàn toàn vào hư vô. Chiếc ổ cứng từ tính rơi vào trạng thái khóa bảo mật khẩn cấp, tiếng rít cơ học của máy chủ lậu tắt lịm.


Phong quỳ sụp xuống đất, lồng ngực phập phồng thở dốc. Việc đồng bộ hóa cưỡng bức đã rút sạch năng lượng sinh học của anh, đồng thời lấy đi một phần ký ức cá nhân của anh làm cái giá đánh đổi. Phong nhíu mày, anh cố gắng nhớ lại ngày sinh nhật của mình, nhưng vùng não đó giờ đây chỉ là một khoảng trống rỗng, lạnh ngắt.


"Mẹ kiếp! Tần số định vị của Vy vừa phát ra quá mạnh!" Hùng "Cáp" hoảng loạn la lên, mười ngón tay gõ điên cuồng để ngắt kết nối vật lý. "Nó đã xuyên qua lớp chì bọc của container! Các thiết bị quét tầm xa của đặc vụ tập đoàn chắc chắn đã ghi nhận được dấu vết này! Chúng ta phải di chuyển ngay lập tức!"


Nhưng Phong không nghe thấy lời Hùng. Anh đang nhìn chằm chằm vào màn hình CRT cũ kỹ.


Trước khi biến mất, dải sóng của Vy đã kịp để lại một dòng lệnh ẩn chạy liên tục trên nền màn hình xám xịt. Đó là một chuỗi mã nguồn bảo mật thô sơ, hiển thị sơ đồ bố trí các cổng tường lửa và giao thức quét của sòng sới thuật toán tầng trung lưu—chiếc chìa khóa kỹ thuật số duy nhất để Phong có thể vượt qua ranh giới khu ổ chuột.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!