Vết Sẹo Hoại Tử
Cơn mưa axit xối xả dội xuống khuôn mặt nhợt nhạt của Phong, nhưng hơi nóng từ cổng thần kinh đang bốc khói sau gáy vẫn tiếp tục thiêu rụi nhận thức của anh. Tiếng sấm ion gầm rú trên bầu trời xám xịt của khu ổ chuột Neon-Gloom như hòa cùng tiếng rít chói tai trong màng nhĩ. Phong lảo đảo, bước chân loạng choạng trên nền bê tông sũng nước thải hóa chất. Tay trái anh vẫn siết chặt chiếc ổ cứng từ tính chứa mảnh ký ức của Vy trước ngực, như thể đó là mỏ neo duy nhất giữ cho linh hồn anh không tan biến vào dòng dữ liệu rác.
"Cố lên, Trịnh Phong! Mày không được chết ở đây!" Giọng nói của Mai vang lên bên tai Phong, lạnh lùng nhưng gấp gáp. Cô quàng cánh tay sinh học bọc thép của mình qua bả vai rách nát của anh, dùng lực kéo cơ thể đang dần đổ gục của cựu thần bài lết đi trong con hẻm tối.
Khói đen từ cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy Phong bốc lên khét lẹt, lẫn vào mùi ozone và lưu huỳnh của màn mưa. Dịch nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu tươi rỉ ra liên tục, chảy tràn xuống cổ áo da sờn rách. Ý thức của Phong chập chờn như một màn hình CRT bị nhiễu sóng nặng. Thế giới trước mắt anh—vốn đã đơn sắc xám xịt do chứng mù màu cấp 3—giờ đây bắt đầu nhòe đi, vỡ vụn thành những hạt pixel xám xịt quay cuồng.
"Phòng khám... của Trí..." Phong khàn giọng thì thầm, hơi thở đứt quãng.
"Tao biết rồi. Chúng ta sắp đến nơi. Đừng có nhắm mắt!" Mai nghiến răng, tay trái cô siết chặt khẩu súng lục mạ crôm, mắt trái cấy ghép kính quét sinh trắc học liên tục xoay tròn để dò tìm các drone trinh sát của băng Rác Thải đang lùng sục ngoài đường lớn.
Họ rẽ vào một lối đi hẹp ngập ngụa rác thải điện tử, Mai đạp bay chiếc nắp cống rỉ sét ngụy trang, kéo Phong tụt xuống cầu thang sắt tối tăm dẫn sâu vào lòng đất. Mùi hóa chất tẩy rửa nồng nặc và mùi sắt rỉ xộc thẳng vào mũi. Đây là lối vào Phòng khám lậu của Trí, một ốc đảo y tế tồi tàn nằm khuất dưới hệ thống cống ngầm của khu ổ chuột.
"Bác sĩ Trí! Cứu người!" Mai hét lên khi đẩy cánh cửa sắt rỉ sét của phòng khám.
Bên trong, dưới ánh sáng chập chờn của những bóng đèn neon vàng úa, Bác sĩ Trí đang lau chùi cánh tay máy phẫu thuật đa năng rỉ sét của mình. Nghe tiếng gọi, ông già râu quai nón bạc phơ quay lại, đôi mắt nheo lại dưới cặp kính lúp nhiều tròng.
"Lại là thằng điên này à?" Trí càu nhàu, nhưng động tác của ông cực kỳ nhanh nhẹn. Ông đẩy chiếc giường sắt rỉ sét tới, cùng Mai đỡ Phong nằm sấp xuống. "Tao đã cảnh báo nó bao nhiêu lần rồi. Cái cổng Cổ Chai lõi đồng thau đó không có bộ lọc bảo vệ dòng điện. Nó cắm trực tiếp vào sới bài của Sơn 'Sắt' thì khác gì tự sát!"
"Nó thắng rồi. Nhưng Lâm 'Cáp' đã phát xung điện hủy não cưỡng chế." Mai nói nhanh, tay cô giúp Trí cắt bỏ lớp áo da bám đầy máu và dầu máy của Phong.
Trí nhìn vào sau gáy Phong và khẽ rít lên một tiếng qua kẽ răng. Lớp da thịt xung quanh cổng thần kinh Cổ Chai đã bị cháy sém, chuyển sang màu đen thui và bốc mùi khét lẹt của thịt nướng lẫn nhựa cháy. Các sợi cáp đồng thau chắp vá đã bị nung chảy, ghim chặt vào thùy chẩm của Phong như những chiếc gai sắt.
"Nhiệt độ cổng kết nối đã vượt quá ngưỡng an toàn sinh học. Dòng điện phản hồi đang thiêu rụi các đầu dây thần kinh ngoại biên và lan dần lên não bộ." Trí nói, cánh tay máy của ông bắt đầu xoay tròn, tiếng rít cơ học vang lên khi ông thay đầu kim phẫu thuật. "Tao phải rạch bỏ lớp da cháy sém này ngay lập tức để giải phóng áp suất nhiệt, nếu không thùy trán của nó sẽ bị luộc chín trong vòng mười phút nữa."
"Tôi sẽ giữ nó." Mai bước tới, dùng hai bàn tay—một tay sinh học bọc thép và một tay thịt—ghìm chặt hai bả vai của Phong xuống giường sắt.
"Sẽ đau lắm đấy, thằng ranh." Trí nói, không cần dùng thuốc gây tê số hóa vì hệ thống dây thần kinh của Phong đã bị quá tải hoàn toàn, thuốc tê thông thường sẽ gây sốc phản vệ.
Phong cảm nhận được mũi dao phẫu thuật lạnh ngắt chạm vào da đầu. Ngay sau đó là một cơn đau buốt nhói tột độ xé toạc nhận thức của anh. Tiếng rít cơ học của cánh tay máy phẫu thuật vang lên chói tai trong tai phải, trong khi tai trái của anh chỉ còn nghe thấy những tiếng rè rè đứt quãng. Trí đang dùng kìm cắt bỏ những sợi cáp đồng thau bị nung chảy bám chặt vào xương sọ của anh. Mỗi nhịp cắt, cơ thể Phong lại giật nảy lên, các cơ bắp căng cứng dưới lực ghìm chặt của Mai.
"Mai! Giữ chắc vào! Nó đang co giật nơ-ron!" Trí hét lên, tay trái ông nhanh nhẹn rút một ống tiêm áp lực chứa dung dịch màu xanh lá cây đục—Hóa chất đông nơ-ron khẩn cấp. "Tao phải tiêm trực tiếp cái này vào động mạch cổ của nó để đóng băng tạm thời các dây thần kinh thùy chẩm. Đây là cơ hội duy nhất để ngăn hoại tử lan lên não."
Trí đâm mạnh mũi kim tiêm áp lực vào vùng động mạch cổ bên trái của Phong. Tiếng *xì* cơ học của ống tiêm vang lên lạnh lùng.
Phong cảm thấy một luồng luồng khí lạnh buốt như băng tuyết cực hạn phóng thẳng vào mạch máu của mình. Luồng hóa chất đông nơ-ron chạy đến đâu, cơn đau buốt nhói biến mất đến đó, thay vào đó là một sự tê liệt hoàn toàn, lạnh ngắt và trống rỗng. Ý thức của Phong từ từ chìm vào bóng tối. Trong cơn mê man, anh nhìn thấy hình ảnh Vy. Cô mặc chiếc váy cưới chắp vá từ các mảnh vải phản quang dưới ánh đèn neon đỏ của khu ổ chuột, mỉm cười dịu dàng với anh. Nhưng khi anh cố vươn tay ra chạm vào cô, khuôn mặt cô bỗng vỡ vụn thành những hạt pixel xám xịt, biến mất vào hư vô.
***
Khi Phong tỉnh lại, thế giới xung quanh anh hoàn toàn tĩnh lặng. Tiếng rít của cơn mưa axit bên ngoài, tiếng rè rè của những bóng đèn neon vàng úa—tất cả đều biến mất. Tai trái của anh hoàn toàn im lặng, không nhận được bất kỳ dao động âm thanh nào. Tai phải của anh chỉ còn nghe thấy những tiếng ù ù mờ nhạt như tiếng sóng biển từ xa xăm. Hóa chất đông nơ-ron đã cứu mạng anh, nhưng cái giá phải trả là thính giác của anh đã bị tổn thương nghiêm trọng.
Phong cố gắng xoay đầu. Cơn đau sau gáy đã giảm thành một cảm giác ê ẩm, lạnh ngắt. Anh nhận ra mình đang nằm trên chiếc giường sắt rỉ sét, bả vai trái đã được băng bó bằng gạc y tế ố vàng.
"Tỉnh rồi à, thần bài?"
Một giọng nói trầm đục, khàn khàn vang lên từ góc tối của phòng khám. Phong quay sang, đôi mắt mù màu cấp 3 của anh mất vài giây để định hình bóng người đang ngồi trên chiếc ghế gỗ mục nát. Đó là Khang "Mắt Điện". Người đàn ông mù cả hai mắt, hốc mắt trống rỗng bọc bằng hai miếng kim loại đen rỉ sét, tai đeo bộ tai nghe lọc âm khổng lồ liên tục nhấp nháy đèn tín hiệu xám đục.
Phong định cất tiếng nói, nhưng cơ mặt bên phải của anh bị liệt nhẹ, cứng đờ không thể co giãn bình thường. Anh chỉ có thể phát ra những tiếng khàn đục qua kẽ răng.
"Đừng cố nói. Hóa chất đông nơ-ron của lão Trí vẫn chưa tan hết đâu." Khang "Mắt Điện" nói, không cần nhìn nhưng vẫn biết chính xác trạng thái của Phong nhờ bộ tai nghe lọc âm nhạy bén. "Mày nên lo cho bàn tay phải của mày trước đi."
Phong giật mình. Anh từ từ nâng cánh tay phải lên trước mặt.
Bàn tay phải của anh—bàn tay mà anh từng dùng để thực hiện những cú tráo bài vật lý siêu tốc làm nên huyền thoại của một thần bài Slum-Net—giờ đây trông như một vật thể chết. Làn da đầu ngón tay đã chuyển sang màu tím đen hoại tử, các đường gân máu nổi lên xám ngoét. Anh cố gắng ra lệnh cho các ngón tay co lại.
Không có bất kỳ phản hồi nào.
Phong dùng tay trái nhéo mạnh vào lòng bàn tay phải. Không có cảm giác đau. Không có cảm giác nóng, lạnh. Bàn tay phải của anh hoàn toàn mất đi 100% xúc giác sinh học vĩnh viễn. Di chứng hoại tử từ đợt chập điện cổng kết nối đã thiêu rụi hoàn toàn các đầu dây thần kinh cảm giác ngoại biên.
Cơn khủng hoảng nội tâm ập đến như một gáo nước lạnh dội thẳng vào đầu Phong. Một thần bài mất đi xúc giác bàn tay phải thì khác gì một gã phế nhân? Làm sao anh có thể cầm nắm quân bài, làm sao có thể đọc vị những vết xước nano siêu nhỏ trên bộ bài mạ titan của đối thủ ở các sòng bạc tầng trên? Làm sao anh có thể cứu Vy khi chính cơ thể mình đang rã đám từng phần?
Phong với tay lấy bộ bài tây cũ đặt trên chiếc bàn sắt cạnh giường—bộ bài giấy ép thủ công mà Sư phụ Triệu từng tặng anh. Anh dùng tay trái đặt một quân bài vào lòng bàn tay phải hoại tử, cố gắng dùng các ngón tay phải kẹp lấy nó.
*Xoạt.*
Quân bài tuột khỏi những ngón tay vô lực, rơi xuống nền đất bám đầy dầu máy và rác thải của phòng khám. Phong thử lại lần thứ hai, lần thứ ba. Kết quả vẫn thế. Các ngón tay phải của anh run rẩy nhè nhẹ trong vô thức, hoàn toàn mất đi sự khéo léo và cảm giác lực cần thiết.
"Vô ích thôi," Khang "Mắt Điện" cất giọng trầm mặc, tiếng điếu thuốc lá điện tử rít lên khè khè trong góc tối. "Xúc giác sinh học của mày đã chết hoàn toàn rồi. Hóa chất của lão Trí chỉ giữ cho cánh tay mày không phải bị cưa bỏ thôi. Mày có cố thế nào thì bộ não của mày cũng không nhận được tín hiệu cảm giác từ lớp da thịt đó nữa đâu."
Phong nhìn chằm chằm vào bàn tay phải tím đen của mình, đôi mắt xám tro dâng lên một nỗi tuyệt vọng lạnh lẽo. Anh siết chặt chiếc nhẫn cưới dây đồng nơ-ron trên tay trái, cảm nhận tần số 432Hz vẫn đang rung động nhẹ nhàng như lời nhắc nhở về lời hứa với Vy.
"Tao... không thể... dừng lại..." Phong khàn giọng nói, giọng nói méo mó do cơ mặt bị liệt nhẹ.
Khang "Mắt Điện" đứng dậy, lết từng bước chân chậm rãi đến bên giường bệnh của Phong. Gã mù cúi đầu xuống, hai miếng kim loại đen trên hốc mắt hướng thẳng vào bàn tay hoại tử của Phong.
"Mày muốn tiếp tục hành trình lên tầng trung lưu đúng không? Mày muốn đối đầu với những thuật toán AI của Mãnh 'Thuật Toán' đúng không?" Khang hỏi, giọng nói mang theo sự cay đắng của một kẻ từng trải qua nỗi đau tương tự. "Với bàn tay phế thải này, mày sẽ bị chúng nó lột sạch nơ-ron ngay từ ván bài đầu tiên. Nhưng... tao có thể dạy mày một cách để nhìn thấy thế giới bằng một giác quan khác."
Phong ngước mắt lên nhìn Khang.
"Xương của con người có mật độ canxi rất cao, Trịnh Phong." Khang từ từ đưa bàn tay gầy gò của mình ra, gõ nhẹ ngón tay trỏ bọc kim loại vào thành giường sắt rỉ sét tạo ra những tiếng *cộc cộc* nhỏ. "Khi da thịt mày chết đi, bộ xương của mày vẫn là một vật dẫn hoàn hảo. Nếu mày biết cách tập trung thùy đỉnh của não bộ, mày có thể biến xương ngón tay của mình thành một cuộn cảm tự nhiên, nhận diện trực tiếp các dao động điện từ rò rỉ từ các thiết bị xung quanh. Đó là cách tao sống sót sau khi bị sòng bạc lột sạch đôi mắt."
Khang nắm lấy bàn tay phải hoại tử của Phong, cưỡng chế ấn ngón tay trỏ tím đen của anh sát xuống thành giường sắt rỉ sét của phòng khám.
"Nhắm mắt lại, Trịnh Phong. Đừng cố dùng mắt để nhìn, đừng cố dùng da thịt để cảm nhận." Giọng nói của Khang vang lên trầm đục, như một mã lệnh lập trình đi thẳng vào tiềm thức của Phong. "Hãy thở sâu bằng nhịp thở nơ-ron. Hãy hướng toàn bộ sự tập trung của thùy đỉnh xuống xương ngón tay phải. Lọc bỏ tiếng rè rè của cổng kết nối sau gáy. Lắng nghe rung động của kim loại."
Phong nhắm mắt lại. Thế giới xung quanh anh chìm vào một khoảng không xám xịt, tĩnh lặng tuyệt đối. Tai trái của anh im lặng, tai phải chỉ còn tiếng ù ù nhạt nhòa. Anh bắt đầu điều hòa nhịp thở sâu và đều đặn, ép nhịp tim giảm xuống để giảm thiểu tiếng ồn sinh học bên trong cơ thể.
Ban đầu, anh không cảm nhận được gì ngoài sự lạnh ngắt, trống rỗng của cánh tay chết. Nhưng khi anh kiên nhẫn hướng sự tập trung của thùy đỉnh xuống đầu ngón tay trỏ phải đang ép chặt vào thành giường sắt, một dải sóng kỳ lạ bắt đầu xuất hiện.
*Tích... Tích... Tích...*
Đó không phải là âm thanh đi qua màng nhĩ, cũng không phải là cảm giác xúc giác của da thịt. Đó là một nhịp rung động cơ học cực nhỏ, đều đặn và sắc lạnh, chạy dọc theo xương ngón tay, truyền qua xương cánh tay phải và đi thẳng vào thùy đỉnh của não bộ Phong.
Trong bóng tối nhận thức của Phong, một dải quang phổ màu cam ấm áp—dải sóng điện từ rò rỉ—bắt đầu hiển thị rõ nét. Nhịp rung động đó phát ra từ chiếc máy trợ thở cũ kỹ bám đầy bụi than đặt ở góc phòng khám của Trí, đang truyền dòng điện rò rỉ 50Hz qua khung giường sắt rỉ sét.
Phong mở bừng mắt. Đôi mắt xám tro của anh lóe lên một ánh sáng ấm áp trong tích tắc.
Giác quan mới đã được kích hoạt. Xương ngón tay phải hoại tử của anh đã nhận được tín hiệu điện từ thực tế. Anh không còn cảm nhận được độ nhám của quân bài hay nhiệt độ của da thịt, nhưng anh có thể cảm nhận được từ trường rò rỉ từ các thiết bị điện tử xung quanh một cách chính xác tuyệt đối.
"Mày cảm nhận được rồi đúng không?" Khang "Mắt Điện" nhếch mép cười, lùi lại một bước vào góc tối. "Đó là Vết sẹo hoại tử của mày. Nó là khuyết tật vĩnh viễn, nhưng cũng là vũ khí tối hậu giúp mày nhìn thấu những trò gian lận từ tính của đối thủ mà không cần dùng đến kính lọc."
Cửa phòng khám lậu đột ngột bị đẩy mạnh, Mai bước vào với khuôn mặt xám xịt đầy lo âu. Kính quét trên mắt trái của cô nhấp nháy liên tục chữ 'CẢNH BÁO RED'.
"Trí! Phong! Chúng ta phải di chuyển ngay lập tức!" Mai nói nhanh, giọng cô run lên nhè nhẹ dưới áp lực. "Toán sát thủ của Trùm 'Rác' đã phát hiện ra vệt máu nơ-ron rò rỉ của Phong dọc đường cống ngầm. Chúng đang xua quân càn quét toàn bộ các phòng khám lậu ở khu ổ chuột này để truy sát Phong và bịt đầu mối!"
Phong gượng dậy khỏi giường sắt, dùng tay trái siết chặt chiếc ổ cứng của Vy vào túi áo khoác da. Cánh tay phải hoại tử của anh vẫn buông thõng, nhưng các đầu ngón tay phải áp sát vào thành giường sắt vẫn đang liên tục nhận được những rung động điện từ cực nhỏ từ máy móc xung quanh, báo hiệu một cuộc đối đầu sinh tử mới sắp sửa bắt đầu.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!