Đòn Quyết Định Tay Trái
Tiếng rít trầm đục từ piston thủy lực của Sơn "Sắt" vang lên như một tiếng gầm của con quái vật cơ khí bị giam cầm dưới hầm mộ rỉ sét. Luồng hơi nước áp suất cao xì ra từ khớp khuỷu tay gã trùm, mang theo mùi dầu máy khét lẹt và bụi kim loại bốc lên, nhanh chóng hòa vào màn sương mù axit đang lẩn khuất trong phòng VIP "Máu và Sắt".
Mặt bàn đấu bằng gỗ bọc chì dày cộp bắt đầu rung nhẹ. Qua thấu kính của chiếc Kính lọc quang phổ Analog cũ kỹ đang gá trên trán, Trịnh Phong nhìn thấy một dải từ trường màu cam đậm, dày đặc và hỗn loạn, bắt đầu cuộn xoáy dữ dội xung quanh cánh tay máy của Sơn "Sắt". Dòng điện rò rỉ từ cuộn cảm nam châm điện ẩn dưới mặt bàn đang tăng vọt, tạo ra những vệt sáng chập chờn như những xúc tu vô hình quấn chặt lấy bộ bài mạ titan xám xịt. Sơn "Sắt" đang muốn cưỡng chế thay đổi cực tính của những lá bài lõi chì nhiễm từ, bẻ cong kết quả ván đấu quyết định theo ý muốn của gã.
Phong vẫn ngồi bất động trên chiếc ghế sắt lạnh ngắt. Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy anh đang quá nhiệt nghiêm trọng, những sợi cáp quang chắp vá rít lên khe khẽ, truyền thẳng những cơn đau buốt nhói vào thùy chẩm. Dịch nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu đỏ tươi rỉ ra từ vết thương cũ bả vai trái đã thấm đẫm vai áo da sờn rách, lạnh ngắt và nhớp nháp. Mắt trái của anh lúc này đã bị bao phủ bởi một vệt mù màu xám đậm do thiếu oxy não—hậu quả của việc anh chủ động duy trì nhịp tim ở mức phẳng lặng 45 nhịp/phút bằng kỹ thuật Ức chế nhịp tim sinh học.
Nhưng đôi mắt xám tro còn lại của anh vẫn lạnh lùng và tĩnh lặng đến đáng sợ. Anh không nhìn Sơn "Sắt", gã trùm bọc thép vô cảm đứng đối diện. Anh nhìn vào chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út tay trái. Chiếc nhẫn đang rung lên nhè nhẹ ở tần số 432Hz, truyền đi một luồng điện nhỏ ấm áp chạy dọc cánh tay, làm mỏ neo nhân tính duy nhất giữ cho ý thức của anh không bị dòng thác đau đớn và nhiễu sóng nơ-ron của Lâm "Cáp" nuốt chửng.
"Mày đang run sao, Trịnh Phong?" Sơn "Sắt" cất giọng cười ồm ồm qua bộ lọc âm thanh cơ khí. Cánh tay máy thủy lực của gã hạ xuống mặt bàn với một tiếng *uỳnh* nặng nề, làm những quân bài nảy lên. "Nhìn cái máy quét sinh trắc học của mày đi. Nó phẳng lặng như một xác chết. Mày nghĩ mày có thể dùng cái trò thiền giả tạo này để qua mắt hệ thống của tao sao? Lâm 'Cáp' đã khóa chặt cổng kết nối của mày rồi. Ván bài này, mày không có đường lui."
Phong từ từ ngước mắt lên. Khóe môi anh nhếch lên một nụ cười cứng đờ, méo mó do liệt nhẹ cơ mặt. "Đường lui? Từ ngày Vy bị các người bắt đi, tao đã không còn đường lui rồi, Sơn 'Sắt'."
Anh đặt bàn tay trái lên mặt bàn. Ngón tay anh khẽ lướt qua mép bộ bài mạ nano phản quang—bộ bài giấy ép thủ công được anh phủ lớp sơn nano bằng tay suốt nhiều đêm lạnh giá ở khu ổ chuột. Những hạt nano siêu mỏng bám trên mặt giấy phản chiếu ánh đèn neon chập chờn của phòng VIP thành những vệt sáng xám đục nhạt nhòa dưới mắt anh. Đây là công cụ được thiết kế riêng để phối hợp với Kính lọc quang phổ Analog, tạo ra một điểm mù quang học hoàn hảo trước các hệ thống quét kỹ thuật số.
"Tao biết mày đã kích hoạt nam châm điện dưới bàn để bẻ bài của tao," Phong nói, giọng nói phẳng lặng không một chút gợn sóng, dù tai phải anh đang bị tiếng rè rít từ đợt oanh tạc tần số hành hạ liên tục. "Và tao cũng biết, bộ bài mạ titan của mày mang Vết xước hình chữ K. Mày chỉ là một con chó săn được tập đoàn Ngũ Hành thí cho chút công nghệ thải để làm nhiệm vụ rã xác người nghèo."
Sơn "Sắt" khựng lại. Đôi mắt quét sinh học đỏ rực của chiếc mặt nạ sắt co rụt lại trong tích tắc. Gã trùm không ngờ một kẻ hết thời dưới đáy xã hội lại có thể nhìn thấu mối liên kết bảo mật cấp cao giữa gã và Lâm Thế Khải. Sự hoang mang thoáng qua nhanh chóng bị dập tắt bởi bản tính tàn bạo của một kẻ quen trị vì bằng máu và sắt.
"Biết nhiều thì chết sớm, Trịnh Phong!" Sơn "Sắt" rít lên, tiếng bánh răng cơ khí trong lồng ngực gã nghiến vào nhau ken két. "Mày lấy cái gì để đấu với tao? Mày đã cạn kiệt chip nơ-ron thô rồi. Mày lấy cái gì để đặt cược cho ván bài này?"
Đây chính là khoảnh khắc Phong chờ đợi. Anh bắt đầu thực hiện Nước đi tự hủy (Sacrifice Gambit)—chiến thuật bẫy tâm lý cực hạn mà anh đã đúc rút từ hàng vạn ván đấu trí đỉnh cao thời còn là huyền thoại Slum-Net. Anh phải chủ động tạo ra một ảo tưởng về sự tuyệt vọng hoàn toàn để dụ Sơn "Sắt" đặt cược tất tay.
Phong từ từ buông thõng hai vai, cơ thể anh run lên nhẹ như thể không còn sức lực để chống đỡ cơn sốt hoại tử nơ-ron. Anh đưa bàn tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác ra khỏi túi áo khoác. Bàn tay xám ngắt, thâm tím với những đầu ngón tay run rẩy vô lực đặt im lìm trên mặt bàn bọc chì, lạnh lẽo và chết chóc như một phế tích sinh học.
"Tao cược chính xúc giác của bàn tay phải này vĩnh viễn," Phong khàn giọng nói, từng chữ phát ra đều mang theo sự dứt khoát lạnh lùng của một kẻ không còn gì để mất. "Nếu tao thua, hệ thống cược mạng sinh học của mày có quyền kích hoạt xung điện thiêu rụi toàn bộ dây thần kinh hướng tâm của cánh tay này, biến nó thành một khúc gỗ chết thực sự. Nhưng đổi lại..."
Phong dùng bàn tay trái chỉ thẳng vào chiếc két sắt bọc chì đặt ở góc phòng VIP, nơi chiếc ổ cứng từ tính cổ đại chứa mảnh ký ức đầu tiên của Vy đang phát ra dải sóng định vị 432Hz chập chờn.
"Mày phải đưa cái ổ cứng đó lên bàn đấu. Một ván quyết định. Xúc giác của tao đổi lấy linh hồn của Vy."
Sơn "Sắt" nhìn chằm chằm vào bàn tay phải hoại tử của Phong, rồi nhìn vào chiếc máy quét sinh trắc học vẫn đang hiển thị một đường thẳng phẳng lặng ở mức 45 nhịp/phút. Gã cười lớn, tiếng cười cơ khí vang dội làm rung động những tấm vách container rỉ sét. Gã tin rằng Phong đã hoàn toàn điên loạn vì cơn đau của cổng kết nối Cổ Chai quá nhiệt. Một bài thủ không thể cầm nắm quân bài bằng tay phải thì lấy gì để thực hiện các tiểu xảo tráo bài?
"Được! Tao chấp nhận ván cược của mày!" Sơn "Sắt" gầm lên. Gã vung cánh tay máy khổng lồ, nhấn mạnh một nút bấm trên bảng điều khiển gầm bàn.
*Cạch.*
Cửa két sắt bọc chì tự động mở ra. Sơn "Sắt" dùng tay phải thô kệch giật lấy chiếc ổ cứng bọc thép chứa mảnh ký ức #01 của Vy, ném mạnh xuống mặt bàn đấu phát ra một tiếng *uỳnh* nặng nề ngay sát bộ bài. Tần số 432Hz từ ổ cứng lập tức cộng hưởng mạnh mẽ với chiếc nhẫn đồng trên tay Phong, tạo ra một vệt sáng màu tím nhạt chạy dọc theo các sợi cáp nơ-ron sau gáy anh, tạm thời xoa dịu cơn đau đầu búa bổ.
Mai, nữ dealer đứng ở đầu bàn, khẽ liếc nhìn Phong. Đôi mắt cấy kính quét của cô nhấp nháy nhẹ một tần số cảnh báo ngầm. Cô biết camera giám sát của Lâm "Cáp" trong phòng kính đục có tốc độ bắt hình lên tới 240 khung hình/giây. Ở khoảng cách và tốc độ quét đó, bất kỳ một chuyển động tráo bài vật lý nào bằng tay trái của Phong cũng sẽ bị phát hiện ngay lập tức, và hình phạt theo luật sòng bạc sẽ là chặt đứt cánh tay phải của anh ngay tại chỗ.
Phong khẽ gật đầu với Mai. Anh biết rõ giới hạn kỹ thuật đó. Anh không thể tráo bài dưới mắt thần của camera 240fps. Anh cần một khoảng mù kỹ thuật hoàn hảo. Và anh sẽ tự tay tạo ra nó.
Phong đưa ngón tay trái lên gá nhẹ vào gọng kính lọc quang phổ Analog trên mắt phải. Hai bóng đèn chân không nhỏ bên gọng kính lúc này đang nóng đỏ lên, tiêu hao năng lượng pin sinh học thô xuống mức báo động đỏ 15%. Anh tập trung ý thức vào thùy trán, điều hòa nhịp thở nơ-ron sâu để tích lũy một dòng điện thế sinh học cực hạn từ nhịp tim phẳng lặng.
"Lâm 'Cáp', tăng công suất oanh tạc lên tối đa!" Sơn "Sắt" hét vào bộ đàm nội bộ. "Tao muốn nhìn thấy não nó chín hoàn toàn khi tao lật bài!"
Cánh tay máy thủy lực của Sơn "Sắt" xả khí áp suất lớn, dòng từ trường màu cam xung quanh bàn đấu đạt đến đỉnh điểm, tạo ra một lực hút khủng khiếp bóp nghẹt những lá bài lõi chì của Phong. Lâm "Cáp" từ phòng kính đục gõ mạnh bàn phím, kích hoạt đợt phát xung điện oanh tạc vượt Ngưỡng 85 Decibel thẳng vào cổng Cổ Chai sau gáy Phong.
*Uỳnh!*
Đầu Phong như bị một thanh búa sắt nung đỏ đập mạnh vào. Tai phải anh rỉ ra một dòng máu đỏ tươi, thính giác rè rít liên tục như tiếng hàng vạn con ve sầu đang gào thét trong bóng tối. Mắt trái của anh hoàn toàn chìm vào bóng tối xám đậm của vệt mù oxy. Nhưng đúng vào khoảnh khắc dòng điện oanh tạc đạt đến đỉnh cực đại, Phong nhấn mạnh chiếc công tắc cơ khí ẩn bên gọng kính quang phổ.
Kỹ năng Tạo xung nhiễu analog được kích hoạt.
Thay vì dùng thuật toán số hóa dễ bị tường lửa phát hiện, kính lọc quang phổ của Lão Kỳ sử dụng nguyên lý phóng điện từ các bóng đèn chân không cổ đại. Hai bóng đèn chân không trên gọng kính đột ngột lóe sáng rực rỡ lên một màu cam chói lòa rồi chập cháy hoàn toàn. Một luồng sóng điện từ cực ngắn, mang tần số analog thô sơ phóng ra từ mắt kính, lao thẳng vào các mắt camera giám sát và hệ thống cảm biến quét bài đa năng của phòng VIP.
*Xẹt! Xẹt! Xẹt!*
Hệ thống đèn neon của phòng VIP nhấp nháy liên tục rồi vụt tắt hoàn toàn. Toàn bộ màn hình giám sát trong phòng điều khiển của Lâm "Cáp" bị phủ kín bởi những lằn sóng nhiễu điện từ màu xám đục, làm mù hoàn toàn hệ thống camera 240fps của sòng bạc.
Khoảng mù kỹ thuật xuất hiện. Thời gian: đúng 3 giây trước khi hệ thống tự động khởi động lại.
Trong bóng tối chập chờn và tiếng rè rít của dòng điện chập mạch, Phong hành động. Anh không dùng cánh tay phải hoại tử đã hoàn toàn mất cảm giác lực. Anh sử dụng tay trái linh hoạt—bàn tay duy nhất còn mang hơi ấm của nhẫn cưới.
Vận dụng Kỹ thuật xáo bài vật lý Sư phụ Triệu mà anh đã rèn luyện suốt thời thiếu niên trước gương, Phong lướt ngón tay trái qua mép bộ bài mạ nano phản quang. Những hạt nano kim loại trên mặt sau lá bài tương tác với ánh sáng đèn neon chập chờn còn sót lại, tạo ra một vệt sáng nhiễu hạt mờ nhạt che khuất góc nhìn vật lý.
*Xoạt.*
Một chuyển động cơ học cực nhanh, cực nhẹ và hoàn toàn không tiếng động. Các ngón tay trái của Phong di chuyển với tần số nằm ngoài khả năng bắt hình của mắt thường, tráo đổi quân bài rác trên tay anh bằng quân bài át chủ bài từ bộ bài phản quang của Mai đã ngầm chuẩn bị sẵn dưới góc bàn. Kỹ thuật hoàn hảo đến mức không tạo ra bất kỳ một tiếng động cơ học hay một vệt rò rỉ sóng điện từ nào.
Đúng 3 giây.
*Cạch.*
Hệ thống đèn neon của phòng VIP bật sáng trở lại. Màn hình giám sát của Lâm "Cáp" khôi phục hình ảnh bình thường. Sơn "Sắt" vẫn đứng đó, cánh tay máy thủy lực của gã vẫn đang gồng lực từ trường bóp nghẹt bàn đấu. Gã trùm nhếch mép cười tự tin, hoàn toàn không hề hay biết một cú đảo bài vật lý vĩ đại vừa diễn ra ngay trước mắt gã trong bóng tối.
"Hết giờ rồi, Trịnh Phong!" Sơn "Sắt" gầm lên đầy kiêu ngạo. Gã dùng cánh tay máy lật mạnh ba quân bài mạ titan của mình lên bàn đấu gỗ bọc chì.
Ba quân bài hiển thị điểm số cực cao: Một bộ Sáp Tám nhiễm từ hoàn hảo.
"Nhìn đi! Mày lấy cái gì để thắng bộ Sáp này? Đưa cái đầu của mày đây để tao lột sạch chip nơ-ron!"
Đám đông con bạc xung quanh nín thở nhìn vào Phong. Mai đứng im lặng, đôi mắt cấy kính quét của cô khóa chặt vào bàn tay trái của anh. Phong không hề nhúc nhích. Anh từ từ dùng bàn tay trái lật ngược ba quân bài của mình lên mặt bàn.
Một bộ Sáp Chín mạ nano phản quang hiển thị rõ nét dưới ánh đèn neon xám xịt.
Điểm số lật ngược ở giây cuối cùng. Phong thắng tuyệt đối.
Sơn "Sắt" nhìn chằm chằm vào ba quân bài Sáp Chín của Phong, đôi mắt quét sinh học đỏ rực co giãn liên tục đầy điên cuồng. Gã không thể tin vào mắt mình. Làm sao một thằng bài thủ rác rưởi, với một cánh tay phải hoại tử và một cổng thần kinh đang bốc cháy, lại có thể lật ngược thế cờ trước hệ thống gian lận từ tính bọc chì của gã?
"Không... Không thể nào!" Sơn "Sắt" gào lên qua bộ lọc âm thanh cơ khí méo mó. "Mày đã gian lận! Thằng Lâm! Xem lại băng ghi hình camera ngay cho tao!"
Nhưng đúng vào khoảnh khắc chiến thắng bùng nổ, cái giá tích lũy của cuộc đào thoát kỹ thuật số bắt đầu ập xuống cơ thể sinh học của Phong. Dòng điện phản hồi từ luồng xung nhiễu analog cực mạnh mà anh vừa phóng ra đã chập mạch hoàn toàn kính quang phổ, tạo ra một đợt quá tải dòng điện cực lớn chạy ngược qua đường cáp bọc chì, lao thẳng vào Cổng thần kinh Cổ Chai sau gáy anh.
*Xoẹt!*
Một tiếng nổ điện nhỏ xẹt ra sau gáy Phong, khói đen bốc lên nghi ngút cùng mùi khét lẹt của da thịt bị thiêu rụi. Dòng điện phản hồi mang theo điện thế hàng vạn volt chạy dọc theo dây thần kinh hướng tâm từ thùy chẩm, lao thẳng xuống bả vai phải và truyền trực tiếp vào cánh tay phải của anh.
Một cơn đau buốt lạnh tột cùng, sắc lẹm như hàng vạn lưỡi dao băng đang cắt khía vào xương tủy, bùng lên dọc cánh tay phải của Phong. Anh không thể gào thét. Hàm răng anh nghiến chặt đến mức chảy máu, cơ mặt bên phải co giật mạnh liên tục rồi hoàn toàn cứng đờ.
Phong nhìn xuống bàn tay phải của mình. Dưới mắt kính quang phổ đã chập cháy, anh nhìn thấy làn da của các ngón tay phải đang nhanh chóng chuyển từ màu xám nhạt sang một màu tím sẫm thâm đen, các mạch máu nổi phồng lên rồi xẹp xuống lập tức. Quá trình hoại tử xúc giác vĩnh viễn đã bắt đầu. Những đầu dây thần kinh cảm giác cuối cùng ở bàn tay phải của anh đang bị dòng điện quá tải thiêu rụi hoàn toàn, biến cánh tay này thành một khúc gỗ chết thực sự, mất đi mọi khả năng cảm nhận nóng, lạnh hay đau đớn vật lý ngoài đời thực.
"Mày gian lận! Tao sẽ giết mày!" Sơn "Sắt" điên cuồng gầm rú, gã không chấp nhận thất bại nhục nhã này. Gã không thèm đợi kết quả phân tích camera của Lâm "Cáp". Cánh tay máy thủy lực khổng lồ của gã nâng lên, piston thép đẩy mạnh chuẩn bị vung một cú đấm nghiền nát đầu Phong ngay tại bàn đấu.
"Lâm 'Cáp'! Kích hoạt lệnh hủy não nó ngay lập tức!" Sơn "Sắt" hét vào bộ đàm nội bộ.
Phía trên trần phòng VIP, hệ thống kim quét nơ-ron của máy chủ sòng bạc đột ngột chuyển sang màu đỏ rực rỡ, phát ra những dải sóng âm thanh rè rít đầy chết chóc hướng thẳng vào thùy chẩm của Phong, sẵn sàng xóa sạch hoàn toàn ý thức của anh thành một xác chết vô tri.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!