Nhịp Đập Phẳng Lặng
Mùi khét của da thịt cháy xém trộn lẫn với mùi dầu máy thủy lực rò rỉ tạo nên một thứ hỗn hợp tra tấn khứu giác bên trong không gian ngột ngạt của Phòng VIP "Máu và Sắt". Sau gáy Trịnh Phong, chiếc kim quét nơ-ron đỏ rực cắm sâu vào Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai đang rít lên từng hồi cơ học chói tai. Dịch nơ-ron màu vàng úa pha lẫn máu đỏ tươi rỉ ra từ vết thương, nóng hổi và dính dớp, chảy dọc theo đốt sống cổ rồi thấm đẫm vào lớp lót chiếc áo khoác da sờn rách của anh.
Phong không thể cử động cổ. Cảm giác đau đớn như có hàng vạn mũi kim thép nung đỏ đang đâm thẳng vào thùy chẩm, giật liên hồi theo từng nhịp sóng điện từ oanh tạc từ máy chủ của Lâm "Cáp". Thế giới trước mắt anh, dưới tác động của chứng mù màu cấp 3, chỉ là một vùng đơn sắc xám xịt và tăm tối. Những vệt sáng từ các bảng quảng cáo hỏng bên ngoài sòng bạc dội qua khe container rỉ sét chỉ còn là những đường sọc quét ngang vô hồn, nhạt nhòa và lạnh lẽo. Cánh tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác của anh đặt im lìm trên mặt bàn bọc chì, xám ngắt và lạnh ngắt như một khúc gỗ chết. Anh không còn cảm giác đau ở bàn tay đó, nhưng thùy đỉnh của não bộ đang gào thét vì luồng xung điện quá tải nơ-ron.
"Năm phút, Trịnh Phong," Sơn "Sắt" cất giọng trầm đục, âm thanh đi qua bộ lọc cơ khí của gã trùm nghe rợn người như tiếng hai tấm thép rỉ cọ xát vào nhau. Gã từ từ đẩy một thiết bị sinh trắc học cầm tay dẹt, mạ crôm xước về phía giữa bàn đấu. "Cổng Cổ Chai của mày sắp nổ tung rồi. Tao có thể ngửi thấy mùi não của mày đang chín dần đấy. Đầu hàng đi, ký vào bản giao kèo thế chấp xúc giác tay phải vĩnh viễn, tao sẽ bảo Lâm 'Cáp' ngắt nguồn oanh tạc. Bằng không, mày sẽ chết não ngay tại cái ghế sắt này trước khi kịp nhìn thấy lá bài cuối cùng."
Màn hình lập thể của thiết bị sinh trắc học lập tức chiếu lên một biểu đồ nhịp tim màu xám tro nhấp nháy liên tục. Con số hiển thị nhịp tim của Phong đang nhảy múa điên cuồng ở mức 140 nhịp/phút. Sơn "Sắt" tự tin nhìn vào biểu đồ đó. Gã biết, đối với một bài thủ rác ở khu ổ chuột, nỗi sợ hãi cái chết và sự tàn phế thể xác luôn là thứ vũ khí tâm lý tối thượng để bẻ gãy mọi ý chí kháng cự.
Phong nhìn chằm chằm vào biểu đồ nhịp tim của chính mình. Đầu anh đau như búa bổ, tai phải bắt đầu điếc nhẹ và rè rít liên tục sau đợt oanh tạc vượt Ngưỡng 85 Decibel. Anh biết Sơn "Sắt" đang dùng máy quét sinh trắc học để dò tìm sự dao động trong tâm lý của anh, chờ đợi một khoảnh khắc hoảng loạn để dứt điểm ván bài quyết định. Khuôn mặt bọc thép của Sơn "Sắt" hoàn toàn không có bất kỳ cơ mặt sinh học nào để Phong có thể đọc vị micro-expression. Gã là một pháo đài vô cảm bằng sắt rỉ, trong khi Phong lại đang bị phơi bày hoàn toàn mọi chỉ số sinh lý trước mắt kẻ thù.
*Không được hoảng loạn. Vy vẫn đang đợi.*
Phong hít một hơi thật sâu, lồng ngực anh thắt lại vì đau đớn. Bàn tay trái—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học của anh—từ từ khép lại, các ngón tay siết chặt lấy chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út. Chiếc nhẫn đồng rỉ sét bắt đầu nóng lên, cộng hưởng mạnh mẽ với chiếc Vòng tay nơ-ron của Vy đang đeo trên cổ tay trái của anh. Một tần số rung động nhỏ, lành lạnh ở mức 432Hz chạy dọc theo các dây thần kinh hướng tâm, lao thẳng lên thùy trán của Phong.
Đó là lúc Phong kích hoạt phương pháp Đồng bộ sóng não ngược. Trong tâm trí anh, dải sóng nơ-ron màu tím nhạt của Vy—mảnh ký ức tĩnh lặp đi lặp lại nụ cười của cô trong ổ cứng—bắt đầu hiển thị như một mỏ neo tinh thần vững chắc. Tần số 432Hz dịu mát của Vy như một dòng nước đá dội thẳng vào trung khu thần kinh đang bốc cháy của anh, triệt tiêu và làm bão hòa luồng xung điện tàn phá của Lâm "Cáp". Cơn co giật cơ mặt của Phong đột ngột dừng lại. Sóng não của anh được khóa chặt vào tần số của Vy, cô lập hoàn toàn những cơn đau vật lý đang hành hạ thể xác.
Sử dụng điểm tựa tinh thần vững chắc đó, Phong bắt đầu thực hiện kỹ năng Ức chế nhịp tim sinh học. Anh nhắm mắt trái, điều hòa lưu lượng máu bằng phương pháp thiền analog cổ điển mà Sư phụ Triệu từng truyền dạy. Anh chủ động thở ra thật chậm, kéo dài thời gian ngưng thở giữa các chu kỳ để ép nhịp tim giảm xuống.
Nhịp tim của anh bắt đầu tụt dốc trên màn hình máy quét: 120... 100... 80... 60...
Sơn "Sắt" nheo đôi mắt quét sinh học, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn gỗ bọc chì phát ra những tiếng *cộc cộc* nặng nề. Gã chăm chú nhìn vào biểu đồ lập thể. Con số vẫn tiếp tục giảm.
50...
Và cuối cùng, nhịp tim của Phong khóa chặt ở mức 45 nhịp/phút. Trên màn hình máy quét sinh trắc học, biểu đồ nhịp tim của anh kéo dài thành một đường thẳng phẳng lặng, gần như không có bất kỳ sự dao động nào, giống như nhịp đập của một xác chết lâm sàng.
"Cái gì thế này?" Sơn "Sắt" gầm nhẹ trong cổ họng cơ khí, gã rướn người về phía trước, dùng cánh tay máy thủy lực đập mạnh xuống cạnh máy quét. "Thiết bị hỏng à? Thằng Lâm! Máy quét của tao bị nhiễu sóng rồi! Làm sao một thằng đang bị nổ não lại có nhịp tim của một kẻ đã chết?"
"Không có lỗi kết nối, thưa đại ca," giọng Lâm "Cáp" rè rè vang lên từ bộ đàm nội bộ của sòng bạc, mang theo sự hoang mang tột độ. "Hệ thống máy chủ vẫn đang ghi nhận dòng điện chạy qua cổng Cổ Chai của nó. Nhưng nhịp sinh học của nó... nó hoàn toàn phẳng lặng. Nó không hề biết sợ hãi."
Mai, nữ dealer đứng ở đầu bàn, khẽ liếc nhìn Phong qua lớp sườn xám phản quang hồng xám xịt. Đôi mắt cấy kính quét của cô nhấp nháy nhẹ, nhận ra Phong đã dùng một kỹ thuật kiểm soát sinh lý cực hạn để đánh lừa hệ thống giám sát của sòng bạc. Sự điềm tĩnh đáng sợ của anh đã bẻ gãy hoàn toàn sự tự tin kỹ thuật của Sơn "Sắt", khiến gã trùm bắt đầu nghi ngờ chính thuật toán của mình.
Trong lúc Sơn "Sắt" đang hoang mang và hướng sự chú ý vào chiếc máy quét sinh học, Phong gạt nhẹ chiếc Kính lọc quang phổ Analog trên trán xuống mắt phải. Hai bóng đèn chân không nhỏ gá bên gọng kính tỏa ra nhiệt lượng nóng đỏ, đốt cháy sém vùng da quanh mắt anh, nhưng Phong không hề chớp mắt. Qua thấu kính analog cũ kỹ, toàn bộ những luồng sáng nhiễu số hóa của phòng VIP bị lọc sạch, chỉ để lại những dải điện thế rò rỉ hiển thị dưới dạng quang phổ màu cam ấm áp.
Pha quét quang phổ chạy qua mặt sau của những lá bài thông minh mạ titan mà Sơn "Sắt" đang cầm trên tay. Dưới dải sáng màu cam, Phong phát hiện ra một chi tiết dị thường cực nhỏ ẩn dưới lớp phủ nano phản quang của bộ bài.
Trên góc trên bên trái của mỗi lá bài của Sơn "Sắt", có một vết xước nano siêu nhỏ, được khắc họa sắc nét thành hình chữ "K" stylized. Đó không phải là một vết xước ngẫu nhiên do hao mòn vật lý. Đó là ký hiệu độc quyền của kỹ sư trưởng thuộc tập đoàn Ngũ Hành—Lâm Thế Khải.
Một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng Phong.
*Vết xước hình chữ K.*
Sòng bạc Đồng Nát này, sới bạc rác bẩn thỉu ở khu ổ chuột Neon-Gloom này, không đơn thuần là một ổ cờ bạc tự phát của băng Rác Thải. Những lá bài thông minh mạ titan kia là thiết bị gian lận quân sự cao cấp được tuồn trực tiếp từ Thượng tầng Tháp Elysium xuống dưới đáy xã hội. Sơn "Sắt" chỉ là một quân cờ, một gã đao phủ tay sai được Tập đoàn Ngũ Hành bảo trợ ngầm để thu hoạch nơ-ron và linh hồn thô của những con nợ nghèo khổ, biến chúng thành năng lượng sinh học cho siêu máy chủ Karma-9.
Chân tướng tàn bạo được phơi bày ngay trước mắt Phong qua thấu kính của Lão Kỳ. Anh hiểu rằng, cuộc chiến của anh không chỉ là đối đầu với một băng đảng ổ chuột để đòi nợ, mà là cuộc chiến trực diện với cả một hệ thống bóc lột nhận thức của giới tài phiệt Ngũ Hành đang giăng lưới khắp thành phố.
Cơn thiếu oxy não bắt đầu ập đến do Phong duy trì nhịp tim 45 nhịp/phút quá lâu. Mắt trái của anh xuất hiện những vệt mù màu xám đậm, che khuất một nửa tầm nhìn đơn sắc. Đầu anh đau nhức dữ dội, lồng ngực co thắt đau đớn, nhưng Phong vẫn giữ vững gương mặt điềm tĩnh đến lạnh lùng. Anh nhìn thẳng vào đôi mắt đỏ rực của chiếc mặt nạ sắt của Sơn "Sắt", khóe môi nhếch lên một nụ cười cứng đờ, méo mó do liệt nhẹ cơ mặt.
"Mày đang gian lận, Sơn 'Sắt'," Phong thì thầm, giọng nói phẳng lặng như mặt hồ đóng băng, nhưng từng chữ phát ra đều mang theo sức nặng của một lời tuyên án. "Bộ bài của mày... mang ký hiệu của kẻ đứng đầu Ngũ Hành. Mày nghĩ mày có thể dùng công nghệ của tháp Elysium để lột sạch nơ-ron của tao sao?"
Sơn "Sắt" khựng lại. Đôi mắt quét sinh học của gã co rụt lại trong tích tắc. Gã không ngờ một thằng bài thủ rác rưởi lại có thể nhận ra vết xước chữ K bảo mật cấp cao đó. Sự hoang mang biến thành cơn thịnh nộ tột cùng. Gã biết mình đã bị vạch trần chiêu trò gian lận, và nếu ván bài này bị lộ ra ngoài, trật tự của sòng bạc sẽ sụp đổ vĩnh viễn.
"Mày biết quá nhiều rồi, Trịnh Phong," Sơn "Sắt" gầm lên tàn bạo.
Gã từ từ nâng cánh tay máy thủy lực khổng lồ bên trái lên. Những đường ống dẫn dầu áp lực rít lên những tiếng *xì xì* khô khốc, piston thép đẩy mạnh làm cánh tay máy tỏa ra một luồng từ trường cực mạnh. Dưới gầm bàn bọc chì, cuộn cảm nam châm điện bắt đầu rung lên bần bật, chuẩn bị kích hoạt dòng từ trường mạnh mẽ để cưỡng chế tráo đổi toàn bộ quân bài trên bàn đấu ở ván quyết định.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!