Vòng Lặp Sóng Tử Thần
Tiếng rít nơ-ron rò rỉ từ chiếc ổ cứng của Vy đột ngột vang lên chói tai trong tai phải của Phong, hòa cùng tiếng sấm ion gầm rú bên ngoài. Ván cược xúc giác tay phải chính thức bắt đầu.
Trong không gian ngột ngạt của Phòng VIP "Máu và Sắt", bốn bức tường container bọc chì dày cộp dường như đang co rúm lại dưới áp lực của cơn bão điện từ ngoài phố. Tiếng mưa axit nện xuống mái tôn rỉ sét vang lên dồn dập, đều đặn như một bản nhạc đám ma của khu ổ chuột Neon-Gloom. Ánh đèn neon chập chờn rọi xuống mặt bàn gỗ bọc chì những vệt sáng xám xịt, xơ xác. Phong ngồi im lặng trên chiếc ghế sắt lạnh ngắt. Sau gáy anh, chiếc kim quét nơ-ron đỏ rực cắm sâu vào Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai, truyền đi những nhịp xung điện nóng bỏng chạy dọc tủy sống. Máu nơ-ron màu vàng úa—thứ dịch lỏng sinh học bị ô nhiễm bởi các hóa chất rẻ tiền—bắt đầu rỉ ra từ vết thương, chảy thành một vệt dài nóng hổi xuống cổ áo da sờn rách của anh.
Sơn "Sắt" ngồi đối diện, sừng sững như một khối thép rỉ. Cánh tay máy thủy lực khổng lồ của gã đặt trên mặt bàn, những đường ống dẫn dầu áp lực khẽ rung lên, phát ra tiếng rít *xì xì* khô khốc đầy đe dọa. Gã nhếch mép cười, hàm răng bọc thép sáng lóa lên dưới ánh sáng đơn sắc. Đối với Phong, một kẻ mù màu cấp 3, thế giới lúc này chỉ là một bức tranh xám xịt của sự chết chóc, nơi ranh giới giữa thịt xương và máy móc đã bị xóa nhòa bởi những vết sẹo hoại tử.
Phía sau tấm kính đục của phòng điều khiển, Lâm "Cáp"—kỹ sư trưởng của sòng bạc—nhếch mép cười lạnh. Ngón tay gầy gò bọc trong những vòng nhẫn đồng của hắn gõ mạnh xuống bàn điều khiển máy chủ. Ngay lập tức, hệ thống oanh tạc tần số nơ-ron được kích hoạt.
*Uỳnh!*
Một luồng xung điện khổng lồ phóng thẳng từ máy chủ qua đường cáp bọc chì, lao trực tiếp vào cổng kết nối sau gáy Phong. Đó không phải là âm thanh vật lý thông thường, mà là một đợt sóng điện từ cực mạnh tấn công thẳng vào thùy chẩm. Phong cảm thấy đầu mình như bị một chiếc búa tạ đóng bằng đinh sắt nện thẳng vào trung khu thần kinh. Tai phải của anh rít lên một tiếng chói tai, một dòng máu đỏ tươi pha lẫn dịch nơ-ron màu vàng úa bắt đầu chảy ra từ màng nhĩ, thấm đẫm dái tai và nhỏ xuống vai áo.
Ngưỡng 85 Decibel nhiễu nơ-ron đã bị vượt qua. Đây không còn là một ván bài đấu trí thông thường, mà là một cuộc tra tấn nhận thức tàn bạo dưới Luật Máu và Sắt. Dòng điện cao áp chạy điên cuồng trong các nơ-ron thần kinh của Phong, đe dọa thiêu rụi toàn bộ các tế bào não thùy trán trong vòng vài phút. Thị giác mù màu của anh bắt đầu nhòe đi, những dải sáng xám xịt biến thành những vệt sọc quét ngang liên tục, che khuất tầm nhìn.
"Sao thế, Trịnh Phong?" Sơn "Sắt" cười lớn, giọng nói ồm ồm qua bộ lọc âm thanh cơ khí nghe như tiếng xích sắt kéo lê trên nền bê tông. "Mới chỉ là đợt sóng khởi đầu thôi mà mày đã không chịu nổi rồi sao? Đầu hàng đi, dâng nộp xúc giác tay phải của mày cho tao, và tao hứa sẽ để mày giữ lại cái mạng rách này!"
Phong không trả lời. Anh nhắm chặt mắt trái, nín thở để ổn định nhịp tim đang đập điên cuồng ở mức 140 nhịp/phút. Cánh tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác của anh đặt im lìm trên mặt bàn bọc chì, lạnh ngắt và vô cảm như một khúc gỗ chết. Nhưng tay trái của anh—bàn tay duy nhất còn cảm giác sinh học—đang siết chặt lấy chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út. Tần số rung động 432Hz từ chiếc nhẫn chạy dọc cánh tay, truyền thẳng vào thùy trán như một dòng nước mát lạnh, giúp anh giữ lại sợi dây nhân tính cuối cùng giữa cơn bão điện từ đang tàn phá não bộ.
Anh biết mình không thể ngắt kết nối. Nếu anh rút cáp lậu hoặc bỏ bài, hệ thống hợp đồng sinh học của sòng bạc sẽ tự động kích hoạt lệnh hủy não, xóa sổ hoàn toàn ý thức của anh trong vòng một giây. Anh buộc phải chịu đựng.
*Phải cô lập tổn thương,* Phong tự nhủ trong cơn mê man.
Anh bắt đầu vận dụng kỹ năng Khóa vùng ký ức—một kỹ thuật thiền analog cực đoan mà Bác sĩ Trí từng dạy anh dưới phòng khám ngầm. Trong tâm trí Phong, não bộ hiển thị dưới dạng một bản đồ lập thể màu xám đục. Anh chủ động dựng lên những bức tường điện từ vô hình, cô lập các phân khu ký ức không quan trọng để làm lá chắn hấp thụ dòng điện quá tải.
Anh chọn ký ức về những ngày vất vưởng đầu tiên ở bãi rác thải công nghệ Neon-Gloom, khuôn mặt của những con nợ vô danh bị rã xác mà anh từng gặp, những con hẻm tối tăm ngập sương mù axit ăn mòn. Anh ném tất cả chúng vào vùng đệm chịu lực.
*Xèo... xèo...*
Khi luồng xung điện từ máy chủ của Lâm "Cáp" lao tới, chúng va chạm mạnh vào bức tường bảo vệ và thiêu rụi những phân khu ký ức rác đó. Trong tâm trí Phong, những hình ảnh về khu ổ chuột bẩn thỉu đột ngột biến mất, thay thế bằng những dải nhiễu hạt xám xịt của màn hình CRT không có tín hiệu. Đầu anh đau như búa bổ, nhưng các tế bào não cốt lõi chứa ký ức về Vy—nụ cười dịu dàng của cô dưới cơn mưa axit, chiếc nhẫn cưới dây đồng rỉ sét—đã được bảo vệ an toàn phía sau bức tường phòng ngự.
Sơn "Sắt" nhíu mày khi nhìn thấy biểu đồ sóng não của Phong trên màn hình lập thể bỗng nhiên ổn định trở lại sau một đợt dao động dữ dội. Gã trùm không thể tin rằng một bài thủ ổ chuột với thiết bị chắp vá lại có thể chống chọi được đợt oanh tạc tần số ở mức hủy diệt của Lâm "Cáp".
"Lâm! Tăng công suất lên!" Sơn "Sắt" gầm lên qua bộ đàm nội bộ. "Tao muốn thấy não của nó bốc khói ngay trong ván này!"
Mai, nữ dealer đang đứng ở đầu bàn đấu, khuôn mặt ẩn sau chiếc sườn xám phản quang hồng xám xịt dưới mắt Phong, vẫn giữ vẻ vô cảm chuyên nghiệp của một dealer sòng bạc Đồng Nát. Nhưng đôi ngón tay cơ khí của cô khẽ run nhẹ khi cô xáo bộ bài mạ nano phản quang. Cô biết Lâm "Cáp" đang sử dụng một hệ thống oanh tạc tần số có công suất vượt ngưỡng an ninh thông thường, một hành vi gian lận kỹ thuật số trắng trợn được bảo trợ bởi giới tài phiệt tầng trên.
Từ phòng máy của toa tàu điện ngầm bỏ hoang, Hùng "Cáp" đang điên cuồng gõ phím. Những dòng lệnh màu xanh lá cây nhấp nháy liên tục trên màn hình máy tính của gã hacker. Gã cố gắng gửi một đoạn mã độc bẻ khóa hệ thống điều khiển của Lâm "Cáp" từ xa để cứu Phong.
"Phong! Giữ vững kết nối! Tao đang cố gắng xâm nhập vào tường lửa của tụi nó!" Giọng Hùng vang lên rè rè, đứt quãng qua thiết bị thu phát vô tuyến kẹp sát tai Phong.
Nhưng ngay sau đó, một tiếng rít lớn vang lên từ bộ đàm. Trên màn hình máy tính của Hùng, một biểu tượng mặt nạ cười màu đỏ rực của hệ thống an ninh sòng bạc xuất hiện, tự động ghi đè và chặn đứng hoàn toàn đoạn mã của gã hacker. Đường truyền của Hùng bị cắt đứt hoàn toàn.
"Mẹ kiếp! Tường lửa của tụi nó quá dày! Tao bị đá ra ngoài rồi!" Tiếng Hùng tắt lịm trong tiếng nhiễu sóng rè rít.
Phong cô độc hoàn toàn trên bàn đấu. Tai phải của anh giờ đây chỉ còn nghe thấy một tiếng rè liên tục, nhức nhối, làm giảm 20% khả năng nghe vĩnh viễn. Tế bào thùy trán của anh đã bị tổn thương khoảng 5%, để lại một vết sẹo thần kinh không thể chữa lành.
Sơn "Sắt" nhếch mép cười lạnh, vung cánh tay thủy lực khổng lồ đẩy một xấp chip nơ-ron thô khổng lồ ra giữa bàn. "Mười ngàn chip nơ-ron thô! Mày có dám theo không, Trịnh Phong? Hay là mày muốn bỏ bài để tao lột sạch xúc giác tay phải của mày ngay bây giờ?"
Áp lực đè nặng lên ngực Phong khiến anh khó thở. Anh nhìn xuống bộ bài mạ nano trên bàn. Dưới chiếc Kính lọc quang phổ Analog cũ kỹ trên trán, dải từ trường màu cam ấm áp rò rỉ từ các thiết bị ẩn dưới bàn đấu hiển thị rõ nét. Phong nheo mắt phải đang bị bỏng nhiệt nhẹ, tập trung toàn bộ nhận thức còn lại vào dòng điện rò rỉ.
Anh phát hiện ra một quy luật: các đợt oanh tạc tần số của Lâm "Cáp" không diễn ra liên tục với cường độ tuyệt đối. Cứ mỗi 30 giây, dòng điện lại giảm xuống khoảng 0.2 giây trước khi bùng lên đợt tiếp theo. Đó là chu kỳ nạp lại của các tụ điện trong hệ thống máy chủ cũ kỹ của sòng bạc.
*Ba mươi giây,* Phong tính toán trong đầu. *Đó là kẽ hở duy nhất để tao thở.*
Anh bắt đầu điều hòa nhịp thở nơ-ron, đồng bộ hóa nhịp sinh học của mình trùng khớp với chu kỳ 30 giây của máy chủ. Mỗi khi dòng điện chuẩn bị đạt đỉnh, anh lại chủ động kích hoạt Khóa vùng ký ức để hấp thụ xung lực, và chọn đúng khoảnh khắc 0.2 giây dòng điện giảm xuống để tạm thời hồi phục sóng não.
Phong giữ vững hơi thở, duy trì kết nối chập chờn với bàn đấu ảo để không bị hệ thống tự động kích hoạt lệnh hủy não. Anh đặt bàn tay trái run rẩy lên chồng chip nơ-ron thô của mình, đẩy chúng ra giữa bàn đấu. Anh theo cược.
Sơn "Sắt" trợn mắt kinh ngạc trước sự cố chấp điên khùng của Phong. Gã gầm lên tàn bạo, chuẩn bị cho đợt tấn công tiếp theo.
Tuy nhiên, khi Phong liếc nhìn chiếc Kính lọc quang phổ Analog của mình, anh bàng hoàng phát hiện ra bóng đèn chân không gá bên gọng kính đang tỏa ra một luồng nhiệt lượng cực lớn, bốc khói đen nghi ngút. Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy anh bắt đầu nóng ran lên như một miếng sắt nung đỏ, da đầu xung quanh cổng cắm bắt đầu phồng rộp và bốc mùi khét của da thịt bị cháy.
Phong nhận ra một chân tướng đáng sợ: hệ thống cổng kết nối bằng đồng thau của anh không có bộ lọc bảo vệ dòng điện. Nếu Lâm "Cáp" tiếp tục tăng công suất từ tính ở đợt oanh tạc tiếp theo, Cổng thần kinh của anh sẽ bị quá tải nhiệt lượng và phát nổ tung thùy chẩm trong vòng đúng 5 phút nữa.
Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!