Nhạc nềnIrregular

Ván Bài Đánh Đổi Xúc Giác

Audio truyện
Chưa có audio. Bấm để tự tạo audio cho tập này.

Vách thép của phòng VIP "Máu và Sắt" rung lên bần bật dưới những cú dội sấm sét của cơn bão ion ngoài kia. Mưa axit xối xả nện xuống mái tôn sòng bạc Đồng Nát, tạo ra những âm thanh lộp độp điên cuồng như muốn nghiền nát bầu không khí ngột ngạt bên trong. Hàng rào laser an ninh màu đỏ rực—dưới nhãn giới mù màu cấp 3 của Phong chỉ là những dải sáng xám đậm chết chóc—đã khóa chặt toàn bộ lối thoát. Mùi ozone khét lẹt trộn lẫn với mùi dầu máy thủy lực rẻ tiền bốc lên nồng nặc.


Từ trong bóng tối của phòng điều khiển kính đục, một bóng người khổng lồ bước ra. Mỗi bước chân của gã nện xuống sàn sắt tạo ra những tiếng *bịch, bịch* nặng nề, rợn người. Đó là Sơn "Sắt". Gã đứng sừng sững như một bức tường kim loại rỉ sét, cơ thể đồ sộ bọc trong bộ giáp cơ khí quân sự cũ kỹ đã bong tróc lớp sơn phủ. Cánh tay trái của gã hoàn toàn là một kết cấu máy thủy lực khổng lồ màu xám tro, các đường ống dẫn dầu áp lực chạy dọc thớ thép rít lên những tiếng *xì xì* khô khốc mỗi khi gã cử động. Gã nhếch mép cười, để lộ hàm răng bọc thép sáng lóa dưới ánh đèn neon chập chờn.


"Trịnh Phong," Sơn "Sắt" cất giọng ồm ồm qua bộ lọc âm thanh cơ khí. "Mày nghĩ mày vạch trần được thằng Kiên 'Mạng' và cứu được thằng ranh con kia là mày có thể bước ra khỏi đây sao? Ở cái khu ổ chuột Neon-Gloom này, tao mới là luật lệ."


Phong đứng yên, bả vai trái rách sâu do vết chém của lưỡi dao rung từ tập trước vẫn đang rỉ ra dòng máu nơ-ron màu vàng úa, thấm đẫm vai áo da sờn rách. Cánh tay phải hoại tử hoàn toàn xúc giác của anh buông thõng im lìm trong túi áo khoác, lạnh ngắt và vô cảm như một khúc gỗ chết. Trên trán anh, chiếc Kính lọc quang phổ Analog cũ kỹ vẫn tỏa ra nhiệt lượng nóng đỏ từ hai bóng đèn chân không, làm bỏng rát nhẹ vùng da quanh mắt phải, nhưng Phong không hề nhíu mày. Đôi mắt xám tro vô hồn của anh nhìn thẳng vào gã bạo chúa.


"Vy đâu?" Phong khàn giọng hỏi, giọng nói khô khốc.


Sơn "Sắt" không trả lời bằng lời nói. Gã vung cánh tay thủy lực khổng lồ, thò vào lồng ngực bọc thép của mình và rút ra một vật thể. Gã ném mạnh nó xuống mặt bàn đấu gỗ bọc chì nằm ở trung tâm căn phòng.


*Uỳnh!*


Chiếc ổ cứng bọc thép màu xám đen va chạm mạnh với mặt bàn. Trên vỏ ngoài rỉ sét của nó, dải quang phổ màu cam ấm áp từ kính lọc của Phong lập tức hiển thị một luồng điện rò rỉ hình sin nhấp nháy liên tục ở tần số đúng 432Hz.


Ngay trong khoảnh khắc đó, chiếc nhẫn cưới bện bằng dây đồng nơ-ron trên ngón áp út tay trái của Phong bỗng nhiên rung lên bần bật. Một luồng xung điện nhẹ, ấm áp chạy dọc cánh tay trái truyền thẳng vào thùy trán của anh. Đó là Vy. Sợi dây liên kết sinh học độc nhất vô nhị giữa anh và mảnh ký ức nguyên bản của vợ đang gào thét thầm lặng trong bóng tối số hóa. Vy đang ở rất gần, bị giam cầm trong chính chiếc ổ cứng cổ đại mà cha anh từng chế tạo.


"Nó đây," Sơn "Sắt" gõ ngón tay thép xuống vỏ ổ cứng, tạo ra tiếng vang kim loại lạnh lẽo. "Mảnh ký ức đầu tiên của con vợ yêu quý của mày. Hai mươi phần trăm linh hồn số hóa của nó đang nằm trong này. Mày muốn lấy lại nó để ổn định sóng não của mày đúng không?"


Phong siết chặt nắm tay trái, chiếc nhẫn đồng bóp mạnh vào da thịt rách nát. "Mày muốn cược gì?"


Sơn "Sắt" cười lớn, tiếng cười vang vọng qua bộ lọc âm thanh nghe như tiếng xích sắt kéo lê trên nền bê tông. "Mày thắng thằng Kiên 'Mạng', tài khoản ảo của mày đã đầy chip nơ-ron thô. Nhưng ở phòng VIP này, tiền rác đó không đủ để mua quyền thách đấu với tao. Để chạm vào cái ổ cứng này, mày phải tuân theo Luật cược giác quan của sòng bạc Đồng Nát."


Gã trùm vừa dứt lời, màn hình lập thể phía trên bàn đấu đột ngột kích hoạt, hiển thị một sơ đồ cơ thể người 3D màu xám đục. Một dải ánh sáng đỏ rực quét qua và bôi đỏ hoàn toàn phân khu dây thần kinh xúc giác của cánh tay phải.


"Xúc giác bàn tay phải của mày," Sơn "Sắt" chỉ cánh tay thủy lực về phía Phong, đôi mắt gã sáng lên tia nhìn tàn bạo. "Tao biết tay phải của mày đã bị hoại tử nhẹ, nhưng thùy đỉnh của mày vẫn còn nhận được tín hiệu xúc giác thô sơ từ nó. Tao muốn mày thế chấp toàn bộ dây thần kinh xúc giác của bàn tay phải. Nếu mày thua ván bài này, Đội Đao Phủ của tao sẽ dùng kìm thủy lực lột sạch cổng kết nối thùy chẩm và rã xác tay phải của mày ngay tại chỗ."


Mai, nữ dealer đang đứng im lặng ở đầu bàn đấu dưới chiếc sườn xám phản quang hồng, khẽ giật mình. Đôi mắt cấy ghép kính quét sinh trắc học mạ bạc của cô lóe lên một tia lo ngại hướng về phía Phong. Cô biết Luật cược giác quan là một trò chơi một đi không trở lại. Sơn "Sắt" không muốn đấu bài, hắn muốn hủy hoại Phong một cách hợp pháp dưới sự bảo trợ của hệ thống hợp đồng sinh học.


Phong nhìn xuống bàn tay phải của mình đang giấu trong túi áo. Anh khẽ rút nó ra. Làn da của những ngón tay phải đã bắt đầu chuyển sang màu xám thâm tím, run rẩy nhẹ do thiếu hụt dòng điện thần kinh. Nếu đặt cược xúc giác, nghĩa là anh chấp nhận vĩnh viễn không bao giờ có thể cảm nhận được độ ấm, độ lạnh, hay cảm giác chạm vào bất kỳ vật thể nào bằng tay phải nữa. Anh sẽ trở thành một kẻ tàn phế thực sự, một bóng ma mất đi một phần nhân tính sinh học.


Nhưng khi anh nhìn lại chiếc ổ cứng đang phát ra dải sóng 432Hz của Vy, khuôn mặt dịu dàng của vợ trong những ký ức đứt gãy lại hiện lên, mỉm cười đầy u uất giữa màn mưa axit xám xịt. Không có Vy, cuộc sống của anh chỉ là một cõi hư vô vô nghĩa dưới đáy xã hội Neon-Gloom này.


"Tao chấp nhận," Phong cất giọng điềm tĩnh đến đáng sợ. Anh đặt bàn tay phải run rẩy của mình lên bảng quét sinh trắc học bọc chì của bàn đấu.


Sơn "Sắt" nhếch mép cười đắc thắng. Gã gõ phím điều khiển. Một chiếc kim quét nơ-ron đỏ rực tự động phóng ra từ trần container, cắm trực tiếp vào Cổng thần kinh thô sơ Cổ Chai sau gáy Phong.


*Phập!*


Cơn đau buốt kịch liệt như một mũi khoan lửa đâm thẳng vào thùy chẩm của Phong. Anh cắn chặt răng đến rỉ máu, hai thái dương nổi đầy gân xanh. Dòng điện nơ-ron từ máy chủ của sòng bạc bắt đầu chạy dọc theo cột sống, cưỡng chế đồng bộ hóa hệ thần kinh của anh với hệ thống cược mạng sinh học. Trên màn hình lập thể, chữ ký số hóa bằng sinh trắc học của Phong hiện lên màu đỏ rực, khóa chặt anh vào ván cược tử thần.


Từ phòng kính điều khiển phía sau, Lâm "Cáp" bắt đầu vận hành máy chủ gian lận. Tiếng rít tần số cao vang lên, oanh tạc thẳng vào màng nhĩ tai phải của Phong.


Phong siết chặt chiếc nhẫn cưới dây đồng trên tay trái. Luồng rung động 432Hz dịu mát từ chiếc nhẫn lập tức truyền lên não bộ, đóng vai trò như một mỏ neo tinh thần vững chắc, giữ cho nhịp tim của anh không bị loạn nhịp trước đợt oanh tạc tần số đầu tiên. Đôi mắt xám tro của anh lạnh lùng nhìn thẳng vào Sơn "Sắt".


*Uỳnh... uỳnh...*


Tiếng rít nơ-ron rò rỉ từ chiếc ổ cứng của Vy đột ngột vang lên chói tai trong tai phải của Phong, hòa cùng tiếng sấm ion gầm rú bên ngoài. Ván cược xúc giác tay phải chính thức bắt đầu.

HẾT CHƯƠNG

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!